Thứ Tư, 22 tháng 9, 2021
ĐIỀU CƠ BẢN CỦA CHÍNH TRỊ : ĐỐI LẬP.
Những người cuồng Hồ, cuồng Ngô, cuồng Trump dù có nói trăm ngàn lần họ cũng không bao giờ hiểu một điều sâu xa cơ bản của chính trị . Đó là đối lập, nền tảng của dân chủ, pháp quyền, phát triển, công bằng xã hội, văn minh.
Họ không hiểu vì sao họ đứng về phía phi nghĩa, phản dân tộc, phi dân chủ.
Bởi điều căn bản muốn có một xã hội công bằng thì cần có pháp luật. Và pháp luật cần sự thật.
Sự thật chỉ đến khi cùng có hai phe có quan điểm trái chiều nhau cùng tham gia vào một vấn đề. Nếu chỉ có một phe, một quan điểm thì bao giờ cũng nói láo, cũng bao biện và tha hóa. Và khi người dân bị cai trị với chỉ một phe duy nhất họ sẽ bị xem như nô lệ. Không thể có pháp luật, công bằng nếu đàn áp đối lập.
Cho nên để hiểu vì sao Cộng sản , nhà Ngô hay Trump phi nghĩa chỉ cần thấy một lý do căn bản . Đó là những kẻ này không chấp nhận sống chung với đối lập, để tạo ra nhà nước pháp quyền. Và rõ ràng trên cơ sở căn bản của chính trị học họ sẽ tạo ra sự tha hóa. Đó là điều chắc chắn.
Những kẻ tôn thờ sự đàn áp đối lập do đầu óc quá mụ mị nên không bao giờ tỉnh táo để thấy trước được sự tha hóa này.
Ví dụ ngay từ năm 1945 khi những người cộng sản tuyên truyền để chiếm giữ quyền lực nếu người dân có căn bản về chính trị sẽ thấy nếu để cho đảng này nắm trọn quyền sẽ tạo ra một xã hội thối nát, vô pháp thì họ sẽ không ủng hộ và hy sinh hàng triệu người để chết cho nó tồn tại. Họ bị đắm chìm qua 3 cuộc chiến tranh để chết cho nó hưởng.
Và những người ở miền Nam cũng sẽ thấy sự độc chiếm quyền lực của một gia đình khác khi cướp chính quyền bằng trưng cầu dân ý giả tạo để rồi tạo ra một bản hiến pháp đặt mình cao nhất, đàn áp các đảng phái đối lập để một mình một chợ và tha hóa để tạo nên một phong trào chống độc tài mạnh mẽ ở miền Trung và miền Nam từ 1955-1963.
Ở Mỹ Trump cũng dự định tái diễn màn đàn áp đối lập để thiết lập nên một nhà nước chuyên chế , độc đảng. Nhưng đa số người dân Mỹ không giống như người Việt. Họ đã thấy trước sự tha hóa của Trump, không mắc vào sự tuyên truyền, các thuyết âm mưu dối trá nên loại bỏ Trump ngay từ đầu chứ không chết cho nó như dân Việt chết cho hai chế độ độc tài ở cả hai miền Nam Bắc.
Giờ đây hai thế lực ủng hộ độc tài quá khứ của Việt Nam không hẹn mà nên dù ở phía nào cũng gặp nhau ở một điểm : cuồng Trump. Họ muốn thiết lập nên một kiểu nhà nước như các chế độ quân chủ ngày xưa và các nhà nước không hề có sự cạnh tranh giữa hai đảng, không có tranh cử, không có tòa án, không có luật sư. Chỉ có duy nhất một ông Thánh mà họ cho là thiên tài có thể quyết định mọi chuyện.
Họ sẽ bị phản bội, sẽ ân hận, sẽ sám hối. Đó là điều chắc chắn.
Bởi thực tế chế độ độc đảng CSVN đã chứng minh. Và dân tộc Việt Nam đang sám hối vì đã đàn áp đối lập hơn 60 năm qua,
Cuồng Trump rồi cũng sẽ thế , không thể khác. Nhưng với dân trí người Mỹ chúng sẽ chẳng làm được gì ngoài việc làm cho các bệnh viện , các lò thiêu xác chất chồng thêm, các nhân viên y tế khổ sở thêm vì các thuyết âm mưu. Người Mỹ sẽ nhanh chóng đưa Trump ra ánh sáng và kết thúc ngay hành trình nói láo của kẻ lừa dối này chứ không ngây thơ đợi đến 80 năm và ướp xác hắn để tôn thờ như dân Việt.
VÌ SAO PHẢI KIỂM SOÁT SỰ THA HÓA CỦA QUYỀN LỰC ?
Người Việt Nam thiếu thực tế. Xưa nay trong suy nghĩ của họ thì người lãnh đạo đất nước luôn luôn phải anh minh, chí công vô tư vì trăm họ, liêm chính,giản dị, vì nước vì dân... Nếu ai trái những tiêu chuẩn trên thì bị chửi...
Người Mỹ thực tế hơn khi ngay từ thuở lập quốc họ đã biết không thể có một người như thế.Ông nào cũng không thể vì cả bá tánh trăm họ mà chỉ vì một tầng lớp, một giai cấp nhất định."Một người làm quan,cả họ được nhờ" và ông nào cũng cố giữ cái địa vị,quyền lực không để kẻ khác đoạt mất. Những gì tốt đẹp là do các ông vẽ ra hoặc cho báo chí phe mình bịa đặt ,hư cấu để lừa dân.
Đa số các chế độ độc tài đời đầu thường chú trọng đến hình ảnh lãnh tụ trong mắt dân. Đó phải là người không vợ con,liêm khiết,tài năng... Nhưng chẳng qua nhiều người không vợ con chỉ bên ngoài, bên trong đam mê sắc dục bí mật hoặc không nhà cửa trong mắt dân nhưng tài khoản ngân hàng ở nước ngoài hàng tỷ USD.
Vậy cho nên họ đặt ra cơ chế cầm quyền chỉ 4 năm. Và trong 4 năm đó họ lo ông này làm bậy nên đặt ra một quyền lực ngang bằng với quyền ông ta đang nắm để nếu ông ta làm sai là truất phế,bỏ tù ngay.
Chỉ trong 4 năm mà người Mỹ lo xa phải có đảng đối lập thật sự, có báo chí, có tòa án độc lập và có cả quyền đảo chính của quân đội và cuối cùng là quyền biểu tình,sử dụng súng của người dân. Điều này chứng tỏ không phải ngoại xâm mà nội xâm từ sự tha hóa của quyền lực mới là nổi lo của họ. Và không chỉ 4 năm bầu lại quyền lực một lần họ còn xen vào đó kỳ bầu cử giữa kỳ để đảng đối lập lấy lại đa số trong ngành lập pháp để phủ quyết quyền hành pháp của tổng thống.
Người dân Việt Nam thì không thế. Họ chẳng hiểu gì sự tha hóa của quyền lực nên hy sinh tính mạng, tài sản để theo một ông duy nhất. Cũng bởi ông này cho họ thấy hình ảnh của một cha già dân tộc. Họ đắm chìm trong mơ mộng, không những chẳng cho bất kỳ quyền lực nào kiểm soát mà còn cho đảng của ông ta, con cháu của ông ta cầm quyền trọn đời.
Vậy thì khi chính quyền này tha hóa,tham nhũng, bán nước, xử án bất công họ lấy gì để xử ông này? Chẳng có gì cả. Nếu như ở Mỹ đảng Cộng hòa tha hóa sẽ có đảng Dân chủ xử và ngược lại thì dân Việt chẳng có bất kỳ quyền lực nào để xử chính quyền ngoài quyền chửi lén.
Đó là vì họ ngây thơ ngay từ thuở đầu lập quốc khi quá tin tưởng và giao phó sinh mạng mình vào tay một người.
Bây giờ họ vẫn ngây thơ như thế khi chỉ nhìn thấy một phía trong nền chính trị dân chủ. Họ không biết đảng Cộng hòa có thành phần cử tri da trắng và đảng Dân chủ có thành phần cử tri da đen làm nòng cốt. Và theo hiến pháp thì bên nào cũng có quyền mị dân để giành lợi thế trong bầu cử. Hiến pháp chỉ không cho phép dùng vũ lực, nhà tù để thanh toán đối lập còn ngoài ra"chính trị gia có thể làm những gì hiến pháp không cấm". Những thủ đoạn này trái với đạo đức nhưng cả hai bên đều có quyền như nhau. Tuy nó là mặt trái của nền dân chủ nhưng nếu không có nó thì hai đảng sẽ nhập thành một đảng và điều tệ hại hơn là nền dân chủ sẽ biến mất khi hai bên bắt tay nhau.
Vì vậy lịch sử nước Mỹ là lịch sử của cạnh tranh giữa giới quyền lực, nhóm lợi ích, tập đoàn kinh tế , trí thức, tầng lớp lao động, sắc dân của hai đảng phái, hai khuynh hướng chính trị khác nhau. Chính sự cạnh tranh ,đấu đá ,thủ đoạn này làm nước Mỹ trở nên vĩ đại, phát triển thành cường quốc tạo ra các chính sách thỏa mãn cho mọi sắc dân chứ không vì lợi ích của bất kỳ sắc dân đa số hay một tôn giáo đa số nào.
NHỮNG NGƯỜI ỦNG HỘ TRUMP TIẾC RẺ VÌ DÂN MỸ KHÔNG ĐỂ CHO HỌ SÁM HỐI.
Trump đã bổ nhiệm Tướng Milley vào vị trí quân sự hàng đầu của Hoa Kỳ vào năm 2018 với chức vụ Chủ tịch hội đồng tham mưu trưởng liên quân, nhưng chỉ trích ông ta sau thất cử tháng 11 vào tay Joe Biden và rời Toà Bạch Ốc vào ngày 20 tháng 1.
Cũng giống như bà Nancy Pelosi lo ngại Trump sẽ bấm nút hạt nhân tùy ý trong những tháng cuối nhiệm kỳ , tướng Milley lo ngại Trump sẽ tấn công hạt nhân Trung Quốc khi biết chắc chắn mình sẽ thua. Và chuyện này sẽ khiến thế giới bùng phát chiến tranh hạt nhân.
Theo cuốn Peril sắp được xuất bản của ký giả Bob Woodward và Robert Costa- những người đưa ra ánh sáng vụ Watergate và phỏng vấn ông Trump về Covid- thì tướng Milley đã gọi điện cho Lý Tác Thành -tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc để trấn an ông này 2 lần là Trump sẽ không tấn công hạt nhân Trung Quốc.
Chuyện này quá rõ vì Trump đã cho con rể và con gái làm ăn với Trung Quốc, vay nợ ngân hàng Trung Quốc ngay cả băng rôn ,biểu ngữ tranh cử của Trump cũng do các công xưởng ở Trung Quốc in ấn... Trump có không bình thường đầu óc đến đâu cũng sẽ tấn công các nước khác chứ không thể tấn công nước đã đãi mình quốc yến, nước đã mua ngô và đậu tương để giúp Trump thắng cử, nước mà Trump đã khen ngợi trong việc đàn áp Hong Kong và người Duy Ngô Nhĩ.
Thế mà các vị ủng hộ Trump lại ảo tưởng rằng lý do Trump thất cử là vì nhà nói láo vô địch này đã có ý định tấn công Trung Quốc bằng quân sự. Không đời nào một người có ý định làm nhà độc tài lại đi tấn công "bạn vàng" của mình.
Thế là các vị có dịp vào hùa nhau để tiếc rẻ. Một cơ hội thoát hiểm cho Việt Nam ?
Không họ đang tiếc rẻ một cơ hội biến Việt Nam thành đồ đá.
Trump dù có hoang tưởng cũng chưa muốn chết nhanh như thế. Vậy nên các vị thôi hoang tưởng để trở về với thực tế đi.
Cũng may là nhân dân Mỹ đã tỉnh táo để loại bỏ Trump nếu không giờ này các vị đang khóc dở mếu dở vì sám hối do những hệ lụy Trump gây ra. Nó chẳng khác gì những người cộng sản theo Hồ Chí Minh đang sám hối hiện nay trên toàn nước Việt vì 75 năm trước cũng ngây thơ y chang các vị.
TẦM VÓC CỦA MỘT DÂN TỘC.
Tầm vóc của một dân tộc thể hiện ở bộ óc của tầng lớp trí thức của dân tộc đó.
Hơn 2 trăm 40 năm trước giữa lúc thế giới đang đắm chìm trong các nền quân chủ, ở Việt Nam là Trịnh Nguyễn phân tranh, nhà Lê bán nước, nhà Nguyễn trả thù Tây Sơn thì trí thức nước Mỹ đã đi trước thời đại khi tách ra khỏi Anh, hợp lực (55 người) làm nên một bản hiến pháp, một Tuyên ngôn độc lập vĩ đại. Có thể nói đây là một mốc son chói lọi của loài người để chuyển thân phận của người dân từ nô lệ cho quyền lực, con sâu cái kiến sang thân phận làm ông chủ thực sự bằng thiết chế phân quyền và kiểm soát quyền lực.
Đi đầu trong việc thay đổi thể chế chính trị, những bộ óc vĩ đại của nước Mỹ cũng đi đầu trong các phát minh khoa học kỷ thuật. Đó là các phát minh về điện,truyền hình của Edison, thuyết tương đối của Einstein, chinh phục vũ trụ và nâng tầm sức mạnh quân sự để bảo vệ nền dân chủ, trấn áp bọn độc tài đang lăm le nổi dậy đưa thế giới trở lại thời kỳ cai trị của các quân vương mà chúng nói láo là "minh quân", thật ra chỉ là những tên hôn quân vô đạo.
Việc này đã nâng tầm vóc của nước Mỹ thành một hợp chúng quốc đứng đầu thế giới. Đó là do họ có một tầng lớp trí thức dám nghĩ dám làm. Nếu họ bảo năm 1776 dân trí Mỹ chưa cao, chưa tiến hành dân chủ được như trí thức Việt bây giờ thì nước Mỹ vẫn chìm trong tăm tối của gian lận bầu cử ,của nội chiến tương tàn, của thuyết âm mưu và nói láo như Trump để độc chiếm quyền lực.
Nhưng không, ngay từ thuở sơ khai lập quốc họ đã biết đoàn kết chưa hẳn là sức mạnh. Nó chỉ tạo ra một nhà nước duy ý chí, tha hóa. Đối lập giữa 2 trường phái mới có thể tạo ra pháp luật, kiểm soát quyền lực và cạnh tranh tích cực để phục vụ dân nhằm nắm quyền.Và nền tảng của một nhà nước pháp quyền, lý trí, thực tế được nước Mỹ thực hiện rất khoa học. Từ thành công về chính trị họ kéo theo thành công ở tất cả các lĩnh vực khác, là thành trì của tự do dân chủ ,là cơ hội cho những ai bị áp bức ,nô lệ có thể tìm đến để đổi đời.
Trong khi đó trí thức Việt Nam làm được những gì ?
Hoàn toàn là một con số 0 to tướng. Thời đấy Nguyễn Trường Tộ còn ngạc nhiên với cái bóng đèn treo ngược để rồi khi quân Pháp kéo đến , đi đến đâu là thắng như chẻ tre đến đó để thiết lập nên một thuộc địa, một chế độ thực dân và biến 95% dân số trở nên mù chữ.
Trí thức giai đoạn này được đúc kết trong "Thư gởi từ đảo Lưu Cầu " của Phan Bội Châu là " Sao mà nhu nhược , hèn kém đến thế" "Chỉ là một đống thịt ù ù cạc cạc".
Nhưng trí thức giai đoạn Cộng sản cướp chính quyền mới là tệ hại nhất.Đáng ra phải lãnh đạo nhân dân đón lấy cơ hội phát xít tan rã để xây dựng nhà nước pháp quyền như hầu hết các nước Đông Nam Á , họ lại để cho một lũ ngu xuẫn mắt toét, chân đất khác nói láo, bịa đặt cướp chính quyền, tôn thờ lãnh tụ, xây dựng học thuyết để rồi cuốn dân tộc vào 3 cuộc chiến tranh vô ích , chỉ để cho chúng nói dóc với dân về vai trò của chúng. Ba cuộc chiến tranh hy sinh hơn 3 triệu người nhưng không có ai thực sự xâm lược cả. Chỉ có chúng mới thực sự là kẻ ăn cướp, cướp quyền lực vốn thuộc về nhân dân. Và nhân dân không hề trao cho chúng cái quyền đó (có bầu cử đâu) để chúng nói láo, bỏ tù và ăn tàn phá hoại đất nước.
Lỗi là là của ai?
Ai cho cộng sản cái quyền chính danh để làm chủ tịch nước, tổng bí thư để huyên thuyên trên 800 tờ báo về vai trò của chúng. Chúng chỉ chỉ bịa đặt ra kẻ thù để nhân dân không coi chúng là kẻ thù.
Và chúng tác quái biến đất nước thành một trại súc vật với 3 triệu dân oan biến dân nghèo thành ăn mày với hàng loạt phong trào từ thiện chứ không tạo ra các chính sách an sinh xã hội.
Trong khi đó trí thức Việt Nam làm gì để thức tỉnh nhân dân ?
Chỉ trừ một số rất ít dám đấu tranh (nhưng đấu tranh riêng rẻ không phương pháp) rặt một lũ tham sống sợ chết, sáng cắp ô đi tối cắp ô về, xem im lặng nhẫn nhục là vàng, nói đến chính trị là mặt xanh như tàu lá chuối, thấy bóng công an là tim đập chân run, nghe cộng sản dọa là về chui vào váy vợ để nấp, tìm chốn dung thân.
Thế là một xã hội nói láo "quay mặt vào đâu cũng muốn ghìm cơn mửa" lên ngôi. Ba triệu dân oan ở truồng đi kiện, nông dân bị cướp đất khắp cả nước, án tử hình oan, ô nhiễm môi trường, lạm quyền tham nhũng, đánh chết người, bán nước cho ngoại bang, giáo dục băng hoại, y tế tệ hại diễn ra khắp nơi.
Nguyên nhân căn bản do đâu?
Không có thằng cộng sản thì cũng sẽ có một thế lực độc tài khác mọc lên trên nền tảng trí thức bất lực không vận động được nhân dân để tạo ra các thiết chế kiểm soát quyền lực. Đừng đổ thừa rằng tại cộng sản nên mới như thế. Cộng sản chỉ là một bọn tham lam quyền lực trong hàng ngàn bọn tham lam khác nhân cơ hội nạn đói 1945 để "đục nước béo cò". Không có bọn này thì cũng có bọn khác tiếm quyền bởi cả dân tộc này đang là "cha chung không ai khóc".
Bây giờ dịch bệnh Covid người chết hằng hà sa số là vì ai ? Khi anh giao đất nước cho bọn bần cố nông thất học, bọn ba đời không có một chữ lận lưng thì đòi hỏi chúng chống dịch sao cho khoa học, sao cho ít người chết là việc quá sức của chúng. Chúng chỉ làm có mỗi một việc là phong tỏa, nhốt dân, đưa quân đội bít chặt cho dân chết nếu là F0 nhằm đạt miễn dịch cộng đồng. Dùng tuyên truyền "Ranh giới" để trấn an dân, bịp dân không nổi dậy để giữ quyền lực.
Lúc này ngân sách quốc gia như dự đoán đã trở nên cạn kiệt vì bế quan tỏa cảng , thất nghiệp và chi tiêu cho một bộ máy bảo vệ chế độ.
Nó cũng giống như trí thức nước Mỹ 3 trăm năm trước lúc này là lúc cần đến bộ óc và tài thao lược của trí thức Việt.
Họ có dám nhân cơ hội này để lãnh đạo nhân dân như Hong Kong, Myanma, Liên Xô và Đông Âu để thay đổi thể chế chính trị, thay đổi thân phận hay không ? Nhân dân chỉ là những đống cát manh mún rả rời dù rất đông . Trí thức là chất keo kết dính họ lại với nhau để tạo ra sức mạnh tổng hợp.
Nhưng trí thức Việt nam luôn bị bọn độc tài lôi kéo theo cái ảo tưởng "Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ. Mặt trời chân lý chói qua tim" chứ không bao giờ thực tế như trí thức nước Mỹ, châu Âu, Nhật Hàn, Singapore trong những thời điểm quyết định, lúc thời cơ đến ngàn năm có một.
Họ chỉ có một bài chung là an phận, đổ thừa . Và rồi chỉ xúm xít nhau ca tụng ba cái trò từ thiện rẻ tiền của Quyền Linh, trò ăn chặn của nghệ sĩ, đấu đá của Phương Hằng. Và dân Việt muôn đời vẫn là thành viên của Cái bang từ năm này sang năm khác.
Khi trí thức không có tầm vóc thì dân tộc đó cũng sẽ không bao giờ có tầm vóc.
TẠI SAO BẠN KHÔNG THỂ TRANH LUẬN VỚI NHỮNG KẺ CUỒNG TÍN ?
Cuồng tín là gì ?
Cuồng tín là một niềm tin hay hành vi liên quan đến sự cuồng nhiệt không có tư duy hoặc với một sự hăng hái mang tính ám ảnh. Người cuồng tín thể hiện những tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt và ít khoan dung,nhân nhượng với những quan điểm, ý kiến trái chiều.
Để thiết lập nên một chế độ độc đảng nhằm nắm giữ quyền lực một mình một chợ, không cho đảng đối lập vào kiểm soát mình, không chia sẻ quyền lực với ai, không cần dân bầu vẫn nắm quyền tất cả các chế độ độc tài đều dùng chung một thủ pháp giống nhau:
- Bước đầu tiên là tạo ra một hệ thống tuyên truyền hùng mạnh trong đó nêu cao " Vũ khí của chế độ chính là tuyên truyền".
- Bước thứ hai là dùng truyền thông nói láo để tạo ra một lãnh tụ anh minh.
- Bước thứ ba là tạo ra một hệ thống hiến pháp, luật pháp, nhân quyền, bầu cử giả mạo để lừa dân.
- Bước thứ tư là tạo ra một bộ máy mật vụ , công an trị để bỏ tù tất cả những người hiểu biết muốn giành lại dân chủ , nhân quyền cho nhân dân.
- Bước thứ năm là tha hồ tham nhũng,ăn của dân không chừa thứ gì, bóc lột dồn dân vào tử địa.
Nhưng không phải tất cả các tầng lớp nhân dân đều bị chính quyền áp bức, chế độ có ý thức ưu đãi một thiểu số với những đặc quyền, sau đó dùng thiểu số này làm "thanh gươm và lá chắn" để chống lại đa số.
Bộ máy tuyên truyền với sách báo, phim ảnh, thơ ca nhạc họa sẽ kích động hận thù, suy tôn lãnh tụ tạo ra những con người cuồng tín sẵn sàng chết cho chế độ trường tồn.
Những con người cuồng tín này được dùng vào việc gì ?
- Xung vào bộ máy mật vụ, công an để truy bắt những người đối lập .
- Xung vào các lực lượng quân đội, vệ sĩ để bảo vệ nhà độc tài.
- Hình thành một vành đai xung quanh nhà độc tài để bảo vệ phủ tổng thống, thủ đô, các cơ quan trọng yếu của nhà độc tài, đảng độc tài.
- Tạo ra những tên lính xung kích trên mặt trận văn hóa tư tưởng, những dư luận viên bảo vệ chế độ theo cách "còn TT còn mình" "còn đảng còn mình"....
Những kẻ này đã bị tẩy não. Nghĩa là họ đã bị lấy ra khỏi não tư duy logic, lý tính và nhét vào đó tư duy cảm tính theo cách "nói láo ngàn lần cũng thành chân lý" mà hệ thống truyền thông Đức quốc xã đã tạo ra.
Do vậy khi bạn nêu những bằng chứng về hiến pháp, thể chế chính trị, đàn áp nhân quyền còn rành rành trên internet những kẻ này cũng sẽ không bao giờ thèm đọc và cũng chẳng bao giờ để ý đến. Họ chỉ biết là bạn đang nói xấu đến lãnh tụ kính yêu và chế độ ưu việt của họ. Dù cho lãnh tụ và chế độ ấy bị cả thế giới nguyền rủa và ném đá họ cũng chẳng cần tìm hiểu xem có thật không? Trong ý thức của họ sự cuồng tín, đặt niềm tin vào một thế lực được chính quyền nhồi nhét đã làm cho họ mất đi sự tỉnh táo, sự so sánh tiếp nhận các thông tin đa chiều. Với họ nhà lãnh tụ , chế độ của họ là nhất, ai nói trái nhất định phải là những phần tử phản động hoặc cộng sản. Và thế là họ chửi như Chí Phèo chửi làng Vũ Đại.
Từ việc tẩy não các chế độ độc tài luôn luôn có một lực lượng cuồng tín để bảo vệ các thiết chế mà quyền lực tập trung trong tay một cá nhân, gia đình, đảng phái xa rời các thiết chế kiểm soát quyền lực của nền chính trị hiện đại. Điều này gây khó khăn cho các nhà đấu tranh dân chủ, yêu nước, yêu tự do thật sự.
Đôi khi cả hai chế độ độc tài chống nhau để giành quyền lực, cả hai đều phi nghĩa đều chống lại đa số nhân dân. Nhưng những kẻ cuồng tín đều nghĩ chỉ có họ mới là chính nghĩa. Và những người chỉ trích cả hai chế độ độc tài này đều bị họ chụp mũ một cách trâng tráo rằng đó là CS hay phản động.
Bởi vậy ta chỉ có thể tranh luận thắng một người hiểu biết. Nếu ta đưa ra các bằng chứng về hiến pháp, về các tư liệu lịch sử khách quan, người hiểu biết này sẽ mặc nhiên công nhận. Nếu là một kẻ cuồng tín họ sẽ bỏ tất cả các bằng chứng đó vào thùng rác, hoặc tìm bất kỳ lý do ngây ngô nào đó để ngụy biện. Với họ ai yêu cùng một lãnh tụ , một chế độ như ta là bạn, là người tốt ai nói trái ý ta là kẻ thù.
Vậy nên với tư duy lý tính người Mỹ thường nhìn người Việt với cặp mắt thương hại. Điều này cũng giống như khi ta nhìn một đàn bò, cứ con bò nào được chủ cho ăn no hơn những con khác là lập tức ngoắc đuôi mừng rỡ , thà chết để bảo vệ chủ bất kể đồng loại đang đói khát, rên xiết dưới roi vọt của bè lũ cai trị.
Một dân tộc chỉ biết mình như thế khó lòng ngóc đầu lên nỗi.
PHẢI LO CHO CÁI "NƯỚC" TRƯỚC CÁI "NHÀ".
Nói túm lại đơn giản cho dễ hiểu là bất kỳ một nước nào cũng phải xây cái "nước" trước rồi mới đến xây cái nhà.
Xây cái "nước" là xây cái gì?
Là xây cái thể chế chính trị. Tại sao phải xây cái này ? Nếu không xây cái này thì quyền lực sẽ rơi vào tay một thằng nói láo. Và thằng nói láo này sẽ tha hồ lạm quyền tham nhũng, bán nước, tạo bất công.
Như vậy thì nước không có cái này thì cái "nhà" của mình cũng rung rinh. Mình làm bao nhiêu tụi nó ăn hết, rồi nó cướp đất của mình, xử án oan mình, cho mình chết vì dịch bệnh hoặc tống mình ra nước ngoài làm cu li,làm đĩ điếm giao nước để chúng phá rừng, bán biển, nhượng đất đai ông bà cho ngoại bang và dồn mình vào chỗ chết.
Nước mất (quyền dân chủ) thì nhà tan. Mình có làm giàu nhờ cơ chế độc tài hay nịnh nọt bọn quyền lực này để có chút tiền thì số tiền bạc của cải đó cũng chỉ là phù du, được mất trong một nốt nhạc.
Bởi vậy nhiều kẻ khoe xe, khoe biệt thự, khoe cuộc sống sang chảnh nhưng Covid đến và với các chính sách chống dịch của bọn thất học sẽ đưa những trọc phú này vào lò thiêu, ra nghĩa trang trong nháy mắt. Tiền bạc, của cải tích góp bấy lâu cũng chỉ là vô nghĩa, thoáng chốc anh nhà giàu cũng giống anh nghèo rớt mồng tơi, cái mà gia đình nhận về cũng chỉ là một hủ sành đựng tro cốt như nhau.
Cũng bởi các trọc phú này chỉ lo cái "nhà" mà quên cái "nước".
Người Mỹ họ làm cái nước bằng hiến pháp 1787 trước, sau đó mới làm đến cái nhà, đường sá. Bởi vậy nên nhà họ vững chãi không lo bọn chính quyền cướp mất.Sau khi lo xong "nhà" mình họ chuyển sang lo cho cả thế giới. Đưa quân đánh phát xít, đánh chủ nghĩa toàn trị, đánh ISIS... cũng là cho cái nước của các dân tộc khác, thiết lập cho họ một thể chế kiểm soát quyền lực để họ có thể ngăn chặn sự lạm quyền của bọn cùng màu da, nói cùng thứ tiếng với họ.
Nhưng dân các nước này u mê quá, chả hiểu gì cái hiến pháp, đa đảng, đối lập,tam quyền phân lập ...mà chỉ thờ một bọn chuyên nói láo để rồi đánh lén họ nên họ phải rút. Và rồi bọn u mê này hí hửng tuyên bố là đã đánh thắng Mỹ để rồi bị cướp đất, án oan, tham nhũng khóc như cha chết để sám hối. Nhưng khi hiểu ra đã muộn màng rồi.
Thế nhưng bây giờ họ vẫn quanh quẩn chỉ lo cho cái nhà của họ trước, không như dân Hồng Kông, Myanmar và nhiều nước dân chủ khác sẵn sàng đổ ra đường để chăm lo cho cái nước.
Không lo cho cái nước nên ở Việt Nam nhìn đâu cũng thấy rác thúi hoắc.
QUYỀN LỰC : MÓN ĐỒ QUÝ NHẤT MÀ NHÂN DÂN VIỆT NAM ĐỂ MẤT.
Nhân dân tất cả các nước ở 202 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới đều có một món đồ rất quý giá, không thể để mất Đó là gì? Chính là quyền lực tối cao hay nói gần gũi hơn là quyền làm chủ đất nước.
Không một đảng phái hay cá nhân ,gia đình nào có cái quyền này mà phải được đa số nhân dân trao cho.
Nước nào mà dân mất cái quyền này thì nước đó dân lầm than, đói khổ, bất công, thảm họa. Không một nước nào phát triển khi dân không có cái quyền này.
Cái quyền này phải được rào chắn bằng hiến pháp, đối lập, tam quyền phân lập, tòa án độc lập chứ không phải nói suông bằng cảm tính. Khi anh không đấu tranh để tạo ra một cơ chế thì bọn độc tài sẽ nói láo ,sẽ ngụy biện để anh ảo tưởng rằng anh vẫn đang có quyền dân chủ. Kỳ thực anh chỉ là tên nô lệ nhưng chúng tôn anh lên hàng ông chủ và anh cứ đinh ninh như thế.
Khi anh không có trong tay món bửu bối này thì quả thật anh sống cũng như chết. Chính vì vậy tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã nói " Sống không có tự do là đã chết". Mấy ai hiểu được điều này.
Nhân dân Việt Nam mất món đồ quý giá này qua 1 ngàn năm đô hộ của các chế độ quân chủ Trung Hoa. Năm 938 Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng mở ra một thời kỳ mới nhưng thực sự chỉ chuyển từ nô lệ cho các nền quân chủ nước ngoài sang nô lệ cho các ông vua trong nước. Tương tự sau 80 năm nô lệ cho ngoại bang là Pháp dân Việt tưởng mình làm chủ đất nước thực sự sau năm 1945. Nhưng họ đã lầm. Họ chỉ chuyển từ nô lệ cho thực dân Pháp sang nô lệ cho đảng Cộng sản. Chỉ sau năm 1967 với bản hiến pháp thừa nhận đối lập, tam quyền phân lập, tư pháp độc lập họ mới là chủ nhân ông thực sự của đất nước.
Nhưng họ chỉ làm chủ có 8 năm ,liền xuống làm trâu ngựa ngay sau đó vì tư duy logic yếu kém , nghe lời nói láo của mấy tên ăn cướp quyền lực.
Chúng ta phải hiểu rằng một dân tộc không quan tâm đến việc giữ quyền lực thì không có thằng cướp này cũng có tên cướp khác vào cướp cái món đồ quý giá này để ăn trên ngồi trốc cho sướng tấm thân. Bằng chứng là sau năm 1945 và 1954 đã có 2 tên cướp vào cướp quyền ở cả 2 miền Nam Bắc. Bắc thì cướp từ tay chính phủ Trần Trọng Kim, Nam thì cướp bằng cuộc trưng cầu dân ý giả tạo để cướp quyền từ Quốc gia Việt Nam. Và rồi dùng chung một bài là đàn áp đối lập, vi phạm nhân quyền, tham nhũng, vô pháp vì không có tam quyền phân lập, tư pháp độc lập.
Khi anh để nhà trống không ,chẳng rào chắn gì cả thì chúng sẽ lẻn vào cướp cái quyền vốn thuộc của anh. Sau đó chúng dối trá bày trò bầu cử giả để bảo rằng anh trao cho chúng chứ chúng không cướp. Và anh ngây thơ tin tưởng như thế để chết cho chúng hưởng thụ.
Và thảm án xảy ra cũng chính vì anh đã để mất món đồ này. Anh bị cướp đất, bị cứa cổ chết trong đồn công an, bị phá rừng, bị lũ lụt do nhân tai, bị cảnh sát cơ động đang đêm bắn chết cũng chính là vì anh đã để mất dân chủ từ năm 1945 và 1975. Nếu có học vấn thì anh phải thấy xấu hổ vì đó là 2 cột mốc đưa anh vào kiếp nô lệ cho một đảng phái chính trị mạo nhận nhân dân.
Bây giờ muốn giải quyết tận tận gốc các vấn đề của nước Việt anh phải giành lại món đồ đã bị đảng Cộng sản cướp này. Không cần chửi bới,chạy theo thời sự làm gì cho mất công. Chúng sẽ không bao giờ trả cho anh món đồ chúng đã cướp. Và với bản chất của tên cướp thì chúng sẽ không bao giờ sửa đổi để tốt hơn. Và cái xấu xa của chúng là đương nhiên là tất yếu khi anh không rào nhà cẩn thận để chúng ẳm cái thứ quý nhất.
Chỉ còn một cách là hoạt động bí mật vận động nhân dân để lấy lại quyền lực. Không có cái này thì trước sau anh cũng chết. Và nếu đời anh do hèn nhát không lấy lại được thì các đời sau anh cũng phải bằng mọi giá lấy lại. Nếu không lấy lại thì sẽ không có pháp luật và dân tộc này sẽ diệt vong. Đó là điều chắc chắn.
TẠI SAO GỌI CÁC NƯỚC ĐỘC TÀI LÀ TRẠI SÚC VẬT ?
Đây là một khái niệm dễ gây tự ái cho những người đang sống dưới các chế độ độc đảng. Bởi không ai muốn mình bị ví như súc vật cả. Đó là sự xúc phạm. Nhưng các nhà văn khi đưa ra khái niệm này bằng một tiểu thuyết ngụ ngôn lại truyền đạt một thông điệp thuộc về lý trí.
Tưởng tượng một cái chuồng gia súc được cai quản bằng các ngọn roi của gia chủ thì khi chủ quất một ngọn roi vào mông một con trâu,con bò hay con heo nào đó, các con vật này sẽ nằm im hoặc hành động theo lệnh chủ. Dưới chế độ độc tài luật pháp do bọn cầm quyền đặt ra được các nhà văn ví như những ngọn roi đó. Bộ máy công an, quân đội là công cụ để Bộ chính trị dùng roi quất vào mông dân. Nếu dân ngoan ngoãn nằm im chịu cái gọi là"luật pháp" do chúng đặt ra thì họ không khác gì các con vật được chăn dắt trong chuồng. Họ bảo rằng roi quất đau quá không thể phản kháng được thì họ không phải là con người, mà là động vật bị chăn dắt.
Nhân dân nhiều nước đã chứng minh rằng họ không dễ bị chăn dắt dù các chế độ độc tài sử dụng luật rừng của chúng. Đó là Liên Xô, Đông Âu và rất nhiều nước giành lại dân chủ khác. Họ đã thông minh tìm tòi sáng tạo các phương pháp bí mật để qua mặt bộ máy công an, mật vụ của độc tài để hình thành các đảng đối lập và vận động nhân dân. Nên nhớ rằng không một chế độ độc tài nào cho phép điều đó. Chỉ là vì họ không phải là súc vật để bị chăn dắt.
XUNG QUANH MỐI BẤT HÒA CỦA PHÁP VỚI MỸ VỀ VIỆC ÚC HỦY HỢP ĐỒNG ĐÓNG TÀU NGẦM.
Úc cần tàu ngầm chạy bằng năng lượng nguyên tử (có thể gắn đầu đạn hạt nhân) để có thể hoạt động xa bờ nhằm đối phó với việc tăng cường sức mạnh quân sự trên biển của Trung Quốc. Do vậy Úc đã hủy hợp đồng đóng 12 tàu trị giá 90 tỷ USD với Pháp dù phải bồi thường 400 triệu vì thấy tàu ngầm chạy bằng động cơ diesel chỉ có thể luẩn quẩn trong bờ không dọa nổi ai. Đây là tầm nhìn quân sự chiến lược lâu dài của Úc. Họ tận dụng Hiệp ước Ankus giữa Hoa Kỳ, Anh và Australia để đối phó với Trung Quốc.
Pháp mất miếng mồi thơm ngon nên tức giận với bạn đồng minh lâu năm là Mỹ, lập tức triệu hồi các đại sứ ở Úc và Mỹ về nước. Biden thấy ngạc nhiên về thái độ này của Pháp.
Thật ra từ sau thế chiến 2 Mỹ đã dùng kế hoạch Marshall để tái thiết lại châu Âu, xây dựng khối quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO) để liên kết sức mạnh quân sự của các nền dân chủ lại với nhau. Pháp cũng như nhiều nước châu Âu được lợi rất nhiều khi không bỏ quá nhiều tiền từ GDP vào ngân sách quốc phòng để chạy đua vũ trang. Họ chỉ phải đóng phí niên liễm hàng năm là 2% GDP cho NATO. Sau đó nhờ vào sức mạnh quân sự của Mỹ để ung dung phát triển kinh tế, chi cho an sinh xã hội. Trong khi đó dân Mỹ phải dành cho quốc phòng một ngân sách bằng 10 nước xếp sau cộng lại. Quân đội Mỹ phải đi đóng quân gìn giữ hòa bình tại châu Âu, Nhật, Hàn và cả Úc.
Úc thì mới quan tâm tới quân sự gần đây khi Trung Quốc nổi lên đe dọa tại Biển Đông. Thật ra Úc cũng chưa có kinh nghiệm đóng và vận hành tàu ngầm. Chỉ dựa vào Anh và Mỹ. Và nền dân chủ của họ cũng trông cậy vào hiệp ước Liên minh quân sự với Mỹ , Nhật, Hàn và châu Âu. Pháp phải thấy rằng công nghệ tàu ngầm của mình đã quá lỗi thời và việc Úc chọn ai là quyền của họ ,không phải Biden muốn giựt tay trên. Hợp đồng hai bên đã ký người ta nếu chịu bồi thường thì vẫn có thể hủy như thường. Chẳng lẻ Pháp lại bằng lòng với việc Úc dùng tàu ngầm của mình để chỉ chạy loanh quanh trong bờ. Có trách thì nên trách công nghệ đóng tàu ngầm của mình không theo kịp Anh, Mỹ.
Tuy nhiên mối bất hòa vì quyền lợi của các nước dân chủ sẽ được giải quyết êm đẹp. Lịch sử đã chứng minh ở vào thời Nixon và một số tổng thống Mỹ khác. Bởi thực chất nền dân chủ Pháp không thể tách rời khỏi nền dân chủ của thế giới. Và trong việc mua bán luôn tuân theo quy luật cạnh tranh của thị trường.
Ai có hàng tốt hơn phù hợp với yêu cầu của người mua thì bán được hàng.
TẠI SAO VÀO ĐẠI HỌC 30 ĐIỂM VẪN RỚT ?
Không phải thi đại học 30 điểm vẫn rớt mà thi tốt nghiệp PTTH 30 điểm vẫn rớt. Năm nay xét tuyển vào đại học lấy kết quả từ tốt nghiệp PTTH, bắt chước Mỹ lấy điểm SAT hay VNCH một số trường khi xưa lấy kết quả từ thi tú tài 1 và tú tài 2.
Nhưng tại sao có chuyện 30 điểm vẫn rớt ? Nguyên nhân :
- Vì đề thi tốt nghiệp quá dễ.
- Vì tình trạng buông lỏng trong coi thi , chấm thi tốt nghiệp. Nhiều bài thi đạt điểm tối đa chưa hẳn là học sinh đó học giỏi mà tình trạng coi thi , chấm thi có vấn đề.
Do giao cho các trường đại học lấy học sinh từ kỳ thi tốt nghiệp nên một ngành học nào đó chọn 100 sinh viên từ 300 học sinh đạt 30 điểm từ các trường PTTH trên cả nước thì họ cũng sẽ gạt 200 học sinh đạt 30 điểm còn lại căn cứ theo tiêu chí chọn sinh viên của họ.
Muốn khắc phục tình trạng này thì phải tổ chức kỳ thi TNPT trung học thật nghiêm túc như kỳ thi tú tài 1 và 2 của VNCH. Đề thi phải lý trí, không cảm tính thì mới đánh giá đúng chất lượng học sinh tốt nghiệp, mới có ít người đạt 30 điểm.
Điều này chỉ chứng tỏ là ở VN không chỉ lạm phát tiền mà còn lạm phát điểm, lạm phát chất lượng giáo dục
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)