Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

TRƯỚC PHIÊN ĐIỀU TRẦN CỦA CỰU GIÁM ĐỐC FBI JAMES COMEY VÀO NGÀY MAI (thứ năm 8/6/2017)'- MỘT PHIÊN ĐIỀU TRẦN CÒN QUAN TRỌNG HƠN VỤ WATERGATE.

Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ cho biết cựu Giám đốc Cục Điều tra Liên bang (FBI) James Comey đã đồng ý ra điều trần công khai trong khuôn khổ cuộc điều tra về nghi vấn Nga can thiệp vào cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ 2016 vào một phiên công khai và một phiên kín trước 7 thành viên đảng dân chủ và 8 thành viên đảng cộng hòa.
Đặc quyền hành pháp cho phép các tổng thống Mỹ cất giữ thông tin, không để quốc hội hoặc tòa án liên bang xem xét vì an ninh quốc gia. Đặc quyền hành pháp được xây dựng dựa trên ý tưởng về việc tổng thống Mỹ luôn cần phải trao đổi thẳng thắn với những thành viên nội các cùng đội ngũ cố vấn. Năm 1974, trước bê bối Watergate, Tòa án Tối cao Mỹ nhận ra rằng "tổng thống Mỹ cùng đội ngũ trợ lý cần được tự do khám phá những lựa chọn thay thế trong quá trình định hình chính sách cũng như ra quyết định" và làm việc đó một cách hoàn toàn bí mật, riêng tư.
Sau khi Nhà Trắng ngày 5/6 tuyên bố sẽ không tìm cách ngăn cản cuộc điều trần của ông Comey, các kênh tin tức ở Mỹ đã ồ ạt thông báo sẽ truyền hình trực tiếp diễn biến bên ngoài phiên điều trần kín này. Sức nóng của cuộc điều trần được cho là sẽ vượt qua cả những lần cựu Giám đốc FBI John Dean trả lời về bê bối nghe lén Watergate nổi tiếng (1973) hay Oliver North nói về vụ quan chức cấp cao Mỹ bí mật bán vũ khí cho Iran bất chấp lệnh cấm vận (Iran-Contra, 1987).
Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump sa thải James Comey khỏi chức vụ giám đốc FBI vào ngày 9 tháng 5 năm 2017. Comey đã chịu nhiều áp lực công cộng và chính trị từ cả hai cuộc điều tra của FBI về tiềm năng rò rỉ an ninh của cựu Bộ trưởng Ngoại giao và cựu ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ, Hillary Clinton, và tiềm năng các liên kết giữa những người ủng hộ Tổng thống Trump và chính phủ Nga. FBI cũng đã điều tra bằng chứng về sự can thiệp khác của Nga trong cuộc bầu cử Hoa Kỳ năm 2016 và liên hệ của Nga với chiến dịch bầu cử Donald Trump năm 2016.
Việc sa thải Comey gây nhiều tranh cãi, với một số nhà bình luận tin tức so sánh nó với cuộc thảm sát tối thứ bảy (Saturday Night Massacre) 1973 (Tổng thống Richard Nixon sa thải công tố viên đặc biệt Archibald Cox, người điều tra vụ bê bối Watergate) và việc sa thải bộ trưởng tư pháp tạm thời Sally Yates, đầu năm 2017. Trump tuyên bố trong thư sa thải, Comey đã nói với ông "trong ba dịp riêng biệt, rằng ông ta không bị điều tra." Tuyên bố này đã được tranh cãi cho là sai bởi hơn 30 quan chức tại Nhà Trắng, Bộ Tư pháp, FBI và ở Capitol Hill (quốc hội). Họ cũng cho là Roger Stone, Rudy Giuliani, Jeff Sessions, Rod Rosenstein, Keith Schiller và các cộng sự và các người được bổ nhiệm khác của Donald Trump thúc giục mạnh mẽ cho việc sa thải Comey.
Nhà Trắng đưa ra tuyên bố khẳng định Comey mất sự ủng hộ rất nhiều của các thành viên FBI, nói rằng họ không có sự lựa chọn nào khác hơn là sa thải anh ta .Các lý do khác cho việc sa thải Comey bao gồm việc xử lý của ông về việc điều tra email của Hillary Clinton. Trump cho biết, "Khi tôi quyết định sa thải Comey, tôi tự nói với mình, vấn đề của Nga về Trump và Nga là một chuyện được dựng lên, nó chỉ là một cái cớ để phe Dân chủ cho là họ thua một cuộc bầu cử mà đáng lẽ họ phải thắng". Phát ngôn viên Nhà Trắng Sarah Huckabee Sanders bày tỏ niềm hy vọng là việc sa thải Comey sẽ giúp cuộc điều tra về những dính líu với Nga được kết thúc một cách chính trực.
Trong Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ có 7 thành viên đảng Dân chủ, dẫn đầu là ông Mark Warner (bang Virginia). Họ sẽ tận dụng cơ hội hỏi của mình để xoáy vào mối quan hệ giữa Tổng thống Trump và giới chức Nga. Và việc ông Comey công nhận có bản ghi chép rằng Tổng thống Trump xin FBI tha cho cựu Cố vấn An ninh quốc gia Michael Flynn trong cuộc điều tra dính líu tới Nga sẽ là bằng chứng mạnh mẽ củng cố lập luận của họ.
Ghi chép lại các cuộc hội thoại và chi tiết quan trọng trong đó là thói quen của các điệp viên FBI. Ông Comey, theo giới tình báo, là người rất chính xác và thường lưu lại bản ghi chép các cuộc hội thoại quan trọng.
“Một Thượng nghị sỹ Dân chủ có thể hỏi rằng, ‘ông ghi lại cuộc hội thoại với Tổng thống vì ông cảm thấy không thoải mái hay ông coi đó là bằng chứng cho một cuộc điều tra về hành động cản trở công lý của Tổng thống” – Brian Fallon, người phát ngôn chiến dịch tranh cử Tổng thống của bà Hillary Clinton, dự đoán. Nếu Comey gọi đó là “bằng chứng” thì đây sẽ là một quả bom dội xuống chính trường Mỹ và nó cũng sẽ khiến bản thân ông chịu nhiều chỉ trích.
Nếu thấy phiền, sao ông Comey không báo cáo lên cấp trên?
Tám thành viên phe Cộng hòa tại Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ sẽ trả đũa bằng cách “đánh” vào năng lực và tính liêm chính của cựu Giám đốc FBI James Comey, đồng thời tạo cảm giác cộng đồng tình báo Mỹ đang chống lại ông Trump. Và câu hỏi “Vì sao cựu Giám đốc FBI giữ im lặng về hành động của ông Trump bao lâu nay” sẽ là chìa khóa để làm được điều đó. Bởi nó có thể tố cáo động cơ của ông Comey.
Phe Cộng hòa cho rằng nếu Comey thực sự tin Tổng thống đòi hỏi ông phải trung thành, gây sức ép hay can thiệp vào cuộc điều tra liên quan đến Nga thì đáng lẽ Giám đốc FBI lúc đó nên công khai những quan ngại này và từ chức.
Trong khi đó, theo người bạn lâu năm Wittes, Comey tin rằng ông đang dần “đào tạo” được các quan chức ở Nhà Trắng biết đối mặt một cách đúng đắn với các cơ quan thực thi pháp luật độc lập.
Có hay không chuyện FBI bị cản trở khi điều tra Nga ?
Khi điều trần trước Ủy ban Tư pháp Thượng viện Mỹ mới đây với tư cách vẫn là Giám đốc FBI, ông Comey đã khẳng định không có sự can thiệp nào vào cuộc điều tra của cục này đối với cáo buộc Nga can thiệp bầu cử Mỹ.
Khi đó Comey đã thề nói sự thật. Nhưng giờ đây ông lại tự mâu thuẫn với chính mình.
“Câu trả lời có thể là ‘không có vụ can thiệp nào thành công’”, Wittes nhận định. Không có sự can thiệp không có nghĩa là không có những âm mưu hay nỗ lực can thiệp.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

LUẬT SƯ KHÔNG THỂ BỊ BẮT VI TỘI KHÔNG TỐ CÁO THÂN CHỦ.

Sáng nay ngủ dậy có đọc một STT viết như thế này :
"Nhiều luật sư biết rõ thân chủ mình là tội phạm nhưng vẫn gân cổ lên cãi không tội?. Đấu tranh cho công bằng xã hội, cho sự thật khách quan và đạo đức LS là như thế sao?".
Đây là một suy nghĩ không đúng trong một xã hội pháp trị. Và đây cũng là nhập nhằng trong tư duy của người Việt Nam chúng ta hiện nay. Không trách là STT này được nhiều người hưởng ứng.
Phân tích kỷ ta thấy thế này : vai trò của luật sư trong một xã hội pháp trị là gì ? Là biện hộ cho nghi can để giúp bồi thẩm đoàn tìm ra sự thật. Bên cạnh luật sư còn có vai trò của biện lý. Biện lý là bên phản biện lại các luận điểm của luật sự để buộc tội bị cáo. Ngược lại luật sư cũng làm như vậy để tạo ra tranh luận bằng chứng cớ trước tòa. Từ đó công lý được soi sáng.
Một nghi phạm giết người bị bắt rành rành ngay tại hiện trường với tang vật chứng đầy đủ. Nhưng đôi khi vẫn bị oan như thường, vì thủ phạm đích thực giết người xong có thể gọi một người bạn ,người quen đến hiện trường để làm kẻ chết thay.Có nhiều người không biết chuyện gì, thấy xác chết nằm đó chạy tới coi xem đã tắt thở chưa , tức thì để lại dấu tay trên hiện trường và có khi cả trên hung khí.
Vậy thì khi quan tòa chưa gõ búa phán xử thì nghi phạm vẫn chưa bị biến thành tội phạm. Nếu nói rằng luật sư biết rõ người mình bào chữa là thủ phạm là không đúng. Bởi như thế theo logic luật sư đã biến thành quan tòa.Trước khi xử án quyền suy đoán vô tội của nghi phạm là một quyền tự nhiên của con người. Anh ta chỉ bị kết tội khi có đầy đủ bằng chứng chống lại anh ta khiến sự suy đoán vô tội ấy bị vô hiệu.
Nếu cho rằng luật sư biết rõ thân chủ mình phạm tội mà vẫn ra tay bào chữa là vi phạm đạo đức thì trên thế giới này đã có quá nhiều vụ án không cần đến luật sư khi bắt thủ phạm ngay tại hiện trường. Và rất nhiều luật sư đã không nhận bào chữa cho nhiều vụ án mà công luận phẫn nộ vì thủ phạm đã ra tay quá tàn ác.
Một luật sư chỉ biết chắc nghi phạm là hung thủ khi và chỉ khi ông ta trực tiếp chứng kiến nghi phạm đó ra tay gây án. Khi đó ông ta sẽ không còn là luật sư bào chữa cho nghi phạm nữa mà đã chuyển sang làm nhân chứng buộc tội cho bên biện lý.
Vụ án đánh bom giết người tại rạp chiếu phim Aurora , Denver cách đây mấy năm giết chết 12 người và thủ phạm bị bắt ngay tại hiện trường với bằng chứng đầy đủ. Nhưng luật pháp nước Mỹ cũng phải mất hơn 3 năm với hàng chục phiên tòa để xét xử, hàng chục luật sư đã vào cuộc để cãi cho nghi phạm. Thẩm phán , biện lý của Denver đã có một câu nói nổi tiếng" Tội ác dù có ghê ghớm đến đâu cũng phải có quyền được xét xử một cách công minh trong một nền tư pháp độc lập".
Đừng bao giờ nghĩ rằng một luật sư tài giỏi có thể cãi trắng án cho một thủ phạm bị bắt gặp tại hiện trường là luật sư đó không có đạo đức. Nó cũng giống như việc trách một bác sĩ là tại sao nó là một tên cướp , giết người sao không để cho nó chết đi, tại sao phải cấp cứu giải phẫu chi cho mất công vậy. Luật sư cũng giống như bác sĩ họ chỉ trưng bằng chứng gỡ tội ra trước tòa chứ họ không có quyền kết luận. Họ không cần biết thân chủ của họ là ai cũng như bác sĩ cũng không cần biết bệnh nhân của họ là ai. Cả hai đều chỉ có một nhiệm vụ là cứu người .Anh ta chỉ thể hiện tính chuyên nghiệp của mình, vai trò của mình trong cả nền tư pháp. Nếu đích thực đó là thủ phạm được phóng thích thì phải nên trách bên phía biện lý đã không tìm được bằng chứng để buộc tội.
Tuy nhiên tội phạm chỉ có thể trốn tránh pháp luật trong một phiên tòa chứ không thể trốn tránh suốt đời. Khi có đầy đủ bằng chứng anh ta vẫn có thể bị bắt lại và bị đóng đinh trong các phiên tòa sau như thường.
Do đó không thể trách luật sư bởi nhiệm vụ của họ là bào chữa cho bất kỳ nghi phạm nào. Nếu để lọt tội phạm thì chỉ có thể trách cả nền tư pháp thiếu công chính. Đó là các nền tư pháp không độc lập trong các thể chế chính trị độc tài. Tất cả đều bị mua chuộc bằng tiền hoặc bằng các mối quan hệ.
Ở các nền tư pháp này không có khái niệm luật sư đích thực mà chỉ có cái gọi là "luật sư" mà thôi.

CHÚC MỪNG THIẾU TƯỚNG LƯƠNG XUÂN VIỆT.

Chúc mừng chuẩn tướng Lương Xuân Việt được Bộ quốc phòng Mỹ vinh thăng thiếu tướng quân đội Hoa Kỳ. Đây là một vinh dự của gia đình Lương Xuân Việt khi được đứng trong hàng ngũ sĩ quan 2 sao của một quân đội mạnh nhất thế giới.
Tuy nhiên đối với cộng đồng NVHN theo tôi là chuyện bình thường. Sĩ quan của quân đội Hoa Kỳ có 12 cấp, thiếu tướng là cấp độ 8/12. Cấp thấp nhất là thiếu úy(cấp độ 1), cấp cao nhất là 6 sao (tổng tư lệnh) cấp 12.
Riêng tướng 4 sao trong lịch sử quân đội Mỹ có đến 231 người nhưng tướng 6 sao trong lịch sử chỉ có 45 người ( tổng thống kiêm tổng tư lệnh). Còn tướng 2 sao thì vô số kể.
Đối với một người dân nhập cư được đứng vào hàng ngũ 6 sao mới là điều đáng nói. Nhưng dân Cộng hòa Kenya của châu Phi đã làm được. Đó là Obama đã là tổng thống Mỹ và là tướng 6 sao trong 8 năm.
Nếu tính theo một người bình thường vào học học viện sĩ quan năm 18 tuổi, 4 năm sau ra trường mang lon thiếu úy là 22 tuổi, sau đó có 30 năm để leo thêm 7 cấp độ nữa thì cũng không có gì là to tát. Bằng chứng là Việt nam ngoài Lương Xuân Việt còn có 2 chuẩn tướng và nhiều đại tá khác. Trong tương lai các em học sinh gốc Việt học ở học viện West Point sẽ trở thành tướng Mỹ là điều trong tầm tay. Nhưng để trở thành tổng thống Mỹ là điều rất khó.
Bởi để trở thành tướng 6 sao không phải cần thời gian mà cái chính là cần lá phiếu của người dân. Nếu Việt Nam làm được như dân Kenya thì dân Việt nam cũng sẽ được hưởng lợi rất nhiều.Và đó mới là thành tích vĩ đại "vô tiền khoáng hậu".
Nhưng dù sao để lên đến chức thiếu tướng quân đội Mỹ cũng là một thành tích đáng tự hào của Lương Xuân Việt. Chúc mừng anh và hy vọng anh sẽ lên đến 4 sao trước khi về hưu.

NGUYÊN TẮC MIỄN TRỪ DÀNH CHO LUẬT SƯ TRONG LUẬT PHÁP THẾ GIỚI .

Bào chữa được hiểu là một hoạt động đưa ra bằng chứng, dùng lý lẽ và căn cứ pháp lý nhằm bênh vực cho người bị quy kết có hành vi phạm tội (có thể gọi là người bị buộc tội). Quyền được bào chữa của người bị buộc tội được biểu hiện thông qua việc họ có quyền tự bào chữa hoặc nhờ người bào chữa cho mình trong các giai đoạn tố tụng. Người bào chữa phải đứng về phía quyền lợi của người bị buộc tội.
Về nguyên tắc chung, người bào chữa (thường là Luật sư) được xã hội phân công chức năng gỡ tội - phản biện, làm đối trọng trước sự buộc tội của các cơ quan tố tụng. Vì vậy, người bào chữa phải được người bị tình nghi, bị buộc tội tin tưởng thì mới tiết lộ các thông tin liên quan đến vụ việc mà họ bị tình nghi, bị buộc tội. Nếu người bào chữa tiết lộ các thông tin mà mình biết được về người bị tình nghi, bị buộc tội mà những thông tin đó gây bất lợi hoặc chống lại họ thì sẽ không người nào dám tin tưởng vào người mình dự định mời bào chữa hoặc đang bào chữa cho mình. Và nếu không có sự chia sẻ thông tin một cách trung thực giữa người bị tình nghi, bị buộc tội với người bào chữa thì người bào chữa không thể hoàn thành tốt được nhiệm vụ bào chữa cho thân chủ của mình.
Tại Hội nghị lần thứ Tám về Phòng chống tội phạm và xử lý người phạm tội của Liên Hợp quốc, họp tại Havana, Cuba từ ngày 27/8 đến 07/9/1990, các nước tham dự đã ra Tuyên bố Các nguyên tắc cơ bản về vai trò của luật sư, nêu rõ: Về Các nhiệm vụ và trách nhiệm, Luật sư luôn luôn trung thành tôn trọng lợi ích của khách hàng của mình (điểm 15); đồng thời, các Chính phủ thừa nhận và tôn trọng rằng tất cả sự giao tiếp và tư vấn giữa luật sư và thân chủ của họ trong mối quan hệ chuyên nghiệp là bí mật (điểm 22). Cũng theo đó, nhiều quốc gia trên thế giới đều đề ra nguyên tắc luật sư phải có nghĩa vụ giữ bí mật thông tin của khách hàng:
- Quy tắc đạo đức của Luật sư Croatia (The Attorneys’ Code of Ethics) được Hội đồng Hiệp hội Luật sư Croatia thông qua ngày 18/2/1995, sửa đổi ngày 12/6/1999, quy định: “Luật sư phải bảo vệ bí mật đối với bất kỳ thông tin nào biết được từ khách hàng hoặc trong khi thực hiện hỗ trợ pháp lý, đặc biệt trong quá trình đại diện hoặc biện hộ. Luật sư phải xác định một cách tận tâm những gì khách hàng muốn được bảo vệ như là bí mật của luật sư”. (Quy tắc 26 - Mục II - Bảo mật của Luật sư - The Attorney’s confidentiality).
- Quy tắc ứng xử của Luật sư Châu Âu (Code of Conduct for Lawyers in the European Union) thông qua ngày 28/10/1988, sửa đổi ngày 28/11/1998, ngày 06/12/2002 và ngày 19/5/2006, quy định: “Bảo mật” là một chức năng của Luật sư và được Nhà nước bảo hộ đặc biệt, do vậy, “Luật sư phải tôn trọng bảo mật tất cả các thông tin mà mình biết được trong hoạt động hành nghề” (khoản 2.3 Quy tắc bảo mật- Confidentiality).
- Trên cơ sở Quy tắc mẫu về ứng xử nghề nghiệp Luật sư của Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ (ABA Model Rules of Professional Conduct), Quy tắc đạo đức nghề nghiệp Luật sư California 2015 (California rules of professional conduct) cũng quy định tại Chương 3, quy tắc Quy tắc 3-100- Bí mật thông tin của khách hàng (Confidential Information of a Client):
(a) Không được tiết lộ thông tin được bảo vệ khỏi việc tiết lộ theo điểm 6068, phần (e) (1) Bộ luật Kinh doanh và Nghề nghiệp mà không có sự đồng ý của khách hàng hoặc theo quy định tại khoản (b) của quy tắc này.
(b) Có thể, nhưng không bắt buộc, tiết lộ thông tin bí mật liên quan đến việc đại diện của một khách hàng trong chừng mực mà thành viên có lý do tin rằng việc tiết lộ là cần thiết để ngăn chặn hành vi phạm tội mà thành viên có lý do tin tưởng có thể dẫn đến tử vong, hoặc tổn hại cơ thể đáng kể đối với một cá nhân.
(c) Trước khi tiết lộ thông tin bí mật để ngăn ngừa một hành vi phạm tội như quy định tại khoản (b), nếu hợp lý trong các trường hợp, phải:
+ Cố gắng thuyết phục khách hàng một cách trung thực: (i) không cam kết hoặc tiếp tục hành vi phạm tội hoặc (ii) theo đuổi quá trình ngăn ngừa cái chết đe doạ hoặc tổn hại cơ thể đáng kể; Hoặc làm cả (i) và (ii); Và:
+ Thông báo cho khách hàng, vào thời điểm thích hợp, về khả năng hoặc quyết định của thành viên để tiết lộ thông tin theo quy định tại khoản (b).
(d) Khi tiết lộ thông tin bí mật như được quy định trong đoạn (b), việc tiết lộ của thành viên không được quá mức cần thiết để ngăn chặn.
Tương tự như vậy, Quy tắc ứng xử nghề nghiệp của Luật sư bang New York 2009 (New York Rules of Professional Conduct)- quy tắc 1.6 - Bảo mật thông tin (Confidentiality of Information) cũng quy định Luật sư không được tiết lộ bí mật thông tin bí mật, hoặc sử dụng các thông tin đó cho bất lợi của khách hàng hoặc cho lợi thế của luật sư hoặc người thứ ba, trừ khi được khách hàng cho phép hoặc để phục vụ tốt nhất lợi ích của khách hàng, hoặc trong các trường hợp khác trong phạm vi Luật sư tin rằng hợp lý là cần thiết, ví dụ như để bảo vệ sức khỏe, tính mạng; để ngăn chặn khách hàng phạm tội; để bảo vệ luật sư và nhân viên trước những cáo buộc sai trái,...
- Quy tắc ứng xử nghề nghiệp do Hiệp Hội Luật sư Canada ban hành năm 2009 (Code of Professional Conduct – Canadian Bar Association) cũng quy định: “Luật sư có nghĩa vụ giữ bí mật tất cả các thông tin liên quan đến kinh doanh và công việc của khách hàng mà mình biết được trong quá trình quan hệ nghề nghiệp và không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào, ngoại trừ được khách hàng rõ ràng hoặc ngụ ý cho phép, theo yêu cầu luật pháp hoặc yêu cầu khác của Quy tắc này” (Quy tắc 1 chương IV về Bảo mật thông tin- Confidential information).
Từ đó, Quy tắc ứng xử nghề nghiệp luật sư do Đoàn luật sư Quebec- Canada (Code of Professional Conduct of Lawyers) ban hành cũng quy định Luật sư chỉ có thể tiết lộ bí mật thông tin khách hàng trong một số trường hợp khi có sự cho phép hoặc ngụ ý rõ ràng của khách hàng; để tự bảo vệ mình trong trường hợp tố tụng, khiếu nại hoặc cáo buộc; để ngăn chặn hành động bạo lực, kể cả tự sát, nơi luật sư có lý do hợp lý để tin rằng có một mối nguy hiểm sắp xảy ra về cái chết hoặc thương tích nghiêm trọng đối với một người hoặc cộng đồng... (Quy tắc 65).
Hầu hết các sự giải thích cho các nguyên tắc “Bí mật khách hàng” nêu trên đều xuất phát từ chức năng và bổn phận của Luật sư. Tính bảo mật của luật sư khách hàng bao gồm đặc quyền của Luật sư - khách hàng, học thuyết về sản phẩm làm việc và tiêu chuẩn đạo đức về bảo mật. Các nguyên tắc bảo mật thông tin khách hàng của Luật sư áp dụng cho các thông tin liên quan đến việc đại diện, bất kể nguồn của nó từ đâu, trên cơ sở sự tin tưởng của khách hàng đối với Luật sư và được bảo vệ bởi “Đặc quyền của Luật sư - khách hàng” theo các tiêu chuẩn về đạo đức về bảo mật, được xác lập theo luật, quy tắc và chính sách

HƯỚNG NÀO LÀ ĐÚNG ?

Nhân dân thì đang hướng đến game show, hài nhảm trên truyền hình.
Giới trẻ thì hướng đến bàn nhậu vỉa hè.
Giới trí thức thì hướng đến game show , hài nhảm ở "quốc hại".
Giới đấu tranh dân chủ thì hướng ra hải ngoại hoặc hướng vào những thay đổi của chính quyền.
Chẳng ai hướng vào cái đáng phải hướng nhất: sức dân.
"GIỮ THUYỀN CŨNG LÀ DÂN , LẬT THUYỀN CŨNG LÀ DÂN"

CHƯA CHI ĐÃ LỘ MẶT .



Ban chuyên láo dự tính chơi một màn "hài kịch" có tổ chức và lên kịch bản một cách công phu. Nhưng trước khí thế cảnh giác cao độ của cư dân mạng "chuyên láo" thấy khó có thể làm được một kịch bản tầm cỡ như ekip Tạ Bích Loan và MC Phan Anh, vậy nên "chuyên láo" đành phải lòi đuôi "cáo" ra quá sớm.
CHUYÊN LÁO bảo :
"Thiết nghĩ, “dự thảo” về hoạt động đối thoại mà Ban Tuyên giáo Trung ương đưa ra là để làm rõ và nếu có thể để hoàn thiện các quyết định của Đảng, Nhà nước. Các cuộc đối thoại với một số cá nhân nào đó cũng trong khuôn khổ đó chứ không phải để đưa ra hoặc thay đổi các quyết định của Đảng và Nhà nước; không thế đứng trên Hiến pháp của Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nói cách khác, các cuộc đối thoại phải nhằm phát huy dân chủ XHCN-nền dân chủ dựa trên những nguyên tắc căn bản. Đó là xác định mục tiêu và con đường xây dựng xã hội XHCN ở nước ta. Mục tiêu và con đường đó dựa trên nền tảng lý luận Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh (bao gồm sự vận dụng và phát triển sáng tạo của Đảng ta, nhất là trong thời kỳ đổi mới), đồng thời lấy vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với xã hội và Nhà nước làm tiền đề.
Nói cách khác, các cuộc đối thoại không thể vượt qua “lằn ranh đỏ” chính trị nói trên, vì đấy chính là lợi ích của quốc gia, dân tộc. Chủ đề các cuộc đối thoại do đó cũng không thể nhằm “xem lại”, bác bỏ các giá trị của dân tộc ta, trong đó có thân thế, sự nghiệp, tư tưởng, đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh; thành quả vĩ đại của các cuộc kháng chiến anh hùng, bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc…"
Đọc cái này xong chắc anh Trump và chị Hillary ôm mặt khóc to.Trên thế giới này chắc không có nơi nào "đối thoại" mà vạch ra "lằn ranh đỏ" như CHXHCN Việt Nam.Vậy thì công ước về quyền tự do ngôn luận đã ký với thế giới đâu rồi. Vậy thì điều 25 hiến pháp quy định " Công dân có quyền tự do ngôn luận " đâu rồi ?
Đối thoại trong khuôn khổ hiến pháp? Vậy thì phải hỏi hiến pháp do ai viết ra và ai thông qua? Một quốc hội có đến 96% là đảng viên thông qua một văn bản do chính đảng ấy tạo ra mà cũng có thể gọi là hiến pháp sao?
Hiến pháp là văn bản pháp lý cao nhất của một nhà nước nhưng lại có điều 4 nhục nhã là để một đảng phái chính trị đứng cao nhất , lãnh đạo tất cả thế thì nguyên tắc : "Không ai đứng trên luật "vứt đi đâu?
Tại sao lại không thể thay đổi được quyết định của một đảng chính trị và một nhà nước nếu đảng và nhà nước đó do dân bầu nên và sống còn lệ thuộc vào lá phiếu của người dân ? Chỉ có một điều giải thích là đảng phái chính trị và nhà nước đó không cần đến lá phiếu của người dân mà vẫn sống được.
Vậy thì theo nguyên tắc " Chỉ có những kẻ do dân bầu mới có thể nhân danh nhân dân" có thể suy ra là đảng và nhà nước này không thể nhân danh nhân dân.
Đối thoại trên cơ sở "xác định mục tiêu và con đường xây dựng xã hội XHCN ở nước ta. Mục tiêu và con đường đó dựa trên nền tảng lý luận Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh" ...đã xác định mục tiêu rồi thì còn bày ra vở kịch "đối thoại" làm gì cho tốn thời gian vô ích?Thế nhưng đảng CS đâu có lấy chủ nghĩa Marx Lenin ứng dụng vào nền kinh tế khi thừa nhận kinh tế tư nhân và kinh tế thị trường.Do đó đây là điều láo không có cơ sở.
"Các cuộc đối thoại không thể vượt qua “lằn ranh đỏ” chính trị nói trên, vì đấy chính là lợi ích của quốc gia, dân tộc. " Cái này mới láo không sách nữa. Lợi ích của một đảng phái chính trị không bao giờ là lợi ích của một quốc gia dân tộc.Lợi ích của quốc gia dân tộc chỉ có khi đó là sự cạnh tranh của về chính sách của các đảng phái đối lập trên cơ sở chọn lựa bằng lá phiếu của người dân. Không cạnh tranh lành mạnh sẽ không có lợi ích.
Không thể áp đặt tư tưởng của một cá nhân lên tư tưởng của một dân tộc. Trong một thể chế dân chủ chính tư tưởng của nhân dân mới là tuyệt đối và quán xuyến trong tiến trình phát triển đất nước. Một lãnh tụ chẳng có tư tưởng gì và sinh ra trong một giai đoạn lịch sử lạc hậu khốn cùng của đất nước , và đã chết đi gần 50 năm, trong khi thế giới mỗi ngày một thay đổi đến chóng mặt trong từng giây, thế nhưng lại đem cái gọi là tư tưởng của một kẻ lạc hậu làm kim chỉ nam để phát triển đất nước thì dân tộc đó không bị tụt hậu mới là điều lạ lùng.
Nói tóm lại đối với cộng sản sẽ không bao giờ có đối thoại một cách công bằng. Vở kịch đã được đoán trước , chỉ có điều nó bị hạ màn hơi sớm. Hạ màn khi chưa bắt đầu.
Chỉ những kẻ ảo tưởng mới hy vọng vào ba cái trò hề nhố nhăng, một vở hài nhảm trong thị trường game show vốn lạm phát các chiêu trò chọc cười rẻ tiền.Dù sao đảng cộng sản cũng không thể thoát khỏi câu nói đóng đinh của tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu.

NHỮNG CHÍNH TRỊ GIA GỐC VIỆT .

Có vài người Việt, vì sống quá lâu trong cuộc chiến Việt Nam, do lòng căm thù cộng sản còn sâu đậm, nên khi sang Hoa Kỳ họ vẫn còn bị tác động tâm lý này ảnh hưởng khi nhìn nhiều vấn đề khác. Nhất là chuyện chính trị tại một nước quá lớn, và quá mới đối với họ. Dù họ có sống mấy chục năm cũng chưa chắc đã quen. Một ví dụ, họ không hiểu tại sao tổng thống Mỹ phải qua hai cuộc bầu phiếu, một popular, một deligate. Họ không hiểu rằng đây là biện pháp chống gian lận vô cùng hữu hiệu mà những nhà lập quốc đầu tiên của Hoa Kỳ đưa ra, nhằm ngăn chận tình trạng tiểu bang lớn đàn áp tiểu bang nhỏ. Nếu chỉ dùng phổ thông đầu phiếu, kẻ gian lận chỉ cần hốt phiếu của hai tiểu bang lớn, như California và Florida chẳng hạn, là thắng cử. Cứ như vậy, các tiểu bang nhỏ chỉ luôn là đám muỗi mòng. Điều này chắc chắn sẽ có lúc dẫn đến nội chiến, do kẻ thù bên ngoài đâm thọc, xúi dục để phá thối và lợi dụng.
Tình trạng thương ghét ở trên cũng là chuyện bình thường đối với vài người Việt có đầu óc cố chấp, hẹp hòi. Sống ở Mỹ nhưng họ chỉ lẩn quẩn trong cộng đồng người Việt, và suy nghĩ như đã từng sống cách đây mấy chục năm bên bờ tre, bụi chuối ở Việt Nam. Đây chỉ là di chứng tâm lý, vì vô tình nên họ không hề nhận biết. Nhất là đối với ai đã lỡ không thích một người nào từ trước. Đối với họ, kẻ họ đã lỡ không thích, không ưa, thì không bao giờ được quyền làm điều hay điều tốt.
Khi thương trái ấu cũng tròn, khi ghét trái bồ hòn cũng méo.
Đã sống ở Mỹ, chúng ta nên tập vượt thắng thói quen bờ tre, rẫy bắp này. Nên có cái nhìn cởi mở và rộng thoáng hơn. Hãy cố gắng quên cá nhân Donald Trump. Cá nhân Trump chẳng là cái gì cả. Ngày mai có thể ông này bị đứng tim mà chết cũng không ai biết được. Ở cái tuổi 71, với bao áp lực nặng nề đè lên đầu tổng thống Mỹ, chưa chắc ông ta đủ sức khỏe sống lâu đâu. Chưa nói là có thể bị bắn chết bất kỳ lúc nào. Bởi nếu ông không là tổng thống Mỹ, chúng ta có biết Donald Trump là ai. Hơn nữa, cá nhân Trump không là gì cả. Chúng ta nên tập bình tĩnh, và coi xem con người này, trong vai trò tổng thống Mỹ, ông ta đã làm gì và sẽ làm được gì cho nước Mỹ, và tình hình thế giới, tốt hơn nữa là đối với hoàn cảnh Việt Nam hiện nay.
Cái đám báo Người Việt này là kẻ đã tiếp Nguyễn Tấn Dũng, ngay tại Little Saigon, khi tên này chưa làm thủ tướng. Là đám mà năm 1986, cho phát hình lá cờ máu của Việt cộng bay đỏ rực trên màn hình tivi trong đoạn mở đầu chương trình Truyền Hình Người Việt, khiến cả cộng đồng người Việt vô cùng phẫn nộ. Là đám cho đăng bài chửi người lính Việt Nam Cộng Hòa. Là đám cho đăng cờ Việt Nam Cộng Hòa bỏ trong bồn cầu tiêu. Là đám xuất bản cuốn Bên Thắng Cuộc do tên sĩ quan công an cộng đảng Huy Đức, tay sai Võ Văn Kiệt cậy nhờ xuất bản bên Mỹ. Chúng ta nên cẩn thận.
Dù gì đi nữa, hiện tại Donald Trump vẫn là tổng thống thứ 45 của Mỹ. Cho dù ngày mai ông ta bị truất phế hay bị giết chết. Bất cứ một biến động nào cũng làm rối loạn nền chính trị Hoa Kỳ. Chắc chắn sẽ có kẻ lợi dụng và thao túng. Kẻ đó là ai, với sự hiểu biết quá nghèo nàn, nhỏ hẹp trong thân phận hèn mọn của kẻ tỵ nạn, chúng ta không thể nào biết rõ được. Nhưng khi quốc gia có rối loạn, dù đó là Mỹ, chắc chắn có kẻ phá đám để lợi dụng. Cuộc thảm sát tổng thống Ngô Đình Diệm vào năm 1963 là một bằng chứng và kinh nghiệm lịch sử cho nhiều người Việt Nam. Nói cho cùng Trump chỉ mới lên làm tổng thống có 4, 5 tháng.
Thực ra, những chuyện ồn ào đòi trù dập liên tục này không có gì mới lạ. Vượt qua những cơn sóng to gió dữ mới đáng mặt hào kiệt làm nên lịch sử. Bị quật té bể đầu thì cũng là chuyện có sức chơi, có sức chịu.
Khi Trump thắng phiếu, ngay hôm sau đã có xuống đường biểu tình bạo động chống Trump khắp nơi. Tiếp đến có phong trào cho rằng gian lận, đòi hủy bỏ kết quả. Khi làm lễ nhậm chức có phong trào đòi phá vỡ lễ nhậm chức, chận đường không cho Trump đến lễ đài. Sau khi Trump nhậm chức vài ngày liền có phong trào đòi truất phế Trump. Có người còn đòi giết Trump. Đến cả tiểu bang California đòi tách rời khỏi Mỹ lập nước riêng vì không chấp nhận Trump. Những điều này không mới mẻ gì. Cả thế giới nổi lên chống, ngay hôm sau khi Trump vừa thắng phiếu. Một điều chưa từng xảy ra trong lịch sử 44 tổng thống Hoa Kỳ trước đây. Không mấy người Việt thắc mắc, tại sao có chuyện lạ đời và toàn cầu như vậy. E rằng tổng thống thứ 16, hay 35 của Mỹ là ai họ cũng không biết. Nhưng bàn chuyện chính trị Mỹ ngoài quán cà phê vỉa hè thì họ rành lắm. Điều chúng ta thường gọi là trà dư tửu hậu. Nhưng đối với họ đó là chuyện kinh bang tế thế, bên ly cà phê và nửa khúc bánh mì.
Cho nên, đối với Trump không có chuyện này cũng sẽ có chuyện khác. Đây là điều Donald Trump phải chấp nhận khi muốn nhảy vào chính trường Mỹ. Dù là cường quốc, không có nghĩa là Mỹ không chịu sự thao túng nặng nề và phá thối của bao nhiêu trung tâm quyền lực khác trên thế giới. Họ là ai, chắc gì chúng ta biết rõ. Hoa Kỳ sống sót được trong suốt 241 năm nay là quá giỏi rồi. Mà lại trở nên cường quốc trên thế giới. Có vậy hôm nay đám người Việt bèo nhèo chúng ta mới sống nhởn nhơ bên Mỹ, ngồi ngoài quán cà phê gặm bánh mì, bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ. Riêng điều này cũng đủ khiến hàng trăm quốc gia khác ganh ghét và quyết tâm liên tục phá thối. Trong khi đó, Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được có 19 năm (1956-1975), với bao tang thương và chết chóc để bây giờ cả nước Việt Nam, từ Nam Quan đến Cà Mau, coi như mất vào tay Tàu cộng.
Không nên cho rằng tất cả chính trị gia chuyên nghiệp (career politician) ở Mỹ là những người chỉ lo cho Hoa Kỳ. Nghề của họ là làm chính trị để kiếm sống, không phải để lo cho Hoa Kỳ. Một vài người Việt chưa quen, và hiểu, rằng làm chính trị tại Mỹ, tương tự như bác sĩ, chỉ là một cái nghề kiếm sống, một career, không phải là lý tưởng phục vụ đất nước hay dân tộc. Clint Eastwood, Arnold Schwarzenegger làm nghề diễn viên điện ảnh. Gặp thời gặp lúc họ chuyển sang nghề làm chính trị. Hết thời họ chuyển lại nghề diễn viên điện ảnh. Hay Jasen Chaffetz đang là dân biểu hạ viện, tuyên bố sẽ bỏ nghề chính trị, để có thì giờ lo cho gia đình vợ con. Cũng như những người làm kỹ sư, hay assembly để kiếm sống, không phải để lo cho công ty phát triển lớn mạnh. Chỗ nào trả tiền nhiều hơn là bỏ chỗ cũ sang chỗ mới. Cũng vậy, những chính trị gia chuyên nghiệp theo phe cũ không làm nên ăn ra, họ sẵn sàng bỏ, nhảy sang phe khác. Chứ cũng chẳng lý tưởng hay lý tượng gì cả.
Có mấy chính trị gia quán cà phê vỉa hè người Việt biết Hillary Clinton, và Leon Panetta, trước đây theo Cộng Hòa, sau đó bỏ Cộng Hòa nhảy sang Dân Chủ. Chưa nói đến việc cùng một phe mà còn năm bè bảy cánh. Có lúc họ ồn ào chê, chửi để gây tiếng vang nhằm hốt phiếu, chứ thực ra họ cũng chẳng thù oán gì ai. Nghề chuyên môn của career politician là vậy. Ví dụ, khi Trump không cho phóng viên CNN tham dự họp báo, John McCain liền lớn tiếng ồn ào tuyên bố Trump vi phạm Tu Chính Án thứ nhất, là kẻ độc tài, cần phải bị truất phế. Thật ra, John McCain chỉ lợi dụng, ồn ào để chuẩn bị cho kỳ tới. Cá nhân ông ta chưa chắc ghét bỏ gì Trump. Vài người Việt không hiểu chuyện, nghe John McCain chửi Trump, đúng với sự ghét hận của riêng ẩn chứa trong lòng nên hùa theo rối rít, để thỏa mãn ẩn ức tâm lý bệnh hoạn sâu kín trong lòng. Những người này cũng chẳng phải thù ghét gì Trump. Họ chỉ muốn thỏa mãn căn bệnh ganh ghét thầm kín của họ, và chứng tỏ họ luôn nhận xét đúng. Họ đã nhận xét thì không thể sai được. Nhất là kẻ họ nhận xét lại là tổng thống Hoa Kỳ. Bảo kẻ đó xấu thì chắc chắn kẻ đó không bao giờ có thể tốt. Đã khen người nào thì kẻ đó không thể dỡ được. Ngoài ra, những nhân vật chính trị chuyên nghiệp như Eugene McCarthy, John Kerry, John McCain vẫn chửi và lên án Mỹ thậm tệ trong cuộc chiến Việt Nam, nhưng ít người biết đến. Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, là kẻ được cố tổng thống Ngô Đình Diệm xem như con cháu trong nhà mà còn phản.
Thêm nữa, còn có loại chính trị gia đối lập cuội, giả bộ theo phe khác nhưng làm gián điệp cho chủ. Chủ là ai chúng ta làm sao biết được. Ví dụ, trong cuộc bầu cử vừa rồi, Jill Stein của Green Party, ăn tiền, chấp nhận làm nhiệm vụ đốt phiếu Cộng Hòa. Đây là tình trạng pay to play trong lãnh vực hành nghề chính trị tại Mỹ. Nên hai ngày sau khi Dân Chủ thua phiếu, bà này liền theo lệnh Dân Chủ đâm đơn đòi kiểm phiếu, cho rằng phe Cộng Hòa gian lận. Dù bà lão này chỉ có 1% phiếu phổ thông. Có kiểm cách gì đi nữa bà cũng không là tổng thống Mỹ. Bà chỉ nhận lệnh mà phải làm thôi. Không biết có mấy người Việt nhận biết điều này. Có thể, họ không hề biết Green Party là cái củ cải gì. Đối với vài người Việt đó, không nhìn ra được trò chơi bẩn này mà chúng ta nói chuyện chính trị Hoa Kỳ, e rằng hơi quá sức của họ.
Nói tới Cộng Hòa họ không phân biệt nổi thế nào là Tea Party, Radical, và Conservative. Nói tới Dân Chủ họ không hề biết thế nào là Liberal, Libertarian, Centrist, hay Progressive. Cũng là Dân Chủ, đã Liberal tại sao lại còn có Libertarian. Họ chỉ ồn ào kháo mấy chữ Cộng Hòa và Dân Chủ, đọc từ vài tờ báo miệt vườn lẩn quẩn trong cộng đồng người Việt, rồi tự thỏa mãn với cái kiến thức chính trị Hoa Kỳ để kháo chuyện trong quán cà phê. Hừng hực như nữ ca sĩ Madonna tuyên bố sẽ bỏ Mỹ sang Canada sống nếu Trump thắng cử, nhưng cũng đâu có dám làm. Nữ quái kiệt này ồn ào để hớp hồn những người nhẹ dạ, tạo biến cố, đánh bóng tên tuổi, chứ qua Canada sống thì coi như sự nghiệp tiêu tan. Mấy người Việt thù ghét Trump đó sao không vượt biên về Việt Nam sống với cộng sản mà ngồi bên này ăn tiền SSI và nhận Food Stamp, ra quán cà phê đọc báo người Việt, bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ.
Lãnh tụ của 50 quốc gia Hồi Giáo cùng kéo đến nghe tổng thống Mỹ nói diễn văn tại cung điện Riyadh của Saudi Arabia chỉ trong khoảng 30 phút. Đây phải xem là một biến cố lịch sử, và là thắng lợi lớn của tổng thống Hoa Kỳ, trong thế giới Hồi Giáo. Không phải của cá nhân Trump. Vài người chỉ đọc báo tiếng Việt, e rằng không biết cả chuyện này. Họ chỉ muốn nghe Trump bị chửi cách nào để có tin giật gân, kháo chuyện ngoài quán cà phê. Họ ác đến độ có thể trông chờ và vui mừng khi nghe tin Trump bị bắn chết trên đường ra ngoại quốc. Cũng tội nghiệp cho đất nước Hoa Kỳ, phải cưu mang những kẻ lòng dạ nhỏ nhen, sống từ bờ mương, rãnh bùn bên Việt Nam, pp nhưng lòng luôn mang nặng hận thù vô lý này. Nếu Trump là một thằng tồi, như vài đại chính trị gia quán cà phê người Việt nhận định, chẳng lẽ tình báo gián điệp ngoại quốc không hề hay biết. Nếu Trump là thằng khùng, thì quốc vương Saudi Arabia phải là thằng khờ. Trump là thằng khùng mà mình không dám vùng lên quật nó xuống thì mình là thằng hèn. Đã là thằng hèn thì mở mắt nhìn trời chi nữa để ông trời phải che mắt nhắm, khiến thế gian phải chịu cảnh tối tăm u ám.
Hãng truyền hình chính thức của vương quốc Saudi Arabia trực tiếp truyền hình suốt cả ngày trời. Trong khi đó, CNN, NBC tìm mọi cách chê Donald Trump cho hết giờ, kể cả việc chê Melania Trump mặc trang phục không đúng nghi thức Hồi Giáo. Phải chi Melania là gốc Việt, chắc họ đã hừng hực ca tụng Donald Trump đến sùi bọt mép. Trump vừa lên chưa được 4 tháng đã đề nghị thăng chức Lương Xuân Việt lên cấp tướng hai sao. Họ khen Việt nức nở. Nhưng vẫn chửi Trump không tiếc lời. Cái tính khí nhỏ nhen và bè đảng bệnh hoạn của vài người Việt chúng ta thường là vậy. Dù sao những chửi rủa, trù dập hiện nay là điều cá nhân Donald Trump phải chấp nhận đổ mồ hôi, sôi máu mắt, trong khi ngồi ghế tổng thống Mỹ. Chưa nói là có thể bị mất mạng bất cứ lúc nào. Điều này đã xảy ra ngay đêm sau khi Trump vừa thắng phiếu. Không phải mới lạ gì. Chúng ta không nên quá kích động vì Mainstream Media của Mỹ. Huống chi vài tờ báo tiếng Việt, chỉ đi mót tin của người khác đem về dịch ra đăng lại.
Tại sao chúng ta không chịu, lắc mạnh cái đầu, đưa mắt ra xa, nhìn chuyến đi vừa rồi của Trump tại Saudi Arabia, là một thắng lợi của Hoa Kỳ, trên trường quốc tế, từ kinh tế đến chính trị, mà cứ mãi cho là của riêng cá nhân Trump, để thỏa mãn mối hận lòng vô lý và bệnh hoạn. Chỉ một chuyến đi ra ngoại quốc đầu tiên, tổng thống Mỹ, không phải cá nhân Donald Trump, đã đem về cho Hoa Kỳ một hợp đồng kinh tế hơn 400 tỉ dollars, và một cuộc họp thượng đỉnh với sự hiện diện của các nước Hồi Giáo ngay tại trung tâm thế giới Hồi Giáo, là Saudi Arabia. Trong khi đó, với 8 năm của Oabama, hợp tác giữa Mỹ với vương quốc dầu hỏa Saudi Arabia hầu như hoàn toàn bế tắc, từ kinh tế đến vấn đề Hồi Giáo, thì không mấy người biết. Và cũng không ai muốn nhắc đến. Nói vậy chứ họ có biết gì đâu mà nói. Tại sao họ cứ cho rằng đó là con bài gỡ gạt của cá nhân Trump để che lấp những rối rắm nội bộ. Kiến thức chính trị của họ nghèo nàn đến độ họ không hề biết rằng nội bộ nước Mỹ lúc nào cũng rối rắm cả. Hơn nữa, ngay cả tình hình trên thế giới cũng chính là nội bộ nước Mỹ. Từ Kennedy, đến Johnson, Ford, Nixon, Clinton, v.v... Đây là cái nhìn khá lạ lùng và bệnh hoạn của vài người Việt đang ăn tiền SSI và xin Food Stamp sống nhởn nhơ trên đất Mỹ hiện nay. Những ẩn tình thực sự trong nội cung họ biết rõ được bao nhiêu, ngoài việc vào youtube và xem tivi cho tiêu cơm sau bữa ăn, hay vào ngày cuối tuần không có bạn bè rủ đi nhậu, hoặc đọc tờ báo biếu liệng trước cửa chợ Việt Nam để luận bàn chính trị Hoa Kỳ và tình hình thế giới nơi quán cà phê vỉa hè.
Khi Trump cho bắn 59 hỏa tiễn Tomahawk khiến dân chúng Syria vui mừng đến nổi không dám tin, thì không ai thèm để ý. Hay họ không dám để ý. Vì sự việc xảy ra ngược lại những gì họ đã tiên tri. Nên cứ xem như là không có thì an tâm và tự tin hơn. Không có mấy hãng truyền thông dòng chính thèm đưa tin. Trong khi đó họ liên tục đăng hình Pelosi gay gắt kết án Trump đã ngu ngốc gây nguy hiểm cho nền an ninh Hoa Kỳ, gây bất ổn tình hình thế giới, và cố tình gây thế chiến thứ ba. Nghe bấy nhiêu, nhiều người đã hoảng hồn. Sẵn đã lỡ ghét Trump, vài người Việt này càng hả hê và chửi hùa theo mạnh hơn. Một bà lão hom hem, khi Trump vừa nhậm chức tổng thống chưa được bảy ngày, bà ta đã lớn tiếng chửi Trump và kết luận rằng: "We've seen nothing that I can work with President Bush." Thiết huyết bà bà Pelosi này hận thù tổng thống George W. Bush từ bao năm nay đến hơn 8 năm sau vẫn còn lú lẫn. Một lão bà lú lẫn nặng như vậy mà giữ chức chủ tịch phe thiểu số hạ viện của Dân Chủ, nghĩ cũng hay và đáng khen. Không biết có bao nhiêu người Việt nghe được câu này. Hay họ chỉ bàn chuyện chính trị Hoa Kỳ qua mấy tờ báo tiếng Việt. Kiểu như tờ Người Việt chẳng hạn. Tiếp theo lời quái lão bà bà Pelosi, bà Dân Chủ da đen Maxines Waters, cũng hừng hực kêu gọi quốc hội phải truất phế ngay Donald Trump vì ông này mang tội giết người, ra lệnh tấn công Aleppo. Sự việc xảy ra vào năm 2010, trong nhiệm kỳ đầu của tổng thống Barack Obama. Không biết vài người Việt đó có biết Aleppo ở đâu, và chuyện gì đã xảy ra khi Obama vừa làm tổng thống Mỹ có hơn một năm. Câu chuyện chính trị Hoa Kỳ trong đầu vài chính trị gia gốc Việt đó nó khôi hài đến vậy. Nhưng khi Trump twitter một câu là witch hunt và CNN, NBC, ABC đồng loạt rầm rộ chửi, thì họ hùa vào chửi theo. Nghe chửi, nhất là chửi tổng thống Mỹ, thì người Việt rất thích nghe. Không biết vài người Việt đó hiểu chữ rõ witch hunt có ý nghĩa gì trong lịch sử Hoa Kỳ. Nhưng miễn sao nghe cái thằng mình ghét bị chửi, bị chê là thỏa mãn rồi.
Và họ càng chứng tỏ họ xứng đáng để tổng thống Mỹ phải tam cố thảo lư, phải ba lần đến tận nhà mời họ ra làm cố vấn cho nền chính trị Hoa Kỳ và giải bàn cờ thế giới. Kiểu ông khùng Đạo Dừa, Nguyễn Thành Nam, bày ra bàn cờ Việt Nam, thách đố mọi người. Mỗi lần ông khùng này kéo chiếc xà lan ra Hà Nội để giải quyết bàn cờ Việt Nam, thì Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa phải tốn công kéo ông trở vào Cồn Phụng. Nhưng đâu có dễ chơi hoài như vậy. Sau năm 1975, khi cướp được Miền Nam, cộng sản cắt cổ ông khùng này ngay. Ném xác dưới bùn. Dẹp luôn Cồn Phụng. Người Việt chúng ta có khá nhiều ông đạo loại này. Nhất là về chính trị Hoa Kỳ và tình hình thế giới.
Cá nhân Trump không là gì cả. Nhưng tổng thống Hoa Kỳ thì khác. Tại sao họ mãi loay hoay, ồn ào về việc Melania Trump mặc trang phục không đúng theo phong tục Hồi Giáo, khi gặp vua Salman của Saudi Arabia. Mấy con người này cái đầu đã bị bệnh nặng. Cái bệnh vạch lá tìm sâu, cho thỏa mãn lòng ghét hận bệnh hoạn. Thật ra họ cũng chẳng ghét bỏ gì Trump. Họ chỉ muốn thỏa mãn sự ghét chửi theo thói quen từ xưa mà thôi. Và họ đã xem giò, xem cựa, nhận định về tổng thống Mỹ thì không thể nào sai được. Chửi ai không cần biết, nghe chê, nghe chửi là đã lỗ tai rồi. Tại sao khi những người Hồi Giáo sang Mỹ mặc áo quần trùm đầu, trùm đít, thì họ không phê bình sao không mặc áo quần như Mỹ. Kiến thức của họ nghèo đến nổi họ không hiểu, khi quốc khách mặc trang phục, bắt buộc phải qua sự góp ý, và đồng ý trước, của Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết của quốc gia chủ nhà. Nhất là quốc gia đó lại là trung tâm đầu não của thế giới Hồi Giáo. Ví dụ nhỏ, năm 2006, khi George Bush, cùng các nhân vật lãnh đạo Á Châu sang Việt Nam cộng sản dự hội nghị APEC phải mặc áo dài khăn đóng, do cộng sản Việt Nam đưa ra. Chưa chắc cá nhân tổng thống George Bush của Mỹ thích mặc như vậy. Chúng ta không hiểu nghi thức khánh tiết ở cấp độ quốc khách này, cứ cho rằng ai muốn mặc sao cũng được. Một lễ cưới nhỏ có vài người trong hai gia đình, mà cô dâu chú rể lúc nào mặc trang phục nào cũng phải rõ ràng và có sắp xếp từ trước, huống gì tổng thống Hoa Kỳ gặp quốc vương Saudi Arbia. Mỗi một bước đi, một chỗ ngồi của lãnh tụ hai bên, dù là chính cá nhân vua Salman của Saudi Aribia, đều phải qua sự sắp xếp, và hướng dẫn cẩn thận của Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết. Họ kém hiểu biết, hay không hề biết có Bộ Nghi Lễ và Khánh Tiết, nhất là quốc gia theo chế độ vương quyền tuyệt đối và Hồi Giáo, nên khi nghe nói xấu là họ hả hê. Cái thằng mình ghét thì chuyện gì nó cũng phải đáng ghét, mới vui lòng, dù âm thầm nhưng sâu thẳm. Và họ chỉ muốn chứng minh họ luôn đúng. Họ đã nhận xét thì không thể nào sai được.
Khi John Kennedy sang dự hội nghị thượng đỉnh, vì hớ hênh, Kennedy đã nhỏ con, lại đứng dưới ba bậc cấp, đưa tay chồm người lên bắt tay Khrushchev. Trông giống như Khrushchev to lớn của Nga cộng đang đứng trên cao nắm tay tổng thống Mỹ kéo giật lên mấy bậc cấp Chỉ có bấy nhiêu, liền sau đó Khrushchev ra lệnh đưa hỏa tiễn Nga sang Cuba đe dọa Mỹ. Khiến học sinh tiểu học Hoa Kỳ hàng tuần phải lo tập núp xuống gầm bàn trốn hỏa tiễn Nga phóng từ Cuba.
Khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu sang đảo Midway gặp riêng tổng thống Richard Nixon, dù không là cuộc tiếp xúc chính thức mang nghi lễ quốc gia, tổng thống Thiệu vẫn yêu cầu máy bay của Nixon phải xuống trước để chủ nhà ra tận phi cơ đón khách. Nixon biết gặp người không phải tay vừa, bèn giả bộ đồng ý. Nhưng cố tình gạt tổng thống Thiệu, cho bay vòng vòng trên không, chờ phi cơ tổng thống Thiệu đáp xong, mới hạ cánh. Điều này khiến tổng thống Thiệu với tư cách tổng thống Việt Nam Cộng Hòa rất giận. Nhưng chưa hết, khi vào phòng họp riêng, Nixon chỉ bày bốn cái ghế. Một chiếc thật to cao, dành cho Nixon. Ba ghế còn lại nhỏ thấp, đặt ngay trước mặt dành cho Nguyễn Văn Thiệu, Hoàng Đức Nhã, và Henry Kissinger. Cứ như ông chủ lớn ngồi trên cao, nói chuyện với ba nhân viên ngồi thấp phía dưới ngay trước mặt. Nếu không để ý, cái háng của Nixon trong thế ngồi đã ngang tầm mặt tổng thống Thiệu. Không nói tiếng nào, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lặng lẽ đi tìm chiếc ghế đúng kiểu dành cho Nixon, tự tay mang đặt sát bên ghế Nixon, rồi mới thản nhiên mỉm cười bắt tay Nixon và cả hai cùng lên ngồi ngang hàng. Chỉ riêng điều này cũng đủ cho biết bản lĩnh ngoại giao của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu của Việt Nam Cộng Hòa. Điều này có mấy người Việt bàn chuyện chính trị thế giới ngoài quán cà phê vỉa hè hiểu rõ. Họ chỉ giỏi chửi Sáu Thẹo là tên vô tài bất tướng làm mất nước.
Khi Obama lên làm tổng thống Mỹ sang Saudi Arabia, đệ nhất phu nhân Michelle Obama không được đi theo để gặp vua Saudi Arabia. Dù chúng ta biết rằng tổng thống Mỹ ra nước ngoài luôn có đệ nhất phu nhân đi theo. Theo nghi lễ tổng thống Barack Obama của Hoa Kỳ phải cong lưng, chổng mông, lòi cả áo sơ mi trắng bên trong quần, cúi đầu thật thấp, hôn lên nhẫn của nhà vua đang đứng thẳng người chìa tay ra. Chỉ bấy nhiêu, đã khiến dân Mỹ trắng giận muốn điên lên, vì ông tổng thống da đen này đã làm nhục danh dự đất nước Hoa Kỳ. Có mấy người Việt Nam nhận biết qua việc này. Vừa rồi, khi Obama sang Tàu cộng, cũng bị một vố tương tự, phải xuống cửa sau, khiến dân Mỹ trắng phải gọi là "Obama forced exit from ass of Air Force One." Tức Obama chui ra từ lỗ đít của Air Force Once. Tập Cận Bình cũng không thèm ra đón, nói chi đến trải thảm đỏ.
Ngày hôm trước, Trump tiếp vua của Jordan tại tòa Bạch Ốc. Nhưng hôm sau Trump chỉ tiếp Tập Cận Bình tại tư gia ở Florida. Dù có to lớn đến mấy, đây cũng chỉ là nhà riêng của Trump, không phải là nơi tổng thống Mỹ tiếp quốc khách. Đây cũng có thể là cách ông tổng thống Mỹ trả lễ cho tên trùm Tàu cộng qua vụ làm xấu Barack Obama tại phi trường Bắc Kinh vừa rồi. Không nên thấy trước mắt là Trump hay Obama. Nên cố gắng dùng thuốc nhỏ mắt, hay lau lại kính, để thấy họ là tổng thống Hoa Kỳ, một đại cường quốc trên thế giới, qua những nghi thức khánh tiết ngoại giao quốc tế bắt buộc phải có.khi tiếp quốc khách. Trong một đám cưới có vài chục mạng mà mâm trầu buồng cau còn quan trọng, huống gì đón tiếp quốc khách.
Bà Tống Mỹ Linh, vợ Tưởng Giới Thạch, mỗi khi sang Mỹ đều sống ngay trong tòa Bạch Ốc. Không cần biết lúc nào, mỗi khi Tống Mỹ Linh bước chân xuống khỏi giường, là phải có người làm lại giường cho bà ta. Có lần, Winston Churchill, thủ tướng Anh, muốn gặp riêng Tống Mỹ Linh. Bà nói Churchill của vương quốc Anh muốn gặp, phải đến, chứ bà đâu có muốn gặp Churchill. Cuối cùng, tổng thống Roosevelt phải sắp xếp mời Churchill đến tòa Bạch Ốc gặp bà ta. Một lần Tống Mỹ Linh muốn đến California, liền tối hôm đó, tòa Bạch Ốc bắt ca nhạc sĩ tại Hollywood phải sáng tác ngay một bản nhạc chào đón Tống Mỹ Linh. Sáng sớm hôm sau, cả một đoàn ca nhạc sĩ Mỹ phải dàn chào đứng sẵn tại sân bay, chờ Tống Mỹ Linh ra nơi cửa phi cơ để họ trổi bài ca chào đón. Nhưng khi máy bay đáp xuống, Tống Mỹ Linh vẫn còn đang ngủ. Thế là người hầu của Tống Mỹ Linh phải ra nơi cửa phi cơ đứng vẫy tay để nghe bản nhạc chào mừng Tống Mỹ Linh.
Họ không phải là cá nhân nào cả. Họ là nhân vật đại diện cho một quốc gia. Khi ra ngoại quốc bắt buộc họ phải giữ danh dự của quốc gia họ đại diện. Ở Việt Nam, nhà trai đến nhà gái rước dâu, mà phải khom lưng, cúi đầu, vén màn đi vào từ cửa sau ngã chuồng heo, thì chắc chắn là có chuyện lớn. Huống chi một tổng thống Mỹ, mà phải "chui ra từ lỗ đít phi cơ" ngay tại phi trường Bắc Kinh. Hãy nhìn lại cách tổng thống Thiệu đối với Nixon ở Midway, may ra mấy con người Việt quen sống nơi bờ ao, xẻo ruộng này mở mắt được đôi điều.
Trong khi đó, trong chuyến sang Saudi Arabia vừa rồi, không những tổng thống Mỹ mà cả đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ vẫn đứng thẳng người bắt tay nhà vua. Người hiểu chuyện sẽ nhận biết đây là biến cố ngoại giao lịch sử đối với Hoa Kỳ, Saudi Arabia và cả những nước Hồi Giáo. Bởi người Hồi Giáo không chấp nhận sự có mặt của phụ nữ ngoài công chúng. Lại còn dám bắt tay nhà vua là điều chưa từng có. Họ trải thảm đỏ từ sát cửa máy bay, đến tận Cadillac One, cả nhà vua cũng ra tiếp rước. Sau đó kinh đô của vương quốc Hồi Giáo như mở lễ hội, tưng bừng đón tiếp tổng thống Mỹ đến cung điện Riyadh, không phải cá nhân Donald Trump, như một ông vua, từ ngựa xe đến đàn hát, rầm rộ theo từng bước đi, rước tổng thống Mỹ về hoàng cung Riyadh chỉ để uống một ly nước trà dâng cho quốc khách. Người biết chuyện, nhìn điều này cũng đủ biết thắng lợi ngoại giao của Hoa Kỳ trong chuyến đi này. Không nên thấy đó là cá nhân Trump. Nên biết, dù chỉ là cái bắt tay, khi nào Trưởng Ban Nghi Lễ ra hiệu, cả vua lẫn tổng thống mới đưa tay ra bắt. Phải có sự ra hiệu của Trưởng Ban Nghi Lễ quốc vương Salman mới bắt tay đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ. Đã gọi là nghi lễ thì bất cứ ai, dù là vua hay tổng thống, cũng phải theo sự hướng dẫn của Trưởng Ban Nghi Lễ. Vì người này là đại diện cho Nghi Thức Lễ Tiết, không phải một cá nhân dưới quyền. Không phải ai muốn làm gì thì làm. Và chủ khách, hai người phải đứng hai bên mép thảm. Tổng thống Mỹ lúc đó là khách, vẫn chưa được đặt chân lên thảm đỏ của hoàng gia. Sau khi Trưởng Ban Nghi Lễ ra hiệu, nhà vua mới đưa tay mời tổng thống Mỹ bước lên thảm để tiến vào hoàng cung. Dọc đường đi, bao nhiêu đoàn người kể cả các đoàn ca múa cờ gươm, trổi trống kèn nhạc, theo từng bước chân tổng thống Mỹ, dù ngay bên trong cung điện. Cứ như đang xem phim Hoàn Châu Các Các của Quỳnh Dao. Cờ Mỹ và Saudi Arabia bay rợp trời dọc từ sân bay đến hoàng cung Riyadh. Không nên cho rằng đó là của cá nhân Trump mà bị lòng căm ghét hành hạ. Nên xem đó là vinh dự và niềm hãnh diện của Hoa Kỳ, và xem ông tổng thống Mỹ này làm gì để Make America Great Again.
Đừng để hình ảnh của Trump và Melania nhảy vào trong đầu, mà bị lòng ghét hận cá nhân vùng lên hành hạ. Hãy cố gắng nhướng mắt lên cao để thấy đó là tổng thống Mỹ và đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ. Nói vậy, chứ cái mở mắt này không dễ gì mấy nhà đại chính trị quán cà phê vỉa hè gốc Việt làm được.
Để khoản đãi tổng thống Mỹ một chung trà theo nghi lễ quốc khách, hoàng gia Saudi Arabia phải mất cả tiếng đồng hồ cho nghi lễ này. Đã vậy, đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ ngồi sát ngay bên tay mặt quốc vuơng Salman. Một điều chưa từng có đối với vương quốc kinh đô của thế giới Hồi Giáo. Nên biết hoàng hậu chánh cung của quốc vương Salman cũng không được phép hiện diện. Sau khi uống xong chung trà, ông tổng thống Mỹ này còn được trao huy chương cao quý nhất của vương quốc Saudi Arabia. Trong khi đó, cũng là tổng thống Mỹ, mà Barack Obama phải khom lưng, cúi đầu, chổng mông hôn chiếc nhẫn nơi ngón tay của quốc vương Saudi Arabia. Một cái tát vào mặt Hoa Kỳ qua lễ tiết ngoại giao mà có mấy người chính trị gia gốc Việt nhận hiểu được. Cũng như trường hợp Obama phải chui ra từ lỗ đít của chiếc phi cơ Air Force One mà Bắc Kinh đã dành cho Mỹ. Hai hình ảnh, hai cuộc đời, là vậy.
Về việc James Comey. Ông này trong thời gian tranh cử tổng thống Mỹ, đã hai lần lên tiếng bắn Hillary Clinton về vụ email rồi giựt ngược lại. Đủ cho thấy con người này có nhiều lẩn khuất phía sau, mà chúng ta không thể biết rõ hết nội tình. Về phương diện điều hành chính phủ, Donald Trump có thể thay ông ta ngay từ lúc vừa nhậm chức. Nhưng trong ngày nhậm chức, Trump vẫn ân cần ca ngợi Comey. Qua việc Trump vẫn còn giữ James Comey cho đến bây giờ, chúng ta nên hiểu rằng, có rất nhiều lấn cấn phía sau trong nội cung, mà cá nhân Trump không giải quyết nổi. Trước đây hai tháng, Trump cũng bắn tiếng giao FBI cho Trey Gowdy, chủ tịch ủy ban điều tra và tình báo hạ viện đảm nhận. Nhưng Trey Gowdy cùng lúc không thể nhận hai chức vụ, vừa hành pháp vừa lập pháp, cộng thêm bao nhiêu ẩn tình phía sau, nên lúc đầu Trey Gowdy nhận, nhưng sau từ chối. Điều này cũng cho thấy còn nhiều rối rắm trong chốn thâm cung. Và vụ thay người cho FBI lại chìm xuồng. Đến khi bộ trưởng tư pháp, và còn nhiều người nữa, gây áp lực, nên Trump phải làm vậy. Những chuyện thâm cung bí sử không dễ gì chúng ta biết rõ qua truyền thông đại chúng. Ít ra chúng ta cũng nên nhận biết điều này, dù không biết rõ chuyện gì đang thực sự xảy ra. Không phải điều gì tivi, hay báo chí nói cũng đúng sự thật.
Chưa bầu cử mà tờ Daily News của Mỹ số ra ngày 6/3/2016 đã đăng tin trang bìa Trump Is Hitler. Điều này cho thấy có khá nhiều chính trị gia vỉa hè người Việt xứng đáng tôn vinh là những nhà tiên tri của thế kỷ 21. Có điều khi cần bán cửa hàng, hay sửa nhà, các nhà tiên tri này phải trả tiền cho mấy ông thầy phong thủy, hay thầy bói, thông đồng với mấy tiệm bán tượng thờ khiến họ phải mua thêm tượng đá, tượng đồng, đem về đốt nhang để sớm có kết quả.
Chúng ta đã quên câu nhà báo nói láo ăn tiền. Kể cả báo Washington Post, New York Times, hay báo Người Việt. Báo chí trong cộng đồng người Việt còn thảm hơn nhiều. Họ đói tiền nên nhờ người chạy mối, để viết bài ca tụng và đăng báo theo số tiền thân chủ chịu trả. Có mấy người biết rõ thực tế phía sau mấy tờ báo tiếng Việt. Bà Thanh Hải chỉ cần liệng ra một cái đồng hồ, Phạm Duy phổ nhạc ngay bài thơ con cóc của bà mắt lác này trong một đêm. Không riêng gì Phạm Duy, còn nhiều người nữa tranh nhau giành đồng hồ. Và vô số tờ báo tiếng Việt tranh nhau viết bài kiếm tiền. Đó chỉ là Business. Tiền trao cháo múc. Chúng ta nên biết một thực tế. Những người viết báo chuyên nghiệp, mỗi số báo họ bắt buộc phải có bài đăng. Và bài phải có đủ chữ để lấp đầy trang giấy đã giữ chỗ sẵn. Nếu không thì chết đói ngay. Ví dụ, đại bình luận gia Ngô Nhân Dụng trên báo Người Việt. Mỗi số báo, bắt buộc ông ta phải có đủ chữ để in báo. Họ phải có khả năng chuyên môn nghề nghiệp thay chữ yêu bằng chữ thương. Vì chữ thương nhiều mẫu tự, lợi chữ hơn yêu. Hoặc dùng cả thương yêu, rồi sau đó tìm cách lập lại lần nữa là yêu thương, thì càng lợi chữ hơn nữa. Chê, chửi, càng nhiều càng lợi chữ, và càng kích thích người đọc, tức càng ăn tiền. Có mấy ai hiểu nỗi khổ tâm khi họ phải rặn chữ hàng ngày, nhất là lúc báo sắp giao cho nhà in.
Họ chỉ sống bằng nghề viết mướn. Nhưng họ còn tệ hơn người đánh máy mướn rất nhiều. Bởi người đánh máy mướn không bịa đặt, thêu dệt, và tán chữ cho đầy trang, để tính tiền thân chủ. Họ chỉ là kẻ bán chữ. Nhưng phần lớn là chữ bịa đặt và chữ thêu dệt để kiếm sống qua ngày. Thật ra những người này đáng khinh hơn là đáng tin. Kẻ bán trôn chỉ có thể truyền bệnh thể xác. Nhưng kẻ bán chữ có thể truyền bệnh tinh thần. Họ đáng tởm hơn những người bán trôn nuôi miệng rất nhiều. Nói tới là họ lôi quyền tự do ngôn luận ra hù thiên hạ. Nhưng chính họ là những kẻ hiếp dâm quyền tự do ngôn luận. Điều này có mấy chính trị gia quán cà phê vỉa hè người Việt chúng ta nhận ra. Năm 2001, nhân vụ 11/9, ngày 25/9 trọc Nhất Hạnh từ Pháp sang bỏ tiền mướn New York Times (nguyên trang A5 và A22) đăng bài lên án Mỹ đã bỏ bom giết 300 ngàn người Việt tại một làng ở Bến Tre vào năm 1968 (sau đó sửa là nóc nhà). Dù báo New York Times của Mỹ đăng như vậy, không lẽ người Việt chúng ta tin là sự thật. Với hai trang báo New York Times trọc Hạnh phải trả 45 ngàn dollars. Cũng không ai thắc mắc tiền đâu trọc Hạnh làm được vậy. Và tại sao trọc Hạnh phải vội vàng bay từ Pháp sang Mỹ làm điều này. New York Times của Mỹ còn sẵn sàng đăng mướn chuyện tầm xàm bá vơ, để lấy tiền thì nói chi đến Người Việt, hay Viễn Đông.
Hãy bình tĩnh, nên nhìn mọi việc qua hình ảnh tổng thống Mỹ, không nên xem đó là việc riêng của cá nhân Trump. Mà Trump có bị truất phế, hay bị giết, Hillary cũng không thể nào ngồi ghế tổng thống Mỹ. Chúng ta không nên sống theo câu "thương ai thương cả đường đi, ghét ai ghét cả tông ty họ hàng." Nội bộ đang rối rắm, mà giải quyết được những chuyện quốc tế tốt đẹp. Bình tĩnh nhìn vấn đề, chúng ta phải khen đó là cái hay của tổng thống Mỹ. Không phải của cá nhân Trump. Một ông tướng trong nhà vợ chết con bệnh, mà vẫn bình tĩnh chỉ huy ngoài mặt trận, đạt chiến thắng lớn, thì đó mới là điều đáng khen. Chúng ta không thể nào khen một kẻ mà mình đã lỡ ghét hay sao. Nói cho cùng cái ghét của mình cũng do truyền thông đại chúng đem lại. Chuyện thâm cung bí sử làm sao chúng ta biết rõ ngọn nguồn.
Quan trọng vẫn là chuyện ông tổng thống Mỹ này làm gì cho nước Mỹ, cho thế giới, và tốt hơn nữa là cho Việt Nam hiện nay. Không phải là chuyện của cá nhân Donald Trump.
Vài người Việt quen sống theo tinh thần bè đảng, không hề biết rằng dân Mỹ trắng theo phe này mà bỏ phiếu cho phe kia là điều bình thường. Đầu óc họ phóng khoáng như vậy nên mới có 241 năm Hoa Kỳ đã dẫn đầu thế giới trên mọi phương diện. Còn vài người Việt cái đầu của họ như ông bình vôi, càng sống lâu đầu óc càng teo nhỏ lại, cho đến khi bị nghẹt cứng, phải đem vất bỏ ngoài gốc đa.
Có một điều ít người Việt để ý và nhận ra. Người âm thầm không muốn Hillary ngồi ghế tổng thống Mỹ, nhiều nhất, có thể là Bill Clinton. Bởi Hillary Rodham luôn coi thường Bill Clinton, cho rằng ông này làm tổng thống nhờ dòng họ danh gia thế phiệt Rodham của bà ta. Lúc còn trẻ, Hillary Rodham không thèm làm đám cưới với Bill Clinton vì không muốn đổi sang họ Clinton thấp hèn. Mãi đến khi Clinton làm thống đốc Arkansas bà mới đổi sang họ Clinton. Nhưng cấm bạn bè gọi là Hillary Clinton. Thêm nữa, nếu Hillary làm tổng thống Mỹ, khi ra ngoại quốc, như đợt tổng thống Mỹ sang vương quốc Saudi Arbia vừa rồi, Bill Clinton không được quyền đi ngang hàng với Hillary. Vì đây là Nghi Lễ Khánh Tiết của hai lãnh tụ quốc gia. Dù có đi theo, Bill Clinton cũng không được dự những cuộc thảo luận riêng giữa hai lãnh tụ. Nghĩ đến điều này cũng khiến Bill Clinton đắng miệng trong vị trí một cựu tổng thống Hoa Kỳ. Dĩ nhiên bên ngoài thì phải làm bộ mặt khác. Kiểu như hai vợ chồng đang chửi lộn, nhưng có khách tới thì anh em ngọt xớt. Khách ra về thì tiếp tục chửi. Chưa nói đến việc lúc đó Hillary coi Clinton ra cái củ cải gì. Bà đã từng đấm Clinton sặc máu mũi, đuổi Clinton ra ngủ ngoài phòng khách, trong vụ Monica Lewinski. Vợ chồng ra đường thì tay trong tay, cứ như là hạnh phúc và tình tứ lắm. Nhưng vừa bước vào nhà là như chó với mèo. Lê Uyên từng bỏ nhà theo Phương, để có những bản tình ca Lê Uyên Phương. Nhưng mười năm sau, thì Phương đành gõ thùng đàn ca bài Uyên Xưa một mình. Thực tế, Chuyện Tình Miên Viễn Xót Xa này chắc cũng có vài người đã trải qua.
Nhưng vì sự nghiệp chính trị, Hillary không ly dị. Bà ta là một career politician. Sự nghiệp của bà ta là tham vọng chính trị, chứ không phải chồng con, hay đất nước Hoa Kỳ. Lúc đầu bà theo Cộng Hòa, thấy coi bộ không khấm khá, bà bỏ Cộng Hòa nhảy sang Dân Chủ. Lý tưởng, lý tuợng gi ở con người đầy tham vọng quyền lực từ lúc còn là nữ sinh trung học. Bởi vậy, ngay năm 2008, Bill Clinton âm thầm nhưng tận sức yểm trợ Obama, mà lơ là đối với Hillary Clinton. Điều này ít người nhận ra, nên chỉ có thể cho là bịa đặt.
Người viết chưa hề ủng hộ Trump. Từng cho rằng ông bợm này ăn nói theo kiểu đá cá lăn dưa, đáng ghét. Năm 2008, có đóng tiền gây quỹ và vận động tranh cử cho Hillary Clinton, và không ưa Obama. Nhưng khi Obama làm tổng thống Mỹ thì phải nhìn thấy đó là tổng thống Mỹ, không còn là ông da đen Barack Obama nữa. Nhưng vẫn mừng cho cá nhân Hillary khi bà ta thất cử. Vì bà lão 70 này đau sù sụ. Vận động tranh cử mà phải có người kéo lê. Bác sĩ cá nhân luôn có ống thuốc dấu trong túi áo, chực chờ phóng tới cấp cứu ngay trên bục diễn thuyết. Xe cứu thương chờ sẵn. Bà sẽ không đủ sức khỏe chịu nổi áp lực công việc trong chức vụ tổng thống Hoa Kỳ. Khi Trump nhận chức tổng thống Mỹ, thì chỉ coi ông tổng thống mới này làm được gì, cho Hoa Kỳ, cho thế giới, và tốt hơn nữa là cho Việt Nam. Chúng ta không nên nghe thiên hạ khen, hay chê, là cắm đầu hùa theo, để thỏa mãn tự ái cá nhân. Với thân phận tỵ nạn hèn mọn của người Việt, chúng ta có khen hay chê cũng chẳng ăn thua gì ông ta cả. Chỉ là chúng ta không thoát nổi nếp suy nghĩ của vài người Việt đầu óc cùn lụt, kiến thức nghèo nàn, nhưng cứ đòi làm cố vấn cho tổng thống Hoa Kỳ.
Thật ra, dù bất cứ lúc nào, hay vì bất cứ lý do gì, nếu Donald Trump bị truất phế hay bị bắn chết, đó không phải là lý do bịa đặt lúc sự việc xảy ra. Mà điều này đã được chuẩn bị sẵn với nhiều Options từ trước rất lâu. Chỉ là trong hoàn cảnh nào phải áp dụng Option K hay Option T, ngay từ lúc Donald Trump vừa thắng phiếu vào đêm bầu cử tổng thống Mỹ. Dĩ nhiên cá nhân Donald Trump phải chấp nhận luật chơi này, khi muốn ngồi ghế tổng thống Hoa Kỳ để Make America Great Again.
Francis của Vatican hiện vẫn đang đối diện với áp lực buộc từ chức, tương tự như Benedict năm 2013, thì huống gì Trump.
Hãy nhớ lại lời bà da đen Maxines Waters kết tội Donald Trump là kẻ sát nhân, cần phải bị truất phế, vì sự việc xảy ra tại Aleppo vào năm 2010, khi Obama nhậm chức tổng thống Mỹ chưa được hai năm. Đây chỉ là bộ phim nhiều tập, thuộc loại Hollywood đã được soạn sẵn, có tựa đề Forward To The Past. Do kẻ nào thực sự đạo diễn phía sau, người Việt thấp hèn, và nghèo nàn kiến thức, như chúng ta sẽ không bao giờ biết được.
Không nên cho rằng Hoa Kỳ không có kẻ thù. Thói thường, kẻ càng giàu mạnh càng bị nhiều người thù ghét. Mà đã là kẻ thù của Hoa Kỳ, không chắc gì chính trị gia vỉa hè như chúng ta biết rõ được.
Phan Hung

NGUYỄN XUÂN PHÚC XUỐNG MÁY BAY MÀ QUÊN MANG THEO CÁI "BÁT".

"Chúng ta không thể cầm bát đi ăn mày. Thế giới không ai nợ nần gì chúng ta"( Lý Quang Diệu).
Đất nước Việt Nam là một cái trại tế bần vĩ đại với hàng triệu kẻ ăn xin trên lưng nhân dân. Đừng nhầm tưởng những người ăn xin, lăn lóc ngoài đầu đường xó chợ mới là ăn mày. Trong khía cạnh số phận và công việc, họ thật sự là những người ăn xin nhưng sâu xa hơn, trên góc độ chính trị, họ cũng là những người đang bố thí cho các quan, các quan mới là kẻ ăn mày.
Giới ăn mày, ăn xin họ rất sòng phẵng, cho dù sự sòng phẵng này có léo hánh, có xảo quyệt (mạnh khỏe mà vẫn đóng bộ yếu đuối để lăn lóc ăn xin) chăng nữa thì ít nhất, họ cũng chấp nhận thân phận của một người ngửa tay xin sự ban ơn, xin lòng thương của đồng loại. Họ không dấm dúi về thân phận ăn mày của mình, họ hoàn toàn khác với các quan chức.
Khi các quan ăn chặn thuế của nhân dân, biển thủ công quĩ, điều này chứng tỏ bọn họ đã thành một loại “ăn mày của ăn mày”. Suy cho cùng, quan chức càng lớn thì mức độ ăn mày và độ dày của da mặt càng cao, chả có gì để hãnh diện hay tự hào!
Thế nhưng bọn họ vẫn dương dương tự đắc, tự cho mình tài giỏi, đạo đức, biết cống hiến cho xã hội. Đó là một bi kịch của dân tộc! Không có bi kịch nào lớn hơn bi kịch mà ở đó, những kẻ ăn mày lại luôn xem mình là ân nhân, là kẻ bố thí, còn những người bố thí lại phải sống thân phận ăn mày. Điều đó đang xãy ra trên đất nước này.
Những vị quan chức Việt Nam - thông qua những chuyến xuất ngoại hay xin quốc gia mà họ đến thăm, công nhận Việt Nam đã có "nền kinh tế thị trường" thật ra chỉ là những kẻ ăn mày đội lốt chính khách. .Hình ảnh Thủ tướng Việt Nam từng say sưa nói về hội nhập, bất tận với nỗi hào hứng cùng niềm tin mãnh liệt vào sự cứu rỗi mang tên WTO, giờ tàn phai theo năm tháng. Thảm! Còn đâu dáng vẻ oai phong từ những "con thuyền 3D" lướt phăm phăm trên biển cả mênh mông cũng... "3D" nốt! Những con thuyền "Vinashin 3D", "Vinalines 3D" dù rất đẹp, chẳng qua là những cảnh quay "hoành tráng", đầy "kỹ xảo" giờ lộ nguyên hình là... đồ bịp! Tiếc. Giá như nó bán được vé tựa những bộ phim "bom tấn"!
Những con số, những câu nói trấn an, vuốt ve: "...Khả quan hơn", "...Tín hiệu sáng sủa hơn", "chỉ số này, chỉ số kia ổn định hơn" vân vân và vân vân trở thành những cánh buồm tơi tả trước cơn bão cấp 12 mà con thuyền mang tên ĐCSVN đang lèo lái trong mịt mù sấm chớp đầy trời, xuất phát từ những "thuyền trưởng" tồi cùng "thủy thủ đoàn" gà mờ trên nhiều lĩnh vực!
Chuyến thăm của Nguyễn Xuân Phúc đến Mỹ là môt chuyến đi "ăn mày" như thế
Theo nguồn tin đáng tin cậy, trọng tâm bàn thảo sẽ là hồ sơ kinh tế thương mãi trong nghị trình Trump-Phúc lần này . Thực vậy, Việt Nam ngày nay đứng vào hàng thứ 16 trong những bạn hàng (trading partner) lớn nhất của Hoa Kỳ với thương vụ hai chiều vượt lên 52 tỷ USD năm 2016 và hiện nay là thị trường nông nghiệp lớn hàng thứ 10 của Mỹ với xuất cảng tổng cộng 2,7 tỷ USD năm ngoái; trong khi đó Việt Nam nhập cảng từ Hoa Kỳ trong năm 2016 là 10 tỷ USD, tăng hơn 43% so với năm trước đó và với xuất siêu trong năm qua là 32 tỷ USD (trong khi CSVN phải nhập siêu hơn 50 tỷ mỗi năm từ Trung Cộng).
Theo Bloomberg, thặng dư thương mại của Việt Nam với Mỹ chiếm khoảng 15% tổng sản lượng nền kinh tế Việt Nam. Với chánh sách bảo hộ mậu dịch của Trump, Việt Nam bị xem là kẻ cướp công ăn việc làm của dân Mỹ và theo xếp loại của Hội đồng Thươg mại Quốc gia của Bạch Ốc, CSVN đứng vào thứ sáu trên mười sáu nước trong tầm ngắm, đã tạo thặng dư mậu dich quá mức đối với Hoa Kỳ. Sự “gian lận”mậu dịch của các nước này khiến Mỹ thâm hụt 500 tỷ USD mỗi năm và Trump đã ký lịnh hành pháp để thẩm tra và đánh giá cụ thể trong vòng 90 ngày đối với từng quốc gia, từng sản phẩm giao thương để tìm hiểu nguyên nhân dẫn đến tình trạng thâm hụt thương mại.
Việt Nam đứng vào hàng thứ 3 trong khu vực Châu Á về thặng dư với Hoa kỳ. Thêm nữa, gần đây một số mặt hàng xuất cảng sang Hoa Kỳ bị trở ngại vì phẩm chất thấp, nhứt là loại thuỷ sản, như vụ cá basa, tôm ... Cựu thủ tướng Dũng ra đi để lại cho Phúc một di sản kinh tế èo uột, hoàn cảnh khó khăn như vậy mà ông Trump lại quyết định rút ra khỏi TPP, đánh tan giấc mộng GDP Việt Nam hy vọng tăng đươc 25% cho GDP! Ngoài ra có thể các biện pháp về di trú, về kiểm soát biên giới đã có hiệu quả và đã làm giảm lượng kiều hối từ Mỹ; trong năm 2016, CSVN chỉ được 9 tỷ USD khi dự báo là 12 tỷ.
Nguyển Xuân Phúc trước mắt là xin Mỹ đừng làm khó dễ đối với mặt hàng xuất siêu vào khoảng 25 tỷ USD hằng năm nay đang trên chiều lao đốc, phần lớn vì phẩm chất tồi tệ.
Phúc không thể quên cùng Trump khai triển Hiệp Định Khung Thương mại và Đầu Tư (TIFA) đã được thảo luận tại Hà Nội trong cuối tháng Ba/2017 sau khi Trump nhậm chức để cũng cố và đào sâu hơn nữa về vấn đề quan hệ thương mại giữa hai nước và giải quyết các vấn đề mậu dich song phương còn tồn đọng (theo khuôn khổ TIFA). Cuộc họp TIFA lần này là cuộc họp đầu tiên kể từ năm 2011, về phía Hoa kỳ do Phụ Tá Đại Diện Thương Mại Mỹ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương dẫn đầu, Viêt Nam được cho biết là đã tiếp xúc với Bộ Thương mại Mỹ về hợp tác nhằm đạt được cân bằng thương mại giữa hai nước.
Năm 2015, hai bộ trưởng quốc phòng Mỹ-Việt cũng đã ký bản Tuyên bố tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng với 12 lãnh vực hợp tác, bao gồm việc mở rộng thương mại quốc phòng; chúng ta không đoán được Trump còn tiếp tục ve vản Hà Nội như Obama hoang tưởng sẽ lôi kéo CSVN, một đối tác tiềm năng trong vòng đai an ninh chiến lược xoay trụ. Tuy nhiên vốn bản chất của một doanh gia, ông Trump chắc sẽ vui lòng bán thêm vũ khí cho Hà Nội, mà ông Phúc chắc cũng quan tâm tới các khí tài tăng cường phòng vệ duyên hải, gồm cả võ khí sát thương; mua hàng của Mỹ, theo cách nghĩ của thủ tướng, sẽ làm vui lòng tổng thống.
Nhưng ngân sách tuột gần đáy, nợ công vượt trần, dự trữ ngoại hối cạn thì tiền đâu để tướng thú Nguyễn Xuân Phúc mở rộng chương trình đầu tư, kể cả việc mua sắm khí giới! Liệu chính phủ “Nước Mỹ trước hết” sẽ mở rộng hầu bao viện trợ, hay cho VC vay với lãi xuất ưu đãi, để VC trang trải nợ nần, trong khi chính ngân sách bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã bị TT Trump cắt giảm thê thảm, nhứt là trong mục ngoại viện.
Cộng sản Việt Nam đang nỗ lực kết nối và xích lại gần với tân chánh phủ Trump, đa phần vì nhu cầu kinh tế thương mại, cần Mỹ hỗ trợ trong chánh sách quan hệ thương mại song phương Mỹ-Việt, dựa trên nền kinh tế tự do và công bằng, sau khi Hoa Kỳ rút ra khỏi TPP, trong lúc Hà Nội đang gặp khó khăn về kinh tế, nhưng tới nay vẫn được xuất siêu với Hoa Kỳ trong khi phải nhập siêu hàng hoá rác rưởi từ Bắc Kinh.
Trong nhiệm kỳ của Trump, chinh sách ngoại giao “Nước Mỹ Trước hết”, có chiều hướng bất lợi cho dân chủ Việt Nam. Cuộc đấu tranh dân chủ không nên kỳ vọng vào Hoa Kỳ; cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc khỏi độc tài công sản Viêt Nam tuỳ thuộc vào ý chí của toàn dân, là việc của chung của quốc nội và hải ngoại mà quốc nội là chính , hải ngoại là lực lượng yểm trợ

NHẬN ĐỊNH VỀ CHUYẾN THĂM MỸ CỦA NGUYỄN XUÂN PHÚC.

Phúc sang Mỹ không những bỏ tiền (khoảng $50.000) để nhờ Washingtion Time cậy đăng bài quảng cáo mà còn nhờ cậy những giáo xư như Jonathan London viết bài quảng bá hình ảnh trên báo chí khu vực châu Á .
Thực chất có phải hai bên ký kết hợp đồng hợp tác Việt Mỹ thúc đẩy mối quan hệ song phương không ?Chẳng phải Việt Mỹ đang xích lại gần nhau gì cả bởi nếu vậy thì 15 cái văn bản Trọng vừa ký với Tập vứt đi đâu? Trump đã thừa biết và chỉ đích danh CSVN đang ôm chân Trung Quốc. Nhưng Trump là một thương gia nên vẫn giả bộ để Phúc khua môi múa mép bày trò giao hảo. Cái Trump cần là lợi nhuận thương mại.
Cán cân 52 tỷ USD (xuất khẩu) và 10,2 tỷ USD (nhập khẩu) phải xét lại.Do đó Phúc buộc phải ký các hợp đồng nhập khẩu với Mỹ để tái cân bằng. Thành ra lợi nhuận của kinh tế Việt Nam đến từ thị trường Mỹ không còn bao nhiêu nữa.
Khi phải bỏ tiền ra để nhập khẩu hàng hóa từ Mỹ thì Phúc sẽ không còn tiền để nhập hàng từ Trung Quốc .Nếu vẫn nhập thì chỉ có nước in thêm tiền. Nếu in thêm tiền thì dẫn đến lạm phát.
Nhận một đòn đau về kinh tế nhưng Phúc vẫn cho "chuyên láo" phô trương là đang siết chặt quan hệ với Mỹ. Mục đích là gì? Chẳng qua là để ru ngủ thành phần chống đối chế độ nhưng chẳng am hiểu về kinh tế. Thành phần này chỉ cần chính quyền CSVN vẫn còn chơi với Mỹ là còn tin tưởng đảng và chính phủ đang muốn hướng đến nền dân chủ phương Tây. Vốn chán ghét chế độ nhưng nhát chết nên họ không muốn tham gia vào việc thay đổi thể chế, nhất là khi họ vẫn được chế độ quẳng cho cục xưong để gặm. Họ mơ mộng cộng sản sẽ tự chuyển đổi để tránh đổ máu hơn. Các ý kiến muốn thay đổi chính quyền bằng bất bạo động họ sẽ quy ngay là "cực đoan".
Nắm bắt tâm lý này nên cộng sản bao giờ cũng tỏ vẻ đang đu dây với Mỹ. Nhưng thật ra chúng chẳng đu gì cả. Chúng đi với Mỹ chẳng qua vì lợi nhuận thương mại lên đến 15% GDP. Lợi nhuận này sẽ giúp chúng ổn định kinh tế , chống lạm phát để trả lương cho công an,quân đội bảo vệ chế độ.
Nhưng anh Trump đã đoán ra cái tẩy này dù tỷ suất kim ngạch lợi nhuận làm ăn với Việt nam chẳng thấm thía gì so với kim ngạch của cả nền xuất khẩu Mỹ, nhưng Trump sẽ không để cho CSVN ăn gian để bảo vệ chế độ. Từ nay anh xuất bao nhiêu để lấy đô la từ Mỹ anh phải nhập về hàng hóa do công nhân Mỹ sản xuất bấy nhiêu.
Đáng tiếc là NVHN vẫn không sòng phẳng như Trump. Cứ gởi tiền về vô tội vạ và làm từ thiện thay cho chế độ. Do vậy bao năm qua dưới thời đảng dân chủ , CSVN vẫn sống phẻ. Nhưng từ nay hầu bao của chúng sẽ bị bóp chặt và ngã về phía Trung Quốc nhiều hơn. Trung Quốc vốn keo kiệt sẽ tính toán lợi hại và sẽ lòi đuôi "xâm lược mềm" ra cho dân Việt nam thấy.
Mọi chuyện sẽ dịch chuyển về phía đường cùng. Nhưng cùng mà có biến hay không thì vẫn còn tùy thuộc vào khả năng chịu đựng của dân Việt Nam.

KHÔNG THỂ CÓ QUYỀN CON NGƯỜI TRONG TRẠI SÚC VẬT.

Tại sao lúc nào lập pháp Mỹ cũng kêu gọi nhân quyền nhưng lúc nào CSVN cũng giả điếc. Chúng thường nói chúng có những tiêu chuẩn nhân quyền riêng và bảo Mỹ hãy liệu mà lo nhân quyền ở nước Mỹ đi đừng xen vào chuyện của chúng.
Riết rồi Donald Trump cũng phát ngán, trong cuộc gặp với Phúc vừa rồi chẳng thèm nhắc chi tới vấn đề nhân quyền nữa.Mặc dù Việt nam đang bắt nhốt bất kể luật pháp biết bao là nhà bất đồng chính kiến.
Thật ra nhân quyền là một khái niệm phổ quát chung của nhân loại. Tuy nhiên nhân quyền chỉ có khi đã có dân chủ. Có thể nói nôm na là trong một trại súc vật thì chỉ có thể có những quyền của con vật chứ không thể có quyền của những con người.
Thể chế chính trị độc tài, công an trị mà cứ kêu gọi chúng đảm bảo các cam kết về quyền con người thì rất mâu thuẫn. Bởi lẻ nếu có thì con người trong các thể chế độc tài không cần đấu tranh dân chủ nữa.
Vì thế nhân quyền hay bị lợi dụng.
Các nghị sĩ ở các nước dân chủ lợi dụng vấn đề nhân quyền để đánh bóng tên tuổi và hốt phiếu trong các cộng đồng nhập cư.
Bọn dân chủ cuội tại các nước mất nhân quyền thì lợi dụng vấn đề nhân quyền để dư luận chú ý từ đó tạo ra các tổ chức cuội để hốt tiền, gom lòng từ thiện của những người có tiền , có lòng từ tâm nhưng lơ tơ mơ về chính trị.
Chính quyền độc tài lợi dụng nhân quyền để làm con bài mặc cả trong các chính sách kinh tế ngoại giao với các nước lớn.
Các chính khách lớn cũng lợi dụng nhân quyền để xây dựng hình ảnh cho mình.
Chủ nghĩa dân túy hiện nay đang phát triển rầm rộ tại châu Âu và cả Mỹ.
Chủ nghĩa dân túy là gì ?Đó là :
"Một phong trào chính trị nhấn mạnh lợi ích, đặc điểm văn hóa và tình cảm tự phát của những người dân bình thường, trái ngược với những người của một tầng lớp đặc quyền. Để hợp pháp hóa chính nó, các phong trào dân túy thường nói chuyện trực tiếp về ý muốn số đông - thông qua các cuộc họp đại chúng, trưng cầu dân ý hoặc các hình thức dân chủ trực tiếp - Mà không cần quan tâm lớn đến việc phân chia quyền hạn, quyền lợi của thiểu số. "
Chủ nghĩa dân túy đang khiến cả thế giới lo ngại vì nó có thể hình thành và dẫn tới chủ nghĩa phát xít. Nhưng chủ nghĩa dân túy cũng là một xu hướng phát triển của thời đại. Khi mà các chuẩn mực về dân chủ, pháp trị, nhân quyền đang tạo ra hai thái cực cách biệt.
Đó chính là thế giới của các nền dân chủ văn minh phương Tây và phần còn lại.
Các dân tộc bị áp bức bởi độc tài bây giờ thường cam chịu và trông chờ vào sự cứu rỗi của nền dân chủ phương Tây chứ không còn muốn tự mình cứu mình. Làn sóng nhập cư dẫn đến khủng bố đã khiến các nền pháp trị rối loạn.Những công dân trong một xã hội dân chủ , pháp trị đang cảm thấy bất công khi họ đã đổ ra biết bao công sức xương máu để xây dựng một xã hội công bằng để rồi phải tiếp nhận những kẻ nhập cư lười biếng, chuyên sống bằng trợ cấp xã hội, bất tuân luật pháp và tạo ra những cuộc "Thánh chiến" tôn giáo.
Chủ nghĩa dân túy ra đời cũng là một xu hướng can thiệp vào thể chế chống lại sự ỷ lại của người dân nhập cư.
Xét thấy hậu cách mạng dân chủ ở các nước "Mùa xuân Ả Rập" Bắc phi, Trung Đông và Myanma đều đang rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng của bạo lực và nội chiến. Bởi lẻ đánh đổ một chế độ độc tài chỉ là một phần nhỏ của cách mạng. Xây dựng một thể chế chính trị dân chủ mới là điều khó và những người làm cách mạng do yếu kém về bản lĩnh chính trị đã tha hóa và tạo ra các thể chế độc tài mới.Dân chúng cảm thấy con đường ngắn nhất đến với dân chủ có lẻ là xin tị nạn chính trị, tị nạn chiến tranh.
Và thế là đến một mức độ không thể chịu đựng nỗi người dân các nước dân chủ cũng phải hình thành nên một khuynh hướng chính trị để bảo vệ lấy mình chống lại các cuộc khủng bố của những kẻ nhập cư cực đoan.
Rốt cuộc rồi nhân quyền cũng không thể san đều cho toàn thể nhân loại . Chỉ có thể tiêu diệt hết độc tài trên trái đất này thì nhân quyền mới trở thành một giá trị phổ quát. Ngày nào còn cộng sản , còn độc tài thì nhân quyền cũng vẫn là một con bài để các bên lợi dụng mà thôi.
Nhân dân Việt Nam đừng đợi người khác ban nhân quyền cho mình và cũng đừng để người khác lấy điều đó ra làm món hàng trao đổi, hãy tự mình giành lấy quyền làm người của chính mình.Phải phá tung trại súc vật , đánh đổ những con vật cai trị thì mới có thể làm người thật sự.