Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Chính trị dành cho người lao động (Phần 7)

- Nè Hai bữa rày tao nghe có cuộc tranh luận về cờ quạt gì đó ở trên mạng phải không mày?
- Dạ phải đó chú.
- Đâu chuyện đầu cua tai nheo ra sao mày nói tao nghe coi.
- Chú Điếu Cày hôm rồi có tuyên bố trong một cuộc họp báo ở bên Mỹ về chuyện lá cờ. Trong đó chú nói đại loại chúng ta đấu tranh về mục tiêu tự do dân chủ chứ không phải về một biểu tượng. Biểu tượng có thể thay đổi chứ mục tiêu thì không thay đổi. Ngọn cờ đỏ sao vàng biểu tượng cho một chính thể độc tài còn cờ Vàng ba sọc đỏ có xuất xứ từ thời nhà Nguyễn biểu tượng cho tự do dân chủ. Nếu 90 triệu dân Việt cùng đồng lòng như vậy thì chú sẽ đứng về ngọn cờ tự do dân chủ, có gì đâu mà tranh cãi.
- Theo mày thấy sao?
- Con thấy trong hoàn cảnh chú ấy hiện tại thì phát biểu như vậy là có thể chấp nhận được.
- Nhưng sao tao nghe có người nói là người Việt ở nước ngoài bảo nếu muốn đấu tranh dân chủ thì chỉ có thể đứng dưới ngọn cờ Vàng? Còn người trong nước thì bảo không cần dùng biểu tượng ngọn cờ cũng có thể đấu tranh được, chẳng hạn như Hồng Kông, Tunisia, Ai Cập gì đó....
- Trước hết con nói chú nghe một quốc gia, một phong trào chính trị, quân sự đều có những biểu trưng chính thức và không chính thức. Biểu trưng chính thức của một quốc gia đó là quốc kỳ, quốc huy, quốc hiệu, quốc ca... còn biểu trưng không chính thức là quốc phục, quốc hoa, quốc điểu, quốc thụ, quốc thú... Biểu trưng chính thức của các phong trào chính trị là lá cờ, không chính thức là tùy bất kỳ biểu tượng nào mà họ nhất trí nghĩ ra như màu sắc, hoa lá, ký tự...
- Tại sao lại cần biểu tượng chi cho rách việc vậy mày?
- Biểu tượng quốc kỳ là để nhận ra nhau trong cùng một nước, biểu tượng chính trị là để nhận ra nhau trong một cuộc biểu tình. Giữa một đám đông không thể hỏi quan điểm chính trị của anh là gì mà chỉ cần nhìn vào lá cờ hay biểu tượng anh mang trên mình để hiểu anh có quan điểm chính trị như thế nào.
- Rồi bây giờ cho chú hỏi tại sao nói lá cờ vàng ba sọc là quốc kỳ trước kia của Việt nam vậy mày?
- Cờ Vàng ba sọc đỏ là lá cờ có nguồn gốc từ phong trào kháng Pháp của hai triều đại nhà Nguyễn 1890- 1920. - Thể hiện ý chí đấu tranh, bác bỏ hiệp ước Quý Mùi, "chia để trị" của thực dân Pháp, đã tao ra tình trạng Nam Kỳ thuộc địa, Trung Bắc kỳ bảo hộ. - Xác quyết sự toàn vẹn lãnh thổ của Đại Nam Quốc, ba miền đều có tư thế chính trị giống nhau và bất khả phân trong nền tảng màu Vàng của dân tộc Việt ở phương Nam. - Nêu cao tinh thần "quốc gia dân tộc", bằng cách đoạn tuyệt với sự liên hệ của chữ Hán, cũng như thoát ly ra khỏi nền bảo hộ Pháp và triều cống Tàu. Đây là lá cờ tiêu biểu cho hai ông vua yêu nước là Hàm Nghi và Duy Tân của nhà Nguyễn.
- Rồi sao nó lại lưu truyền tới hiện tại?
- Cờ vàng ba sọc đỏ xuất hiện chính thức dưới thời của chính phủ Nguyễn Văn Xuân tên nước lúc đó là Quốc Gia Việt Nam. Nếu Việt Minh không cướp chính quyền năm 1945 thì Pháp đã trao trả độc lập cho Quốc Gia Việt Nam trong đó ông Bảo Đại sẽ là Quốc trưởng và VN đã đi theo thể chế quân chủ lập hiến như hầu hết quốc gia Châu Âu ngày nay và lá cờ vàng ba sọc đỏ sẽ đại diện chính thức cho Việt Nam trên thế giới chứ không phải là lá cờ đỏ sao vàng như hiện tại.. Năm 1955 chính quyền ông Ngô Đình Diệm cũng kế thừa chính quyền từ Quốc Gia Việt Nam của Bảo Đại qua một cuộc trưng cầu dân ý và lá cờ này sau đó đã được xem là quốc kỳ của chính thể VNCH.
- Nhưng bây giờ chính thể VNCH đã mất thì lá cờ vàng có còn xem là quốc kỳ không mày?
- Trên phương diện ý niệm thì lá cờ vàng vẫn là lá quốc kỳ trong hầu hết người dân tị nạn chính trị. Nhưng trên phương diện biểu trưng thực tế thì nó không còn là quốc kỳ mà chỉ là lá cờ biểu trưng cho Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại theo Nghị Quyết Cờ Vàng được thông qua trên nhiều tiểu bang của nước Mỹ.
- Như vậy nó có biểu trưng cho tự do dân chủ không mày?
- Ý nguyện của Cộng Đồng Người Việt ở nước ngoài là xây dựng một thể chế dân chủ thì mặc nhiên lá cờ Vàng đã đại diện cho nguyện vọng đó.
- Như vậy nếu đem lá cờ ấy vào Việt nam thì có bị xem là áp đặt không mày?
- Bản thân của một lá cờ khi không còn là quốc kỳ thì chỉ đại diện cho một khuynh hướng chính trị. Cờ vàng bây giờ cũng giống như Cờ đỏ sao Vàng của Việt Minh khi chưa giành được chính quyền. Do vậy việc theo lá cờ vàng là do ý nguyện gia nhập của những người mong muốn tự do, dân chủ chứ không phải ai muốn có tự do dân chủ thì phải đứng dưới ngọn cờ này.
- Nếu người dân sử dụng ngọn cờ này để đấu tranh thì có vi phạm pháp luật Việt Nam không mày?
- Một biểu trưng lật đổ chính quyền bằng bạo lực thì mới vi phạm pháp luật. Khi lá cờ Vàng chỉ đại diện cho một khuynh hướng chính trị thì nó cũng là biểu hiện quyền tự do ngôn luận của công dân. Người dân có quyền dùng các biểu tượng chính thức hoặc không chính thức để tham gia vào các cuộc đấu tranh bất bạo động nhằm thay đổi thế chế chính trị mà họ cho rằng không đại diện cho quyền lợi của họ. Tất nhiên đây là con đang nói đến luật pháp của các nước dân chủ chứ không nói đến luật rừng.
- Còn nếu đấu tranh với Trung Quốc thì sao con?
- Lá cờ vàng dùng để đấu tranh trong các cuộc xuống đường đòi lại biển đảo cho đất nước thì càng thích hợp bởi vì Trung Quốc đã cướp những cái đó của chính thể dưới ngọn cờ này. Trong khi đó Cờ đỏ Sao Vàng là biểu trưng của một học thuyết.
- Đâu mày nói rõ cho tao nghe chỗ này cái coi.
- Thì ngôi sao là biểu tượng cho ánh sáng soi đường và đích đến của CNCS, còn màu đỏ là máu trong đấu tranh giai cấp và dân tộc đó chú. Đây là sản phẩm của ông Mác.
- Thế tại sao người Việt đấu tranh dân chủ trong nước họ lại không thích cầm cờ Vàng mày?
- Tại vì họ đã ăn sâu vào não rằng lá cờ vàng là lá cờ của bọn Ngụy, là của các thế lực chống Cộng hải ngoại. Nếu chấp nhận cờ Vàng là chấp nhận một thế lực người Việt ở nước ngoài mai mốt về ngồi lên đầu lên cổ họ một lần nữa.
- Có thật vậy không con?
- Chú cứ nghĩ coi, người Việt sống ở các nước dân chủ sướng thấy bà rồi, đời con cháu họ đã được đảm bảo, họ có nhất thiết cần về Việt Nam chấp chính không? Trong khi đó nếu giành được chính quyền cũng phải mất hàng chục, hàng trăm năm mới đưa đất nước đi vào ổn định. Theo con thì đây chỉ là lo bò trắng răng. Vấn đề là công cuộc đấu tranh dân chủ trong nước cần ngọn cờ của người Việt hải ngoại để tiếp sức chứ không phải người Việt hải ngoại đưa ngọn cờ ấy ra để mưu lợi cho mình.
- Nghe mày nói tao cũng hiểu sơ qua vấn đề. Giờ coi mòi chỉ sơ sơ chuyện lá cờ mà cũng khó đoàn kết mày ha. Thế nếu không cần cờ có được không mày?
- Cũng được chú à nhưng mạnh ai nấy đấu tranh, chắc chắn là sẽ không có tổ chức đường lối gì cả, sau đó lần mò đi tìm nhau qua các biểu tượng khác.
- Thôi, hiểu rồi. Rốt cuộc thì cũng chỉ đến lúc cùng đường mới hé sinh lộ.
- Hy vọng là thế. Tạm biệt chú!

Chính trị dành cho người lao động (phần 6)

- Tao mới kêu thím mày đi chợ làm con gà xé phay. Vô đây làm lai rai ba sợi rồi nói tiếp chuyện chính trị cho chú nghe đi con.
- Ngồi chơi thì được chứ con uống yếu lắm chú ơi!
- Ăn nhằm gì mày, uống nhiều uống ít không thành vấn đề. Đâu bữa nay mày mở rộng rộng cái đầu tao ra chút coi.
- Là sao chú?
- Tức là nói chuyện Việt nam nhưng liên hệ tới cả thế giới đó bây?
- Chà chú bữa nay coi bộ lên đô dữ đó nha.
- Thì ngu lâu cũng có lúc sáng chứ con.
- Rồi, con hỏi chú, chú coi báo có coi tin tức bên Bắc Triều Tiên không?
- Cái này tao đọc hoài. Nhưng tao chán ba cái màn dân tình khóc lóc khi gặp lãnh tụ quá. Thật hay giả vậy mày?
- Họ khóc thật đó chú. Rồi chú có coi phim Hồng Kông không?
- Phim Hồng Kông thì có liên quan gì ở đây mậy?
- Phim Hồng Kông họ hay diễn tả cái màn Tà giáo thuyết giảng trong dân, dụ dân tin vào một đấng vô hình nào đó, vẽ ra một tương lai sáng lạn. Các tín đồ lễ bái xì xụp rồi giáo chủ rảy nước Thánh, ban phước lành.
- Sau đó tuyên bố nếu ai không tin vào Thánh sẽ bị tai kiếp cho bản thân và gia đình phải không mày?
- Đúng đó chú. Ông Các Mác bên Đức cũng là một vị Thánh như vậy. Ông sáng lập ra một tôn giáo gọi là CNCS, sau đó ông Lê nin ở bên Nga thấy hay mới đem về truyền cho dân Nga và thế giới. Cụ Hồ của chúng ta tiếp nhận nó và phổ biến cho dân mình thờ.
- Đâu mày nói rõ cho tao nghe cái thứ Tà giáo này chút coi.
- Thành phần của nó gồm hai loại thuốc chính: thuốc phiện và thuốc kích động bạo lực. Thuốc phiện dùng để ru ngủ, vẽ ra một viễn cảnh, một thiên đường sáng lạn không có thực khiến con nghiện chìm đắm trong đó. Thuốc kích động bạo lực làm đầu óc con nghiện không tỉnh táo, nhắm mắt chém giết lung tung để mong tới ngày đạt được cảnh giới thần tiên đó.
- Thế triệu chứng lên cơn của nó là sao mày?
- Từ từ con nói. Dân mình mới đẻ ra là đã được cho uống hai loại thuốc này rồi.
- Ai cho uống vậy mày?
- Nhỏ từ 1 tới 5 tuổi là nhà trẻ và Nhà Thiếu Nhi, từ 6 tới 14 tuổi là Đội TNTPHCM, từ 15 đến 18 là Đoàn TNCSHCM, từ đó trở lên là do Đảng CSVN phụ trách.
- Còn dân với lính thì sao mậy?
- Dân nông thôn thì do mấy ông cấp ủy làng, xã, huyện, tỉnh nhét thuốc vô, dân thành thị thì đảng ủy Phường, Quận, Thành phố. Quân đội thì có mấy anh chính trị viên cấp đại đội, tiểu đoàn, chính ủy cấp trung đoàn, sư đoàn. Chừng ấy không xong họ còn dùng báo hình, báo chữ và gần đây là báo mạng do bên Ban Tuyên Giáo phụ trách. Tất cả phải có kế hoạch họp giao ban hàng tuần, hàng tháng để coi việc nhét thuốc vô tới đâu rồi. Thằng dân nào mê man, thằng nào còn tỉnh để mà nhét tiếp?
- Ghê vậy hả con, giờ tao mới hiểu.
- Chú thấy trong chiến tranh Nam Bắc không? Lính Cụ Hồ không những bị nhét thuốc bằng các vị chính trị viên, chính ủy mà còn được nhét bằng thơ Tố Hữu, bằng văn học cách mạng rồi lâu lâu có các em văn công tiền tuyến nữa. Thế là họ dũng cảm nhắm mắt xông lên, quơ lưỡi lê đâm ngang đâm dọc, nhả tiểu liên súng trường vô bất kể chỗ nào để tìm mong hào quang ngày chiến thắng.
- Thuốc ấy còn ngấm tới giờ không mậy?
- Còn chú. Giờ chú đi ngoài đường mà thấy đứa nào mặc nguyên bộ từ trên xuống toàn màu đỏ, ở giữa có ngôi sao vàng, mồm nói lảm nhảm, mắt nhắm mắt mở thì đích thị là dân ngấm thuốc quá sâu, khó mà tỉnh lắm. Chưa kể là trong ngày Quốc Khánh, hoặc trong tháng 10 những người này còn lũ lượt xếp thành hàng dài vào viếng lăng Cụ Hồ, viếng mộ Cụ Giáp... họp hành thì để bàn tay lên ngực, cất tiếng tụng"Đường vinh quang xây xác quân thù. Tiến mau ra sa trường"là những tín đồ đích thực của tôn giáo này.
- Làm sao cho tụi nó tỉnh mày?
- Khó lắm chú ơi. Con lấy ví dụ có người tỉnh rồi đứng dậy thì bị giáo chủ kêu bắt nhốt hoặc tống ra nước ngoài cách ly cho an toàn như anh Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Dương Thu Hương, bác Vũ Thư Hiên.... Cho nên đa số đã hồi tỉnh vẫn nằm yên mắt nhắm mắt mở giả bộ còn say thuốc cho nó an toàn.
- Thế là bó tay sao con?
- Để con nói sâu một chút cho chú hiểu. Người Mỹ là tỉnh táo nhất. Từ khi mới lập nước họ đã biết con người mình cần thứ gì. Chú thấy đó một đứa bé khi sinh ra là đòi quyền được sống, sau đó đói bụng là đòi bú sữa, khó chịu trong người thì khóc to lên đòi phải được gãi ngứa chỗ này chỗ nọ. Nếu chúng ta trói chặt chân tay, nhét giẻ vào mồm nó thì tất nhiên nó phải vùng vẫy chòi đạp lung tung cho đến khi đứt dây mới thôi. Hiểu được điều đó nên họ đưa ngay cái nhân quyền vào "Tuyên ngôn độc lập "của họ từ rất sớm, đó là những quyền tự do như hôm trước con nói với chú. Có cái nhân quyền rồi thì họ mới nghĩ tới chuyện là"những cái quyền này không phải ai cho mà có, cái này phải nằm trong một quy định của xã hội mới được. Thế là họ đặt ra cái kiềng ba chân và cái ống thổi lửa.
- Rồi cái này tao thông.
- Chính hai cái này mới khiến họ giàu mạnh như hôm nay đó chú. Khi giàu rồi họ mới nhìn ra thế giới, thấy cái ông Mác Lê nin đang ru ngủ nhân loại theo hai phía. Nhìn trên bản đồ chú có thể thấy từ trên xuống là nước Nga, Bắc Triều Tiên sau đó là đến Việt nam mình. Từ Đông sang Tây là nước Nga lan qua một loạt các nước Đông Âu, tới CHDC Đức tức Đông Đức, chưa kể còn thêm ông Cu Ba sát nách Mỹ đó chú. Khi đó Mỹ mới nghĩ cách ngăn cái Tà giáo này lại, không để nó phát tán gây hại cho loài người.
- Nó ngăn như thế nào mày?
- Ngăn bằng nhiều cách chú à. Phía Việt Nam thì họ trợ giúp chính quyền VNCH tiền bạc vũ khí và cả cái kiềng ba chân kia nữa.
- Nhưng tao thấy là họ còn đưa quân vào nước mình nữa mà.
- Chú có thấy Trung Quốc đưa quân vào không? Không những chỉ có cố vấn mà còn hàng sư đoàn tràn qua biên giới tháng 10 năm 1965 đó chú à. Họ giấu không cho chú biết để dễ dàng tuyên truyền là chỉ có Mỹ xâm lược Việt Nam. Thật ra Mỹ chỉ đưa quân vào để cân bằng lực lượng cả hai phía.
- Nhưng họ tuyên truyền là Mỹ rải chất độc da cam, tàn sát dân mình như vụ Chu Lai chẳng hạn? Đến bây giờ vẫn còn bài hát"Đế quốc Mỹ dã man bắn giết đồng bào ta"gì đó mà mày.
- Rồi, con hỏi chú hiểu như thế nào là chiến tranh du kích?
- Tức là dùng dân thường đánh lén phải không con?
- Đúng đó chú. Chính chiến tranh du kích khiến Mỹ phải rải một thứ bột hóa học có chất dioxin gây rụng lá để phát quang, nhằm làm cho chiến trường không còn cây cối rậm rạp che khuất, tạo điều kiện cho đối phương đánh lén. Sau này nước ta gây ra vụ kiện Da Cam ì xèo ở Mỹ nhưng thất bại vì không có một công trình nghiên cứu khoa học tầm thế giới để chứng minh là chất này gây ung thư lên con người. Cái này rắc rối còn sẽ giải thích cho chú hiểu sau. Cái thứ hai là chiến tranh du kích khiến Mỹ không phân biệt đâu là người dân đâu là người lính. Vì quy ước chiến tranh là phải mặc đồ lính. Do vậy khi có tin tình báo thì họ giết đúng người dân mà cũng là người lính. Khi không có tin tình báo thì họ giết lầm.
- Tại sao lại lầm được mày?
- Con giả sử khi chú đi lính, chú bị dân thường đặt mìn, bắn tỉa đồng đội mình, nhìn đâu đâu cũng thấy cái chết rình rập nhưng tìm không ra thằng nào mặc quân phục để bắn thì chú có tức điên lên không? Khi đặt mình vào trạng thái của chiến tranh thì mới hiểu tâm trạng của người lính. Và thế là đầu óc không còn sáng suốt nữa, họ tàn sát nguyên cả làng mà dân bao che cho du kích để"thà giết lầm hơn bỏ sót". Việc này đã có "Tòa án quân sự"phán xét những người lính này. Thế nhưng họ vẫn bị đối phương lợi dụng để tuyên truyền. Sau khi hòa bình những người lính Mỹ cũng đã trở lại thăm những ngôi làng này để chuộc lỗi, Trong khi đó phía Mỹ và VNCH không sử dụng chiến tranh du kích nhưng dân vẫn bị VC giết, tiêu biểu là vụ thảm sát ở Dục Đức năm 1971 khiến 100 người bị chết và 2000 ngôi nhà bị phá hủy.
- Hiểu. Hồi trước tao cũng thấy lính Mỹ hay giúp dân, ai có bệnh họ đều đưa ra hạm đội bảy chữa rồi trả về lành lặn.
- Những cái này giờ còn lưu lại bằng hình ảnh chân thực ở trên mạng đó chú. Bây giờ trở lại vấn đề chú thấy là để ngăn chặn ông Mác Lê, Mỹ nhảy vào Việt nam. Nhưng sa vào chiến tranh du kích Mỹ không thắng được, phần vì ở nhà phe phản chiến xúi dân biểu tình nên họ thấy không thể đánh thức được dân Việt nam bằng cách này. Do đó họ mới họp với bên Trung Quốc để tính chuyện rút. Đại loại là giờ tao ngán rồi, tao muốn rút lui giao lại cho mày muốn làm gì thì làm. Trước khi đi họ tát cho cái thằng ngủ mê mấy cái để mong nó tỉnh bằng loạt bom B52 suốt 12 ngày đêm. Sau đó ra Thông Báo Chung Thượng Hải và ký hiệp định Paris cái roẹt rồi rút về.
- Như vậy có phải họ đã thua không mày?
- Chẳng phải thua chú à. Trong một cuộc chiến khi mà đối phương chơi cù nhầy thì mình nên rút lui chọn cách khác. Bởi vì đối với Mỹ, họ chơi cờ trên một phạm vi rộng toàn cầu chứ không riêng ở Việt nam. Đánh bằng quân sự không được họ xoay sang chơi cấm vận bằng kinh tế, thực hiện "chiến tranh lạnh' với Liên Xô. Họ mời ông tổng bí thư của Liên Xô là Khơ Rút Sốp sang thăm Mỹ, chỉ cho ông ta thấy thành quả của kinh tế Mỹ. Ông này tỉnh ngộ, sau đó về nước coi lại ông Mác Lê nin có đúng không. Từ ông này sau đó mới có ông Gorbachev và ông Yesltsin khiến cả Liên Xô và Đông Âu sụp đổ êm thấm đó chú.
- Như vậy thằng Mỹ cũng khôn chứ mày, bỏ một ván cờ để được cả cuộc cờ, chỉ tội là Việt nam mình cứ nghĩ là đã thắng đi đâu cũng huênh hoang.
- Nhưng bên cạnh ông Mác Lê làm khổ thế giới nay còn có thêm ông Hồi Giáo cực đoan nữa. Ông này chơi mới ghê, chơi luôn tới Mỹ trong vụ 11/9. Lại còn thiên tai, dịch bệnh, tai nạn máy bay... khắp mọi nơi. Đâu đâu họ cũng phải đi đầu để lo cho cả thế giới. Nhưng chẳng thấy tuyên truyền vinh quang mà chỉ nghe chửi. Đặc biệt là đám DLV nước mình, tìm ra một cái gì xấu của nước Mỹ là tụi nó có vẻ hả hê giống như Columbus tìm ra châu Mỹ vậy đó chú.
- Thế chuyện Tà giáo nước mình vẫn chưa xong thì sao mày?
- Thì người Mỹ họ ngán ngẫm rồi, thức tỉnh mấy thằng bên Châu Âu coi bộ dễ hơn, vì cùng giống nên có nhiều chất xám. Bên châu Á vì não có quá nhiều tàu hủ nên họ mới sáng chế ra cái gọi là in tẹc net để tự thức tỉnh với nhau. Với lại mấy tên giáo chủ ở nước mình thấy dân hơi hơi tỉnh dậy là bơm thêm thuốc vào để cho dân ngủ tiếp chơi,
- Thuốc gì mậy?
- Để con đọc nhãn mấy loại thuốc này cho chú biết để mà tránh nhé:
1/ ỔN ĐỊNH.
2/ DÂN CHỦ, PHÁP QUYỀN LÀ TẤT YẾU.
3/ TỰ DO TRONG KHUÔN KHỔ LUẬT PHÁP.
4/ ĐA ĐẢNG LÀ LOẠN.
5/ CHỐNG THAM NHŨNG PHẢI GIỮ LẤY CÁI BÌNH.
Thôi, chuyện con nói trước giờ là cũng như đang cho chú uống thuốc giải độc đó. Chú tỉnh rồi thì lén rỉ tai nói cho bà con mình chú nghen.
- Thì tao cũng ráng nhớ để mà nói lại với cánh xe ôm cùng cảnh. Nhưng không chắc gì họ hiểu đâu mày ơi.
- Thì được người nào đỡ người đó. Cứu một mạng người còn hơn tu chín kiếp, chú không nghe nói à. Thôi con phải về đã chú à. Khuya rồi.
- Ừ thôi về nghỉ đi con.

Chính trị dành cho người lao động (phần 5)

- Hổm rày mày giảng cho tao nghe về chính trị, nhân quyền, dân chủ, độc lập nghe đã cái lỗ tai. Bữa nay tới món gì đây con?
- Chú có thắc mắc gì không?
- Gần đây tao hay nghe cái cụm từ "ăn mày quá khứ" mà không hiểu lắm, báo đài thì hay ca ngợi hai cuộc kháng chiến thần thánh, cứ đến những ngày lễ lớn là kỷ niệm bắn pháo hoa ì xèo. Nào là cách mạng tháng tám, quốc khánh, giải phóng thủ đô, giải phóng miền Nam. Chưa kể là còn kỷ niệm ngày mất của các anh hùng liệt sĩ nữa chứ... Riết rồi tao thấy tiền bạc đổ ra để lo ba cái lễ lượt quá tốn kém, trong khi tụi nhỏ không có trường để học, cầu để đi...
- Cái này gọi là tuyên truyền chú ạ. Chế độ độc tài sống được là nhờ vào tuyên truyền. Vì vậy họ rất coi trọng, tốn kém mấy cũng phải làm. Chú không thấy là quân đội NDVN khi mới ra đời đã có tên là "Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân" à.
- Ừ, thời bao cấp tao quá rành ba cái chuyện này. Nhưng tao thấy lạ là tại sao chế độ miền Nam trước đây không sử dụng cái chiêu này hả mậy? Nếu họ cũng có thơ Tố Hữu, cũng có những bài ca cách mạng hùng tráng thay vì nhạc vàng thì chắc gì họ đã thua.
- Thể chế dân chủ chỉ sử dụng truyền thông như một phương tiện để truyền đi thông tin thôi chú ạ. Vì lý do nhân bản họ không sử dụng để tuyên truyền. Con lấy ví dụ như bọn IS hồi giáo cực đoan hiện nay giết người rất dã man bắng cách chặt đầu rồi làm bóng đá chơi. Nhưng người Mỹ chỉ đưa hình ảnh hoặc video chứng tỏ chuyện đó là có thực, chứ không thể kêu gọi những người biết làm thơ viết nên những bài thơ thật xúc động để kêu gọi tuổi trẻ nước Mỹ đăng lính, thề căm thù giết hết bọn bất nhân.
- Tại sao vậy mày?
- Lợi dụng sự thiếu thông tin hoặc khả năng nhận thức không cao của người dân để nhồi vào đầu họ cảm xúc, biến họ thành công cụ để thực hiện các mục đích chính trị của mình đó là việc làm vô nhân đạo. Chỉ các chế độ độc tài mới làm. Chế độ miền Nam lúc trước có đủ khả năng để làm điều này nhưng họ vẫn chủ yếu giáo dục học sinh tính nhân văn, các đạo lý làm người, chứ không kêu gọi lớp trẻ thề chết thề sống tiêu diệt bọn xâm lược miền Bắc. Đó là lối giáo dục nghiêng về lý trí và cũng là nền giáo dục của muôn đời.
- Thế hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ của nước mình có chính nghĩa không mày?
- Chú nghĩ sao?
- Tao nghe khẩu hiệu của họ là: "Hễ còn một tên xâm lược trên đất nước ta thì ta còn phải chiến đấu quét sạch nó đi". Nghe riết thành quen mày ơi!
- Đó là chủ trương bạo lực cách mạng đó chú à. Gần đây đang có phong trào "xét lại lịch sử". Nó cũng giống như "chủ nghĩa xét lại" đối với chủ nghĩa Mac Lênin khi xưa.
- Ủa sao gọi là "chủ nghĩa xét lại" mày?
- Thì giả sử chú thấy cái gì của ông bà ta nói sai, chú nghi ngờ thì chú đưa ra ý kiến coi lại. Nhiều người đòi coi lại quá thì hình thành nên cái gọi là "chủ nghĩa". Với sự sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu hai mươi năm trước thì người ta đã chứng minh rằng những nghi ngờ của "chủ nghĩa xét lại" là đúng.
- Thế tại sao phải "xét lại lịch sử"?
- Nhiều ý kiến cho rằng Đảng Cộng Sản Việt Nam đã mạo nhận công lao trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, đặc biệt nhất là việc dùng bạo lực cách mạng gây ra cái chết của hàng triệu người.
- Thì cướp đến nhà phải đánh chứ mậy?Mà đã đánh thì phải có hy sinh chứ?
- Khổ là không phải đơn giản đánh cướp như ông cha ta "Từ Triệu Đinh Lý Trần bao đời gây nền độc lập" chú à. Chú có biết cái gì gọi là lý luận Mác-xít không?
- Thì đó là lý luận của ông Mác ở bên Đức đó mà.
- Chính đó mới là cái quan trọng nhất. Con lấy ví dụ thời Pháp thuộc, chính sách cai trị hà khắc của chủ nghĩa thực dân đã khiến nhân dân ta vô cùng khổ cực, không những Việt Minh đánh Pháp mà nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân khác cũng đánh Pháp. Nhưng khi chủ nghĩa thực dân đã tàn lụi từ sau thế chiến thứ hai thì người Pháp đã có ý định trao trả độc lập cho ta. Khổ là lúc đó Việt minh cướp chính quyền để đưa cái chủ thuyết của ông Mác- Lê vào Việt nam. Sau đó còn vay mượn của Trung Quốc để đánh Pháp đánh Mỹ nên mới gây ra chiến tranh liên miên không dứt.
- Vậy là theo con thì không cần đánh nhau cũng có thể giành độc lập à?
- Đúng đó chú. Chú thấy các nước xung quanh mình đâu cần đánh nhau mà vẫn được người Anh, người Mỹ trao trả độc lập hết đó. Vấn đề là ta đuổi ông Pháp đi nhưng lại rước ông Trung Quốc vào nhà. Năm 1955 lại nghe lời ông này để Cải Cách Ruộng Đất giết chết hàng trăm ngàn người trong đó có chính cha mẹ, thân nhân của những người lính đang đánh Pháp.
- Thế chống Mỹ thì sao mày?
- Mỹ không hề cướp nước ta chú à. Mỹ nhảy vào Việt Nam khi miền Nam và miền Bắc đã đánh nhau rồi. Và nhiệm vụ của Mỹ là ngăn cái ông Mac Lê nin lại thôi. Và cái mà họ gọi là chiến tranh chống Mỹ và tay sai đó thật ra chỉ là nội chiến giữa anh em trong nhà. Giữa một bên theo cái kiềng ba chân và ống thổi lửa như hôm trước con nói và một bên theo cái ông cộng sản muốn ngồi trên đầu dân.
- Sao mà nhận biết được ông nào là của dân mậy?
- Dễ lắm chú. Ông nào mà cho chú cái quyền đi biểu tình, đi lại, tín ngưỡng, báo chí... là của dân. Ông nào mà cái gì cũng cấm tức là không phải của dân.
- Như vậy theo mày nói nếu xét lại lịch sử thì Đảng Cộng sản Việt nam chẳng có công lao gì ráo trọi?
- Họ không những chẳng có công mà còn có tội rất lớn trước lịch sử đó chú. Nếu không có Đảng Cộng Sản thì nước mình đã phát triển mạnh mẽ vượt bậc rồi chứ không như vầy.
- Ừ hén. Thôi kể tội cái Đảng này ra làm gì mất công, bởi ai cũng biết rõ như ban ngày. À mà hình như đến lượt tao bắt khách rồi. Có gì tối qua nhà, hai chú cháu làm lai rai vài xị chơi nghe mậy.
- Được rồi. Chào chú.

Chính trị dành cho người lao động (phần 4)

- Mấy bữa nay nghe con nói, đầu óc chú cũng sáng ra nhiều cái. Nói thật chứ đôi lúc nghe bây nói một đường, chính quyền nói một nẻo đầu óc tao cứ loạn xà ngầu. Nhưng giờ tao nắm được chuyện cái bếp và cái ống thổi lửa là tao có thể giải thích được nhiều cái ngon lành đó bây.
- Chẳng hạn chuyện gì chú?
- Ờ thì như chuyện ông thủ tướng nói về dân chủ và pháp quyền gì đó. Nghe qua tao biết là láo toét rồi. Không có cái kiềng ba chân làm gì có dân chủ.
- Ai cũng hiểu nhanh như chú thì nước mình đỡ quá.
- Thôi đừng cho tao đi tàu bay giấy mày. Giờ mày nói sơ qua về tình hình đất nước hiện nay tao nghe cái coi. Đọc báo thấy tụi nó bênh mấy thằng Tàu mà tao sôi máu.
- OK, như vậy là chú đã hiểu là nước mình không có tự do, dân chủ gì ráo trọi. Bây giờ con đố chú là nước mình có độc lập không?
- Thì tao thấy cũng có nhà nước, cũng có chính phủ, rồi cũng có "tuyên ngôn độc lập". Còn những chuyện khác tao thấy nhiều cái nó còn nằm trong bóng tối mày ơi.
- Độc lập là quyền bất khả xâm phạm của một quốc gia. Con lấy ví dụ ở nhà chú, chú có quyền quyết định mọi chuyện, hàng xóm không thể can dự vào. Vườn nhà chú cũng không ai có quyền lấy đi khi thì bụi tre, khi thì miếng đất, khi thì cái ao cá. Do vậy độc lập và chủ quyền nó gắn chặt với nhau.
- Rồi cái này tao hiểu.
- Khái niệm độc lập còn có nghĩa khác nữa chú. Nhiều khi nhà là của chú, nhưng chú lỡ mắc nợ nhà hàng xóm, chú đã gián tiếp mất độc lập, bởi vì bất cứ lúc nào chú cũng có thể bị gã hàng xóm đó dùng món nợ ấy để gây sức ép nhằm can thiệp vào chuyện của chú.
- Thế rồi sao nữa?
- Đối với một nước cũng thế. Khi mà chính quyền không phải do dân bầu lên thì họ có thể đi đêm với nước khác để bán đứng đất đai của ông bà mình.
- Ý mày muốn nói đến ba cái vụ công hàm công hiếc gì đó mà tao nghe phong phanh gần đây?
- Đúng đó chú. Thời đánh Pháp, đánh Mỹ nước mình nợ Trung quốc đâu chừng 870 triệu đô để mua súng đạn. Cho nên họ phải ký kết mấy cái giấy tờ theo kiểu bán vịt trời.
- Ủa sao gọi là bán vịt trời mày?
- Tức là chú bán những cái giờ chưa phải là của chú nhưng tương lai có thể hoặc không thể là của chú. Ví dụ miếng ruộng nhà chú có mấy con vịt trời tới đậu, chú bán mấy con vịt đó dù tương lai nó có thể bay mất. Hoàng Sa, Trường Sa trước đây là của chính quyền VNCH nhưng năm 1958 ông Phạm Văn Đồng vì cần súng đạn nên ký một công hàm gián tiếp thừa nhận hai quần đảo này thuộc Trung Quốc. Sau đó năm 1988 họ còn thản nhiên đứng nhìn để mất Gạc ma.
- Té ra vậy. Hèn gì tao nghe tụi Tàu đã xây sân bay, căn cứ quân sự gì đó trên hai hòn đảo này. Lại còn định cấm không cho dân mình ra đó đánh cá.
- Nhiều chuyện lắm chú ơi! Tương lai họ sẽ kiểm soát hoàn toàn biển Đông.
- Chính phủ mình không có cách gì lấy lại hả mậy?
- Khó lắm chú. Kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế cũng không xong. Mua súng đạn về để đuổi chúng đi cũng không được. Quan trọng là hai bên còn có những thỏa thuận bí mật trong Hội Nghị Thành Đô năm 1990 mà dân không được biết.
- Đâu bây nói rõ cái chỗ tại sao mình kiện tụi nó không được tao nghe cho thông cái coi.
- Để con giải thích từ từ cho chú hiểu. Hai quần đảo này trước năm 1975 thuộc về chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Khi thủ tướng Trung Quốc ra tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 về việc hải phận của họ kéo dài 12 hải lý trong đó có Tây Sa và Nam Sa(tức Hoàng Sa và Trường Sa)thì công hàm Phạm Văn Đồng lập tức "tán thành"và "tôn trọng"mặc dù không nhắc gì tới hai hòn đảo này. Nhưng với luật pháp quốc tế thì đó là một cách nhìn nhận gián tiếp.
- Rồi sao nữa?
- Mặc dù sau này họ biện hộ rằng họ không thể cho ai cái mà họ chưa từng sở hữu. Nhưng công pháp quốc tế không thừa nhận vĩ tuyến 17 là biên giới phân định hai quốc gia mà chỉ là giới tuyến tạm thời. Hơn nữa trước kia các nước trên thế giới luôn coi Việt Nam là một. Phe TBCN thì chỉ thừa nhận VNCH chứ không thừa nhận VNDCCH, phe XHCN thì ngược lại. Trong luật thế giới cũng có cái gọi là khế ước trả trước như trường hợp mua cổ phiếu. Do đó ra tòa Việt Nam sẽ thua chắc.
- Giải thích cụ thể hơn đi mày.
- Này nhé chẳng hạn con nói Hoàng Sa và Trường Sa là hai con vịt trời chú bán cho con mà không nghĩ có ngày là của chú. Do đó năm 1974 và năm 1988 chú đứng nhìn con cướp hai con vịt này mà không hề lên tiếng. Vậy bây giờ chú lấy tư cách gì mà đòi kiện con.
- Thì ra vậy. Hèn gì bây giờ tụi nó mới giả bộ đi nhờ thế giới lên tiếng đòi lại. Lại còn anh em, bạn ta với thằng ăn cướp nữa chứ. Đúng là nhục quá phải không mày.
- Con thấy chú hiểu vấn đề rồi đó. Không những mất hai quần đảo này, chúng ta còn để Trung Quốc xâm phạm nhiều lĩnh vực khác như khai thác tài nguyên, khoáng sản, xây dựng cơ sở hạ tầng. Họ đưa công nhân người nước họ tràn ngập sang ta ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, Chu Lai, Cam Ranh, Tây Nguyên, Bình Dương... Chấp nhận bỏ thầu thấp để được trúng thầu rồi đút lót hối lộ cho bộ máy tham nhũng của ta, biến các công trình xây dựng cơ sở hạ tầng mà ta vay vốn nước ngoài thành những công trình ngoài bê tông trong cốt tre, chỉ vài ngày sử dụng đã hỏng. Họ đưa hàng hóa độc hại sang ta tiêu thụ để đầu độc, giết dần giết mòn dân ta. Họ sẵn sàng nham hiểm đi thua mua phế liệu như cáp quang, dây điện, móng trâu, đuôi trâu, chè vàng... để phá hoại nền kinh tế của ta lâu dài.
- Tao thấy tình trạng dân oan ngày càng nhiều mới nguy hiểm à mày.
- Đúng đây là vấn đề quan trọng nhất đó chú. Chú có thấy các khu đô thị dành riêng cho người Trung Quốc mọc lên ngày càng nhiều không?Như ở Bình Dương có khu Thành Phố Mới đó chú. Họ cướp đất nông nghiệp của nông dân, bồi thường với giá rẻ mạt, sau đó phân nền bán lại với giá rất cao. Chỉ cần nắm kế hoạch tái định cư, kế hoạch xây cất đô thị là cả bộ máy có thể làm giàu nhanh chóng. Trong khi đó nông dân bị đẩy ra đường, vác đơn khiếu kiện khắp nơi mà không được giải quyết. Càng ngày xã hội sẽ hình thành nên một tầng lớp bần cùng ở dưới đáy xã hội.
- Đúng là con có học có khác, thấy được các vấn đề xã hội. Nhưng mà sao tao thấy nhiều đứa cũng có học như bây mà khỏe re, suốt ngày đi nhậu, bia ôm, gái gọi, vũ trường rầm rầm, đâu có chết ai.
- Mỗi người có suy nghĩ khác nhau chú à. Trên một chiếc xe nếu chở toàn những người như lớp trẻ Hồng Kông thì xe đó sẽ băng lên đốc ào ào, còn chở những kẻ "sống chết mặc bay"như ở ta thì sớm muộn cũng lao xuống vực.
- Tao hiểu, xã hội đã làm cho con người trở nên vô cảm trước vận nước. Nhưng biết làm sao được, một con én chẳng làm nên mùa xuân.
- Một con én không làm nên mùa xuân nhưng nhiều cánh én sẽ khác chú à.
- Hiểu. Nhưng để tao làm vài cuốc xe cái đã. Phải có tiền để mua mấy tô mì gói dằn bụng. Chờ tới khi bây nấu xong món dân chủ chắc tao cũng theo ông bà rồi.
- Vâng, bye chú.

Chính trị dành cho người lao động (phần 3)

- Ủa, hôm rày làm gì mà thấy mặt mày hốc hác, phờ phạc
vậy chú?

- Chẳng giấu gì mày cái bệnh đau bao tử kinh niên lại hành.
Với lại tao cũng lu bu ba cái chuyện giấy tờ nhà.

- Đến đâu rồi chú?

- Thì cũng phải nghỉ chạy xe mấy bữa để lo cho nó xong. Nói
thiệt, cũng trần ai lắm mày ơi.

- Sao chú không nhờ dịch vụ nó lo cho lẹ?

- Tiền đâu mậy? Bộ mày tưởng rẻ à. Cực chẳng đã mới
vác thân đi chầu chực cửa quan chứ bộ. Ký được cái giấy
cũng phải lên bờ xuống ruộng. Đi khám bác sĩ cũng vậy, xếp
hàng cả buổi mới xin được cái toa đi mua thuốc. Nghèo hèn
cực lắm con ơi.

- Chú biết tại sao vậy không?

- Thì cũng cái bệnh hành là chính ấy mà.

- Do nước không có dân chủ đó chú.

- Dân chủ thì liên quan gì ở đây mậy?

- Liên quan nhiều thứ lắm chú. Ở các nước có dân chủ, mọi
việc chỉ cần giải quyết thoáng cái là xong. Quan to, quan nhỏ
với dân đều bình đẳng. Chú có thấy ông Bill Clinton sang ta
bắt tay với sinh viên không?Bush thì vật tay với lính, Obama bị
ông chủ cửa hàng Pizza nhấc bổng lên.

- Đâu mày giải thích tại sao có dân chủ thì tụi tao đỡ
cực ba cái vụ hành chính này?

- Trước hết con nói chú nghe. Dân chủ không phải là tô mì
gói, chú muốn ăn là có ngay. Có khi đời này chú nấu đời sau
con cháu mới được ăn.

- Ôi dào, nếu cực vậy thì để tao làm đại gói mì cho chắc
ăn.

- Dân mình chỉ biết đường ngắn chứ không tính đường dài,
chừng đụng chuyện mới biết cực. Dân chủ là cách vận hành
nhà nước hiệu quả nhất đó chú. Có dân chủ chú sẽ được
hưởng lợi nhiều thứ, tuổi già không phải lo, ốm đau cũng
được chăm sóc đàng hoàng.

- Thì mấy ổng mấy bà ở trển cũng nói là nước ta dân chủ
gấp vạn lần tụi tư sản. Rốt cuộc tao nghi thằng nào chưa
cầm quyền cũng nói hay, chừng lên ngai vàng rồi đều trở
mặt hết. Thành ra xã hội nào cũng thế.

- Đó là vì chú không hiểu gì về chính trị nên mới bị
lừa. Như dân Do Thái, họ có 8 triệu dân thì có đến 6 triệu
thủ tướng, cũng là bởi tất cả người dân họ đều quan
tâm tới chính trị nên mấy ông lãnh đạo không thể nói hươu
nói vượn. Muốn vậy chú phải hiểu cái cơ cấu nhà nước
dân chủ thật sự nó như thế nào.

- Rồi mày thử nói hình thù nó tao nghe coi.

- Con lấy ví dụ vậy cho chú dễ hình dung nè. Chú có thấy cái
bếp của nhà nông không? Nó có một cái kiềng 3 chân và một
ống thổi lửa.

- Biết, tao cũng vốn là nông dân mà mậy.

- Cái kiềng ở trên là cái hiến pháp mà hôm trước con nói. Ba
cái chân đó là: hành, lập, tư và cái ống thổi lửa là báo
chí đó chú.

- Gì mà hành, lập, tư ở đây mày?

- Đó là hành pháp, lập pháp, tư pháp. Ba cái chân này phải
ngang hàng độc lập với nhau và bảo vệ cho cái kiềng hiến
pháp bên trên thì đó mới gọi là dân chủ thật sự.

- Ủa, theo tao hiểu thì nước mình cũng có ba cái chân đó mà
mày?

- Có nhưng nó không độc lập mà bị ông Đảng nắm hết rồi
chú ơi.

- Thế tại sao phải độc lập thì mới gọi là dân chủ mày?

- Chú có thấy ai vừa đá bóng vừa thổi còi không? Muốn các
ông này không ăn cánh với nhau thì phải chia ba ổng ra, ông này
kiểm soát ông kia. Ông này phát hiện ông kia lấy tiền đi
đánh bạc, chơi gái thì tri hô lên, đưa ra tòa liền. Và cái
ông tòa kia cũng chẳng sợ ai, xử thẳng tay, khi đó dân mới
yên tâm được.

- Nếu ngộ nhỡ nó vẫn cứ ăn cánh với nhau thì sao mày?

- Thì có thêm ông báo chí nhảy vào can thiệp, phanh phui hết
mọi chuyện.

- Ái chà chà, tụi tư bổn coi vậy cũng khôn ta. Đâu mày nói
sơ qua về hành, lập, tư tao nghe coi.

- Hành pháp tức là chuyên về điều hành đất nước đó chú.
Cái này trước tiên dân phải bầu trực tiếp ông tổng thống
và phó tổng thống. Sau đó ông tổng thống có quyền chỉ
định các bộ trưởng. Nhiệm kỳ là 4 năm. Khi thay ông tổng
thống có nghĩa là thay hết cái dàn này. Hành pháp chuyên lo
chỉ đạo làm ra tiền, đi chợ nấu ăn, giải quyết tranh chấp
với hàng xóm láng giềng...

- Thế còn lập pháp?

- Tức là quốc hội chuyên lo việc làm ra luật lệ, chính sách
xã hội và quyết định những vấn đề hệ trọng. Ở các
nước tư bản, quốc hội có hai viện để việc thông qua luật
được chặt chẽ hơn. Như ở Mỹ thượng viện có 100 người,
nhiệm kỳ 6 năm. Hạ viện có 435 người, nhiệm kỳ 2 năm.

- Tư pháp chuyên việc gì mày?

- Tư pháp chuyên việc xử án dựa trên luật mà bên lập pháp
đưa ra. Ví dụ quốc hội đưa ra luật là "ai ăn hối lộ trên
1000 đ đều bị xử tù" thì bên tư pháp cứ chiếu theo đó mà
thi hành. Ngoài ra bên tư pháp còn có các tòa án tối cao và
độc lập để xử các ông tai to mặt lớn và xử việc vi
phạm hiến pháp còn gọi là bảo hiến.

- Thế tại sao phải đa đảng?

- Đây là một cơ chế cạnh tranh và khách quan để đảm bảo
cho việc thực thi dân chủ trở nên chặt chẽ hơn. Con lấy ví
dụ nếu bên hành pháp các tổng thống của một đảng ra tranh
cử thì không có tính cạnh tranh, bởi ông nào lên thì cũng
chỉ bảo vệ quyền lợi cho một đảng duy nhất. Nhưng khi có
hai đảng thì các ông phải đưa ra đường lối tiếp thị sao
cho ăn khách, nghĩa là có lợi nhất cho dân thì ông mới trúng
cử và đảng của ông mới cầm quyền. Còn bên quốc hội khi
chỉ có một đảng thì khi làm luật sẽ có tình trạng sửa
đổi lại hiến pháp sao cho đúng với điều luật mà các ông
đưa ra và tình trạng vi hiến được hợp thức hóa. Nhưng nếu
quốc hội lưỡng đảng thì sự tranh cãi sẽ trở nên gay gắt
và điều luật đó không được thông qua, rốt cuộc dân
được hưởng lợi nhất. Tương tự bên tư pháp cũng vậy, có
hai đảng thì việc xử án sẽ nghiêm túc và ít đi những vụ
án oan.

- Mày nói nãy giờ mà tao chưa thấy có dân chủ ích lợi gì
đến việc giấy tờ và khám chữa bệnh của tao cả?

- Thì đấy sự dân chủ tức là có sự kiểm soát lẫn nhau
trong chính quyền. Nhân viên nhà nước sẽ lo lắng làm sao không
để mất lòng dân. Khi dân mất lòng thì báo chí sẽ nhảy vào
lên tiếng và những người đứng đầu sẽ nhận lãnh trách
nhiệm. Khi đó bản thân vị đó, đảng của vị đó sẽ không
được trúng cử trong nhiệm kỳ tới nữa. Thành ra nếu thấy
chú đứng chờ lâu một tí là họ phải xin lỗi hoặc bố trí
người khác lo cho chú ngay. Chú được xem như ông chủ còn họ
chỉ là người phục vụ. Nếu sự việc nghiêm trọng chú có
quyền kiện họ ra tòa đòi bồi thường. Còn trong chế độ
"dân chủ "của ta họ mặc kệ chú ra sao thì ra bởi cũng chẳng
ảnh hưởng gì tới "nồi cơm"của họ.

- Té ra là vậy, hèn chi tụi bây cứ đấu tranh đòi dân chủ
hoài.

- Thực ra dân chủ và nhân quyền tức những quyền tự do như
con nói hôm trước tuy hai nhưng mà một đó chú à. Thể chế
dân chủ có nhưng nhân quyền không có thì cũng như không. Nhưng
có nhân quyền mà không có thể chế dân chủ thì những quyền
đó cũng không thực thi được một cách hoàn hảo.

- Thôi được, bài học hôm nay hơi cao đây nhưng để tao về
vắt tay lên trán nghiền ngẫm lại coi sao.

- Vậy nhé! Chào chú.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Chính trị dành cho người lao động-Phần 2.

-Ê Hai,hổm rày tao suy nghĩ hoài mà không ra nhiều cái,bây có rảnh giải thích giùm chú nghe coi.
-Chuyện chi chú cứ từ từ hỏi,nếu con biết con nói chú nghe.
-Ờ,tao nghe tụi bây nói nước mất tự do,tụi bây đấu tranh rầm rầm.Nhưng tao thấy đâu có mất cái khỉ khô chi đâu bây.Chiều chiều vẫn thấy mấy quán nhậu đầy nhóc,vũ trường thì mở cửa đến gần sáng,dân oan thì căng biểu ngữ ở Dinh Độc Lập,ở công viên Thống Nhất rồi chửi bới hà rầm mà đâu thấy thằng công an nào bắt?
-Ừ hén,chú thắc mắc vậy cũng đúng.Để cháu giải thích chú nghe.Tự do có hai lĩnh vực chú à,đó là quyền tự do hành động không quy ước và tự do hành động có quy ước.Ở lĩnh vực thứ nhất thì tự do như chú thấy đó là tự do ăn mặc,yêu đương,uống rượu ,hút thuốc...trong phạm vi luật pháp không cấm.Ở lĩnh vực thứ hai thì bao gồm các quyền sau:tự do hội họp và lập hội,tự do đi lại,tự do báo chí,tự do tôn giáo,tự do ngôn luận,tự do tư tưởng,tự do biểu tình đình công...những cái này có ghi rõ trong hiến pháp.
-Thế hiến pháp là gì mày?
-Là cái khế ước xã hội được đặt cao nhất trong một nhà nước đó chú.
- Cái này bây phải giải thích sâu một tí tao mới hiểu.
- Rồi,chú cho con hỏi nước mình có mấy triệu dân?
- Đâu như chín chục.
-Trong nước mình ai có quyền cao nhất?
- Thì tổng bí thư.
- Chú giỏi quá.Nhưng chỉ đúng ở nước mình thôi còn đa số ở các nước khác như Mỹ,Nhật và châu Âu thì hiến pháp mới là cao nhất.
-Tại sao phải đặt ra cái này chi cho rách việc vậy mày?
-Thì hôm qua con nói với chú rồi.Xưa ông vua muốn chém ai thì chém nhưng nếu ông vua sai thì lấy ai chém ông vua?Do đó mới đặt ra cái này để chia cái quyền của ông vua ra.
-Thôi được rồi,cái này tao cũng hiểu mang máng.
-Để con nói tiếp,trong hiến pháp có ghi rõ mấy cái quyền tự do cho người dân như ở trên.Nhưng chú thấy họ có cho dân cái quyền đó không?
-Tao thấy họ cũng có cho dân có tiền đi Mỹ,đi châu Âu du lịch đó chớ mậy?
-Vậy là chú chưa thấy mấy cái lệnh "cấm xuất cảnh"của những người trong nước khi muốn ra nước ngoài dự hội nghị gì đó về nhân quyền rồi.Và còn những cái lệnh "không hoan nghênh nhập cảnh" của một số Việt kiều về nước thăm thân nhân nữa.
-Chắc họ làm gì đó chống đối chính quyền hoặc làm mất lòng mấy ông to ở trển nên mới bị cấm?
-Với một nước có luật pháp thì không thể nói thế được chú à.Ví dụ muốn cấm xuất nhập cảnh thì chỉ có lý do thuộc về an ninh quốc gia mà cái này thì phải có bằng chứng chứ không thể nói khơi khơi.Về tự do lập hội,biểu tình,ngôn luận cũng vậy,hiến pháp đã quy định thì cứ thế mà làm.
-Tao thấy vừa rồi họ cũng có cho biểu tình đó chứ mậy.Nhất là vụ ở Bình Dương.
-Không phải cho đâu chú ơi.Vừa rồi nhân ba cái vụ giàn khoan HD 981 của Trung Quốc họ cần tiếng nói của người dân nên tổ chức biểu tình quốc doanh dưới sự kiểm soát của chính quyền.Ba cái vụ bạo loạn ở Bình Dương là do có âm mưu nào đó đằng sau hậu trường chính trị mà đến bây giờ vẫn chưa giải thích được.
-Thế báo chí giờ tao thấy cũng đầy hơn 700 tờ báo,lại còn báo mạng nữa,sao bảo là cấm mậy?
-Chừng nào có báo chí tư nhân mới gọi là không cấm chú ơi.Tất cả là của nhà nước ,ăn lương ngân sách,chịu sự kiểm duyệt ,định hướng của Ban tuyên giáo trung ương thì sao gọi là tự do được.
- Tao nghe ông thủ tướng nói là cái gì cũng phải tự do trong khuôn khổ luật pháp mà.
- Cái này rất đúng nghe chú.Nhưng chú phải hiểu là cái luật ấy do ai đặt ra?Nếu là do dân đặt ra thì nhất trí hoàn toàn.Còn nếu do mấy ổng đặt ra thì nó chỉ xứng đáng bỏ vào thùng rác.Do vậy phải xem lại cơ cấu của quốc hội,cái này con sẽ giải thích cho chú sau.
-Còn chuyện tôn giáo?Tao thấy ai muốn theo đạo nào thì theo,muốn đi chùa nào thì cứ đi,sao bảo không có tự do mậy?
-Cái này thì con chỉ có thể nói với chú như vầy.Tự do tôn giáo là chính phủ phải cho phép các tôn giáo khác với quốc giáo tự do hoạt động.Chú nên tìm hiểu các đạo như Cao Đài,Hòa Hảo bị đàn áp ở trên mạng.Còn với Phật giáo được xem như quốc giáo chính quyền cũng can thiệp quá sâu,khi Giáo hội Phật Giáo Việt Nam là một tổ chức của chính quyền,các sư trụ trì các chùa đều là các Dư luận viên tuyên truyền cho Đảng.Như vậy có gọi là tự do không?
-Còn dân oan vẫn được phép tụ tập trong các vườn hoa vào các ngày lễ lớn thì sao mậy?
-Cái này không phải là được phép mà do họ có chủ trương không muốn dồn những người này vào đường cùng thôi chú.Bắt nhốt họ thì phải xét xử rồi tốn cơm nuôi nhưng tội trạng chẳng định được.Cứ để vậy nhà nước được tiếng là có tự do ngôn luận.Hơn nữa họ rất sợ những người không có gì để mất này.
-Thôi,bây túm lại tao nghe cái coi.
-Túm lại là như thế này chú.Quyền tự do cá nhân con người khi mà ảnh hưởng tới môi trường xã hội,tới những người xung quanh như ăn nhậu,hút thuốc,phóng uế nơi công cộng thì phải hạn chế hoặc cấm.Nhưng quyền tự do của cả một cộng đồng có ghi rõ trong các "khế ước xã hội"thì phải được tuyệt đối tôn trọng.Những trường hợp đặc biệt chỉ được hạn chế theo quy định của luật pháp do chính người dân đề ra chứ không phải do bởi luật rừng.
-Như vậy lâu này dân mình được tự do những cái đôi khi đáng phải cấm.Nhưng lại cấm cái đáng phải được tự do.
- Chú nói chí lý.

Chính trị dành cho người lao động

- Ê Hai,mày có ăn có học lại đây giải thích giùm tao ba cái chính chị,chính em.Tại sao có đứa nói"vứt mẹ ba cái chính trị đi".Nhưng có đứa lại kêu"không hiểu chính trị không được.Tao nghe mà lùng nhùng cái lỗ tai.Có thằng kêu bây là "anh hùng bàn phím"nhưng tao không tin.
- Chú làm nghề gì?
- Xe ôm.
- Chú hay đọc báo không?
- Có!Thanh niên,Tuổi trẻ...tao làm láng.
-Xăng hôm nay nhiêu một lít?
-Xăng 95 đâu như 24 ngàn,92 là 23 ngàn.
-Chú biết giá xăng thế giới bao nhiêu không?
- Ở Mỹ hình như chỉ 3,2171 USD/gallon.
-Một gallon bằng bao nhiêu lít?
-3,79 lít,như vậy quy ra chỉ 18.300 lit
-Như vậy mỗi lít xăng ở Việt nam đắt hơn ở Mỹ là 4.700 đồng.Chú có biết vì sao như vậy không?
-Tao nghe là bởi Việt nam phải chịu đủ thứ thuế,chẳng hạn như thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế giá trị gia tăng, thuế bảo vệ môi trường…
- Ai đẻ ra các thứ thuế đó?Vì sao đẻ ra?
- Chính phủ và hình như còn các nhóm lợi ích gì đó nữa phải không mậy?
-Nếu chú biết mỗi ngày Việt Nam tiêu thụ 37,5 triệu lít xăng,chú cứ nhân lên thì sẽ ra ngay con số chính phủ Việt nam và các nhóm lợi ích hưởng lợi nhiều hơn chính phủ Mỹ,trong khi chính phủ Mỹ chi cho phúc lợi xã hội nhiều hơn chính phủ Việt Nam.Cái đó gọi là chính trị đó chú à.
- Ủa,vậy tụi nó ăn cướp của dân bộn thế hả mậy.
- Đúng đó chú.Đó là chưa kể lâu lâu chú để dành được ít tiền đi sắm chỉ vàng lận lưng,chú sẽ thấy giá vàng Việt Nam chênh lệch với giá vàng thế giới mà phát khiếp.Tiến chênh lệch đó vào túi bọn quan tham hết chú à.
- Còn gì nữa không mày?
-Chẳng hạn tháng trước chú ăn tô phở 20 ngàn có 5 lát thịt,tháng này đếm lại chỉ còn có 3 lát.Đó cũng là chính trị đó chú à.
-Gì kỳ vậy mày,cái này tao không hiểu à.
- Đó là bởi đồng tiền bị mất giá.Mà nó mất giá là do nhà nước thi hành chính sách"xén lông cừu".
-Thế nào là"xén lông cừu"?
-Cháu giả sử cả xã hội chỉ làm ra 100 đ/năm mà tô phở là 1 đ thì mua được 100 tô phở.Nhưng khi nhà nước in thêm tiền 100 đ nữa thì giá tô phở sẽ là 2 đ /tô và đồng tiền trong tay chú chỉ còn có giá bằng một nửa.Như vậy người ta đã cướp công lao động của chú mà không cho chú biết.Cái đó cũng gọi là chính trị.
- Thế nào là dân chủ?Tao thấy hổm rày dân Hồng Kông vì cái này mà xuống đường hà rầm,lại còn ăn ngủ vệ sinh trên đường nữa chứ.Làm chi cực vậy mày?
- Họ đi đòi quyền lợi của họ chú à.Cháu lấy ví dụ trong xóm chú có 100 người được cử ra một tổ đại diện dân phố chừng 5 người.Nhưng chú và bà con thấy cái tổ 5 người năm ngoái mà mấy ổng ở trển đưa xuống ăn chặn ăn bớt,lại còn rượu chè cờ bạc chú không ưng bụng muốn đích thân mình bầu lên 5 người khác đàng hoàng hơn.Cái này gọi là đòi quyền dân chủ.
- Tao nghe ông "thủ tướng" nói nước mình có dân chủ rồi,đó là quyền được nói.Có thể nói búa xua mà không sợ bị tù,phải vậy không mậy?
- Cái đó là nhân quyền chứ không phải dân chủ chú à?Nhân quyền là cái quyền được nói và cả cái quyền được im lặng.Ví dụ chú thấy nhà cửa bị ngập nước,điện bị cắt vô tội vạ,thực phẩm lên giá,con cái đi học được thầy cô dạy cái gì đâu đâu không,trở nên hỗn láo mất dậy,chú có quyền nói,nói không ai nghe
thì xuống đường biểu tình .Còn chẳng hạn khi chú lái xe qua ngả tư mà đèn vàng nhanh quá bị hai phía bên kia chèn chặt cứng,sao đó CA lôi chú vô vì cái
tội vượt đèn đỏ thì chú có quyền im lặng.
- Sao kỳ vậy mày.Im lặng để cho họ đổ tội lên đầu mình à?
- Chú im lặng nhưng không ký vào biên bản họ đưa ra thì họ sẽ không phạt chú được.Trách nhiệm của họ là phải chứng minh thời gian có đèn vàng đủ cho chú băng qua mà không bị kẹt lại.Nếu họ không chứng minh được thì chú vô tội.
-Còn quyền gì nữa mậy?
-Nhiều lắm chú ơi.Nào là quyền tự do báo chí ,lập hội,biểu tình,đình công...Lúc nào rảnh cháu sẽ đi sâu vào các quyền này cho chú nghe,
- Ừa,giờ nói qua về dân chủ tao nghe coi sao có lọt lổ tai không mày.
-Dân chủ không phải là cái để ban phát cho người khác mà là cái quy định,cái thể chế.Ví dụ nhà chú có 5 người chú là cha,lớn nhất trong gia đình chú nói "giờ tao rất dân chủ,tao cho bây nói gì thì nói,thử nói nghe coi".Cái đó không phải là dân chủ.Cái dân chủ phải là cái mà chú quy định rằng"bất cứ việc gì cũng phải thông qua quyết định của đa số trong nhà".Cái đó mới là dân chủ.
-Rắc rối thế bây.Đâu bây ví dụ tao nghe.
-Ví dụ chú quyết định cho một thằng con nghỉ học văn hóa đi học nghề.Chú không thể hỏi ý kiến thằng con rồi hai cha con quyết định,mà chú phải họp 5 người trong nhà lại sau đó lấy biểu quyết,bên nào có 3 người đồng quan điểm,bên đó thắng.Quyền làm cha của chú cũng không phải cao nhất mà phải chia sẻ cho quyền làm vợ của thím và phải đảm bảo là các con của chú cũng có quyền quyết định chuyện trong nhà nữa.
-Thế còn"pháp quyền"là sao mày?
-Pháp quyền là luật lệ mà gia đình chú đặt ra và phải được tôn trọng một cách cao nhất.Chẳng hạn chú túng tiền lấy quỹ của gia đình đi đánh bạc,chú không thể nói tao làm cha tao có quyền mà phải tuân theo điều mà cả nhà đặt ra trước đó.Nếu chú vi phạm chú cũng phải bị xử tội giống như các con của chú một cách bình đẳng.Như vậy thì các con của chú mới phục.
-Cái này thì tao hiểu ,giống như Tào Tháo khi để con ngựa Xích Thố xéo phải lúa của dân,phải cắt tóc thay đầu để chuộc tội.Có vậy mới thu phục được lòng
của ba quân.
-Đúng đó chú."Thượng bất chính thì hạ tắc loạn",chú coi Tam Quốc nhiều chắc hiểu hơn cháu.
-Bây nói thế tao cũng phỗng mũi.Nhưng giờ làm sao cho nước mình nó tiến lên được với người ta chứ cứ thậm thà thậm thụt tao bắt rầu.
-Thì chú cũng thấy rồi,nếu để quyền cho chú tự tung tự tác thì chú mặc sức ăn hối lộ ,tham ô,chơi gái cho sướng thân,đâu cần làm.Nhưng khi chú bị các con chú đòi hỏi phải phân chia lại quyền hành,đặt ra luật lệ thì tiền bạc gia đình không bị phí phạm lãng nhách nữa.Mỗi khi có chuyện cả nhà ngồi lại họp bàn cách giải quyết,không xong thì bàn tới khi xong mới thôi,sau đó quyết định theo số đông.Chú không bị các con chú kêu là lạm quyền,các con chú sẽ phục lăn chú mà bắt tay vào làm việc,học tập để đưa kinh tế gia đình tiến lên.
-Thế hiểu chính trị có gì oai không mày?
- Oai chứ chú,ít ra khi gặp công an giao thông chú cũng không sợ,bắt họ phải chào mình trước.Nếu công an khu vực có đến kiểm tra hộ khẩu chú cũng có thể viện dẫn chú là chủ của cái đất nước này để buộc họ phải chấp hành đúng luật.
-Nghe mày nói mà tao bắt ham.Hèn gì có cha nhà thớ nào đó nói thật chí lý:
Chính trị là thực tế,
Là cuộc sống, là đời.
Anh không quan tâm nó
Thì kể cũng buồn cười.
Xin phép được nói thật,
Dẫu anh nói chân thành,
Tôi thấy có gì đó
Hơi hèn hèn trong anh.

TẠI SAO CÀNG NGÀY VIỆT KIỀU CÀNG KHÔNG MUỐN VỀ NƯỚC?

Chat trên FB rất nhiều bạn bè mà tôi biết đều không muốn về nước,ít ra vào lúc này.Chẳng phải vì họ sợ và không ai ảo tưởng được "phong Thánh' vì một lý do chính trị nào đó.Bởi lẻ chính quyền chẳng dại gì làm điều này.Bắt giam một Việt Kiều mà không có bằng chứng họ đã tham gia một Đảng phái ,âm mưu lật đổ chính quyền,xâm phạm an ninh quốc gia thì bộ máy quyền lực Việt nam sẽ phải đối diện sự chất vấn từ các Đại Sứ Quán.Rắc rối hơn là liên quan đến Nhân Quyền.Vì thế chính quyền Việt Nam ta đành phải sử dụng luật RỪNG để khủng bố và ngăn đe.Đây là điều mà Việt Kiều ngán như ngán cơm nếp nhão,nên đành phải "kính nhi viễn chi".Dưới đây là các trường hợp cụ thể :

1/Nếu bạn là một cây viết có tên tuổi và có nhiều bài phản biện trên các báo nước ngoài thì dù bạn có visa nhập cảnh,bạn vẫn bị từ chối.Nhân viên hải quan sẽ đưa cho bạn chiếc vé trở lại Thái lan,Seuol,Hong Kong hay một nơi nào đó...Đây là trường hợp của TS Nguyễn Hưng Quốc,Hoàng Ngọc Diêu:
-http://www.danluan.org/tin-tuc/20090408/nguyen-hung-quoc-lai-khong-duoc-nhap-canh-viet-nam
-https://www.facebook.com/notes/hoàng-ng%E1%BB%8Dc-di%C3%AAu/t%C3%B4i-kh%C3%B4ng-h%E1%BB%81-b%E1%BB%8B-qu%C3%AA-h%C6%B0%C6%A1ng-t%E1%BB%AB-ch%E1%BB%91i-%C4%91%C4%83ng-l%E1%BA%A1i-cho-nh%E1%BB%AFng-ai-ch%C6%B0a-%C4%91%E1%BB%8Dc/680160798672897

2/Nếu bạn hoạt động vì nhân quyền trong cộng đồng Việt nam ở hải ngoại,bạn vẫn bị khủng bố và bị từ chối nhập cảnh ở cửa ngõ sân bay.Đây là trường hợp của nghệ sĩ Đinh Hùng :
http://www.youtube.com/watch?v=ThU2pVQe-l8

3/Nếu bạn là du học sinh và bạn có những bài viết yêu nước trên FB,bạn vẫn bị an ninh sân bay hỏi thăm sức khỏe khi đặt chân trở lại Việt Nam.Đây là trường hợp của Lê Thu Hà:
http://www.danluan.org/tin-tuc/20141008/le-thu-ha-doi-thoai-voi-an-ninh-luc-nua-dem

4/Nếu bạn không làm gì cả,bạn vẫn phải đối diện với"tư duy lãnh chúa"và những rắc rối của một đất nước bất chấp luật lệ:
http://www.danluan.org/tin-tuc/20140707/duong-hoai-linh-tu-duy-lanh-chua

5/Cho dù bạn là một"khúc ruột ngàn dặm"chính hiệu đi chăng nữa,bạn vẫn phải gánh chịu rất nhiều rủi ro trong một xã hội không có pháp trị:
- http://vtc.vn/mot-viet-kieu-bi-ban-guc-giua-pho-sai-gon.7.480178.htm
-http://www.nguoi/-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=196286&zoneid=1#.VD1F8fldWn8
-http://www.tienphong.vn/Phap-Luat/va-cham-giao-thong-bat-viet-kieu-quy-lay-614556.tpo
-http://www.tinmoi.vn/mot-viet-kieu-bi-danh-dap-da-man-01571634.html

Bạn ở vào trường hợp nào trong năm trường hợp trên nếu là Việt Kiều muốn về thăm quê hương?Tốt nhất là nếu về nước hãy an tâm ở yên trong nhà chờ ngày trở lại.Còn không luật pháp sẽ không ở về phía bạn nếu có chuyện dính líu đến "cửa quan".

XIN ĐỪNG CÚI ĐẦU THÊM NỮA.

Đầu tháng,nhân ngày mất của lãnh tụ và cũng là ngày "quốc khánh",báo chí lề phải có dịp "lăng xê"bản di chúc của "cha già dân tộc".Những từ ngữ ca tụng sáo mòn lâu nay vốn cất kỷ giờ được đem ra dùng lại.Nào là"Di chúc của Người là chỉ hướng tương lai dân tộc Việt", nào là "phán đoán về tương lai phải có một bộ óc mẫn tuệ, biết quan sát, phân tích, tổng hợp, các hiện tượng xã hội…mới có kết luận chính xác mà chỉ có bậc vĩ nhân mới có được. ".Nào là:
- "Những dự báo của Người hoàn toàn không mang mầu sắc thần thánh, trái lại, đó là những dự báo khoa học có hàm lượng trí tuệ cao; là đòi hỏi tất yếu của những suy tư, trăn trở trước vận mệnh dân tộc của một nhân cách lớn; là sản phẩm của tư duy khoa học, logic và biện chứng ở một trí tuệ siêu việt, am tường đông - tây, kim - cổ; là sự đúc kết những trải nghiệm phong phú qua mấy chục năm bôn ba khắp chân trời, góc bể và thực tiễn hết sức sôi động của Cách mạng Việt Nam..."(Báo Mới)
Từ ngữ kêu loảng xoảng,trước đây có thể dùng cho học sinh đạt điểm cao ở các bài thi tốt nghiệp môn Văn,nay có vẻ lỗi thời.Hai bức thông điệp bằng video của tuổi trẻ Ukraine hồi tháng 2 và của tuổi trẻ Hồng Kông mới đây đã biến những ngôn từ của Ban Tuyên giáo trung ương trở nên sáo rỗng.Tương lai của dân tộc Việt không nằm ở bản Di chúc của lãnh tụ mà nằm ở thái độ,nhận thức và bản lĩnh của thế hệ trẻ Việt nam hôm nay.
Từ sau chính biến 1945 đã có nhiều thế hệ nhạt nhẽo đi qua:
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
(THẾ HỆ TÔI, MỘT THẾ HỆ CÚI ĐẦU-Gia Hiền)
Những thế hệ mà khởi đầu bao giờ cũng hào hùng với"Ngọn đuốc sống""Lấy thân mình lấp lổ châu mai""Nhằm thẳng quân thù mà bắn""Còn cái lai quần cũng đánh" nhưng kết thúc là những hồi ký,những bài thơ buồn đầy sám hối.Đó là"Những thiên đường mù",là"Đêm giữa ban ngày",là"Cái đêm hôm ấy đêm gì"và mới đây nhất là Đèn Cù.Nhưng khái quát nhất vẫn là hai bài thơ của một tác giả từng là Ủy viên Bộ chính trị kiêm Trưởng ban Tư tương Văn hóa Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo Trung ương) Nguyễn Khoa Điềm.Đó là "Đất nước" và "Đất nước những năm tháng thật buồn"
Nếu như trong bài thơ đầu"Đất nước"hiện ra thật hào hùng:
Mai này con ta lớn lên
Con sẽ mang Đất Nước đi xa
Đến những tháng ngày mơ mộng
Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hóa thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...
thì bài thơ sau,hình ảnh đất nước thật là chua chát:
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người
Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi ?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay
(Đất nước những năm tháng thật buồn)
Con người có thể giả dối lúc đang ở đỉnh cao quyền lực nhưng không thể giả dối với bản ngã của chính mình khi sắp sửa lìa xa thế giới này.Và hình ảnh đất nước,tương lai dân tộc vẫn luôn hiện hữu trong tâm thức họ,khiến họ phải viết hồi ký sám hối.Thế nhưng người ta lại quên một thế hệ khác lại không và chưa hề sám hối,dù trong những ngày đen tối nhất,lời thơ của họ vẫn vang lên sang sảng :
Sẽ có lúc rừng sâu bừng chuyển động
Những hùm thiêng cựa móng thét rung trời
Và sông núi sẽ vươn mình trỗi dậy
Và cờ bay trên đất nước xinh tươi
Và đầy tính nhân văn:
”Nếu mai mốt bỗng đổi đời phen nữa
Ông anh hùng ông cứu được quê hương
Ông sẽ mở ra ngàn lò cải tạo
Lùa cả nước vào học tập yêu thương
Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp
Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm
Bồ bịch hết không đứa nào là ngụy
Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng”
(Cao Tần)
Sự đời có những nghịch lý thật oái ăm.Những kẻ chiến bại trên chiến trận,bị dìm xuống bùn đen bằng những từ ngữ dối trá của "Bên thắng cuộc"lại chính là những kẻ hào sảng nhất.Bởi trong thâm tâm họ chưa bao giờ cho mình là kẻ thua cuộc.Và hồi ký của họ lại không hề tồn tại hai chữ"SÁM HỐI".Cho nên hãy "Chớ xem thành bại luận anh hùng".Đó là lý lẻ mà những người như Hoàng Phủ Ngọc Tường,Huỳnh Tấn Mẫm,Lê Hiếu Đằng,Hồ Ngọc Nhuận và Nguyễn Khoa Điềm... đều đã nhận ra.
Vấn đề là hãy thôi đừng dối trá thêm nữa.Đừng tiêm vào đầu giới trẻ những nọc độc của "chủ nghĩa anh hùng cách mạng"của"độc lập tự do XHCN" một thời lầm lỡ.Hai cuộc bỏ phiếu của dân Australia 1999 và của Scotland mới đây đã nhận thức rõ cái cần thiết cho con người hôm nay không phải là những giá trị "độc lập"viễn vông.Cái quan trọng ,thiết yếu nhất chính là"dân chủ"và"nhân quyền".
JOSHUA WONG,17 tuổi,đại diện cho giới trẻ Hồng Kông đã tuyên bố dõng
dạc:"Tôi không muốn trách nhiệm của cuộc đấu tranh dân chủ phải truyền lại cho đời sau.Đây chính là trách nhiệm của thế hệ chúng tôi".Một tuyên bố không dao to búa lớn và cũng không hề giả tạo.Nhưng lại có dấu ấn rất rõ của một thế hệ đang đứng đằng sau những sinh viên,học sinh Hồng Kông.Hơn 150 năm được hưởng những giá trị của tự do,dân chủ và văn minh,có lẻ họ quá đủ để hiểu và không để cho ai đó dễ dàng lấy đi.Vấn đề là họ đã biết truyền cho con cái mình cái lý tưởng đúng đắn,dùng nhiệt huyết của tuổi trẻ để đương đầu với bất công bạo lực theo đúng tinh thần của hiến pháp và luật pháp.
Hãy nhìn lại thế hệ trẻ Việt Nam để biết tương lai đất nước sẽ đi về đâu.Số lượng những người trẻ hiểu biết,dám dấn thân đang ngày một nhiều lên nhưng vẫn không thấm vào đâu so với số lượng đang là nạn nhân của chính sách ngu dân.Những người này sẵn sàng nhuộm đỏ chiếc áo đang mặc với ngôi sao vàng trong ngày khai trường để hô những khẩu hiệu vô nghĩa.Họ có mặt trên khán đài các trận đấu của đội tuyển bóng đá quốc gia và vác cờ cùng với xe máy diễu hành trong thời điểm đội nhà vừa thắng trận.Họ cho như thế là niềm tự hào dân tộc?Trong khi thông điệp của tuổi trẻ Ukraine và Hồng Kông đang được gởi đi trên toàn thế giới ,họ lại chẳng biết gì.Đáng thương và cũng là đáng trách cho những bậc cha mẹ đang kiềm tỏa con mình,không biết trang bị cho con cái mình những lý tưởng của thời đại.
Vâng,có thể họ chẳng hề xúc động khi nghe tin một đứa trẻ đang bị rơi xuống cống thoát nước và đội cứu hộ người nhái đã tìm mọi cách vẫn chưa tìm thấy xác đứa bé.Họ có thể dửng dưng khi nhìn thấy hình ảnh bà mẹ trẻ đau đớn khóc thảm thiết bên thi thể đứa con gái thân yêu bị bánh xe đầu kéo cán chết khi băng qua đường sau giờ tan trường vì lỗi của hệ thống đèn vàng quá nhanh.Họ vô cảm vì đó không phải là con mình.Nhưng họ không thể không biết đó là lỗi hệ thống của một đất nước được quản lý một cách yếu kém.Tai nạn cứ tưởng chừng như là số phận đó có thể lập lại bất cứ lúc nào trong một xã hội không có pháp quyền.Tất cả đến từ việc từ chối trách nhiệm,hèn nhát ,đùn đẩy của ngày hôm nay.Và các thế hệ mai sau sẽ tiếp tục như thế để đau khổ và sám hối,để đớn hèn và bất lực ,để "tổ quốc muôn đời vẫn thế".
Xin đừng cúi đầu thêm nữa.Bởi như thế là quá đủ.Hãy tham gia vào việc giáo dục con cái mình ,đừng giao phó cho một chính sách giáo dục nổi tiếng với nhiều bất cập.Hãy truyền cho con mình nhân sinh quan của một nền triết học tiến bộ,lấy nền tảng là quyền sống của muôn loài.Hãy thổi vào tuổi trẻ khát vọng của một lý tưởng sống nhân bản trong đó các khái niệm về tự do,dân chủ luôn bất biến với thời gian.Hãy tin rằng sẽ có một ngày tuổi trẻ Việt nam sẽ truyền đi cho cả thế giới biết một thông điệp hay hơn,súc tích hơn và xúc động hơn về một đất nước Việt Nam tự tin,dũng cảm và không hề buồn bởi những sám hối của cha ông :
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua…
Gia Hiền

Bắc Kinh và Hồng Kông : Ai sẽ chiến thắng?

Ai đó nói rằng cuộc biểu tình đang diễn ra ở Hồng Kông là một cơn bão mà sức ảnh hưởng của nó có thể lan tỏa tới Trung Quốc đại lục và Việt nam là một sự lạc quan hơi sớm.Nếu nó là bão thì chính quyền Bắc Kinh sẽ bằng mọi giá chặn nó lại và cơ hội thành công của nó có lẻ chỉ bằng 0.Biến cố Thiên An Môn 25 năm trước vẫn là một bài học còn nóng hổi.
Nhưng nếu gọi chính xác thì đây là một trận lũ lịch sử lớn nhất Hồng Kông.Bão đến nhanh và tan đi nhanh,lũ thì vẫn còn ở lại.Bão có sức tàn phá khủng khiếp nhưng lũ thì chỉ gây đình trệ,ách tắc cục bộ.Đa phần cuộc đấu tranh bất bạo động đơn thuần chỉ là cuộc"thi gan" giữa người dân và chính quyền.Kẻ chiến thắng là kẻ kiên trì hơn.
Xem ra thì lãnh đạo cuộc biểu tình ở Hồng Kông đã hiểu rất rõ điều này.Ngoài việc tặng hoa cho cảnh sát họ cũng đã biến cuộc xuống đường thành một cuộc biểu tình lịch sự nhất thế giới.Tất cả đều diễn ra một cách trật tự ,ngăn nắp.Sinh viên mang bài tập về nhà ra làm ngay trên đường phố.Các tấm bảng xin lỗi vì chắn đường hiện diện khắp nơi.Rác thải được người biểu tình dọn dẹp cần mẫn sau mỗi ngày.Nguyên tắc bất bạo động thể hiện rất rõ ràng qua một mẩu chuyện nhỏ của phóng viên Bưu điện Hoa Nam buổi sáng:"Một người đàn ông ném trứng vào đoàn biểu tình ở Causeway Bay, miệng hét: "Về đi học đi, đừng chắn đường nữa!". Các sinh viên biểu tình phản ứng bằng cách dọn dẹp những gì ông ta ném ra."
Có thể nói cuộc biểu tình ở Hồng Kông có rất nhiều cơ hội thắng lợi vì những lý do sau đây:
- Hồng Kông llà một xã hội châu Âu thu nhỏ trong lòng châu Á.Sự chú ý giúp đỡ và ủng hộ của các nước phương Tây đặc biệt là Anh,Mỹ có ảnh hưởng to lớn đến mức độ thành công của cuộc biểu tình.
- Hồng Kông là một trong ba trung tâm tài chính lớn nhất thế giới.Sự đình trệ hoạt động ở đây sẽ gây thiệt hại lớn về mặt kinh tế và dưới áp lực lớn của các tổ chức tài chính thế giới chính quyền Bắc Kinh sẽ phải tính đến phương án nhượng bộ.
- Hồng Kông đang được hưởng quy chế tự trị"một quốc gia hai chế độ",mục đích của cuộc biểu tình không phải là lật đổ thể chế mà chỉ là đòi hỏi quyền bầu cử phổ thông đầu phiếu,phá bỏ nguyên tắc bầu cử tập trung.Do đó chính quyền có lý do không phải lo ngại sự noi gương của các vùng lãnh thổ khác trên toàn cõi Trung Quốc.
- Xã hội Hồng Kông là một xã hội pháp trị,nơi mà ánh sáng công lý được thực thi nghiêm chỉnh nhất trong các cộng đồng người Hoa.Người dân Hồng Kông cũng là người ý thức rõ trách nhiệm công dân nhất.Họ không dễ dàng từ bỏ cái mà họ đã được hưởng trong suốt hơn 150 năm qua.Khẩu hiệu"Họ không thể giết hết tất cả chúng ta" đã nói rất rõ quyết tâm của người Hông Kông trong cuộc biểu tình này.
- Chính quyền Bắc Kinh có thể sử dụng xe tăng,vũ khí quân đội để đàn áp nhưng sẽ không bao giờ dám bắn vào đoàn biểu tình.Người dân Hồng Kông biết luật pháp cho nên họ sẽ không sợ bị bắt và bị trả thù.Hơn nữa đội ngũ luật sư của Hồng Kông cũng sẽ đứng về phia họ để buộc tòa án phải trả tự do tức khắc cho bất cứ người biểu tình bị bắt nào,
Như vậy sẽ không có một Thiên An Môn nào tái diễn trên đất Hồng Kông và Tập Cận Bình dù có cương quyết bao nhiêu cũng không thể cương quyết hơn dân Hồng Kông.Tuy nhiên với tính chất đặc thù của mình,"cách mạng ô dù"của Hồng Kông chỉ khiến phong trào dân chủ ở Trung Quốc và các nước khác như Việt nam học tập về phương pháp tổ chức chứ không thể đảm bảo về mặt thành công,vì Hồng Kông đang ở một đẳng cấp rất cao so với phần còn lại.Và cũng có thể đây là lý do chính khiến Đảng CSTQ buông súng đầu hàng.