Chế
độ Cộng Sản sẽ bị các thế hệ sau lên án ,đó là điều không còn nghi ngờ
gì nữa.Nhưng để mất Biển Đông,các lãnh đạo Cộng Sản sẽ trở thành tội
nhân thiên cổ.Lịch sử sẽ lưu danh.Con cháu của những kẻ đang bám lấy
quyền lực hôm nay nhất định sẽ vô cùng tủi hổ khi trong gia phả dòng họ
của mình lại có những cha ông như thế.Đối với người Việt,bán nước hoặc
để mất chủ quyền quốc gia là một điều
cấm kỵ.Những cái tên như Trần Ích Tắc,Lê Chiêu Thống...để lại vết nhơ
đến ngàn đời.Rồi đây trong danh sách này sẽ bổ sung thêm những kẻ đã để
mất Ải Nam Quan,một nửa Thác Bản Giốc và đặc biệt là Biển Đông...
Thế nhưng mọi ngả đường dường như đang đóng lại.Nguyễn Phú Trọng định
đem "ba tấc lưỡi " đi luồn cúi Tập Cận Bình để năn nỉ giàn khoan dời
khỏi hải phận Việt nam,đáp lại là lời từ chối không thèm tiếp
kiến.Nguyễn Tấn Dũng,Phùng Quang Thanh mang thân phó hội
Singapore,Shangri La để mong sự trợ giúp từ khối Asean.Nhưng có vẻ các
nước này chỉ đủ sức lo cho mình hơn là lo chuyện bao đồng.
Chiến thuật dùng vòi rồng phun nước không dùng súng,húc thẳng vào mạn
tàu,rượt đuổi...có vẻ là chiến thuật lâu dài, có tính toán chứ không hề
là hồ đồ,nhất thời.Bên cạnh đó còn là việc giả điếc với kiện tụng,đàm
phán ...Trung Quốc đã buộc kẻ sa lầy là Việt Nam chứ không phải họ.Gã
đàn em không có tư cách và chẳng có gan để nổ súng trước.Và cứ thế,hết
mang giàn khoan ra rồi lại mang vào,Trung Quốc sẽ khiến dư luận thế giới
tin rằng Biển Đông là của họ.Vấn đề chỉ là thời gian.
Giải
pháp duy nhất lúc này chỉ đến từ nước Mỹ.Nhưng Hoa Kỳ là đất nước tôn
trọng luật pháp.Họ chỉ có thể can thiệp bằng quân sự một khi Trung Quốc
cả gan xâm phạm vào bãi đá cạn Scarborough hoặc Điếu Ngư của Phillippin
và Nhật Bản.Các lệnh trừng phạt Trung Quốc bằng kinh tế,chính trị,ngoại
giao đều phải đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết.Chính quyền Việt
Nam biết rất rõ điều này nhưng vẫn dùng báo chí để mị dân,hết loan tin
đã thu thập đủ 100.000 chữ ký để Nhà Trắng xem xét lại tung hỏa mù về
việc Hoa kỳ đang chuẩn bị áp các lệnh trừng phạt lên Trung Quốc.Họ coi
Trung quốc chỉ là một Irac hoặc Afghanistan...đối với Mỹ.
Bí
thì phải liều.Chính quyền Việt Nam đành phải chấp nhận"đu dây tử
thần",ngó lơ cho cuộc họp của 16 tổ chức XHDS diễn ra tại Chùa Liên
Trì,Sài Gòn ngày 5/6/2014.Có lẻ họ đã nhận được lời hứa hẹn nào đó từ
Liên Minh Mỹ, Nhật,Hàn ,Phi?Cũng có thể là động thái biểu hiện sự thắng
thế của phe"thân phương Tây"trong Đảng.Họ thừa biết các tổ chức XHDS sẽ
là tiền thân của các đảng phái đối lập và là chất keo kết dính khối đoàn
kết toàn dân.Không "thập tử nhất sinh"chắc chắn họ sẽ không nhờ đến
"chiếc phao"nhưng cũng là chiếc thòng lọng này.Và cũng không loại trừ là
trong hàng ngũ lãnh đạo đang có một kẻ nào đó không muốn làm "tội nhân
thiên cổ"?
Thế nhưng từ các tổ chức XHDS đến các Đảng phái
chính trị đối lập là một hành trình khá dài.Có lẻ Trung Quốc sẽ không
đợi họ.Và để đổi lại Mỹ cũng sẽ chỉ thi hành vài lệnh trừng phạt" gãi
ngứa" chứ không thể ngăn chặn tham vọng của gã khổng lồ lưu manh này.
Dù sao thì sinh lộ cũng đã mở ra.Hy vọng có còn hơn không.
Đó gần như là một quy luật.Quy luật đó đúng trong mọi trường hợp,càng đúng hơn với dân tộc Việt Nam.
Sau chiến thắng của Ngô Quyền trên sông Bạch Đằng phá tan quân Nam Hán
năm 938 mở ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử dân tộc,ông cha ta chưa
bao giờ ngu cả.Dường như họ đã coi hiểm họa phương Bắc là hiểm họa
thường trực.Tất cả các triều đại dù hưng thịnh,dù suy vong đều lấy việc
đề phòng giặc Trung Hoa làm quốc sách
hàng đầu.Lúc nào cũng phải xây thành đắp lũy,nuôi dưỡng binh hùng tướng
mạnh.Bang giao thì cương nhu tùy lúc,không bao giờ phụ thuộc.Bởi lẻ họ
biết rất rõ cái dã tâm xâm lược đã ăn vào máu kẻ thù truyền kiếp.Cho dù
có ẩn náu che đậy thì rồi cũng có ngày lòi ra.
Để ý thấy rằng
những lần giặc tiến quân xâm lược đều nhằm vào lúc triều đình phong kiến
Việt Nam suy yếu,lúc mà thế nước đang lọt vào tay bọn loạn thần.Chỉ có
ba lần chống Nguyên Mông của nhà Trần là nằm ngoài quy luật ấy.
Bởi lúc nước loạn là lúc cái ngu không biết phòng giặc dễ lộ ra
nhất.Bởi thế không có gì đáng ngạc nhiên khi con cháu họ ngày nay lại
bộc lộ điều ấy ra giữa bàn dân thiên hạ giữa lúc việc triều chính cũng
đang lắm hỗn mang.Vẫn biết sống bên cạnh cái gã luôn chực chờ cơ hội để
ăn cướp mà vẫn "trái tim lầm chỗ để trên đầu"thì không thể trách ai mà
nên tự trách mình.
Điều đáng nực cười là ở chỗ báo chí của Đảng
luôn dùng những từ như:"Trung Quốc cậy lớn hiếp bé""lối hành xử coi
thường luật pháp""hãy xóa ảo tưởng về người láng giềng".Hóa ra lâu nay
Trung Quốc chưa bao giờ cậy lớn,chưa bao giờ coi thường pháp luật và
cũng hóa ra lâu nay họ vẫn ảo tưởng về tình bạn với kẻ cướp.
Những điều Trung Quốc làm đang diễn tả đúng bản chất của họ.Bản chất của
những kẻ từng dùng xe tăng cán nát chính đồng bào mình.Do vậy đừng ngạc
nhiên khi họ bất tuân phán quyết của tòa án Công lý quốc tế,đừng uất ức
khi hay họ đang lắp đặt thêm giàn khoan và cũng đừng nghiến răng khi họ
ngang nhiên đâm thủng tàu cá ngư dân,phun vòi rồng hoặc đuổi tàu tuần
duyên chạy có cờ.Đó
là lý của kẻ mạnh.
Ta ngu vì ta không
biết tạo cho mình một thế đứng vững chắc.Thế đứng của kẻ mạnh dùng
sức,yếu dùng mưu.Quá muộn khi bây giờ mới vái tứ phương,cầu cứu Phương
Tây,Phương Đông,đem thân tới phó hội Shangri La...để cầu mong sự giúp
đỡ.Trung Quốc đang cho thấy họ đang chơi thứ luật "rừng".Thứ mà CSVN
cũng đang dùng để đối phó với người dân.Ác giả,ác báo cũng đừng trách
ai.
Ngô Quyền chiến thắng quân Nam Hán lập ra nhà Ngô.Lê Hoàn
đại phá quân Tống lần thứ nhất lập ra nhà Tiền Lê.Lý Thường Kiệt chiến
thắng quân Tống lần thứ hai dựng nên triều Lý.Lê Lợi kết thúc kháng
chiến 10 năm chống quân Minh lập ra nhà Hậu Lê.Quang Trung đại thắng
quân Thanh để dựng nên nhà Tây Sơn.Loạn thế xuất anh hùng.Hào kiệt đời
nào cũng có.Có một điều ít ai để ý là mỗi lần chiến thắng giặc Phương
Bắc các triều đại phong kiến Việt Nam lại đổi chủ.
Liệu điều đó
có ứng với hôm nay,lúc thế nước đã cùng,sức đã tận?Chắc chắn là có ,bởi
lẻ "Cùng tắc biến,biến tắc thông".Sự hèn nhát ,ngu muội sẽ không có chỗ
tồn tại khi "xã tắc lâm nguy,sơn hà nguy biến".
Bốn mươi năm có lẻ là quá đủ cho một triều đại không hợp lòng dân?
Tình hình Biển Đông vừa qua,các bác làm chúng em rối trí quá.Đi nước cờ
nào các bác cũng vào nói được là sao?Này nhé cương như bác Thủ "Không
đánh đổi hoà bình lấy hữu nghị viễn vông."thì các bác bảo là đang nhắm
đưa dân ra chỗ hòn tên mủi đạn.Nhũn như đồng chí Bộ trưởng tại Shangri-
La thì các bác bảo là phường bán nước,yếu hèn,nhục..."Vừa đảm bảo chủ
quyền thiêng liêng vừa giữ được quan hệ
với Trung Quốc"các bác bảo là ngu.Liên minh thì chẳng có tên nào
thèm,nên chúng em mới bảo cho nó oách:"Ta chẳng liên minh với ai để
chống ai".Cầu cứu kẻ cựu thù là Mỹ,chúng em cũng đã làm rồi.Sự thể thế
nào các bác cũng đã biết.
Chuyện các bác bảo là thả hết tù
chính trị,trả lại chính quyền cho dân...thật sự làm khó chúng em.Tù
chính trị là vốn để dành đàm phán với thế giới tự do.Chúng em cứ để đó
làm mồi nhử chơi.Lâu lâu thả vài đứa kèm yêu sách để vào cái Ti Pi
Pi.Dân chủ thì ta cũng đã có cái gấp vạn lần tụi tư bổn.Cả cái hội
trường Quốc hội to đùng ở Ba Đình mà các bác bảo không có "dân chủ" là
sao?Quyết sách quốc gia thì chúng em cũng để cho Quốc hội nó quyết chứ
chúng em đâu có xen vào.Vừa rồi,các bác không nghe chú Lê Nam (Thanh
Hóa) mạnh miệng à: "Dứt khoát bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ, dứt
khoát không chịu hèn chịu nhục, không đẩy nhân dân vào chỗ hòn tên mũi
đạn của chiến tranh."Đó là dân nói đấy nhé.
Phần việc của chúng
em đã có phân vai .Đồng chí nào đóng vai Trương Phi,Quan Vũ,đồng chí
nào Hàn Tín,đồng chí nào mất tích,đồng chí nào câm như hến...đều có phân
công,phân nhiệm cụ thể.Tuyên bố "thoát Trung "cũng đã có rồi,giảm "nhập
siêu',tìm thị trường mới cũng đã có luôn.Chúng em đang vừa chuẩn bị đối
phó với chính sách "cấm vận",vừa lo ổn định và vực dậy nền kinh tế.Trong đó
ngành ngân hàng,tài chính là đau đầu nhất.Các bác không thấy là dư luận
thế giới đang đồng tình và ủng hộ tuyệt đối lập trường của chúng em à?
Nói gì thì nói chúng em cũng không thể cạn tàu ráo máng với đàn anh
mình được.Anh em trong nhà còn có khi sứt mẻ tình cảm huống hồ làng
xóm,láng giềng.Chúng em có được như ngày hôm nay cũng là nhờ thuở hàn vi
được các đồng chí ấy hà hơi tiếp sức,ơn trọng như núi,chẳng khác gì như
sinh ra lần thứ hai.Hơn nữa cũng phải đảm bảo là nếu dân nổi can qua
thì chúng em còn có chỗ mà trú thân chứ.Tóm lại là việc công,việc tư
phải vẹn cả đôi đường.Các bác đã để chúng em ngồi trên ngôi cao mấy chục
năm nay thì mọi chuyện cứ để chúng em lo.Chừng nào không kham nổi thì
chúng em sẽ tìm cách "hạ cánh mềm","hạ cánh an toàn".
Còn trả lại chính quyền cho dân ư?Các bác đừng mơ...giữa ban ngày.
Báo chí và mạng xã hội loan tin đang tập trung chữ ký ở website của Nhà
Trắng để chờ mong phản hồi về việc yêu cầu Mỹ trừng phạt Trung Quốc
bằng cấm vận.Đây là một suy nghĩ hết sức ngây thơ.Muốn làm được điều này
phải thông qua Quốc hội Mỹ.Và chắc chắn rằng Quốc hội Mỹ sẽ chẳng vì
một cái giàn khoan xâm pham vào lãnh thổ của một nước không có liên minh quân sự với họ để ra những lệnh trừng phạt vớ vẩn.
Nên nhớ kim ngach thương mại song phương giữa hai nước là 500 tỷ
USD/năm.Cấm vận Trung Quốc tức là cũng cấm vận Mỹ.Các doanh nghiệp Hoa
Kỳ đang làm ăn với Trung Quốc sẽ để yên?
Mỹ và Trung Quốc cũng
đã tăng cường hợp tác trong lĩnh vực an ninh quốc phòng. Cụ thể, Hải
quân 2 nước đã có nhiều hoạt động hợp tác trong lĩnh vực chống cướp
biển, hỗ trợ nhân đạo và an toàn hàng hải trong thời gian gần đây.
Mặc dù chính sách xoay trục sang Thái Bình Dương của Obama là rõ ràng
và Mỹ đang xúc tiến việc thành lập Hiệp Định đối tác Xuyên Thái Bình
Dương với các nước không có Trung Quốc nhưng lợi ích kinh tế khi làm ăn
với Trung Quốc là rất lớn.Họ không có lý do gì để"thả hình bắt bóng",từ
chối một bạn hàng đầy tiềm năng như vậy.Chính sách ngoại giao của Mỹ lâu
nay luôn nhất quán vì nền kinh tế Mỹ là trước tiên.
Mỹ đã nói
rõ rằng, mục tiêu của họ không phải là tìm cách ngăn chặn Trung Quốc.
Khi ở thăm châu Á hồi tháng trước, Tổng thống Mỹ Barack Obama tuyên bố:
“Chúng tôi không quan tâm đến việc kiềm chế Trung Quốc”.
Tuy
nhiên trước sức trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc,Mỹ có lý do để lo
ngại.Nhưng có lẻ họ sẽ bằng mọi cách tránh một cuộc đối đầu trực
diện.Chỉ cần Trung Quốc đảm bảo cam kết"trỗi dậy trong hoà bình" Mỹ sẽ
bằng mọi cách đảm bảo để hai bên cùng có lợi.Do vậy Việt Nam trông mong
vào Mỹ để thay đổi cục diện trên Biển Đông là một điều bất khả thi.Tất
cả những gì họ có thể làm là để an ủi vỗ về một kẻ đang cô thế và cũng
để an ủi cả những người Mỹ gốc Việt đang tị nạn trên đất nước họ.
Lâu nay người Việt vẫn ảnh hưởng quan niệm của Đảng CSVN ,đặt vấn đề
dân tộc lên hàng đầu.Câu khẩu hiệu:"Không có gì quý hơn độc lập tự do"
luôn luôn đi vào tâm thức người Việt như một điều tất yếu,ai trái ý với
quan niệm này sẽ bị coi là lũ bán nước hoặc là lũ có ý thức nô lệ.Không
thể trách vì cả dân tộc đã đắm chìm trong
một ngàn năm Bắc thuộc.Khát vọng độc lập trở nên mảnh liệt hơn bao giờ
hết.Nhưng người Việt lại quên mất một vế rằng:"Có độc lập chưa chắc đã
có tự do hạnh phúc".Thiếu vấn đề cốt lõi,cơ bản"DÂN TRÍ"con người chỉ
chuyển từ hình thức nô lệ này sang hình thức nô lệ khác,một dạng nô lệ
của tư tưởng từ chính người cùng quốc gia,nòi giống.
Trong các
chí sĩ yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ 20,chỉ có Phan Châu Trinh là nhìn ra
được điều này.Ông là người có tầm nhìn xa nhất.Đáng tiếc là cả dân tộc
rất ít người cùng tầm với ông.Việc đánh đuổi ngoại xâm lúc này không
phải là điều thiết yếu nhất.Bởi lẻ chủ nghĩa thực dân bắt nguồn từ chủ
nghĩa tư bản mà chủ nghĩa này lại được điều hành bởi những người có
học,rất coi trọng quyền con người.Trong quá trình phát triển của nó và
dưới áp lực của nhân dân chính quốc,trước sau họ cũng sẽ trả lại độc lập
cho các nước thuộc địa.Điều này đã được thực tế chứng minh.Hồng Kông
sau "hiệp ước bất bình đẳng" giữa thực dân Anh và nhà Mãn Thanh,đã có
100 năm phát triển vượt bậc,trở thành một trung tâm tài chính hàng đầu
của Châu Á và thế giới,một nơi có mức sống và dân trí rất cao,một xã hội
pháp trị đầy thèm muốn,là điểm đến của dân vượt biên từ Hoa Lục.Nguyên
nhân từ đâu?Chính là bởi họ không đặt nặng vấn đề dân tộc.Khai dân trí
mới là nhiệm vụ hàng đầu của họ.Từ dân trí họ nghiễm nhiên có một xã hội
dân chủ mà không tốn một giọt máu nào cho cuộc chiến chống ngoại xâm.Họ
trân trọng nền văn minh của một dân tộc cao hơn họ,học hỏi chứ không
bài ngoại.Giờ đây với 50 năm tự trị sau khi "hồi quy"chắc chắn họ sẽ còn
tiến xa nữa trước khi bị trả hẳn về Trung Quốc vào năm 2046.
Đảng Cộng Sản Việt Nam thường giương cao ngọn cờ độc lập dân tộc để kể
công.Thật ra công lao giành độc lập chẳng có ý nghĩa gì khi vẫn để cho
dân đói nghèo,thất học.Do vậy công lao đánh Pháp ,đuổi Mỹ chẳng có gì to
tát nếu không muốn nói là còn kéo lùi sự văn minh của dân tộc.Bởi vì
nền giáo dục của các quốc gia này chắc chắn không thua nền giáo dục của
Cộng Sản.Chính sách "ngu dân"nếu có cũng không hơn chính sách "ngu dân"
của Cộng Sản.Do vậy nếu không có Đảng CSVN,có khi hiện tại Việt Nam đang
là một Hồng Kông thứ hai.
Dân chủ nếu không có dân trí chỉ là
thứ dân chủ giả hiệu.Nó chẳng khác gì đặt đất nước vào trong tay các ông
chủ ngu dốt,sớm muộn cũng quay lại thể chế độc tài.Nga với mấy đời tổng
thống Putin là một ví dụ.Cơ chế tạo ra một xã hội dân chủ rất quan
trọng.Nhưng cơ chế ấy chỉ vận hành tốt trong một xã hội mà dân trí đã ở
mức cao.Nếu không lá phiếu bầu cử cũng trở thành vô tác dụng và rất dễ
tạo nên một tầng lớp lãnh đạo tồi.
Như thế thì việc "khai dân
trí" trở thành nhiệm vụ hàng đầu cho mọi cuộc cách mạng.Ngày xưa,trong
đói nghèo ,lạc hậu những người Cộng Sản thường rất tự hào đã "giác ngộ
cách mạng"cho nhiều tầng lớp nhân dân.Thật ra cái mà họ gọi là "giác
ngộ"ấy chỉ là những lời hứa hẹn không tưởng cho một ngày cách mạng thành
công.Cái"mặt trời chân lý chói qua tim" ấy chẳng có một cơ sở nào từ
thực tế.Ấy vậy mà vẫn nhiều người tin.Bởi lẻ dân ta đang ở một nền dân
trí quá thấp.Đó là mảnh đất màu mỡ cho CNCS phát triển.
Ngày
nay với phương tiện khoa học kỷ thuật phát triển vượt bậc,đặc biệt là
internet,mọi góc khuất xã hội đều được bạch hóa.Hơn nữa xã hội dân chủ
không còn là một trào lưu nữa mà đã là hiện thực ở hầu hết các nước.Thế
nhưng Việt Nam vẫn để cho độc tài một Đảng hoành hành,vẫn thừa nhận
những giảo biện xảo quyệt của một thể chế đã bị nhân loại lên án thì
thật đáng hổ thẹn.Điều này không chỉ chứng tỏ trí tuệ người Việt chưa
cao mà còn cho thấy chí khí người Việt quá thấp.Thấy cái đúng không ủng
hộ,thấy cái sai không lên án...thì cái ác ,cái bất công vẫn cứ tồn tại
mãi...
Những kẻ luôn nói những người bàn luận về chính trị đất
nước trên mạng là"anh hùng bàn phím" là những kẻ không biết gì.Đó là một
cuộc cách mạng dân trí rất hiệu quả mà chẳng tốn nhiều công sức.Thay vì
trốn vào những trò giải trí rẻ tiền,tại sao lại không quan tâm vào
những vấn đề lớn của đất nước,vừa nâng cao nhận thức của mình,vừa nâng
tầm hiểu biết của những người xung quanh.Nó làm cho tầm vóc của mỗi cá
nhân,mỗi dân tộc trở nên cao hơn.
Cả dân tộc đều biết cất cao tiếng nói chính trị chính đáng của mình thì ngày tàn của chế độ độc tài sẽ không còn xa.
Có
người bạn hỏi tôi rằng:"Phải chăng bạn muốn khôi phục lại chế độ
VNCH?".Những kẻ đối lập chính kiến thì ác mồm hơn khi bảo"Bạn muốn làm
sống lại một thây ma đã chết?".Xin thưa với các bạn rằng các bạn đã lầm
lẫn.
Thuở niên thiếu gia nhập Hướng Đạo Sinh Quân Đội chúng tôi
đã từng rất tự hào khi đứng dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ,đặt tay lên trái
tim mà hát rằng"Chúng em là hướng đạo sinh Quân Đội.Cha
các em là Chiến sĩ Cộng Hoà.Mang đức tin và nhân ái trong lòng.Yêu
thương nhau cùng gắng công học hành"Đúng chúng tôi không có gì phải hổ
thẹn với nền Cộng Hoà mà chúng tôi mang lại cho đất nước.Trước,vốn như
thế,bây giờ và mãi mãi sau này cũng vậy.Mặc dù nền Cộng Hoà ấy đang còn
phôi thai,non trẻ...còn lắm sai lầm.Nhưng cái mà chúng tôi tự hào hơn
chính là lý tưởng tự do và thể chế dân chủ của chế độ VNCH đã được thực
tế ngày nay minh chứng rằng nó hoàn toàn đúng đắn,hợp với xu thế thời
đại.
Bạn đừng ngại khi vạch với tôi những cái xấu của chế độ
VNCH ngày ấy.Tôi không hề bao biện mà thừa nhận ngay.Những chính khách
xôi thịt,những tướng lĩnh tham nhũng,những đấu đá hậu trường chính
trị...Tất cả là có thật.Nhưng bạn cũng phải thừa nhận với tôi rằng yếu
tố dân chủ cũng là có thật.Bởi vậy mới có biểu tình,mới có phong trào
đấu tranh sinh viên,mới có những liên danh ra tranh cử tổng thống có cả
liên danh do Việt Cộng cài vào,mới có đảo chính,mới có bầu cử đầu
phiếu...Đó không phải là biểu hiện của một xã hội loạn lạc bạn ạ.Đó là
biểu hiện của tự do.
Đáng tiếc là nền Cộng Hoà phôi thai ấy đến
trong điều kiện dân trí còn thấp kém.Người dân không hiểu được giá trị
cái mình đang có,để khi mất rồi mới thấy tiếc.
Nhưng giáo dục
VNCH không dạy chúng tôi phải căm thù người Cộng Sản.Họ chỉ dạy những
giá trị căn bản để làm người.Vì vậy bạn cũng đừng đổ thừa là tại người
lính VNCH hèn nhát nên mới mất nước.Không họ trốn lính nhưng không hề
hèn nhát.Bằng chứng là họ đã hy sinh đến 74 người khi bảo vệ Hoàng
Sa.Chỉ vì họ không hiểu nhiều về Cộng Sản.Nếu đổi lại là bây giờ tôi đảm
bảo là họ sẽ chiến đấu bằng một cách khác.
Tuy nhiên VNCH đã
là một phần của lịch sử.Họ đã thua trong chiến trận nhưng lại thắng
trong hoà bình.Những cái mà chế độ Cộng Sản gán cho họ như :bán
nước,phản động,nguỵ...đều được thực tế ngày nay chứng minh là không
có.Và màu cờ của họ cũng không hề dính máu đồng bào ruột thịt của mình.
Những cái gì thuộc về lịch sử thì hãy để nó trôi qua.Các thế hệ mai sau
sẽ phán quyết một cách công bằng.Cái mà tôi muốn nói ở đây chính là sự
bất công.Một chủ nghĩa ngoại lai chưa được xác thực trong thực tế,bỗng
dưng lại được áp đặt vào Việt Nam.Rồi nhân danh đất nước,dân tộc,nhân
dân để giết hại bao người vô tội,nhân danh lòng yêu nước để đi "giải
phóng",trong khi không ai cho họ cái quyền "giải phóng" ấy?Thật phi lý
hết sức.Thực tế chỉ ra rằng ai mới là kẻ bán nước,cướp nước,là phản
động,là nguỵ chắc các bạn rõ hơn tôi.
Nói ra những điều đó để
người dân nhận chân được sự thật chứ không để gây lòng hận thù.Nhiều bạn
bây giờ vẫn chưa phân biệt được chính quyền và nhân dân nên vẫn hiểu
lầm.Mọi chuyện cần sự bao dung.Đúng ,nhưng sự bao dung phải đến từ hai
phía.Nếu chính quyền Việt Nam làm được như chính quyền Myanma,chắc chắn
sẽ không có người Việt hải ngoại nào không mong cho họ mãi mãi trường
tồn.Khi mà họ vẫn giam giữ tù nhân luơng tâm,chính trị ,vẫn duy trì thể
chế độc tài thì hố sâu chia cách,hận thù dân tộc vẫn còn kéo dài mãi.Và
vấn đề này chỉ chấm dứt một khi không còn CNCS trên đất nước này.
Trong
khi hai anh bạn Vàng đang xoa tay,cụng ly chuẩn bị làm thịt"con nai
vàng" ngơ ngác Việt Nam,thì nước Mỹ lại bỏ ra 15 triệu USD viện trợ cho
Cảnh sát biển Việt Nam,chỉ có Mỹ củng cố các chứng cớ pháp lý để ủng hộ
Việt Nam kiện Trung Quốc ra toà án quốc tế,chỉ có Mỹ lên tiếng"quan
ngại" sâu sắc các xung đột trên biển và kêu gọi hai bên bình tĩnh.
Trong ngôn từ của Hồ Chí Minh, ông đã rất "tài tình"khi chơi chữ"Mỹ mà
xấu",trong ngôn ngữ của Đảng CSVN thì Mỹ là một tên sen đầm quốc tế và
quân đội Mỹ chuyên đi gây hấn để xâm lược,chuyên can thiệp sâu vào nội
bộ các nước để phá nát,chuyên gây chiến tranh để bán vũ khí...Và hiện
tại ngay trên đất Mỹ,vẫn còn những "Việt Cộng nằm vùng" như Hiếu Trung
Chế luôn tôn thờ lý tưởng Đảng,luôn tìm mọi cách lăng nhục và nói xấu
nước Mỹ bằng những luận điệu của một kẻ thiếu văn hoá,
Không
phải ngẫu nhiên mà những ngày qua nước Mỹ lại đứng về phía Việt Nam một
cách rõ ràng như thế.Đó là kết quả của những cuộc vận động của những
người con tha hương ở cả hai phía trên đất Mỹ.Dù có thể là các thế hệ
mai sau của họ đã chọn nơi đây làm quê hương thứ hai của mình,họ vẫn đau
khi tổ quốc bị mất vào tay giặc.
Trên FB các bạn trẻ
đang ngày đêm chia sẻ những thông tin về Hoàng Sa,Trường Sa,những cuộc
vận động cho Việt Nam tìm cách ngăn chặn chiến tranh.Ở các thành phố lớn
như Bolsa,San Jose(California),Houston(Texas)
là những cuộc biểu tình hướng về Hoàng Sa của cộng đồng cờ Vàng.Ở
Washington DC là những cuộc vận động của trí thức Việt.Hôm qua có đọc
một bài viết cảm động của tác giả Anh Gâu Pham.Trong một lần được tổng
thống Obama mời đến dự tiệc đã tranh thủ nói thêm về tình hình Việt
Nam,bằng mọi cách để tổng thống chú ý và giúp đỡ Việt Nam trong lúc này.https://www.facebook.com/notes/anh-gau-pham/tổng-thống-obama-và-aki/10152377610416112
Thế nhưng dư luận trong nước thì chỉ chú ý tới những phát biểu của Thủ
Tướng,cho dù có câu ông copy của TT VNCH"Những gì Trung Quốc nói,không
giống những gì Trung Quốc làm".Những lời của Thủ Tướng có vẻ như đang
làm đất nước"Thoát Trung"đến nơi.Lầm hết.
Khắp cả thế giới
không dễ gì tìm đâu ra hai đất nước giống nhau đến thế.Nó như là hai
phiên bản của một giọt nước,một to một nhỏ.Ngày xưa ta đánh thắng giặc
phương Bắc vì ta còn khác họ.Còn bây giờ hễ chừng nào còn Đảng CSVN thì
ta còn là một bản sao của họ.Các động thái kia chỉ là nhất thời mị dân.
Hãy cứ chờ xem.
Bộ
máy truyền thông Việt Nam mấy hôm nay đang loan tin Việt Nam sẽ đưa vụ
Trung Quốc thâm nhập và chiếm giữ trái phép Hoàng Sa ra toà án quốc tế ở
LaHay,Hà Lan.Nhưng khác với Phillippin,Việt Nam sẽ nắm chắc 80% thất
bại theo hình thức phân xử mà LHQ chỉ đóng vai trò trọng tài.
Theo logic của sự việc mà ông Phó chủ
nhiệm Ủy ban Biên giới quốc gia, Trần Duy Hải, nói như vậy tại cuộc họp
báo quốc tế hôm 23/5 ở Hà Nội thì để bao biện cho công hàm Phạm Văn
Đồng Việt Nam chưa thể cho ai cái mà họ chưa từng sở hữu,vì vậy Hoàng Sa
là của VNCH,một quốc gia có chủ quyền.Như vậy Trung Quốc có thể viện cớ
rằng,tại sao VNDCCH có thể dùng vũ lực chiếm VNCH được còn họ lại
không?Đây là đất họ lấy từ VNCH chứ không phải từ tay kẻ đang tranh biện
với họ.Nếu có trả cũng trả cho kẻ đó.Chỉ có VNCH mới có đủ tư cách đòi
lại quyền sở hữu Hoàng Sa từ tay họ.Và Việt Nam nếu theo lý này thì thua
là cái chắc.
Nếu Trung Quốc thắng họ sẽ có tính chính danh để
đánh chiếm các đảo khác và lần lượt các hòn đảo của Việt Nam trên biển
Đông sẽ nằm trong tay họ.Do vậy dù rất đau lòng cũng phải nói ra sự thực
này.Rốt cuộc người bị mất tài sản lại chính là con dân nước Việt ở cả
hai phía.Do vậy cũng đừng nên ảo tưởng vào con đường Công Lý.Chỉ có một
con đường duy nhất là giành lại dân chủ,liên minh với Mỹ như
Phillippin,sau đó một chính phủ lâm thời đại diện cho miền Nam trước kia
mới "danh chính ngôn thuận" để làm việc này.Đặt trường hợp nếu Trung
Quốc có thua họ cũng chẳng xem trọng phán quyết của toà.Bởi toà án không
có chức năng thi hành cưỡng chế.
Chỉ có sức mạnh quân sự mới có tiếng nói đáng kể.Hãy nghĩ cho kỷ đi anh chàng khờ khạo Việt Nam.
“Bạn
không thể cho ai thứ mà bạn chưa có quyền sở hữu, quản lý được. Vậy nên
điều đó càng khẳng định công văn của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có
giá trị pháp lý,”Phó chủ nhiệm Ủy ban Biên giới quốc gia, Trần Duy Hải,
nói như vậy tại cuộc họp báo quốc tế hôm 23/5 ở Hà Nội.Như vậy rõ ràng
đã khẳng định VNCH là một đất nước có chủ quyền.
Ngày xưa để lừa dân miền Nam ,tạo
"danh chính ngôn thuận" chính phủ VNDCCH luôn gọi cuộc nội chiến Nam
Bắc là cuộc kháng chiến chống Mỹ và tay sai,thống nhất đất nước.Họ
không thừa nhận chính thể VNCH mặc dù rất nhiều nước trên thế giới công
nhận.Bây giờ vì cái công hàm bán nước của Phạm Văn Đồng họ phải tráo trở
quay lại thừa nhận VNCH là một quốc gia độc lập,do đó họ không thể bán
Hoàng Sa ,Trường Sa được.
Nhưng như vậy điều này đã phản lại họ
,chứng tỏ họ đã đưa quân tấn công một đất nước có chủ quyền,được công
pháp quốc tế công nhận.Họa vô đơn chí.Việc ngang nhiên đứng nhìn để
Trung Cộng tấn công Hoàng Sa,việc để mất Gạc Ma mà không chống cự làm hy
sinh oan uổng 64 chiến sĩ công binh ,đủ để ghép vào tội bán nước không
thể chối cãi.Nay thêm việc buộc phải thừa nhận hành động cướp nước thật
không hề dễ dàng cho Đảng CSVN.
Kỳ này bộ phận lý luận Trung
Ương Đảng phải đêm ngày vắt óc suy nghĩ ăn nói sao cho xuôi tai với dân
.Chưa kể hai người bạn một thời đang trở cờ phản bội cùng nhau về hùa
một phe,cùng nhau lôi chuyện xấu của họ ra kể.
Lịch sử vốn công
bằng.Những kẻ ngụy tạo lịch sử sớm muộn cũng sẽ bị vạch trần cho dẫu
có giỏi mồm mép đến đâu.Xem ra các khái niệm "Phản động" "Bán nước""Cướp
nước" đang dần dần xoay trục.Một chế độ đang hồi giãy chết.
Trong bài báo mới đây của nhà báo Huy Đức"Mồi lửa và đống củi"có hai câu đáng chú ý:
1/Chúng ta cần một chính phủ ứng xử với Trung Quốc bằng tư thế của một
quốc gia có chủ quyền chứ không phải một chính phủ, lúc thì quá lệ
thuộc, lúc lại đẩy dân ra chỗ hòn tên mũi đạn.
2/Đừng cố gắng giữ nền độc tài cho tới ngày con cháu có thể thừa kế ngai vàng. Hãy thiết lập một thể chế mà nếu con cái quý vị xứng đáng, nhân dân sẽ trao "ngai vàng" cho chúng.
Hai câu nói nhưng đã khái quát thái độ ,lập trường của nhà cầm quyền
Việt nam hiện nay đối với vấn đề"dân tộc "và "dân chủ".Nó khiến mỗi
người dân phải biết nhìn lại mình ,đừng quá ngây thơ tin vào những gì mà
bộ máy tuyên truyền đang cố công nhào nặn.
Với chế độ Cộng Sản
việc dùng "bạo lực cách mạng"để thiết lập chính quyền và bảo vệ chính
quyền là mục tiêu tối thượng,ưu tiên bằng mọi giá,là nền tảng của mọi lý
luận.Chính quyền đó chẳng hề là chính quyền của "giai cấp vô sản"mà
thực chất là chính quyền"tư bản đỏ"được xác lập trên máu và mồ hôi của
nhân dân.Chính quyền này không thể nhượng lại cho bất kỳ ai,cho dù lợi
ích dân tộc kêu gào,chủ quyền quốc gia rên xiết.Tin rằng họ sẽ đặt quyền
lợi đất nước lên trên hết mỗi khi quốc gia lâm nguy là một ý tưởng hết
sức viễn vông,ngây thơ đến khờ dại.
Bằng chứng đã hiển hiện rõ
trước mắt trong những ngày qua.Những động thái vừa tổ chức biểu tình,vừa
phá đám;vừa bao che cho biểu tình bạo lực vừa ngăn cấm biểu tình ôn
hòa,vừa tuyên bố không nhún nhường,nhân nhượng"chủ quyền không thể đổi
bằng hòa bình" vừa ngăn cản những biểu ngữ có thể khiến anh bạn Vàng
phật ý ,đã cho thấy cái họ quan tâm không phải là chủ quyền đất nước mà
là "cái mà họ có thể truyền cho con cháu về sau".
Vì cái này họ
có thể đi bằng đầu gối trước ngoại bang ,bởi khi cần có thể dùng chủ
nghĩa yêu nước để đẩy người dân ra trước hòn tên mủi đạn.Những người
Cộng sản có lẻ hiểu hơn ai hết câu thơ nổi tiếng của Nguyễn Duy"Trong
mọi cuộc chiến nhân dân luôn là kẻ thất bại".
Lúc này đây,giữa
lúc "xã hội dân chủ" đang hiển hiện ở hầu hết các quốc gia trên thế
giới,đòi hỏi của dân tộc đang trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.Bởi chỉ
có dân chủ mới cứu được nước,mới liên minh được với các quốc gia hùng
mạnh ,họ vẫn bỏ ngoài tai,sẵn sàng trấn áp những ai phản kháng,sẵn sàng
dùng ngụy biện để che lấp.
Chúng ta khinh bỉ những kẻ bán
nước,đặt quyền lợi bản thân lên trên quyền lợi dân tộc.Nhưng đôi khi có
những kẻ mà ngay cả tư cách để cho ta khinh bỉ cũng không còn.Vậy thì
cũng đừng trông mong họ sẽ vì cái đất nước này mà chọn lựa chuyện nhân
dân sẽ trao ngai vàng một cách xứng đáng cho con cháu của họ.
Hãy làm một điều gì đó trước khi quá muộn.