Thứ Ba, 9 tháng 11, 2021
NẾU CÒN CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VNCH SẼ SỤP ĐỔ SỚM HƠN 10 NĂM.
Cuộc chiến giữa Bắc Nam năm 1954-1975 là giữa 2 miền Nam bắc đánh nhau dựa vào vũ khí của ngoại bang. Chỉ có người lính là người Việt. Bắc dựa vào viện trợ của Liên Xô ,Trung Quốc; Nam dựa vào viện trợ Mỹ. Nếu một trong hai bên cắt viện trợ thì bên nhận viện trợ sẽ thua. Nếu Liên Xô, Trung Quốc cắt viện trợ thì CSVN sẽ thua, nếu Mỹ cắt viện trợ thì VNCH buông súng. Vì không có súng đạn lấy gì đánh.
Trung Quốc không thể cắt viện trợ cho CS vì Việt Nam cùng với Bắc Hàn là tiền đồn ngăn chặn Mỹ đưa hạm đội 7 hay Tomahawk đến sát nách. Do vị trí địa chính trị bảo vệ TQ nên Bắc Kinh buộc phải viện trợ cho VN để ngăn nền dân chủ đến gần biên giới.
VNCH dựa vào viện trợ Mỹ. Dân Mỹ theo thể chế đa đảng tam quyền phân lập nên sẽ không chấp nhận Mỹ viện trợ cho một chính phủ độc đảng, không tam quyền phân lập. Do vậy họ ủng hộ chính quyền Kennedy đảo chính quân sự để biến miền Nam thành đa đảng. Nếu vẫn còn chế độ ông Diệm thì Mỹ sẽ cắt viện trợ sớm hơn và do không có vũ khí, không có tiền trả lương cho binh sĩ chế độ ông Diệm sẽ sụp đổ sớm hơn vào năm 1965 tức trước 10 năm. Những người bảo ông Diệm sẽ đánh cộng sản đều không thực tế vì ông không có ngân sách dành cho quân đội mà phụ thuộc hoàn toàn vào viện trợ Mỹ. Khi dân Mỹ không ưa ông , biểu tình phản đối ông mà bảo nếu có ông thì sẽ chống cộng được là xạo. Phải nói là nếu còn ông VNCH sẽ sụp đổ sớm hơn.
Sở dĩ VNCH sụp đổ chậm hơn 10 năm là vì năm 1963 dân miền Nam đã thiết lập được đa đảng, tam quyền phân lập, pháp trị như Mỹ nên dân Mỹ mới chấp nhận kéo dài cuộc chiến. Nhưng sau 10 năm họ thấy dân Việt vẫn chẳng hiểu gì về dân chủ nên thắt hầu bao, không nai lưng đóng thuế để chính phủ Mỹ nuôi chiến tranh nữa.
BỆNH CHỤP NÓN CỐI.
- "Chụp mũ" là một thủ pháp mà bất kỳ chế độ độc tài nào cũng sử dụng. Chẳng hạn chế độ cộng sản, chế độ Park Chung Hee, các chế độ quân chủ mạo danh cộng hòa của Việt Nam.
- Chụp mũ là biểu hiện sự đuối lý, kém cỏi về tư duy chính trị, một phép ngụy biện thô thiển và một phương cách lôi kéo đám đông tầm thường... Trong giai đoạn tranh tối tranh sáng các chế độ độc tài thường hay sử dụng "chụp mũ" để áp dụng luật rừng và giành lợi thế chính nghĩa.
Dư luận viên của mọi chế độ độc tài thường noi gương nhau. Sau khi đuối lý trước sự thật hiển nhiên mà phía dân chủ đưa ra và do cũng chẳng hiểu gì về cơ chế phân quyền, tập quyền, hiến pháp tôn trọng đối lập, về tư pháp độc lập về tam quyền phân lập chúng liền quay sang màn"chụp mũ" hèn hạ xưa như trái đất là chụp mũ để thể hiện trí tuệ.
- Dư luận viên Cộng sản chụp mũ những người đấu tranh dân chủ là phản động.
- Dư luận viên các chế độ không cộng sản chụp mũ dân chủ là cộng sản.
Chụp mũ thể hiện rõ nhất câu nói của cụ Tản Đà:
Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn.
Cho nên quân nó mới làm quan.
Tại sao bọn hám quyền có thể làm quan ?
Vì dân không biết cơ chế đa đảng, đối lập có thể kiểm soát ,truất phế được bọn chúng.
Vì dân không biết cơ chế cạnh tranh qua tranh cử giữa hai đảng đối lập có thể buộc bọn nắm quyền phải phục vụ dân để thu phiếu nhằm làm quan.
Vì dân không biết đối lập có thể khiến tòa án phải tôn trọng công lý, chứng cớ chứ không thể ra phán quyết tùy ý.
Và cũng bởi dân chỉ biết có 2 phía phe ta và phe địch giữa các thế lực độc tài.
Mê muội thế nên suốt 2000 năm luôn sống trong nghèo đói, bất công và khổ nạn. Đến bây giờ sau 20 năm có internet , chỉ cần gõ vào google là có thể kiểm chứng nhưng không những không cám ơn những người chỉ ra cho mình sự thật còn bày cái trò y như cộng sản là chụp mũ.
TẠI SAO NƯỚC MỸ DÙNG CƠ QUAN TÌNH BÁO CIA ĐỂ LẬT ĐỔ CÁC CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI?
Từ năm 1949 đến nay Mỹ đã ủng hộ hoặc bật đèn xanh cho các cuộc cách mạng từ độc tài sang dân chủ ở các quốc gia và vùng lãnh thổ sau đây :
1 Syria 1949
2 Iran 1953
3 Guatemala 1954
4 Tây Tạng 1955
5 Indonesia 1958
6 Cuba 1959
7 Iraq 1960
8 Cộng hòa dân chủ Congo 1960
9 Cộng hòa Dominica 1961
10 Việt Nam Cộng hòa 1963
11 Brasil 1964
12 Chile 1970
13 Argentina 1976
14 Afghanistan 1979
15 Đại Hàn Dân Quốc 1979
16 Thổ Nhĩ Kỳ 1980
17 Ba Lan 1980
18 Nicaragua 1981
19 Iraq 1992
20 Venezuela 2002
21 Iran 2005
22 Ukraina 2014.
Truyền thông của cộng sản bôi nhọ gọi là "thay ngựa giữa dòng" nếu đó là một quốc gia đồng minh với Mỹ và dư luận viên của các chế độ độc tài luôn than thở ra vẻ tội nghiệp " Chơi với Mỹ có ngày đứt tay bị ám sát, lật đổ lúc nào không biết, bị phản bội lúc nào không hay.
Thật ra họ không hiểu một nguyên lý căn bản mà hiến pháp Hoa Kỳ 1776 mang lại : tư do,dân chủ ,quyền con người và đa đảng đối lập, kiểm soát quyền lực.
Các chính quyền mà Mỹ bật xanh cho CIA lật đổ đều có một điểm chung là không phải do dân bầu mà là một nhóm người lợi dụng dân trí thấp để tuyên truyền thiết lập quyền lực, đặt ra hệ thống luân lý và luật pháp riêng để cai trị dân.
Theo học thuyết Truman người Mỹ đã đem quân đội đi ngăn chặn sự bành trướng của các chế độ độc tài ( cộng sản cũng chỉ là một trong số đó chứ không phải là duy nhất).
Họ không hề dựng lên các chế độ độc tài như nhà Ngô, Park Chung Hee mà do sự tiếm quyền, đảo chính ở các quốc gia này mà có. Park Chung Hee đảo chính chế độ độc tài của Lý Thừa Vãn. Ngô Đình Diệm đảo chính Bảo Đại của Quốc gia Việt Nam sau một cuộc trưng cầu dân ý năm 1955. Theo hiến pháp Mỹ các chính quyền này đều không chính danh bởi họ không được bầu lên qua một tổng tuyển cử có sự tham gia của 2 hay nhiều đảng phái đối lập.
CSVN bảo Mỹ dựng nên chính quyền tay sai là sai lầm . Mỹ không hề dựng, không hề đưa Ngô Đính Diệm về nước mà Bảo Đại và Pháp. Cũng như Mỹ không hề đưa Park Chung Hee lên làm tổng thống.
Nhưng tại sao Mỹ vẫn viện trợ cho các chế độ độc tài này chống cộng. Bởi họ xác định cộng sản là thế lực độc tài lớn hơn, có tầm vóc hơn. Theo nguyên lý của Kinh Dịch" Kẻ thù của kẻ thù của ta là bạn ta". Các chế độ độc tài này dùng danh nghĩa chống cộng để thu phục nhân tâm nhằm tạo ra tính chính danh để nắm quyền và người Mỹ dùng họ làm con bài để ngăn chặn cộng sản.
Nhưng người Mỹ thừa hiểu là các chế độ độc tài này chỉ chống nhân dân, chống đối lập chứ không hề chống cộng. Cũng như cộng sản mục đích của họ chỉ là dụ dân để bảo vệ chiếc ghế tổng thống, sự nắm quyền độc đảng duy nhất, lợi dụng viện trợ Mỹ để duy trì quyền lực.
Và Mỹ chờ cơ hội khi lòng dân oán giận liền cho CIA và quân đội bản xứ đảo chính để biến các chế độ độc đảng ,vô pháp đó sang đa đảng, tam quyền phân lập và pháp trị.
Tất nhiên những kẻ ủng hộ các chính quyền độc tài đó sẽ oán hận Mỹ, vì họ là thành phần được chế độ độc tài này thiên vị, ưu đãi qua các chính sách bất công. Họ vẽ ra lãnh tụ của họ là người liêm khiết, yêu nước thương dân, tài ba, đạo đức, giản dị... để ca tụng sùng bái và cho rằng nếu còn có ông ta thì đất nước sẽ thế này thế khác.
Nhưng người Mỹ biết rằng đó chỉ là trò trẻ con. Thật ra những kẻ chiếm đoạt quyền lực đều chẳng có tài cán, đạo đức gì cả. Học vấn thấp, tiếng Anh không biết, tầm nhìn ngắn, chỉ quen lối hành xử vua tôi của các chế độ quân chủ. Họ chỉ căn cứ vào thể chế chính trị và hiến pháp mà những kẻ cướp quyền lực này tạo ra để đảo chính. Mỹ không hề đảo chính những tổng thống dân bầu từ đa đảng như ông Nguyễn Văn Thiệu. Họ tôn trọng lá phiếu của dân miền Nam vào tháng 11/1967 và tôn trọng hiến pháp 1967. Ngày ông Thiệu rời Sài Gòn Mỹ còn ngưng hoạt động sân bay Tân Sơn Nhất trong 24 tiếng để máy bay ông cất cánh được an toàn. Dù ông Thiệu chửi Mỹ bỏ rơi đồng minh nhưng họ cũng không hề chấp nhất.Và cũng không hề giải thích là dân Việt bỏ rơi nền dân chủ chứ không phải Mỹ bỏ rơi đồng minh.
Mỹ chỉ đảo chính các chế độ cướp quyền lực và độc đảng, đàn áp đối lập và không có tam quyền phân lập, vừa đá bóng vừa thổi còi.
Do đó CIA Mỹ chỉ làm nhiệm vụ giúp nhân dân nước đó chuyển từ độc tài sang dân chủ mà không cần phải xuống đường biểu tình rồi bị quân đội bắn chết như dân Myanmar hiện nay.
Tuy nhiên người Mỹ cũng không cần kể công, không cần thanh minh. Họ vẫn để mặc cho dân xứ Vệ chửi oan vì dân trí hạn chế.
ĐẢO CHÍNH QUÂN SỰ.
Trong nền chính trị mà quyền lực nằm trong tay một cá nhân, gia đình ,đảng phái thì để đưa quyền lực về tay số đông nhân dân ngoài bất tuân dân sự còn có một phương pháp ít tốn xương máu hơn.
Đó là đảo chính của quân đội.
Chẳng hạn nếu ở Việt Nam hiện nay quân đội CSVN gồm các tướng lĩnh ly khai nếu đảo chính được Bộ Chính trị đảng CSVN thì nhân dân Việt Nam sẽ đỡ tốn rất nhiều công sức và xương máu để thiết lập nên nền dân chủ.
Nhưng tại sao quân đội CSVN không đảo chính được?
Đó là vì đảng CSVN đã đưa hệ thống đảng vào trong quân đội. Nếu như quân đội VNCH chỉ có cấp đại đội trưởng thì quân đội CS còn có thêm chức chính trị viên, chính ủy. Hệ thống đảng thâm nhập quân đội và ban tuyên huấn liên tục tổ chức tuyên truyền, chỉnh huấn gắn quân đội trung với đảng nên việc quân đội đảo chính là rất khó.
Trong khi đó quân đội VNCH, quân đội Mỹ tách quân đội khỏi hệ thống đảng phái. Quân đội phi đảng phái, phi chính trị chỉ bảo vệ tổ quốc chứ không bảo vệ chính quyền. Bộ trưởng quốc phòng Mỹ là người bên dân sự cử sang chứ không phải là một tướng lĩnh.
Do cơ cấu này nên trong thể chế dân chủ nếu một tổng thống có khuynh hướng lạm quyền bằng cách xa rời hiến pháp, sửa đổi hiến pháp để nắm quyền trọn đời thì thiết chế dân chủ sẽ tiến hành các bước sau đây:
- Thẩm phán liên bang đình chỉ sắc lệnh hành pháp của tổng thống.
- Tối cao pháp viện tuyên bố tổng thống làm đúng hiến pháp hay vi hiến.
- Hạ viện luận tội tổng thống và thượng viện bỏ phiếu truất phế.
- Báo chí quyền lực thứ tư phơi trần sự thật.
Nếu ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp về hùa với nhau cùng một phe thì quân đội sẽ tiến hành đảo chính. Sự đảo chính này hoàn toàn chính nghĩa chứ không hề phản loạn. Bởi vì họ đem quyền lực về cho nhân dân chứ không cho bất kỳ một cá nhân, gia đình hay đảng phái nào.
Nếu quân đội không đảo chính được thì người dân phải xuống đường đấu tranh chính trị, bất tuân dân sự để bỏ đói, tạo ra lạm phát khiến chính quyền không có ngân sách trả lương cho bộ máy bảo vệ chế độ dẫn đến sụp đổ.
KHI DÂN CÒN NẰM IM THÌ CHÚNG CÒN ĂN.
Một con sói vừa để lộ một clip ăn thịt bò dát vàng người dân bị cai trị đã rộ lên bình phẩm. Thực tế thì trong bao nhiêu năm qua khi cướp được chính quyền để tự do tham nhũng đàn sói này đã nếm không biết bao sơn hào hải vị, rượu ngon gái đẹp ở trên đời.
Hồ Chí Minh ngay từ thời đất nước còn nghèo cũng đã có một đầu bếp riêng để phục vụ. Gái thì có cô Nông Thị Xuân mà nhà văn Vũ Thư Hiên đã kể trong hồi ký của mình về một cái chết oan khuất do Bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn đạo diễn để phục vụ tình dục cho bác.
Sau này thì các bữa nhậu hoành tráng của Đinh La Thăng do bán trộm dầu thô trên biển, vung tay của Trần Bắc Hà, Trầm Bê, Nguyễn Bá Thanh, Phan Văn Anh Vũ hay Nguyễn Tấn Dũng, Lê Thanh Hải...không còn là chuyện lạ. Bộ sậu Nguyễn Tấn Dũng bỏ tiền ra mua câu lạc bộ bóng đá của Mỹ, mua những căn biệt thự ở những nơi có khí hậu tốt nhất nước Mỹ. Dàn công tử bột con cái quan chức không chỉ khoe siêu xe ở Việt Nam mà còn khoe siêu xe ở California, Mỹ.
Các tòa án chống tham nhũng ở Việt Nam chỉ là trò hề.
Và clip Tô Lâm ăn thịt bò dát vàng chỉ là một phần nhỏ trong muôn vàn những trò ăn chơi trác táng của quan chức Việt Nam mỗi khi có dịp công cán ra nước ngoài. Chúng chỉ là chưa bị lộ mà thôi.
Có điều phải công bằng một tí là bất cứ các chế độ độc tài nào cũng như thế chứ không riêng gì CSVN. Nhiều chế độ vẽ ra lãnh tụ cần kiệm liêm chính chỉ là để lừa thằng dân u mê. Bên trong chúng buôn thuốc phiện lậu Cao Miên, hệ thống kinh tài đầy rẫy khắp nơi, tham nhũng không chừa thứ gì, ăn chơi sa đọa.
Thế nhưng đám dân bảo vệ chế độ đó bao giờ cũng bị che mắt,chỉ nhìn một chiều, luôn luôn ca tụng lãnh tụ mình là trong sạch nhất. Chúng đều thối như nhau cả. Quan trọng ai hơn ai là sự xảo quyệt che mắt người dân.
Chỉ có những thể chế có sự kiểm soát của một đảng đối lập mới có sự trong sạch thật sự, mới có cần kiệm liêm chính. Do đó khi dân đồn thổi ông tổng thống nền dân chủ VNCH chở đi 16 tấn vàng quốc gia chỉ là láo. Khi cộng sản vào Dinh Độc Lập cũng rất ngạc nhiên vì thấy tư dinh rất giản dị, căn nhà ông Thiệu xây cho song thân ở Phan Thiết cũng rất bình thường. Điều này không phải do ông Thiệu đạo đức hơn người gì mà do cơ chế kiểm soát của nền dân chủ,pháp trị. Nếu ông Thiệu tham nhũng sẽ bị đối lập đưa ra tòa, dân biểu tình truất phế như dân Hàn Quốc truất phế Park Cận Huệ con gái của Park Chung Hee vì tội tham nhũng.
Suy cho cùng thì khi dân còn sùng bái chế độ độc đảng, còn cảm tính nằm nhà chửi suông thì chúng còn ăn, còn lừa.
SO SÁNH KHẬP KHIỄNG.
Nhiều người lấy hình ảnh tổng thống Mỹ Obama sang Việt Nam ngồi trong quán bún chả ra để so sánh với hình ảnh đại tướng Tô Lâm há mồm đớp miếng thịt bò dát vàng là không đúng.
Đây là lối so sánh thuộc về cảm tính. Lối so sánh này sẽ làm cho dân Việt thụ động và buông xuôi hơn.
Obama là tổng thống của một nền dân chủ.
Tô Lâm là đại tướng của một chế độ độc tài.
Sau Obama là cả một hệ thống kiểm soát quyền lực, là đa đảng,là đối lập là hiến pháp, là tối cao pháp viện, là báo chí đa chiều, là tư pháp độc lập.
Sau Tô Lâm là thể chế độc đảng, là 95 triệu dân răm rắp tuân lệnh, là Bộ Chính trị đứng trên hiến pháp, là nền báo chí một chiều, là nền tư pháp luật là tao, tao là luật, là một quốc hội có 95% là đảng viên của một đảng chính trị.
Như vậy thì không phải đạo đức Obama cao cả sáng ngời gì khi đặt bên cạnh Tô Lâm. Sự khác nhau giữa 2 người đó là ở hai thể chế chính trị khác nhau : dân chủ và độc tài, pháp trị và vô pháp.
Ở đây không thể nói đến khía cạnh đạo đức. Ở đây là một bên quyền lực bị kiểm soát và một bên quyền lực không được kiểm soát.
Một bên dân sẵn sàng xuống đường mỗi khi tổng thống làm sai. Một bên dân luôn đổ thừa , ngụy biện về vai trò của mình.
Xã hội hiện đại không có chỗ cho đạo đức, chỉ có chỗ cho những tư duy thực tế về vai trò của người dân trong việc kiểm soát chính quyền.
CHẲNG CÓ CÔNG ƠN GÌ CẢ.
Nhìn một số nhà đấu tranh dân chủ (là luật sư hẳn hoi nhé) giật status bảo công ơn của ông này ông kia, y như dân bần cố nông nhớ công ơn Bác Hù tôi thấy quá ngao ngán cho dân trí Việt Nam.
Công ơn là một khái niệm chỉ có trong các nền quân chủ ngày xưa. Vua chúa thường tuyên truyền công ơn của mình cho bá tánh để phủ dụ nhằm thiết lập quyền cai trị. Họ cho thiên hạ là của mình và mình là đấng minh quân ban phước cho dân.
Xã hội hiện đại ngày nay dân là chủ, chính quyền là kẻ phải nhớ công ơn của dân để nắm quyền chứ không phải ngược lại.
Một nhóm người A nào đó mỗi khi muốn nắm quyền không chính danh (cướp chính quyền) thường lợi dụng một thiểu số dân chúng B để đàn áp đa số C còn lại.
Chúng chỉ lợi dụng anh để ăn trên ngồi trốc, lợi dụng anh để anh làm lá chắn bảo vệ chế độ chứ công ơn cái gì. Khi hiến pháp bị một thế lực đứng lên trên thì thế lực đó chỉ lợi dụng số ít để bóc lột số đông.
Nếu anh bảo rằng kẻ đó có công ơn với dân tộc Việt Nam thì đích thị anh là một kẻ nô lệ. Anh đã đánh đồng một nhóm người thiểu số với dân tộc.
Kẻ có công ơn thật sự vói dân chính là các nhà lập quốc Hoa Kỳ đã đặt ra hiến pháp để phân chia và kiểm soát quyền lực. Những người đó mới có công ơn thực sự chứ không phải là bọn hám quyền lực dùng anh làm vật chết thế.
Là người dân hay tầng lớp dư luận viên chế độ độc tài hiện hành có tư tưởng mang ơn không nói làm gì. Làm một nhà đấu tranh dân chủ từng ở tù Cộng sản mà có tư duy nô lệ ,mang ơn nhà độc tài thì quá yếu.
BÁO CHÍ MỸ CHỬI AI ?
Có người bảo báo Mỹ đăng hình Tô Lâm ăn thịt bò dát vàng là để chửi quan chức CSVN.
Không đâu nhé, họ chửi dân Việt đấy.
Tư duy người Mỹ rất thực tế. Quan điểm của người Mỹ là khi anh ngây thơ để túi tiền kiểm soát không kỷ bị thằng ăn trộm ăn cướp lấy cắp rồi đem xài phung phí thì phải chửi cái thể chế.
Thể chế là ai ?
Chính là dân.Khi dân không đứng dậy tạo ra đa đảng, luật pháp, đối lập để đưa bọn tham nhũng ra tòa xử thì chúng có thể bán rừng , bán biển, cướp đất hoặc cho "phu nhân" nhận tiền đút lót từ cửa hậu để ăn chơi sa đọa. Bất kỳ quan chức nào trong các chế độ độc tài cũng có một "quan bà" phía sau để nhận tiền đút lót cho việc nhờ vả quyền lực để làm giàu không chính đáng hoặc chạy án, cậy nhờ chính sách.
Tiền để ăn bò dát vàng của Tô Lâm lấy từ đó .Là bộ trưởng công an thì nội tiền chạy án cũng đã hốt đậm.
Bây giờ đòi hỏi Tô Lâm phải đạo đức không được ăn bò dát vàng ? Chỉ là giả vờ để bịp thằng dân thôi. Tô Lâm có thể làm như Đoàn Ngọc Hải là ngồi trước chén cơm và tô canh, dĩa rau muống sau đó cho người chụp hình bỏ lên mạng để bọn bưng bô vào ca tụng. Nhưng tiền từ cơ chế tham nhũng vẫn còn đó. Tô Lâm chỉ cần đóng kín cửa nhà là có thể ăn gan rồng.
Đừng bao giờ đòi hỏi quan chức không tham nhũng bởi mèo nào cũng thèm mỡ cả. Phải làm sao kiểm soát bằng cơ chế để quan chức chỉ có thể dùng đồng lương để sống. Hễ tham nhũng lạm quyền là sẽ bị truy tố.
Chứng cứ đâu ?
Đó là số tiền anh gởi trong ngân hàng đến từ đâu so với đồng lương của anh? Tài sản, nhà cửa xe cộ của anh lấy từ nguồn thu nhập nào, đã đóng thuế chưa?
Người Mỹ buộc các ứng viên tổng thống, các bộ trưởng phải công khai hồ sơ thuế là vì thế. Khi anh có nguồn tiền chính đáng ,được pháp luật thừa nhận thì anh muốn ăn gì anh ăn., người Mỹ không cần biết đến.
Do vậy ở đây báo chí Mỹ không phải chửi quan chức CSVN đâu. Họ chửi dân Việt Nam không đứng dậy để tạo ra một cơ chế kiểm soát Tô Lâm đấy. Chờ vào đạo đức của Tô Lâm ? Xưa rồi Diễm.
CON ĐƯỜNG DÂN CHỦ VIỆT NAM KHÓ CÓ THỂ THÀNH HIỆN THỰC.
Có thể nhiều bạn cho rằng tôi bi quan nhưng tôi thấy với đặc tính dân tộc, người Việt chỉ có thể nô lệ cho quyền lực chứ họ khó có thể kiểm soát được quyền lực.
Bởi trước hết tâm thức nô lệ thần phục, mang ơn hay đổ thừa quyền lực đã ăn quá sâu. Ngay giới đấu tranh dân chủ cũng mang ơn quyền lực thì người dân thường cũng chỉ có thể "há miệng chờ sung".
Dân chủ chẳng phải gì xa xôi. Nó đơn giản là làm sao kiểm soát để bọn có quyền không được nói láo, không thể tham nhũng, lạm quyền,không thể bán nước, không thể tạo ra án oan hay phải cạnh tranh lẫn nhau, phục vụ dân thật tốt để nắm quyền chứ không phải dùng báo chí "đầu môi chót lưỡi" để lừa bịp.
Dân chủ không phải thay chế độ này bằng một chế độ khác giống y chang mà là thay cái thể chế. Thể chế này cho phép người dân có thể thay thế chính quyền theo định kỳ.
Người dân Việt Nam khó có thể có quyền cầm lá phiếu để định đoạt chính quyền vì những lý do sau :
- Sợ hãi khi đề cập đến tư tưởng dân chủ. Họ thường cho đó là tư tưởng phản loạn, không thực tế.
- Tư tưởng dân chủ trước khi bắt tay vào hành động phải được lan truyền trong nhân dân. Nhưng người Việt lại quá sợ hãi bị quyền lực trừng phạt để chẳng dám truyền cho người dân tư tưởng của thời đại. Trí thức để mặc cho chính quyền nói láo và luôn tránh né mỗi khi bàn đến chuyện phải thiết lập một cơ chế để có thể bỏ tù chúng.
- Người có tư tưởng dân chủ như các nhà tư tưởng dân chủ châu Âu thế kỷ ánh sáng hay các nhà viết hiến pháp Hoa Kỳ cũng không bắt tay trực tiếp hành động. Nó chỉ nêu ra một tư tưởng đúng để mở đường và sau này công dân Hoa Kỳ đã bắt tay vào thiết lập nên Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ và đưa tư tưởng này sang châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc để lập nên nhà nước pháp quyền. Họ đi đến đâu cũng thành công chỉ gặp dân Việt là thất bại bởi chiến tranh nhân dân, du kích ,khủng bố. Bởi nhận thức người Việt hạn chế không hiểu gì về việc một đảng đối lập có thể giúp mình kiểm soát chính quyền, tạo ra an sinh xã hội và công lý. Đầu óc của họ chỉ có đạo đức của ông này tốt ông kia xấu, chế độ này tốt chế độ kia xấu.
- Họ không hiểu là tất cả các chế độ độc đảng đều xấu như nhau bởi sự tha hóa, bởi không có ai kiểm soát.
Người Việt cũng chả nóng lòng khi thấy dân Nhật, dân Hàn hay châu Âu đã kiểm soát được quyền lực và đi trước mình cả mấy chục năm dù xuất phát điểm là như nhau. Các nước mà dân làm chủ sẽ bỏ lại phía sau các nước mà dân làm nô lệ cho một đảng chính trị rất xa. Bước vào thế kỷ của công nghệ, của thế giới phẳng khoảng cách này sẽ được nới rộng thêm nữa, đó là sự khác nhau giữa thiên đường và địa ngục. Tuy nhiên do sự tuyên truyền vẽ vời của báo chí độc tài người dân chẳng hiểu là chỉ vài chục năm nữa con cháu mình sẽ lạc hậu trong một cơ chế "quân chủ" bị thế giới vứt bỏ như thế nào.
Nhưng có nói gì đi nữa cũng không thể chiến thắng nỗi sợ hãi của người Việt.
Với người Việt tư tưởng dù có đúng đến đâu, có được cả thế giới làm theo đến đâu cũng không qua được số phận của bản thân họ. Cái còng và khẩu súng của chính quyền đe dọa mới là điều quan trọng. Nếu như tuổi trẻ Hồng Kông có thể hy sinh cả tính mạng để kiểm soát được quyền lực, để có công bằng, công lý thì với người Việt là điều không tưởng.
Với người Việt những bữa nhậu thịt chó, thịt bò dát vàng mới là đề tài đáng để bàn tới.
Tổng thống Mỹ Ronald Reagan nói :" Dân chủ đáng giá chết để đổi lấy vì đó là cơ chế chính phủ danh dự nhất được thành lập bởi nhân loại". Nhưng người Việt có thể đánh bom cảm tử để chết cho bọn độc tài nắm quyền, có thể biểu tình bạo động khi bị bọn độc tài xúi dưới danh nghĩa "quốc gia dân tộc" giả tạo . Khi cần chết cho một thể chế chính trị công bằng thì họ lại tỏ ra rất nhát chết và ngụy biện.Họ không bao giờ dám noi gương sự hy sinh của người dân các nước khác mà chỉ cam chịu như những chú cừu bị vặt lông để được an toàn. Họ chấp nhận thứ an toàn mà chịu nhục hơn là chết cho tự do.
CÓ NHỮNG SỰ THẬT MÀ BẠN CÒN CHƯA BIẾT VỀ CÁC CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI.
Muốn đất nước có dân chủ bạn phải hiểu nguồn gốc vì sao có các chế độ độc tài.
Đơn giản, ngắn gọn là thế này:
- Đặc tính của con người là ham mê quyền lực. Muốn có quyền lực thì phải cướp được chính quyền để làm chủ tịch hay tổng thống tự phong. Để cướp được chính quyền thì phải nói láo để dụ dỗ một thành phần dân chúng đi theo, từ đó tạo ra quân đội, công an, bộ máy cai trị. Để dụ dỗ được dân chúng đi theo thì phải bịa ra các khái niệm về chủ nghĩa dân tộc, đánh xâm lược hay chủ nghĩa nhân vị, chống cộng... để số dân đi theo này vì quốc gia dân tộc sẵn sàng chết thế.
- Thật sự thì một nhóm người như đảng cộng sản, nhà Ngô đều chỉ dụ được một nhóm người thiểu số đi theo mà thôi. Cộng sản thì lôi kéo được nhóm bần cố nông nhờ chiêu bài "người cày có ruộng" trong cải cách ruộng đất, nhà Ngô thì lợi dụng khoảng 1 triệu dân công giáo di cư từ Bắc vào bằng các chính sách ưu đãi so với 13 triệu dân thuộc các tôn giáo, giáo phái còn lại.
- Cả hai đều thành lập các Ban chuyên láo chuyên kể công ơn lãnh tụ, chụp mũ người chống đối, xuyên tạc sự thật và đàn áp những người thuộc các đảng phái đối lập để độc chiếm quyền hành.
Những người đối lập là ai ?
- Chính là những người lãnh đạo của các nhóm người, các thành phần dân chúng khác.
Một quốc gia không thể có chỉ một nhóm người, một tầng lớp nhân dân duy nhất. Một quốc gia là tập hợp của những sắc dân có quan điểm khác nhau trên nhiều vùng lãnh thổ. Và các nhóm người này cũng có các đại diện của họ. Đó là những người thuộc đảng Việt Quốc, Việt Cách, Đại Việt , các giáo phái như Bình Xuyên, Hòa Hảo, Cao Đài , các tôn giáo như Phật giáo mật tông.
Nước Mỹ dân chủ đã đưa vào hiến pháp nguyên tắc không thừa nhận một tôn giáo nào là quốc giáo và nguyên tắc thừa nhận đối lập, đa đảng, đa nguyên.
Như vậy nguyên tắc phổ quát là " Một nhóm người không thể nhân danh quốc gia dân tộc để đặt ra hiến pháp, thể chế, hệ thống luân lý và luật pháp riêng". Đất nước là của chung toàn dân, phải chia sẻ quyền lực và phải chấp nhận dân bầu theo định kỳ 4,5 năm để thay nhau nắm quyền, kiểm soát quyền lực lẫn nhau theo khế ước giữa nhân dân và chính quyền.
Tại sao có thể biết một chính quyền là độc tài ?
Dễ thôi. Đó là dở bản hiến pháp mà chính quyền ấy thảo ra đọc. Với bản hiến pháp 1992 hay 1956 thì bè lũ Dư luận viên của hai chế độ này cũng không thể cãi được nếu họ có chút đầu óc. Ai biết chữ cũng có thể thấy nhóm người này đã đặt cá nhân, gia đình, đảng phái lên trên hiến pháp như thế nào, đã nắm hầu bao ngân sách quốc gia ra sao, đã nắm hành pháp, lập pháp và cả tư pháp gom chung một rổ ra sao, đã vượt quyền quốc hội như thế nào ...
Nhưng tội ác lớn nhất của cả hai chế độ độc tài là gì ?
Đó là không chia sẻ quyền lực với các đại diện của các nhóm người thuộc các thành phần nhân dân khác mà còn dùng luật tự đặt ra để bỏ tù hay tra tấn họ, xử tử họ.
Không có bất kỳ một lý do nào thích hợp để giải thích cho hành động này.
Dẫn chứng:
- Cộng sản sai Võ Nguyên Giáp (một tội đồ dân tộc) gây ra vụ án Ôn Như Hầu tiêu diệt hai đảng Việt Quốc và Việt Cách dù họ là những người yêu nước, gây ra Cải cách ruộng đất khiến 170 ngàn người chết, gây ra vụ Nhân Văn Giai Phẩm và đàn áp những người khác trong vụ "Xét lại chống đảng" thập niên 60.
- Nhà Ngô đàn áp các giáo phái như Bình Xuyên, Hòa Hảo, Cao Đài, các đảng phái không cộng sản như đảng Đại Việt, Việt Nam quốc dân đảng.
Nhà văn Nhất Linh nổi tiếng với câu nói "Đời tôi để lịch sử xử".
Ông Trần Văn Hương sau này là phó tổng thống, tổng thống 1 tuần của nền dân chủ VNCH đã bị chế độ độc tài này bắt giam.Ông có bài thơ trong tù như sau.
NGỒI TÙ MỘT LŨ
Này anh, này cụ, này là chú,
Lóc cóc vào đây ngồi một lũ,
Những tưởng buồn như chó mất nhà,
Nào ngờ vui quá bàn xôm tụ,
Thân này dẫu vướng chốn lao lung,
Nỗi ấy vẫn ghi trong phế phủ,
Xuống chó lên voi lắm chuyện đời,
Xưa nay diễn biết bao nhiệm vụ.
Và hãy nghe ông Hương tả cảnh nhà ngục P.42 để thấy chế độ Diệm đã đày đọa người quốc gia như thế nào:
P.42 – SỞ THÚ
Danh đồn khét tiếng đã từng nghe,
P.42 đúng thiệt nè!
Điện tụ, bình quay kêu ới ới,
Xà bông nước đổ, nuốt the the,
Tra đi tra lại kinh chưa hả?
Khai tới khai lui mệt quá hè.
Cụ, Cố, Cậu trù, Ma trổ ngón,
Thân tù dưới búa lại trên đe.
Ông Phan Khắc Sửu sau này là quốc trưởng của VNCH từng kêu gọi cứu trợ lũ lụt miền Trung năm 1964 đã bị chế độ độc tài này tra tấn như sau :
Tại những vùng xa xôi, cán bộ của chính quyền đã có những lạm dụng khủng khiếp bằng cách hoàn toàn ngụy tạo ra những tội ác để gán cho kẻ thù của họ. Nhu và Cẩn chỉ huy những ban Mật Vụ đặc trách những vụ đàn áp khủng bố khắp nơi.
Một chứng cớ rõ rệt về chính sách bắt bớ, tra tấn độc đoán là hành động đối xử với một nhân vật quốc gia tên tuổi là ông Phan Khắc Sửu, vị Quốc trưởng của năm 1964. Sau khi chế độ Diệm bị lật đổ ông Sửu được chúng tôi giải thoát đã kể lại một câu chuyện hết sức rùng rợn.
Mặc dù ông ta không liên hệ gì đến cuộc đảo chánh của Nhảy Dù năm 1960, ông ta vẫn bị Mật Vụ đến bắt vào đêm tối rồi đem giam vào một cái hầm đào sâu dưới đất tại Sở Thú, cái hầm vừa nóng vừa ẩm ướt mà lại không có không khí. Sau đó, ông được chuyển đến một trại giam khác nhưng vẫn thường bị tra tấn. Họ đã sử dụng kiểu tra xưa cũ của Tàu là kiểu “đổ nước” bằng cách trói tội nhân lại rồi cho từng giọt nước rớt xuống đầu làm cho ông Sửu cảm thấy như điên cuồng. Chân của ông ta bị tê bại phải chữa trị một thời gian khá lâu vào năm 1964 sau khi được giải thoát.
Như vậy có thể khẳng định bọn độc tài không bao giờ vì quốc gia dân tộc, chúng chỉ vì quyền lực của chúng. Và chỉ có những tên nô bộc trung thành với chủ mới nhớ công ơn chủ đã ban cho chúng các khúc xương,các mẩu cơm thừa để chúng cho rằng độc tài là cần thiết, đối lập là phản động, là cộng sản. Chúng vẫn trơ tráo xuyên tạc lịch sử để ngụy biện dù sống trong một thể chế chính trị tôn trọng đối lập, đa đảng, đa nguyên như Hoa Kỳ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)