Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

SỰ YẾU KÉM TRONG TƯ DUY CHÍNH TRỊ DẪN ĐẾN MỘT ĐẤT NƯỚC LỤN BẠI.

Ở nước ta một nhà khoa học,một bác sĩ ,kỷ sư ... được trọng vọng hơn một chính trị gia. Nhưng nước ta không hề có chính trị gia đúng nghĩa vì các nhà chính trị thường là người của một đảng, đảng này thuộc vào loại "đảng đầu đất". Vậy nên mỗi khi "chính trị da " của ta phát biểu thì dân ôm miệng cười khi dễ. Những người nói chuyện chính trị nghiêm túc thật sự thì bị gán cho hai từ là "chém gió".
Thế nhưng thế giới đã chứng minh rằng " tư duy chính trị" là cha đẻ của "tư duy khoa học". Nếu nước Mỹ không có Thomas Jefferson thì chưa chắc đã có Thomas Edison ( hai người ra đời cách nhau 103 năm). Tương tự nếu nước Mỹ không có 55 nhà chính trị đặt nền móng cho một bản hiến pháp vĩ đại thì chưa chắc ngày nay thế giới đã có internet,FB để mà chém gió.
Chính trị đã đẻ ra tự do và tự do đã giải phóng năng lực sáng tạo của con người. Các phát minh khoa học chỉ nảy nở trong một thể chế chính trị tự do dân chủ. Đó là lý do giải thích tại sao Việt Nam có đến 2.700 giáo sư ,tiến sĩ mà lại chẳng có nỗi một bằng sáng chế nào,còn thua cả một quốc gia nhỏ bé như Brunei . Và cũng giải thích tại sao tất cả các phát minh khoa học đều được tạo ra ở các quốc gia thuộc khối tự do dân chủ chứ không thuộc khối cộng sản mặc dù trước biến cố Liên Xô và Đông Âu sụp đổ khối này cũng chiếm gần phân nửa thế giới. Và cũng giải thích tại sao Trung Quốc là một quốc gia chiếm 1/4 dân số thế giới nhưng chẳng đóng góp gì đáng kể cho nền văn minh nhân loại,đến nỗi gần đây học giả Li Ming của Trung Quốc đã phải thốt lên " Người Trung Quốc ngu thật".
Như vậy đừng coi thường chính trị. Chính các chính trị gia làm công việc mở đường,khai phá cho các nhà khoa học mặc dù trong một chế độ dân chủ,minh bạch những đãi ngộ mà họ nhận được đôi khi thấp hơn nhiều lần các nhà khoa học và các nhà kinh doanh.
Đất nước Singapore thật hạnh phúc khi họ có một nhà chính trị vĩ đại Lý Quang Diệu và một đảng chính trị gồm 200 chính trị gia hàng đầu : đảng nhân dân hành động Singapore.
Đất nước Việt Nam thật bất hạnh khi có một chính trị gia ăn hại "Hồ Chí Minh" và một đảng ăn bám : Đảng cộng sản Việt Nam. Cái đảng này suốt đời chỉ làm mỗi một việc là gộp tất cả tài sản của người dân Việt Nam thành tài sản của riêng chúng.

VIỆT NAM - ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG CON RÙA RÚT ĐẦU,THỤT CỔ

Bài viết này tất nhiên loại trừ những người đang cất cao tiếng nói trên mạng xã hội dù dưới bất kỳ hình thức nào và cũng loại trừ những người đang ở trong tù vì quyền "tự do ngôn luận". Những người này tôi gọi họ là các con chim đại bàng. Có những cánh đại bàng đang tung cánh nhưng cũng có những cánh đại bàng gãy cánh 16 năm,10 năm hay 3 năm, 2 năm...tất cả họ đều có điểm chung ,đó là họ không hề là NHỮNG CON CHIM ẨN MÌNH CHỜ CHẾT.
Khái niệm "ăn cây nào ,rào cây ấy""im lặng là vàng" vốn từ lâu ngự trị trong văn hóa người Việt và mặc nhiên hình thành nên nhiều thế hệ đớn hèn,cam chịu. Ngay từ thời thuộc Pháp cụ Phan Bội Châu cũng đã phải đau đớn thốt lên" Sao mà hèn kém đến thế", cụ Tản Đà thì không ngần ngại nói thẳng toẹt. Nhưng dân tình đa số cho rằng các cụ nói ai chứ không phải nói mình nên vẫn cười vô tư.
Thế giới thì khẳng định như đinh đóng cột rằng" Nơi nào chính quyền sợ nhân dân,nơi đó có tự do,có luật pháp. Nơi nào người dân sợ chính quyền nơi đó có bất công,có đàn áp". Cộng sản cũng khẳng định " Có áp bức là có đấu tranh".Chính vì vậy "quyền tự do ngôn luận" luôn luôn là một trong những quyền cơ bản của con người. Quyền này không phải là chính quyền "cho" mới mở miệng mà là một quyền tự nhiên,trời cho,không ai có thể ngăn cản được.
Tạo hóa sinh ra con người có cái đầu để suy nghĩ đúng sai, có cái miệng để nói ra những điều mình cho là không đúng. Cao hơn khi xã hội phát triển thì hình thành nên chữ viết,từ đó sức mạnh phản kháng được thể hiện ở một mức cao hơn,trí tuệ hơn qua thơ văn,báo chí và các loại hình nghệ thuật trào phúng,châm biếm. Thế giới đã chứng kiến các nhà báo Charlie Hebdo đã vì cái quyền này mà hy sinh luôn cả tính mạng mình.
Nhưng người Việt Nam lại tuân thủ cái quan niệm là việc của thiên hạ đừng nên mua dây buộc vào mình,phải nương theo thời thế để sống."Thời thế tạo anh hùng chứ không phải anh hùng tạo thời thế". Họ không bao giờ nghĩ rằng từ một ý tưởng của một cá nhân có thể thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.
14 triệu dân miền Bắc từ mấy mươi năm trước đã tuân theo một lề thói cố hữu là sáng thức dậy nghe loa phường,đọc báo đảng rồi làm theo nghị quyết. Người nào mạnh dạn hơn một tí thì chờ hàng xóm tắt hết đèn mới dám rón rén vặn nhỏ nghe đài địch ở miền Nam,nghe BBC. Trong ngôn từ giao tiếp thì nói theo ngôn ngữ của các cán bộ tuyên huấn,địch thì phải là phản động,ngụy,dã man,ta thì phải là anh dũng hy sinh...đảng ,bác phải là "sáng suốt,quang vinh"...Học sinh luôn luôn phải ăn theo các bài văn mẫu,luôn luôn định khuôn sẵn...14 triệu người được dẫn dắt bởi một tên Tuyên giáo Tố Hữu. Các trí thức ,văn nghệ sĩ sống cuộc đời cung cúc ,tận tụy có miệng mà không dám nói,có đầu mà không dám nghĩ. Phong trào "Nhân văn giai phẩm" ra đời với bài thơ nổi tiếng "Nhất định thắng" của Trần Dần:
Tôi bước đi.
Không thấy phố.
Không thấy nhà.
Chỉ thấy mưa sa.
Trên màu cờ đỏ.
liền bị quy chụp ngay là phản động. Tất cả những con người dám mở miệng này đều bị Tố Hữu đánh cho tơi tả. Đến nỗi Phùng Quán với tuyên ngôn anh dũng "Lời mẹ dặn" :
Sét trên đầu không xô tôi ngã.
Bút giấy tôi ai cướp giật đi.
Tôi sẽ mài dao viết văn trên đá.
Cũng phải quay về làm thân phận bút nô với trường ca "Võ Thị Sáu".Không phải thời đó người dân miền Bắc không biết chủ nghĩa cộng sản là sai ,là không tưởng. Bằng chứng là "chủ nghĩa xét lại" của những người men sơ vich ,cộng sản quốc tế đã lan sang Việt nam với đầu tàu là cụ Hoàng Minh Chính. Nếu chủ nghĩa này thắng thế thì đã không có cuộc nội chiến Nam Bắc và không có cả cuộc chiến Biên Giới phía bắc 17/2 mà hôm nay dân miền Bắc đang tưởng niệm.
Chính sự đớn hèn của số đông đã đẩy những con người cấp tiến vào thế thiểu số,khiến họ phải nhận những án phạt phi nhân của chế độ cầm quyền,dẫn đến nhiều thế hệ chịu tù đày oan ức sau này phải sống lưu vong.Sau đó là đến những tấm gương trung thần oanh liệt như Trần Độ, Trần Xuân Bách,Trần Đức Thảo... Những con người ấy tuy dũng cảm nhưng không thể thức tỉnh được số đông u mê ,ngu muội nên phải cay đắng từ giã cõi đời trong cô đơn. Một số khác chờ đến khi "chết còn không sợ" mới ra nỗi những tác phẩm như Đèn Cù,Hồi Ký một thằng hèn...
Đến hôm nay giữa lúc đất nước suy cùng lực tận,Formosa xả thải làm cả nước ngộ độc, giặc Trung Quốc đi lại nghênh ngang trên toàn cõi,ra sức sỉ nhục triều đình, đa số người dân nhất là các bậc trí thức vẫn chọn cho mình thái độ ngậm tăm cái miệng. Hơn 1000 giáo dân công giáo xuống đường đòi khởi kiện giành quyền sống cho mình và cho cả dân tộc này vẫn bị đa số "coi như người xa lạ",chỉ một số ít bày tỏ căm phẫn trên mạng xã hội.
Chính sự bàng quan của số đông đã dồn số ít vào chân tường. Hai đàn dê đang tranh nhau qua cầu, nếu một số con hèn nhát đứng lại đùn đẩy trách nhiệm đương đầu tiên phong cho các con khác thì nội bộ của cả đàn sẽ rối loạn và cùng hè nhau rơi xuống vực cả lũ. Nhưng nếu tất cả cùng đồng lòng thì sẽ tạo thành một khối thống nhất đánh bật đàn dê kia ngược trở lại để giành sự sống cho mình.
Thế nhưng nhiều con rùa rút đầu lại không hề nghĩ như vậy. Họ cho rằng ngậm miệng là khôn. Không những thế họ còn khuyến cáo vợ con,bạn bè ,người thân nên ngậm miệng qua cầu. Suy nghĩ nói ra chẳng ích gì là một suy nghĩ hết sức dại dột.Chính sự nói ra của mình đã khiến cho những kẻ rụt rè khác không còn sợ hãi và noi gương mình. Từ đó hình thành nên cả một dân tộc không còn sợ hãi. Khi cả dân tộc không sợ hãi thì chính quyền phải run sợ vì chúng hằng ngày ,hằng đêm vẫn cho tay chân theo dõi trên mạng xã hội.
Mọi cuộc cách mạng,mọi thay đổi xã hội đều bắt đầu từ tư tưởng. Chính tư tưởng làm tiền đề cho hành động. Nhưng tư tưởng chỉ được thể hiện qua quyền "tự do ngôn luận". Khi lôi kéo được sức mạnh của số đông qua lời nói anh sẽ giảm thiểu được xương máu phải bỏ ra để thay đổi xã hội . Bởi lẻ đơn giản lời nói phản kháng chính nghĩa của anh đã phân hóa hàng ngũ kẻ địch,kéo chúng về phía anh và tước đi sức mạnh của chúng.
Khi chính quyền không còn ai bảo vệ thì các cuộc xuống đường của chính nghĩa sẽ diễn ra trong ôn hòa,không đổ máu.
Chính vì thế mới có câu rằng "ngòi bút ,bàn phím có sức mạnh hơn trăm vạn hùng binh,là lưỡi kiếm cực kỳ sắc bén". Không biết các con rùa thụt đầu có hiểu điều này hay không. Nếu không hiểu thì hãy cứ chờ các tên đồ tể vào tận hang moi ra,lột mai và cho vào giỏ.
Ngày ấy chắc hẳn sẽ đến không còn xa.

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

VIỆT NAM HAM CÃI.

Cứ mỗi lần đưa ra một nhận định nào đó thuộc về phán đoán tôi lại phải mệt mỏi với những ý kiến trái chiều. Tranh luận là điều cần thiết trong tiến trình phát triển của tư duy nhưng phải tranh luận trên những logic khoa học. Tuyệt đối tránh những trường gán ghép,chụp mũ và quy kết.Khổ sở nhất là phải đối phó với những luận điểm non nớt như " tranh đấu bằng máu của người khác,xúi người khác xông trận,cực đoan..." Những luận điểm này tôi đã phản biện nhiều lần nhưng vẫn thấy xuất hiện trong các comment của các bạn đến nỗi phải lắc đầu thở dài ngao ngán.
Các bạn thấy là tôi rất khách quan đâu có bênh Người Việt Hải Ngoại? Vụ Hùng Cửu Long làm náo loạn Cali,tôi vẫn bảo rằng anh ta không vi phạm gì luật pháp Hoa Kỳ cả và chuyện nhiều người bảo anh ta bị còng tay ,bị trục xuất là sai. Chuyện "đổi tiền" của một số người bên này tung ra tôi cũng có nói là "hổng có mô",rốt cuộc là bây giờ ngày 6/2 trôi qua rồi đâu có đổi tiền ? Vụ Mai Khôi tôi vẫn có bài xin dư luận cho cô ấy một cơ hội đừng ném đá nữa.Hoặc như trước đây tôi vẫn phản biện những tin tức sai lệch trên FB của "vịt cồ" Nguyễn Thùy Trang.
Đối với các tin tức trong nước như đại hội đảng CS,tôi lại phải mệt mỏi với phe cuồng Nguyễn Tấn Dũng mặc dù đã nói rằng nhất định phe Nguyễn Phú Trọng sẽ thắng .Nhắm mắt cũng biết điều đó. Chuyện 9 người máy bay CASA 212 mất tích trong khi chính quyền cho người nhái lặn mò,tôi có nhận định rằng tìm chi cho mất công không thấy đâu ,chỉ cần 7 ngày là có tin. Đúng ngày thứ 7 ,đã thấy báo trong nước đưa tin rồi. Chuyện Formosa bồi thường 500 triệu,tôi cũng dựa trên phán đoán để nhận định rằng đó không phải là tiền của Formosa mà là tiền hoàn thuế của dân. Việc đưa chữ Hán phồn thể vào giảng dạy tôi nghĩ cũng là trò bịp ,chúng muốn đưa tiếng Hán giãn thể tức là tiếng Trung Quốc đấy. Quả nhiên là đúng.
Rồi đến chuyện Phan Anh và bây giờ là Lãng Anh, đến là mệt.Các bạn bảo rằng không có bàn tay của Tuyên Giáo cộng sản,đó chỉ là sự khác biệt. Các bạn còn ngây thơ lắm. Đó cũng chính là lý do mà Việt Nam là một nước lập một kỷ lục nhục nhã là để đảng CS tồn tại lâu nhất ,lâu hơn cả Trung Quốc và Bắc Triều Tiên. Trong khi các nước khác người ta đã dẹp xong các thế lực độc tài từ lâu . Có đến 118 nước đã đa đảng rồi.
Những lập luận của Lãng Anh như thỏa hiệp có lộ trình với CS,củng cố hiệu năng cai trị của đảng CS để cải cách trong hòa bình hơn là chống đối ,tiêu diệt lẫn nhau. Non lắm. Nói thế chẳng khác gì chửi cha ông Thomas Jeferson à ? Trong khi đó nhờ những nguyên lý của Thomas Jeferson mà nước Mỹ đã có một cơ chế tinh anh khiến họ đứng đầu cả thế giới và tạo ra của cải vật chất ,1 người Mỹ làm bằng 300 người VN. Cơ chế này khiến đại tướng Lưu Á Châu của Trung Quốc cũng phải ngã nón khâm phục. Tại sao các bạn không nhìn vào hai nước Nhật và Hàn Quốc nhờ ai và nhờ vào cái gì để trở nên hùng mạnh,dân họ sống sung túc và có nhiều quyền hành như vậy. Thế mà những lập luận như của Lãng Anh đến giờ này rồi mà vẫn có hàng ngàn con cừu nhảy vào like lấy ,like để. Nó cũng chẳng khác gì ngày xưa dân miền bắc mở loa phường ra nghe HCM nói "Chúng ta thà hy sinh tất cả..." hoặc "Thắng giặc Mỹ ta sẽ..."Các bạn nên nhớ là bây giờ các bạn đang có trong tay một công cụ vạn năng đó là "Google" nhé. Những gì không biết ,không hiểu có thể vào hỏi ông ấy nhé. Sao mà ngây thơ quá đổi.
Rồi thì ,là mà các nhà ĐT DC tự hào vỗ ngực phô trương bộ não của mình khi dõng dạc,hào hùng tuyên bố "Tôi chỉ đấu tranh cho nhân quyền,khai dân trí chứ không đụng đến đảng CS". Quả là quá thông minh. Mang danh dân chủ nhưng không hề biết ĐT DC tức là phải xóa bỏ chế độ độc tài ,thay đổi thể chế chính trị để đòi lại quyền tự quyết cho dân. Đây là điều kiện cần thiết nhất. Bởi vì khi và chỉ khi có cái này rồi anh mới có thể làm được những cái khác. Do đó lập luận của các bạn rất ư là vô lý.
Thôi thì các bạn làm gì tùy ý các bạn ,tôi chỉ phân tích tới đó. Khôn thì sống ,dại thì ráng chịu chết. Tôi nói nhiều quá các bạn lại noi gương đảng ta gán cho tôi những cái âm mưu nào đó đen tối thì nguy. Các bạn muốn từ từ cháo cũng sẽ nhừ nhưng thằng Trung Quốc sẽ không cho các bạn làm điều đó. Lưỡi hái tử thần của nó đang lừ lừ tiến tới sau lưng rồi đấy. Cứ liệu làm sao đó coi được thì làm.

PHẢN BIỆN BÀI VIẾT CỦA LÃNG ANH.

Bài viết mới đây trên FB LA thấy một số bạn như Lê Hoàng ,Lê Vi share lại nên phải viết vài dòng phản biện kẻo không các bạn lại ngộ nhận.
Bài viết đã xuyên tạc khi cho rằng các ý kiến đó là hô hào lật đổ chính quyền bằng bạo lưc. Không ai kêu gọi lật đổ cả vì chính quyền CSVN không có quyền gì để mà lật đổ. Quyền đó là của nhân dân. Đó là thành quả của nhân dân trong KC chống Pháp,chống Mỹ và chống Trung Quốc. Cộng sản chỉ tiếm quyền ,tiếm danh nhân dân chứ không hề do dân bầu. Do đó chúng phải trả lại cái quyền này cho nhân dân. Người ta chỉ kêu gọi thay đổi một thể chế chính trị không còn phù hợp theo đúng "Tuyên ngôn độc lập" của nước Mỹ mà Thomas Jeferson đã khẳng định :
"Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ."
Do đó người ta kêu gọi cộng sản phải trả lại quyền tự quyết cho người dân chứ không kêu gọi lật đổ. Vì chỉ có thay thế chế độ độc tài này bằng một chế độ độc tài khác mới gọi là lật đổ. Khi đòi thay đổi thể chế chính trị thì chế độ kế tiếp dứt khoát là dân chủ. Và phương thức là bất bạo động,bất tuân dân sự chứ không phải là bạo động .Vì nhân dân hiểu rõ pháp luật quốc tế là không được sử dụng bạo động.Chỉ có cộng sản mới làm điều này qua việc cướp chính quyền trong cái gọi là CMT8.
Bài viết đã lộ rõ 5 điểm ngụy biện sau đây:
- Thứ nhất toàn STT chẳng đá động gì đến thực trạng VN, đảng CSVN đang bán nước cho Trung Quốc và âm mưu thôn tính nước ta của Trung Quốc đã rõ như ban ngày với 15 văn kiện đã ký kết. Câu hỏi đặt ra là Đảng CSVN và đảng CS Trung Quốc có cho Lãng Anh dệt mộng mơ với việc nâng cao dân trí rồi tiến hành "cách mạng nhung" như thế hay không. Hay là chúng sẽ biến VN như học viên Pháp Luân Công hoặc một trong 4 sắc dân không thuộc Hán.
- Thứ hai các cuộc cách mạng mà Lãng Anh trích dẫn trong đó mà anh ta gọi là trong "xã hội tư sản" thực chất là trong một nền dân chủ. Chính nền dân chủ đã cho phép người dân biểu tình,đòi hỏi quyền lợi của mình. Kể cả ở Hàn Quốc dưới thời Park Chung Hee và Đài Loan dưới thời Tưởng Giới Thạch cũng đều đang ở thời kỳ đầu của một nền dân chủ khiếm khuyết. Nếu là chế độ cộng sản thì dân có thể tiến hành cách mạng nhung như thế hay không.
- Thứ ba người viết chẳng nhắc gì đến việc cộng sản đàn áp các đảng phái đối lập trong quá khứ như bôn sê vich tiêu diệt men sê vich,vụ án Ôn Như Hầu, cộng sản tàn sát lẫn nhau để giữ chính quyền như vụ án xét lại ở VN thập niên 60.
- Thứ tư tác giả cũng chả hiểu gì về chuyên chính vô sản là cái chính quyền mà cộng sản không thể sẻ chia với ai.Trong khi đó một thể chế chính trị đem lại lợi ích cho nhân dân là phải đa đảng,tam quyền phân lập,tự do bầu cử,đặt hiến pháp cao nhất. Cộng sản sẽ không cho dân tự do bầu cử vì nếu có điều này sẽ không ai bầu cho đảng cộng sản cả. Vì vậy chúng sẽ quyết tâm dùng bạo lực để giữ chính quyền . Chính vì hiểu điều này nên Boris Yestsin đã khẳng định : "Cộng sản không thể sửa chữa mà phải đào thải nó"
- Thứ năm người viết cũng chả hiểu gì về khái niệm chủ nghĩa toàn trị ,nhà nước toàn trị. Trong đó người dân bị coi như súc vật ,bị tước bỏ quyền con người ,bị cướp đất ,cướp tất cả tài sản để phục vụ cho những kẻ nắm quyền .
Tóm lại là bài viết thể hiện sự ngụy biện rất rõ. Nhưng nó có thể lừa được những người được hấp thu một nền giáo dục " Xuống hố cả nút" mà thôi.

TRUYỀN THÔNG CÁNH TẢ ĐÃ XUYÊN TẠC VỀ LỆNH CẤM 7 NƯỚC NHẬP CƯ CỦA TỔNG THỐNG DONALD TRUMP.

Trong "Full text "toàn văn lệnh cấm 7 nước nhập cư không có một chữ nào là Hồi Giáo.
Nhiều hãng truyền thông Mỹ và quốc tế đã giải thích sai về sắc lệnh nhập cư của Tổng thống Donald Trump như là “lệnh cấm Hồi giáo”, hoặc lệnh cấm nhập cư từ “những nước đa phần Hồi giáo”.
Thật ra, lệnh cấm áp dụng với tất cả mọi người của 7 quốc gia cụ thể, không áp dụng riêng cho người Hồi giáo. Sự thực một trong những gia đình đầu tiên bị giữ lại ở sân bay khi thực thi sắc lệnh là người Syria theo Cơ đốc giáo.
7 nước bị đưa vào sắc lệnh không phải lựa chọn ngẫu nhiên. Các nước này được liệt kê là rủi ro an ninh đặc biệt trong Đạo luật Ngăn ngừa Khủng bố năm 2015 và 2016 của Mỹ.
Ông Trump nói: “Nói cho rõ ràng, đây không phải là cấm Hồi giáo, như truyền thông đưa tin sai. Đây không phải về tôn giáo – đây là về khủng bố và giữ đất nước an toàn”.
Vậy 7 quốc gia ở khu vực Trung Đông này có đặc điểm gì? Đó là tham nhũng, khủng bố và diệt chủng .
1. Iraq
Tuy chính quyền Iraq đang tiến đánh IS để lấy lại quyền kiểm soát ở Mosul và các lãnh thổ khác. Nhưng điều này cũng tạo ra một làn sóng tháo chạy của chiến binh IS cùng với người dân đi tỵ nạn các nơi. Vì vậy rủi ro cao trong dòng người tỵ nạn có binh lính của IS.
Trong khi đó chính quyền Iraq lại có hành động cực đoan với người tỵ nạn nước này. Theo báo Guardian, các nhóm nhân quyền đang chỉ trích Iraq đã tra tấn các trẻ em bị nghi ngờ có liên quan đến IS. Hành động tra tấn có thể biến các trẻ em đó đi theo đội ngũ khủng bố IS.
Đồng thời Iraq là một trong những nước tham nhũng nhất trên thế giới, theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế.
2. Iran:
Chính quyền Trump coi Iran chính là một kẻ thù của nước Mỹ, vì tài trợ rất nhiều cho khủng bố. Chính phủ Iran tham gia tích cực vào nhiều hoạt động lật đổ ở Trung Đông và trên thế giới.
Cho dù chính quyền Obama tỏ ra nhân nhượng với Iran, nhưng vào cuối nhiệm kỳ, Bộ Ngoại giao Mỹ tiếp tục liệt kê Iran là một trong những nước tài trợ lớn nhất cho khủng bố, và tỏ ra lo ngại về “nhiều hoạt động của Iran nhằm gây bất ổn cho khu vực”.
Thậm chí Iran còn bắt công dân Mỹ làm con tin, và gọi đó là “thực thi pháp luật” nhưng ở trong các tòa án bí mật và luật sư bù nhìn.

3. Syria
Tất nhiên phong trào IS có cơ sở chính ở Syria, và tổ chức Al-Quaeda là một trong những lực lượng phiến quân mạnh nhất ở đây. Với vùng đất phức tạp, có nhiều nhóm khủng bố ở đây, nên người tỵ nạn Syria đi vào châu Âu đã mang theo nhiều thành phần khủng bố.
Ngoài ra chính quyền tại Syria đã tạo ra cuộc khủng hoảng nhân đạo tồi tệ nhất khi sử dụng nhiều loại vũ khí khác nhau để tấn công khiến nhiều người dân thiệt mạng.
4. Libya:
Tình hình tại Libya là thiếu một chính phủ trung ương vững chắc. Giới quan sát cho rằng chính phủ Libya có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, khi các phe phái xung đột lớn. Chính phủ hợp pháp ở nước này đã bị liên minh các dân quân Hồi giáo (gọi là Libya Dawn) truy đuổi khỏi thủ đô.
Phong trào IS vẫn là một vấn đề lớn ở Libya. Theo một quan chức quân đội Mỹ cho biết: “Tôi không tin rằng IS đã được loại trừ hoàn toàn khỏi Libya”.
5. Somalia
Nước này đang đối mặt với sự nổi loạn của tổ chức khủng bố Hồi giáo gọi là Al-Shabaab. Tổ chức này liên tục tuyển các chiến binh Hồi giáo trẻ, kể cả những thanh niên Somalia đang sống ở Mỹ.
Tổ chức này có mối liên hệ với cả Al-Qaeda và IS, và hiện đang kiểm soát phần lớn các vùng nông thôn ở Somalia.
Al-Shabaab là một trong những tổ chức khủng bố Hồi giáo manh động nhất trên thế giới. Chúng đã gây ra vụ thảm sát 150 sinh viên ở Đại học Garissa vào tháng 4/2015 và giết hại 67 người tại một trung tâm thương mại ở thủ đô Kenya.
Chính phủ Somali cũng nằm trong số những nước tham nhũng nhất thế giới, trong 10 năm liên tiếp. Hãng tin BBC cho biết nước này “không có một chính phủ đúng chức năng kể từ năm 1991”.
6. Sudan:
Sudan cũng là một thảm họa về tham nhũng. Nước này đã bị chia tách từ năm 2011. Hơn 1,5 triệu người bị giết hại trong nội chiến Sudan, và 2 triệu người tỵ nạn bị mất nhà cửa.
Tổng thống Sudan, ông Omar Bashir, là một trong những nhà độc tài Hồi giáo có bàn tay sắt, đã nắm quyền trong 25 năm qua sau khi đảo chính vào năm 1989.
Theo Tòa án tội ác quốc tế, tổng thống Bashir bị truy nã vì tội diệt chủng, tội phạm chiến tranh và tội ác chống lại loài người. Những tội danh trên được đưa ra từ năm 2009.
Sudan cũng nằm trong danh sách các nước tài trợ cho khủng bố.
7. Yemen:
Đất nước này bị tắm máu bởi nhiều năm nội chiến và khủng bố nổi loạn, có mối liên hệ chặt chẽ với 6 nước ở trên. Nhiều nhóm khủng bố và phiến quân có mặt ở Yemen tạo nên tình thế hỗn loạn trong nhiều năm qua.
Mới đây một lính đặc nhiệm Mỹ đã thiệt mạng trong một vụ tấn công vào khủng bố Al-Quaeda ở miền trung Yemen.
Với ưu tiên hàng đầu là chống khủng bố, Tổng thống Trump đã đưa 7 nước này vào danh sách để cấm và hạn chế nhập cư, ngay trong tuần thứ 2 của nhiệm kỳ.
Trong tình thế bất ổn của thế giới hiện nay, Tổng thống Trump nói “Đất nước chúng ta cần những đường biên giới mạnh mẽ và kiểm soát gắt gao, NGAY BÂY GIỜ. Hãy xem những gì đang xảy ra với châu Âu và cả thế giới – một mớ hỗn độn kinh khủng”.

ĐỊNH HƯỚNG HAY PHÁ RỐI ?

Tôi cũng phải công nhận là cộng sản làm ăn thì bết bát nhưng về mặt định hướng người dân để giành và giữ chính quyền thì rất giỏi.
Ngày xưa chỉ một bài thơ "Từ ấy" của Tố Hữu cũng làm biết bao em chết mê chết mệt để làm nên cái "quái thai" CMT8. Sau đó là các em Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lâm Thị Mỹ Dạ, Hoàng Phủ Ngọc Phan,Nguyễn Đắc Xuân...cũng dính phải "bùa mê thuốc lú" để thách thức nền dân chủ thực sự, để "từ ấy trong tôi bừng nắng hạ. Mặt trời chân lý chói qua tim" và gây nên một biến cố Mậu Thân như một vết nhơ khó gột rửa trong lịch sử dân tộc và trong tâm thức "Người Việt Hải Ngoại". Đến nay cứ mỗi độ xuân về là người Việt quốc gia lại nhắc đến biến cố ấy như một nỗi đau khó phai.
Không những thế tuyên giáo cộng sản lại hằn sâu trong các bài văn,bài thơ của các học sinh miền Bắc và sau đó để lại trên trang Nhật Ký của những người lính như Đặng Thùy Trâm, Nguyễn Văn Thạc. Kết quả là đã có 1 triệu mốt người hy sinh để làm nên chuyện mà anh Bùi Minh Quốc đã khái quát rất cô đọng " Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt. Lại đúc nên chính cỗ máy này". Một cỗ máy công an trị.
Chưa tha ,cách đây mười lăm năm chúng lại phát động phong trào "học tập và làm theo gương liệt sĩ Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc" khiến một thế hệ thanh niên Việt Nam xa rời các mục tiêu mà Joshua Wong,Hồng Kông đã sớm nhận ra. Đó là không để sự nghiệp đấu tranh dân chủ cho đời sau. Kết quả là Việt Nam đang có một thế hệ cúi đầu và bị cuốn vào những phương tiện,mục đích sống rất tầm thường.
Đặc biệt nhất gần đây cộng sản lại tung ra hai mẫu hình tượng định hướng độc chiêu và cao siêu: Phan Anh và Lãng Anh. Hai con bài này nhằm hai mục đích : định hướng và phân hóa hàng ngũ ĐT DC theo cách " đi từ trực quan sinh động đến tư duy trừu tượng".
Phan Anh, chính là "trực quan sinh động". Một mẫu thanh niên đẹp trai,nam tính,giỏi hùng biện. Chỉ một vở kịch 60 phút mở và một video clip Phan Anh đã đánh gục trái tim của biết bao phụ nữ mê trai đẹp. Đến nỗi họ chẳng phân biệt được đâu là sân khấu kịch,đâu là đời thường.Nhưng con bài Phan Anh sớm bị bóc trần vì mục đích xoa dịu hai vụ Formosa và thủy điện xả lũ. Tuy nhiên Phan Anh chỉ đánh lừa được các phụ nữ và thanh niên có kiến thức chính trị sơ sài.
Nhưng những phụ nữ có học vấn lại mắc cái bẫy của Lãng Anh- một cây bút ẩn danh khá lâu trên mạng,có những bài viết với những trăn trở về hiện trạng đất nước như "thủy điện Mê Kông""tình hình Trung Quốc","tình hình thế giới",lộ trình đưa Việt Nam vào một cuộc cách mạng nhung...Phải thừa nhận rằng kiến thức về lịch sử,chính trị,những hiểu biết của Lãng Anh rất cao...có thể làm thổn thức biết bao trái tim của những phụ nữ mê văn phong đẹp, mê tầm nhận thức mang tính thời đại.
Tuy nhiên sự thiếu sót của Lãng Anh lại bộc lộ rất rõ là không hề nhắc gì đến các nguyên lý thay đổi thế giới của các nhà lý luận chính trị phương Tây như Henry David Thoreau, như Thomas Jeferson,như Jame Madison,như Mahatma Gandhi, như Nelson Mandela... Chính nhờ những nguyên lý này mà thế giới được như hôm nay và đã có rất nhiều nước hóa rồng từ một câu trong "Tuyên ngôn độc lập "của Thomas Jeferson.Cũng có thể là anh ta biết nhưng anh ta không thể nói vì nó đụng chạm đến tử huyệt của đảng CSVN. Do đó dù có tinh vi ,tài tình đến mấy anh ta cũng để lộ chân tướng của mình.Thế nên anh ta phải tung tin là mình đang bị công an CSVN đưa vào danh sách theo dõi và có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Thật nực cười là công an nào lại đi bắt một kẻ đang bảo vệ chính mình.
Ngoài hai con bài này lại còn có thêm một con bài thứ ba đang xôn xao ở bên ngoài. Con bài này cũng cao tay không kém khi khiến giới ĐT DC nhức đầu phỏng đoán. Mọi giả thiết nào cũng đều là sai,cũng gây tranh cãi. Tuy nhiên họ không hề biết mục đích của Tuyên giáo là nếu định hướng không được thì sẽ phân hóa tư tưởng của LL ĐT DC trong nước. Do vậy các lực lượng này tha hồ tranh cãi bằng những lập luận,nhận xét bất tận để quên nhiều sự kiện trọng đại khác như biển miền Trung bị xả độc mà không được nạo vét, Trung Quốc đã tràn sang Việt nam bằng nhiều ngã, các tù nhân luơng tâm,nhân quyền bị bắt giữ, đảng đã ký 15 văn kiện bán nước...
Do đó để không mắc mưu ly gián của bọn chúng từ nay tôi chỉ tập trung phân tích sâu hơn các bài viết của Lãng Anh. Tất cả các ý kiến phản biện tôi đều tôn trọng nhưng nếu gay gắt và thô lỗ quá tôi sẽ cho ra một góc ngồi chơi. Không phải tôi ghét bỏ gì họ nhưng do tôi đã rút kinh nghiệm là mình quá dại khi mất thời gian cả một buổi chỉ để trả lời cho một người ,điều tôi đã từng viết trong bài "Trần ai khoai củ". Do vậy những ý kiến trái chiều đừng bao giờ dùng các lập luận như : không dám phản biện,ngụy biện, chỉ biết chửi người khác là thế này thế nọ để đánh lạc hướng tôi nữa.
Tất cả các lập luận của các bạn tôi đã trả lời trong những bài viết mang tính khái quát cao. Có thể các bạn không phải là DLV nhưng âm mưu của Tuyên Giáo Cộng sản là có thật. Tin hay không tùy các bạn,tôi chỉ làm phần việc của tôi.

BÁO CHÍ THIÊN TẢ MỸ LÀ MỘT TRONG NHỮNG NGUYÊN NHÂN QUAN TRỌNG GÂY NÊN PHONG TRÀO PHẢN CHIẾN TẠI MỸ VÀ ĐẨY ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM VÀO TAY CỘNG SẢN.

Lịch sử đang lặp lại khi nhiều kẻ sống ngay tại đất Mỹ và tại Việt nam đang tiếp tay đưa các thông tin gây bất lợi cho chính quyền TT Donald Trump mặc dù họ thừa biết nguyên tắc chuyển giao quyền lực trong hòa bình ,đa số thắng thiểu số của bầu cử Mỹ. Chính họ đang tiếp tay với báo chí thiên tả gây nên những điều có lợi cho chính quyền cộng sản Việt Nam. Điều này cũng giống như hơn 42 năm trước báo chí Mỹ đã làm.
Về nguồn gốc của từ cánh tả và cánh hữu , các nhà sử học cho rằng nó ra đời từ cuộc cách mạng Pháp, năm 1789. Trong nghị viện chế định Hiến pháp Pháp lúc đó bao gồm 3 đẳng cấp: đẳng cấp thứ nhất là các giáo sĩ, đẳng cấp thứ hai là những nghị viện quý tộc, đẳng cấp thứ ba là những nghị viện công nhân, nông dân, tư sản bình thường thành thị. Vào tháng 9/1789, trong một cuộc họp của nghị viện đã nổ ra một cuộc tranh đấu gay gắt giữa đẳng cấp thứ nhất, thứ hai (ngồi bên phải nghị viện) với đẳng cấp thứ ba (ngồi bên trái của nghị viện). Từ hiện tượng vô tình này, đã ra đời cặp từ nói trên để chỉ khái niệm chính trị của những nhóm người theo tư tưởng cấp tiến hay bảo thủ.
Như vậy trong chính trị Mỹ và phương Tây khái niệm cánh tả và cánh hữu là có thật và báo chí cũng có sự phân biệt này. Báo chí thân phía dân chủ và cộng sản thuộc cánh tả và báo chí thân phía cộng hòa thuộc cánh hữu. Thực tế là trong cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ hai báo chí cánh tả ở Mỹ đã giúp sức rất nhiều cho phong trào chống chiến tranh Việt Nam ở Mỹ. Chúng dùng các bức hình như "Em bé Nalpam" " Bức ảnh của chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Loan xử du kích Bảy Lốp" để gây nên phong trào phản chiến tại Mỹ ,buộc quốc hội Mỹ cắt viện trợ cho VNCH khiến VNCH phải giải giáp.
Trong bài phát biểu tại căn cứ không quân MacDill (bang Florida) hôm 6/2, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nói về nguy cơ các cuộc tấn công của các phần tử Hồi giáo cực đoan nhằm vào nước Mỹ giống vụ 11/9 hay các vụ khủng bố ở châu Âu.
“Các bạn đã chứng kiến những gì xảy ra ở Paris và Nice. Trên toàn châu Âu, điều đó đang xảy ra. Trong nhiều trường hợp, báo chí không trung thực không muốn đưa tin về chúng. Họ có lý do của họ và các bạn hiểu điều đó", ông Trump nói song không đưa ra bất cứ bằng chứng nào cho cáo buộc này.
Trong bài phát biểu, ông Trump cũng tuyên bố sẽ đánh bại Tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) ở Iraq và Syria, đồng thời nhắc lại lời kêu gọi các thành viên NATO đóng góp hơn nữa cho liên minh chống IS.
Ngay từ khi tranh cử, ông Trump tỏ ra khá gay gắt với truyền thông khi cho rằng truyền thông thiên vị và luôn gây bất lợi cho ông. Nhiều hãng truyền thông đã bị cấm đưa tin về các sự kiện liên quan đến chiến dịch tranh cử của ông, trong khi đó, tại cuộc họp báo trước lễ nhậm chức, ông Trump thậm chí đấu khẩu với phóng viên của CNN, nói rằng họ là "hãng tin giả". Gần đây nhất, ông Trump cáo buộc truyền thông đã cố ý truyền đạt sai bản chất sắc lệnh di trú của ông. Ông nói rằng, sắc lệnh chỉ là "hạn chế nhập cư tạm thời", trái với thông tin truyền thông đưa là "cấm nhập cư".
Khảo sát được công bố mới đây của hãng Gallup cho thấy, khoảng 36% người Mỹ tham gia trả lời khảo sát nói rằng, truyền thông Mỹ đã quá khắt khe với Tổng thống Trump. Trong khi đó, gần một phần ba dân số Mỹ cho rằng, truyền thông nước này đã có nhận định đúng về vị Tổng thống mới. Khoảng 28% số người được hỏi nói rằng, truyền thống Mỹ vẫn chưa đủ khắt khe.
Tổng thống Donald Trump cáo buộc truyền thông Mỹ không trung thực về số lượng người tham dự lễ nhậm chức của ông, trong khi Thư ký báo chí tuyên bố sẽ xem xét trách nhiệm của giới truyền thông.
Để hậu thuẫn lập luận trên, thư ký báo chí của Tổng thống Trump, ông Sean Spicer nói lễ nhậm chức có số lượng công chúng dự khán 'lớn nhất từng thấy", 720.000 người ở Mall. Ông cũng nói rằng số lượng người dùng hệ thống tàu điện ngầm của Washington vào ngày nhậm chức cao hơn trong lễ nhậm chức lần thứ hai ông Obama vào năm 2013.
Tiếp theo cáo buộc của Tổng thống Trump cho rằng báo chí không trung thực, ông Spicer đã đưa ra lời cảnh báo rằng chính quyền mới sẽ "buộc trách nhiệm báo chí".

NGƯỜI MỸ SẼ ỦNG HỘ SẮC LỆNH HẠN CHẾ NHẬP CƯ CỦA TRUMP.

TÔI DÁM ĐẢM BẢO NẾU SẮP TỚI TỐI CAO PHÁP VIỆN RA PHÁN QUYẾT ĐÌNH CHỈ SẮC LỆNH "HẠN CHẾ NHẬP CƯ TẠM THỜI" CỦA DONALD TRUMP, SẼ CÓ NHỮNG CUỘC BIỂU TÌNH LỚN DIỄN RA KHẮP NƯỚC MỸ,NHỮNG NGƯỜI ĐÃ BẦU CHO TRUMP ĐÔNG GẤP NHIỀU LẦN NHỮNG CUỘC BIỂU TÌNH 20 NGÀY QUA CỦA DÂN NHẬP CƯ ĐỂ ĐÒI TU CHÍNH LẠI HIẾN PHÁP VÀ CÔNG NHẬN CÁC TIỀN LỆ ĐÃ CÓ TRONG LỊCH SỬ NƯỚC MỸ.
Lúc đó phe chống Trump sẽ biết rõ ngay sức mạnh của nhân dân Mỹ đứng về bên nào và tắt ngay cái đài cho rằng người Mỹ đang chống Trump.
Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào và chưa biết ai mới là đại diện cho nhân dân Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ nhé.
Theo Điều khoản V của Hiến pháp, Quộc hội có thể đề xuất các tu chính án hiến pháp. Thêm vào đó, hai phần ba của các tiểu bang cũng có thể tổ chức các hội nghị để đề xuất tu chính án. Sau khi được thông qua theo Hiến pháp, các tu chính án đều được xem là một phần của Hiến pháp.
Hiến pháp Hoa Kỳ đặt quyền của người dân lên trên hết. Do đó mỗi khi có biểu tình đa số ở trên 2/3 các tiểu bang thì 2/3 các tiểu bang này sẽ tổ chức các hội nghị và các tu chính án mới sẽ được thông qua như một phần của hiến pháp.
Tổng thống Trump và Nhà Trắng đã không sai khi cho rằng tổng thống – người đứng đầu chính quyền liên bang – có quyền ban hành các sắc lệnh liên quan đến vấn đề di trú và nhập cư. Theo luật liên bang, tổng thống có thể tạm ngừng việc nhập cư của một nhóm người nếu họ là thành phần “nguy hiểm” đối với quốc gia (“detrimental” to the nation).
Trong lịch sử Hoa Kỳ, vào năm 1924, vì lý do “bảo vệ nước Mỹ” mà Tổng thống Calvin Coolidge đã từng ký ban hành Đạo Luật Di trú Johnson-Reed (The Immigration Act of 1924 – Johnson-Reed Act), cấm toàn bộ người di dân từ châu Á và định ra hạn ngạch rất thấp cho con số thị thực mà Hoa Kỳ sẽ cấp cho từng quốc gia trên thế giới. Ngoài ra, người gốc Á châu tại Mỹ thời đó cũng không được nhập quốc tịch Mỹ.
Trước đó, vào năm 1850, Quốc hội Mỹ cũng từng ban hành Đạo luật Ngăn chận người Trung Hoa (Chinese Exclusion Act of 1850) cấm di dân từ Trung Quốc trong vòng 10 năm.

LỘ RÕ MẶT DƯ LUẬN VIÊN CAO CẤP.

FB Lãng Anh nhận định :
"Không nên hiểu một cách cứng nhắc về hiến pháp và pháp luật. Con người văn minh là biết tôn trọng và gìn giữ những cái đúng và đấu tranh thay đổi những cái sai. Với những điều khoản của hiến pháp và pháp luật mà phù hợp với chuẩn mực của một xã hội pháp quyền, củng cố nền pháp trị, hãy tôn trọng và bảo vệ nó. Với những điều khoản nào của hiến pháp và pháp luật mà bảo vệ những thứ hủ bại và kìm hãm văn minh, thì hãy hành động để nó phải thay đổi. Đơn giản vậy thôi. Thành ra chuyện phủ định sạch trơn của những tay chống cộng cuồng tín cũng chẳng khác gì mấy đám dư luận viên cực đoan. Đáng buồn là tôi quan sát thấy những kẻ cực đoan tăm tối không phải chỉ đến từ một phía."
Đây là một nhận định giống như của Tuyên giáo đảng cộng sản. Một nhận định mà người có kiến thức chính trị trung bình cũng có thể phản biện được .
Hiến pháp là gì ?
Hiến pháp là một hệ thống quy định những nguyên tắc chính trị căn bản và thiết lập kiến trúc, thủ tục, quyền hạn và trách nhiệm của một chính quyền. Hiến pháp là một khế ước xã hội giữa nhân dân và chính quyền. Trong một thể chế chính trị dân chủ thì hiến pháp là bản khế ước đặt quyền lực nhân dân là cao nhất đồng thời hiến pháp cũng đặt ra các quyền tự do của người dân mà chính quyền phải tuân thủ.
Luật pháp là những quy định thuộc về quyền lực của chính quyền nhưng quyền lực này không được mâu thuẫn với quyền lực của nhân dân. Luật pháp đặt ra là để xử phạt việc một cá nhân,tổ chức này dùng quyền tự do của mình để xâm phạm quyền tự do của một cá nhân,tổ chức khác.
Hiến pháp và luật pháp đều phải do nhân dân lập nên từ một quốc hội do dân chọn lựa đích thực bằng lá phiếu chứ không phải từ một quốc hội bù nhìn do một đảng chọn lựa.
Lãng Anh đã ngụy biện khi khẳng định: "Không nên hiểu một cách cứng nhắc về hiến pháp và pháp luật". Như vậy là Lãng rõ ràng đang bao che cho hiến pháp và pháp luật của CSVN. Một bản hiến pháp đặt điều 4 "sự lãnh đạo của đảng CSVN" là cao nhất. Một bản hiến pháp quy định "đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý",một bản hiến pháp mà các quyền tự do của con người như : biểu tình,tự do ngôn luận,tự do tôn giáo,báo chí đều bị ràng buộc theo luật định.
"Con người văn minh là biết tôn trọng và gìn giữ những cái đúng và đấu tranh thay đổi những cái sai."
Chẳng lẻ một bản hiến pháp như vậy là đúng và con người văn minh phải tôn trọng ?
Chẳng lẻ những điều luật như 79,88 ,258 ...là cần phải gìn giữ?
"Với những điều khoản của hiến pháp và pháp luật mà phù hợp với chuẩn mực của một xã hội pháp quyền, củng cố nền pháp trị, hãy tôn trọng và bảo vệ nó. Với những điều khoản nào của hiến pháp và pháp luật mà bảo vệ những thứ hủ bại và kìm hãm văn minh, thì hãy hành động để nó phải thay đổi ?"
Một nhận định hết sức bao biện. Nếu phủ nhận được các điều khoản xấu và giữ lại các điều khoản tốt tức là phải giữ lại cái chính thể ,cái quốc hội đã tạo ra bản hiến pháp đó? Tức là giữ lại cái quốc hội một đảng,cái chế độ độc đảng ,độc tài, cái bộ máy công an trị đó ? Nhưng cái thể chế độc tài này nó nhất quyết bảo vệ những đặc quyền đặc lợi của nó thì dân lấy gì để sửa đổi các điều khoản xấu thành tốt. Khi đại biểu quốc hội đều là đảng viên của đảng CS, không hề độc lập để làm việc cho dân?
Câu cuối Lãng tỏ ra là một thành phần vô học khi miệt thị những người đòi xóa bỏ sự độc đảng,đòi hỏi một bản hiến pháp của dân và luật pháp phải do dân đặt ra:
"Thành ra chuyện phủ định sạch trơn của những tay chống cộng cuồng tín cũng chẳng khác gì mấy đám dư luận viên cực đoan. Đáng buồn là tôi quan sát thấy những kẻ cực đoan tăm tối không phải chỉ đến từ một phía."
Viết câu này Lãng đã chửi thẳng vào mặt những người có tên sau đây:
1/ Boris Yetsin : Khi ông nói " Cộng sản không thể sửa đổi chỉ có thể đào thải".
2/ Thomas Jeferson: " Khi bất công trở thành luật pháp thì chống đối trở thành nhiệm vụ"
Đúng là giọng điệu của một tên bồi bút mạt hạng .

MỘT DÂN TỘC CHUYÊN BỊ MỘT ĐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ LỪA VÀ MỘT ĐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ CHỈ CHUYÊN LỪA MỘT DÂN TỘC.

Hôm qua có một bạn trẻ hỏi tôi rằng tại sao hồi đó miền Nam không đưa quân giải phóng miền Bắc? Nếu miền Nam mà giải phóng miền Bắc tức là một chế độ văn minh đã giải phóng một chế độ man di mọi rợ. Chắc chắn bây giờ sẽ không có những lễ hội thắt cổ trâu,chém lợn,cướp vợ,những chuyện phóng sinh cá chim trắng... Mà sẽ có những cuộc biểu tình xuống đường đòi tổng thống phải từ chức, những công ty điện thoại có thể cạnh tranh với Apple như Samsung hoặc những hãng xe hơi như Toyota,Lexus ...
Miền Nam cũng muốn giải phóng miền Bắc lắm chứ chẳng phải không. Nhưng ngặt nỗi miền Nam Việt Nam cũng giống như Nam Hàn do địa lý bố trí hai nước này lại ở cạnh tên khổng lồ Trung Quốc.Cả hai nếu muốn giải phóng nửa còn lại thì phải giải phóng luôn cả Trung Hoa lục địa, một đất nước gần 10 triệu km vuông và 1,3 tỷ dân cũng ngu không kém. Bởi khi giải phóng xong hai nửa nước này sẽ phải đối diện với một cuộc chiến tranh liên miên do Trung Quốc phát động. Mỹ tuy giàu thiệt nhưng không đủ tiền để chu cấp cho những cuộc chiến như thế,nhất là anh Trung Quốc vốn sở trường về nghề kích động dân và đánh lén.
Vậy nên Hàn Quốc sau khi đuổi Bắc Hàn đến sông Áp Lục đụng phải quân tình nguyện Trung Quốc cũng phải lui binh chia đôi sơn hà khiến hai nước đến bây giờ vẫn trong tình trạng chiến tranh và nước này không thừa nhận nước kia.
VNCH trước kia cũng hô hào nhiều chiến dịch Bắc Tiến nhưng đều bị Mỹ cản lại với chủ trương "NO WIN". Nếu Mỹ không ngán ngại Trung Quốc thì chỉ cần tập trung lực lượng không quân trên các căn cứ quân sự ở Thái Bình Dương và trên các hạm đội gồm B52,F4,F5...tổng lực oanh kích thì sẽ san Hà Nội thành bình địa. Sự thật họ cũng đã làm rồi vào năm 1972 nhưng vẫn giấu tin xem như đó là một món quà tặng anh Trung Quốc cho cái bắt tay giao hảo. Người Mỹ họ nhìn rộng hơn,họ muốn ngăn chặn CNCS bằng Nam Việt Nam. Nhưng khi họ thấy CNCS đã bị Indonesia chặn lại rồi thì không thể lan rộng được nữa,do đó họ bỏ Nam Việt nam để tập trung sang chiến trường Liên Xô và Đông Âu vì dân bên này khôn hơn.
Chính vì điều này nên đảng CSVN tha hồ khoác lác với dân. Chúng thêu dệt nên đủ thứ huyền thoại về lãnh tụ,về các vị lãnh đạo,về các anh hùng dũng sĩ rồi tô vẽ cho chiến công đánh thắng hai đế quốc to là Pháp ,Mỹ để từ đó gây cho dân niềm tin là đảng ta rất mạnh,rất thông minh,rất tài giỏi...Chính niềm tin này đã xác lập tâm thức nô lệ khiến dân Việt nam thừa nhận "sự lãnh đạo tài tình,sáng suốt của đảng" như một điều hiển nhiên. Đó là một điều yếu kém nhất trong tư duy của người Việt.
Thế nhưng buông Trung Quốc ra là đảng CSVN trở lại nguyên hình. Đó là một tổ chức chính trị yếu đuối bạc nhược không có năng lực bởi không có kiến thức văn hóa và tư duy khoa học. Đảng này suốt đời chỉ làm theo lệnh. Từ CCRD,đánh Pháp và phát động chiến tranh đánh miền nam đều làm theo chỉ đạo của Trung Quốc. Chỉ duy nhất thời kỳ từ 1975 đến 1980 là lợi dụng sự bất hòa giữa Liên Xô và Trung Quốc để cãi lệnh khi có anh Hai chống lưng. Tuy nhiên anh Hai chỉ chống lưng cho vài năm rồi buông,chúng biết rằng muốn không bị dân và các thế lực thù địch loại bỏ thì phải bám lấy anh Ba. Do đó Lê Đức Anh mới chỉ đạo cho 64 lính công binh đứng yên cho anh Ba tập bắn nhằm khiến anh Ba bớt giận trong lần cãi lời tiến công vào Nông Phênh diệt Khme đỏ,một đàn em khác của anh Ba.
Đến tận bây giờ mục tiêu duy nhất trọng tâm trong các kỳ đại hội đảng vẫn là lừa dân. Lừa thế nào để dân không thể nổi dậy đòi đa đảng,tam quyền phân lập,nhân quyền...Các mục tiêu khác như kinh tế ,văn hóa,giáo dục,y tế chỉ là hô hào trên báo chí cho có tụ mà thôi. Để thực hiện mục tiêu này chúng không ngần ngại dùng tiền thuế của dân để trấn áp,định hướng và phân hóa tư tưởng của người dân ngay từ trong suy nghĩ. Hệ thống báo chí,loa phường...không đủ chúng còn tung một đội ngủ DLV đông đảo trên mạng FB vì biết rằng không thể cấm FB.Đội ngũ này đã học chiêu thức của tuyên giáo là nếu cứ ca mãi chế độ trong khi chế độ quá thối nát thì chẳng ai nghe,họ sẽ cười vào mũi và ói ngay lập tức. Thành ra chúng cũng giả dạng đấu tranh,cũng trăn trở tìm đường cho dân tộc. Con đường đó là làm sao vẫn giữ được cái thể chế độc tài thối nát này để cải cách trong hòa bình,tránh bạo động ...Ai trái ý chúng là chúng cho rằng muốn dìm dân tộc này trong bể máu.là cực đoan tăm tối,là ngu xuẩn,là khùng...
Nhưng điều rõ ràng là những người phản đối chế độ độc tài ,một đảng không hề chủ trương dùng bạo động,đổ máu...Họ chỉ chủ trương yêu cầu người dân bất hợp tác với chính quyền để chính quyền phải trả lại cái mà người dân cần phải có . Đó là tự quyết định chứ không cần đảng CS. Quyền này là hết sức chính đáng mà 118 nước trên thế giới đã làm được. Họ đâu cần phải kêu gọi ăn tươi nuốt sống đảng cộng sản mà yêu cầu cái đảng này về hưu hết đi,họ sẵn sàng trả lương hưu cho đến cuối đời. Nghĩa là không cần "sự thông minh ,sáng suốt" của anh nữa,72 năm qua tôi thấy anh "thông minh sáng suốt" như vậy là đủ rồi.
Chẳng lẻ một nguyện vọng như thế mà có thể gọi là cực đoan sao ?
Do vậy dù mồm mép cỡ nào,che giấu cỡ nào DLV cao cấp cũng vẫn muốn giữ lại chế độ một đảng,và đây chính là cái mà người ĐT DC dễ dàng lột cái mặt nạ của chúng. Khổ nỗi dân ta suốt đời cứ thích bị CS lừa. Họ cho rằng DLV có đường lối khác,có tư tưởng khác và không thể gán người có tư tưởng khác là DLV ,là đảng CS. Họ quá ngây thơ giống như một cô gái nhẹ dạ yêu một tên Sở Khanh. Dù người ngoài có vạch mặt tên Sở Khanh đó như thế nào thì cô gái này vẫn không nghe vì lỡ yêu rồi. Chỉ đến khi mang bầu vượt mặt,hối hận thì chuyện đã rồi.
Vấn đề có thể rút gọn lại trong một câu: đảng cộng sản Việt nam chẳng có tài cán gì ngoài tài lừa dân và dân Việt nam cũng chẳng có sở thích gì ngoài sở thích được đảng cộng sản lừa.