Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

CHUYỆN CỔ TÍCH NĂM 2017.

Một làng nọ sinh sống trên một ốc đảo biệt lập gần đây bỗng chộn rộn vì chuyện xả khói.Bô lão trong làng bảo rằng chính vì chuyện xả khói khiến ốc đảo đang nóng lên từng ngày nên quyết định họp nhau lại để bàn cách bớt nấu ăn.
Có 2 gia đình nấu ăn nhiều nhất là A và B. Nhưng A là một gia đình gia giáo , có kỷ cương, gia pháp; B là một gia đình vô pháp, mạnh đứa nào đứa đó sống.Khi có chủ trương này B đưa hai tay nhất trí liền.
Chủ trương đưa vào thực hiện A nghiêm chỉnh chấp hành , gia trưởng bảo các con cắt bớt bếp nấu, đứa nào không tuân lệnh cứ đem gia pháp ra chiếu theo đó mà thi hành. B hí hửng vì phen này đã lừa được thằng đối thủ, ngoài mặt cho các con chấp hành nghiêm chỉnh nhưng bên trong âm thầm đặt thêm bếp hoặc chờ đến đêm tối mới nấu ăn.
Một thời gian sau bô lão thấy lạ là tất cả đều đồng ý cắt giảm nhưng ốc đảo ngày càng nóng hơn chứ không mát đi.Trong khi đó gia đình A ngày càng có nhiều người đau ốm,bệnh tật vì không đủ chất dinh dưỡng do phải bớt nấu ăn. Trong khi đó gia đình B ngày càng phất lên.
Xét kỷ bô lão mới phát hiện ra rằng nguyên nhân chính làm cho ốc đảo nóng lên không phải vì cả đảo mà chính vì sự vô pháp , mạnh ai nấy sống trong gia đình B. Họ nghiệm rằng chỉ khi nào gia đình B noi gương gia đình A sống một cách có kỷ cương, có gia pháp thì lúc đó chủ trương của làng mới được thực thi. Còn bây giờ A cắt giảm bao nhiêu thì B sẽ phá hoại bấy nhiêu mà thôi. Như thế chủ trương chỉ làm khổ gia đình A và làm cho sự vô pháp càng ngày càng tăng trên cả ốc đảo này.
Họ thấy phải tập trung làm cho gia đình B trở nên có kỷ cương trước sau đó mới thực hiện chủ trương cắt giảm bếp nấu sau.
Thế nhưng có một bọn không hề thấy được điều này. Chúng chỉ chăm chú đưa ra ý kiến là lợi ích của việc cắt giảm bếp nấu sẽ làm ốc đảo trở nên xanh tươi ra sao. Trong khi nóng giận chúng tha hồ dùng những ngôn từ thô lỗ nhất để rủa xả người cầm đầu gia đình A vì không chịu tham gia vào chủ trương chung của cả làng.
Những kẻ yếu về lý lẻ nhất bao giờ cũng là những kẻ chửi bới và mạt sát mạnh mẽ nhất. Thiệt là bó tay.

CÁI VÔ LÝ NHẤT LÀ DÂN VIỆT ĐÒI ĐẢNG CỘNG SẢN TÔN TRỌNG NHÂN QUYỀN.LÀM SAO CHÚNG TÔN TRỌNG ĐƯỢC ?

Nhân quyền là gì ?Đó là tự do bầu cử, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do biểu tình, quyền được xét xử công minh,quyền im lặng, quyền suy đoán vô tội...
- Bây giờ nếu cho tự do bầu cử thì dân không bầu cho đảng thì làm sao?
- Bây giờ nếu cho tự do ngôn luận thì tự do chửi đảng, chửi bác thì làm sao?
- Bây giờ nếu cho tự do báo chí thì dân làm sao nghe theo đảng khi có nhiều thông tin không định hướng, không ca ngợi, không nói láo. Vậy thì đảng sẽ ra cái thể thống gì nữa trong mắt dân.
- Bây giờ nếu cho tự do biểu tình dân xuống đường hàng triệu người lật đổ chế độ thì lấy ai ngăn cản ?
- Bây giờ nếu cho tội phạm được xét xử công minh thì làm sao chạy án,làm sao che giấu tội của các quan ?
- Bây giờ nếu cho quyền im lặng thì công an làm sao phá án?
- Bây giờ nếu cho quyền suy đoán vô tội thì phải có luật sư bào chữa. Nếu luật sư giỏi cãi thắng thì CA, VKS ngồi chơi xơi nước làm sao lập thành tích phá án nhanh nhất thế giới.
Do đó quyền con người không thể "xin" CS tôn trọng mà phải "bắt" nó tôn trọng.
Bắt bằng cách nào. Đó là xuống đường bắt nó phải trao ra tất cả những cái quyền này cho mình bằng một thể chế chính trị đa đảng, tam quyền phân lập, tự do bầu cử...Đó là thể chế phân quyền.
Ở đó mà yêu cầu bằng lời nói suông hoặc nhờ Mỹ can thiệp thì còn khuya.
Nhại lời tổng bí thư : " Không biết đến hết thế kỷ này Việt Nam đã có nhân quyền chưa?"

LỪA AI THÌ LỪA NHỚ CHỪA TRUMP RA NHÉ !

Nói chung là các bạn chống Trump còn non lắm. Các bạn chỉ thấy được một chiều trong Hiệp ước biến đổi khí hậu Paris. Nhưng các bạn phải cám ơn là các bạn đã có một tổng thống như Trump.
Vì sao ?
Vì Trump đã thấy hiệp ước mà đem ký với Trung Quốc thì cũng như không. Ai sẽ giám sát việc cắt giảm khí thải của Trung Quốc ? Các quan chức của LHQ ? Xin thưa gần có chuyện đó. Các quan chức vào đất Trung Quốc sẽ được phù phép theo kiểu Tôn Ngộ Không cho hoa mắt. Nghĩa là chúng sẽ dẫn các quan nhà ta đi thăm những cơ sở năng lượng đã thiết kế sẵn, năng lượng tái tạo hẳn hoi nhé. Sau đó cho các quan ở khách sạn 5 sao, thết đãi cao lương mỹ vị không quên kèm theo phong bì.Còn các nhà máy sử dụng năng lượng hóa thạch thì chúng sẽ giấu như mèo giấu c...
Trong khi đó các quan đến Mỹ sẽ không hề có chuyện đó vì Mỹ là một nhà nước pháp trị. Mỹ sẽ không hối lộ quan chức mà ngành tư pháp độc lập của Mỹ sẽ giám sát chuyện này. Rút cuộc chỉ có Mỹ và các nước có dân chủ,pháp trị là thiệt hại. Vì họ tạo ra thất nghiệp , vì sau khi phá bỏ thủy điện và chưa phát triển hệ thống năng lượng gió và mặt trời họ chỉ còn trông chờ vào ba thứ là than, dầu thô và khí đá phiến. Như thế khi cắt giảm ngành công nghiệp của Mỹ không có đủ năng lượng sẽ chết trước. Hàng hóa của Mỹ sẽ không cạnh tranh nỗi với hàng hóa Trung Quốc. Kinh tế Mỹ sẽ khủng hoảng trước sức cạnh tranh của nền kinh tế Trung Quốc.
Chưa kể là Nga và Ấn Độ cũng tương tự Trung Quốc chờ cơ hội ngóc đầu dậy.
Cho nên anh Obama và các nguyên thủ các nước châu Âu quá ngây thơ trước CS và độc tài. Hãy nhìn vào bằng chứng hiệp định Paris 1973 ,chúng có tuân thủ đâu.
Vậy nên Trump rất có lý khi nói :
“Trung Quốc sẽ có thể tăng khí thải trong 13 năm. Họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn trong 13 năm. Không phải Mỹ. Còn Ấn Độ đang nhận được hàng tỷ USD viện trợ nước ngoài từ các nước phát triển. Có rất nhiều ví dụ khác. Nhưng từ bản chất, Hiệp định Paris rất bất công, ở mức cao nhất, là đối với Mỹ”.
Tổng thống Trump cho biết trong khi Mỹ phát triển các loại than sạch nhưng nếu tuân thủ hiệp định Paris thì sẽ không được mở thêm nhà máy than. Trong khi Trung Quốc được phép xây dựng thêm hàng trăm nhà máy than, và Ấn Độ được phép tăng gấp đôi sản lượng than vào năm 2020.
Vào năm 2040, nếu tuân thủ hiệp định Paris, sản lượng của Mỹ sẽ giảm ở nhiều lĩnh vực: ngành giấy giảm 12%, ngành xi măng giảm 23%, ngành thép giảm 38%, ngành than giảm 86%, khí gas giảm 31%. Vào thời điểm đó, tổn thất với nền kinh tế sẽ lên đến 3.000 tỷ USD và mất 6.5 triệu công việc. Đồng thời thu nhập của các hộ gia đình sẽ giảm 7.000USD.
Hiệp định Paris chỉ giảm một ít nhiệt độ toàn cầu. Cho dù Hiệp định Paris được thực thi đầy đủ, và tất cả các nước đều tuân thủ, thì cũng chỉ giảm được chưa đến 1 độ C cho đến năm 2100. Hãy nghĩ về điều đó, chỉ giảm được một chút xíu”.
Trump còn cho biết: “Thật ra, Trung Quốc chỉ cần thải khí CO2 trong 14 ngày là xóa hết những nỗ lực của Mỹ”.“Tôi được bầu để đại diện cho người dân Mỹ, chứ không phải đại diện cho Paris”.
Trump sẽ bảo Tập :" Lừa ai thì lừa nhớ chừa Trump ra nhé".

TẦM NHÌN CHÂU ÂU.

Qua sự việc khủng bố Hồi Giáo làm náo loạn châu Âu đúng như cảnh báo trước đây của Trump về tình trạng "mất bò mới lo làm chuồng", qua diễn tiến về nhận thức trong hiệp ước về "biến đổi khí hậu" giữa Mỹ và châu Âu... có thể thấy , có thể hiểu vì sao Mỹ xuất thân từ châu Âu nhưng phải quay lại giải phóng châu Âu ra khỏi họa phát xít,giải phóng châu Âu ra khỏi họa cộng sản bằng chiến tranh lạnh...Bởi vì lãnh đạo của các nền dân chủ châu Âu bao giờ cũng dưới tầm Mỹ một cái đầu.
Nếu thành trì tự do dân chủ tại Mỹ mà mất đi, người dân yêu chuộng tự do trên thế giới sẽ không còn chỗ nào để trốn nữa. Đừng trông mong vào châu Âu, chúng sẽ bán cả thế giới này cho bọn cánh tả và bọn cộng sản độc tài, chúng sẽ để Hồi Giáo cực đoan tự do khủng bố.
Ngày nào nước Mỹ còn chi ra những đồng tiền được chắt ra từ máu và nước mắt lấy từ tiền thuế của dân Mỹ thì chúng còn vỗ tay ca ngợi nước Mỹ là thiên đường; ngày nào nước Mỹ quay lại tự lo cho mình trước thì chúng sẽ lập tức quay lại 180 độ chửi thẳng vào các giá trị Mỹ.
Điều đó không chỉ đúng với dân châu Âu, châu Úc chính gốc.Điều đó còn đúng với cả dân Việt nhập cư hay còn gọi là " người Âu , Úc gốc Việt ".Chỉ là xin lỗi một số người Âu, Úc gốc Việt ngoại lệ ".

TÌNH TRẠNG Ô NHIỄM TẠI TRUNG QUỐC.

Nhiều người chẳng hề suy nghĩ khi chỉ trích việc Mỹ rút khỏi Hiệp ước biến đổi khí hậu Paris. Họ không hiểu là vì sao có hiệu ứng nhà kính? Đó không phải chỉ là khí thải CO2 mà đó còn là việc phá rừng. Bởi quá trình quang hợp của cây xanh sẽ thu vào khí CO2 và thải ra khí O2.
Thế nhưng một nghịch lý là tại các quốc gia pháp trị như Mỹ, Nhật và châu Âu rừng nguyên sinh không hề bị tàn phá và diện tích trồng mới ngày càng nhiều thêm. Ngay trong các thành phố thảm thực vật luôn xanh ngắt. Các nhà máy công nghiệp đều nằm ở ngoài các khu dân cư.
Trong khi đó tình trạng phá rừng đã xảy ra tại các quốc gia độc tài như Trung Quốc và Việt Nam. Ở Việt nam rừng nguyên sinh hầu như bị tàn phá gần hết. Ngay đến thảm thực vật trong thành phố cũng bị triệt hạ. Đối với Trung Quốc nạn phá rừng đã tràn lan trong nhiều thập kỷ.
Vậy thì một đứa trẻ cũng có thể thấy được nguồn gốc chính gây nên hiệu ứng nhà kính chính là thể chế chính trị độc tài.Do vậy Hiệp định Paris chỉ là một trò hề ,gian lận khi giành những chế tài cho các quốc gia đảm bảo vấn đề môi trường trong sạch nhất trong khi đó lại tạo nhiều ưu đãi cho các quốc gia tàn phá môi trường.
Chúng ta hãy đi sâu vào tình hình môi trường tại Trung Quốc hiện nay để thấy sự bất công như thế nào.
Tại Trung Quốc, ao hồ bốc hơi, sông khô cạn, 75% rừng bị chặt phá, đất trên bề mặt mất đi lớp màu mỡ, biến thành sa mạc. Cát bay vào thành phố, có khi sang cả các nước láng giềng. Đất nước này đang phải trả giá cho sự tăng trưởng kinh tế quá nhanh và rất lo lắng vì nhu cầu tiêu dùng không thể kiềm chế.
"Có thể nói, Trung Quốc đã trở thành nước xuất khẩu bụi chủ yếu trên thế giới. Hàng triệu tấn bụi và bồ hóng hàng năm theo dòng không khí bay sang Hàn Quốc và Nhật Bản, thậm chí sang cả phía Tây nước Mỹ”, Karl Hert viết.
Nguồn nước bị hút đến khô kiệt và để lại những khoảng trống rỗng dưới lòng đất là hậu quả của tình trạng này. Tháng ba vừa qua, Bộ đất đai và tài nguyên Trung Quốc ra thông báo: Không dưới 50 thành phố đang bị lún xuống, trong số này có những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Hàng Châu, Tây An.
Các vùng đất phì nhiêu đã biến mất và tình trạng khát nguyên liệu để đóng đồ gỗ xuất khẩu làm người ta đã “bức tử” 75% rừng. Chính phủ Trung Quốc cố gắng ngăn chặn nạn chặt phá rừng và điều đó buộc người Trung Quốc phải kiếm củi đun từ những vùng biên giới và mua bất hợp pháp gỗ từ các khu rừng trồng chưa đến kỳ khai thác, chủ yếu từ nước Nga.
Nói chung thảm họa môi trường mà hôm nay Trung Quốc đang phải chịu đựng liên quan trực tiếp đến các nước láng giềng. Đại diện của Bộ Môi trường Trung Quốc đã nói một cách công khai rằng trong vài thập kỷ tới sẽ có đến 150 triệu người phải sang nước khác để “tị nạn môi trường”. Đội quân những người Trung Quốc phải bỏ nhà ra đi, sẽ đến định cư tại đâu? Karl Hert nói rằng, không nghi ngờ gì nữa, đó là Siberia (LB Nga).
Ngoài việc mỗi năm tăng thêm 4 nghìn kilomet vuông sa mạc, các thành phố ở Trung Quốc còn bị đe dọa bởi hàng núi rác. Xung quanh Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân thải ra không dưới 7 nghìn tấn rác mỗi ngày. 70% số máy tính bỏ đi, những đồ chất dẻo đã qua sử dụng và phế thải sản phẩm công nghệ đang ùn ùn đổ vào Trung Quốc. Những người dân địa phương - chủ yếu là trẻ em - đang cố sức moi móc từ đó ra những kim loại quý. Một số thành phố giáp ranh với Hongkong đã trở thành nơi hứng lấy những phế phẩm của mặt hàng điện tử thải loại.

BÀI DIỄN VĂN TUYÊN BỐ RÚT KHỎI HIỆP ƯỚC PARIS CỦA TỔNG THỐNG DONALD TRUMP.

Trước khi thảo luận về Hiệp ước Paris, tôi muốn bắt đầu cập nhật về những thành quả lớn lao mà chúng tôi đạt được kể từ ngày đắc cử 8 tháng 11 năm ngoái 2016. Kinh tế đang bắt đầu tăng trưởng trở lại rất nhanh. Nước Mỹ đã tăng thêm 3,300 tỷ USD vào giá trị thị trường chứng khoán, và tăng hơn 1 triệu việc làm trong lãnh vực kinh doanh tư nhân.
Tôi vừa trở về sau chuyến công du, chúng ta đã đạt được những hợp đồng lên tới gần 350 tỷ đô la đem lại sự phát triển quân sự và kinh tế cho Hoa Kỳ, sẽ tạo ra hàng trăm ngàn việc làm. Đó là một chuyến đi rất thành công.
Trong các cuộc họp tại G7, chúng tôi đã có những bước đi lịch sử để yêu cầu các mối quan hệ thương mại công bằng và tương trợ lẫn nhau hầu tạo cho nước Mỹ một sân chơi bình đẳng với các quốc gia khác. Chúng tôi cũng đang nỗ lực hết mình vì một nền hòa bình ở Trung Đông, và có thể ngay cả hòa bình giữa người Do Thái và người Palestine. Chúng ta đã gia tăng cường độ trong công cuộc tấn công chống khủng bố và hãy coi lại sự việc này từ thời chính quyền trước, kể cả việc có nhiều nước đóng góp rất nhiều vào cuộc chiến chống khủng bố. Những đóng góp to lớn đó từ các quốc gia đó cũng không làm gì đáng kể hơn là chỉ thông qua hình thức đóng góp.
Từng bước một, chúng tôi đang giữ những lời hứa mà tôi đã từng hứa với người dân trong chiến dịch tranh cử vừa qua. Đó là việc hủy bỏ bớt các thủ tục cản trở trong kinh doanh sản xuất, bổ nhiệm để tái cân bằng lại Tối Cao Pháp Viện, đưa ra các đạo luật mới, hạ thấp đến mức kỷ lục tình trạng nhập cư bất hợp pháp ở biên giới phía Nam của chúng ta, đưa các việc làm, hãng xưởng trở lại Hoa Kỳ. Những con số mà có thể ở vào thời điểm này không ai có thể nghĩ tới, nhưng tin tôi đi, đó là chúng ta chỉ mới bắt đầu. Thành quả mới có được trong thời gian ngắn, sau này sẽ còn nhiều hơn thế. Có nhiều vấn đề đang thực hiện lúc này và rất nhiều, nhiều nữa sau này, chúng ta đang làm những điều mà chúng ta đã hứa hẹn. Và tôi sẽ không để bất cứ thứ gì cản trở tiến trình của chúng ta.
Tôi đang tranh đấu hàng ngày cho những người dân tuyệt vời của đất nước này. Do đó, để hoàn thành nhiệm vụ quan trọng bảo vệ quyền lợi của Nước Mỹ và người công dân Mỹ, Hoa Kỳ sẽ rút khỏi hiệp ước Chống Biến Đổi Khí Hậu Paris. Nhưng sẽ bắt đầu tham gia các cuộc đàm phán để tái nhập lại thỏa thuận Paris theo các điều khoản công bằng đối với phía Hoa Kỳ, kể cả đối với doanh nghiệp, công nhân, người dân, những người đã đóng thuế cho đất nước này.
Vì thế, chúng ta sẽ rút lui. Và chúng ta sẽ bắt đầu thương lượng và tìm kiếm một hiệp ước công bằng hơn. Nếu được thì tốt. Còn không, cũng không sao.
Hiệp ước khí hậu Paris chỉ đơn giản là một ví dụ mới nhất của Washington đưa ra một thoả thuận bất lợi cho Mỹ, khiến cho những người lao động Mỹ mà tôi yêu mến và những công dân đóng thuế của Mỹ phải gánh chịu tât cả chi phí do mất việc làm công việc và chịu đựng một mức lương thấp hơn và làm suy giảm nền kinh tế sản xuất của Mỹ. Vì vậy, kể từ ngày hôm nay, Hoa Kỳ sẽ ngừng tất cả việc thực hiện hiệp định Paris không trói buộc này và thoát ra những quy định khắc nghiệt về phương diện sản xuất và gánh nặng mà hiệp định sắp áp đặt lên đất nước chúng ta.
Điều này bao gồm việc chấm dứt việc thực hiện Nghĩa Vụ Đóng Góp của Hoa Kỳ, và quan trọng nữa là trong đó có việc Hoa Kỳ vốn phải gánh chịu một khoản ngân sách rất lớn cho Quỹ Khí Hậu Xanh
Theo Hiệp hội nghiên cứu kinh tế quốc gia, việc tuân thủ các điều khoản của Hiệp định Paris và những quy định hạn chế sản xuất năng lượng trong Hiệp ước áp dụng đối với Hoa Kỳ có thể làm Mỹ sẽ phải mất 2,7 triệu việc làm vào năm 2025. Điều này bao gồm ít hơn 440.000 việc làm trong các hang xưởng - Đó không phải là điều chúng ta cần - Tôi tin rằng đây không phải là những gì chúng tôi muốn - bao gồm cả việc sản xuất ô tô và sự hủy hoại thêm các ngành công nghiệp quan trọng của Mỹ mà trên đó nhiều cộng đồng các nước trên thế giới đang phụ thuộc. Họ ỷ lại quá nhiều vào Mỹ, và chúng tôi sẽ không thể thỏa mãn họ được.
Cũng theo nghiên cứu này, đến năm 2040, hậu quả do việc tuân thủ các cam kết của chính quyền trước đây sẽ gây ra những sự sụt giảm nghiêm trọng trong các lãnh vực sau: Sản xuất giấy giảm 12%; Xi măng giảm 23%; Sắt và thép giảm 38%; Than – và thật bất ngờ trong khi đi vận động tranh cử thì tôi đâm ra yêu mến các thợ mỏ than quá đỗi – Than sẽ giảm 86 phần trăm; Sản xuất khí đốt thiên nhiên như gas sẽ giảm 31%. Chi phí cho nền kinh tế tại thời điểm này sẽ là gần 3 nghìn tỷ đô la bị mất và 6,5 triệu việc làm trong ngành công nghiệp, trong khi mỗi gia đình Mỹ sẽ bị giảm thu nhập hơn 7.000 đô la mà trong nhiều trường hợp sự sụt giảm này có thể còn tồi tệ hơn nữa..
Hiệp ước có những quy định khắc nghiệt làm giới hạn nền kinh tế của chúng ta. Nó cũng không theo đúng tiêu chuẩn về môi trường của chúng ta. Là người quan tâm sâu sắc đến môi trường, lương tâm không cho phép tôi hỗ trợ một hiệp ước mà nó lại chống lại Hoa Kỳ - đó là những gì mà nội dung Hiệp ước đó quy định - nhà lãnh đạo thế giới về bảo vệ môi trường, trong khi đó lại không áp đặt các nghĩa vụ có ý nghĩa đó đối với những quốc gia gây ô nhiễm hàng đầu trên thế giới.
Ví dụ, theo Hiệp ước, Trung Quốc sẽ có thể tăng lượng phát thải này trong một số năm đáng kinh ngạc - 13. Họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn trong 13 năm. Còn chúng ta thì không. Hiệp ước này còn cho phép Ấn Độ tham gia vào việc nhận hàng tỉ và hàng tỉ đô la viện trợ từ các nước phát triển. Còn có rất nhiều ví dụ khác. Nhưng điểm mấu chốt là hiệp định Paris lại có những quy định rất bất công, ở mức độ cao nhất, đối với Hoa Kỳ.
Hơn nữa, trong khi Hiệp ước hiện nay nó sẽ ngăn chặn sự phát triển của ngành than sạch ở Mỹ - mà theo như hiện nay, các mỏ đang bắt đầu sản xuất. Chúng tôi đang bắt đầu phát triển mạnh sản xuất than trong hai tuần nay ở Pennsylvania, Ohio, West Virginia, rất nhiều nơi khác. Làm thế nào để khởi sự sản xuất cho một mỏ than mới. Điều đó không ai nghe thấy cả. Trong nhiều, nhiều năm, điều đó đã không xảy ra. Nếu có ai hỏi tôi về điều này. Tôi sẽ thử.
Trong nội dung Hiệp ước này, Trung Quốc sẽ được phép mở thêm hàng trăm mỏ than. Trong khi chúng ta không thể mở bất cứ mỏ than nào, nhưng họ thì có thể. Ấn Độ cũng được phép tăng gấp đôi sản lượng than vào năm 2020. Hãy nghĩ đi: Ấn Độ có thể tăng gấp đôi sản lượng than của họ. Chúng ta phải dứt khoát thoát khỏi Hiệp ước này. Thậm chí Hiệp ước này cũng cho phép Châu Âu được tiếp tục mở các mỏ than của họ.
Nói tóm lại, Hiệp ước này không loại trừ sự sản xuất than, nó chỉ chuyển các công việc này ra khỏi nước Mỹ và Hoa Kỳ, và đưa ngành này ra nước ngoài mà thôi.
Hiệp ước này ít liên quan đến khí hậu và phần lớn là dành lợi thế về tài chánh về phía các quốc gia khác mà bất lợi về phía Hoa Kỳ. Các nước của thế giới đều hoan nghênh nước Mỹ ký Hiệp ước Paris - họ đã rất hoang tưởng; Họ rất vui mừng – Lý do đơn giản vì nó đưa nước đất nước thân yêu của chúng ta vào một tình thế bất lợi to lớn về kinh tế. Một nghi vấn đặt ra rằng đó có phải là mục đích của những đối thủ đang cạnh tranh muốn chúng ta bị tổn thương, tự kềm hãm sự phát triển kinh tế của chính mình. Chúng ta sẽ bị rơi vào tình trạng không thể cạnh tranh với các nước khác nữa.
Chúng ta có số lượng dự trữ năng lượng dồi dào nhất thế giới, đủ để đưa hàng triệu công nhân nghèo nhất nước Mỹ thoát khỏi cảnh nghèo đói. Tuy nhiên, theo Hiệp ước này, chúng ta đang đóng khóa những khoản dự trữ này, có nghĩa là tự tước đoạt sự giàu có của chính đất nước mình - Đó là sự giàu có vĩ đại, đó là sự giàu có tuyệt vời. Cách đây không lâu, chúng tôi không hề nghĩ rằng chúng tôi có được sự giàu có như vậy - vậy mà chúng ta lại để hàng triệu gia đình bị đói nghèo và thất nghiệp.
Nội dung bản Hiệp ước này là một sự phân phối lại khối lượng lớn tài sản của Hoa Kỳ chuyển qua các nước khác. Ở mức tăng trưởng 1 phần trăm, các nguồn năng lượng tái tạo có thể đáp ứng một phần nhu cầu trong đất nước, nhưng ở mức tăng trưởng 3 hoặc 4 phần trăm mà tôi đang kỳ vọng, chúng ta cần tất cả các loại năng lượng mà Hoa Kỳ đang có sẵn. Đóng cửa và hạn chế sản xuất, các doanh nghiệp của chúng ta sẽ bị đình trệ trong nhiều ngành, và gia đình người Mỹ sẽ phải gánh chịu hậu quả bởi mất việc làm và chất lượng cuộc sống bị sụt giảm.
Thậm chí nếu Hiệp ước Pari được thực hiện đầy đủ, với sự tuân thủ toàn diện của tất cả các quốc gia thì ước tính rằng nó sẽ chỉ đạt được hai phần mười của mức độ mà họ kỳ vọng - Hãy nghĩ đến điều này, theo Celsius, sự giảm nhiệt độ toàn cầu này vào năm 2100. Một lượng nhỏ, rất nhỏ. Trên thực tế, chỉ cần 14 ngày phát thải carbon từ Trung Quốc sẽ xóa đi những thành quả bảo vệ môi trường của Mỹ - và đây là một con số thống kê đáng kinh ngạc - sẽ xóa bỏ hoàn toàn được cái mức độ mà Hoa Kỳ kỳ vọng trong năm 2030, sau khi chúng ta phải chi hàng tỷ đô la. Và với hàng tỷ đô la đó, chúng ta còn phải đối diện với các vấn nạn như mất việc, nhà máy đóng cửa, và phải gánh chịu chi phí năng lượng cao hơn nhiều cho các hoạt động kinh doanh và của cả quê hương của chúng ta.
Như tờ Wall Street Journal đã viết vào sáng nay: "Thực tế là việc rút lui là lợi ích kinh tế của Mỹ và sẽ không ảnh hưởng nhiều đến khí hậu". Hoa Kỳ, dưới sự điều hành của Trump, sẽ vẫn tiếp tục là một đất nước sạch nhất và môi trường an toàn nhất trái đất. Chúng tôi sẽ là người sạch nhất. Chúng ta sẽ có không khí trong lành nhất. Chúng ta đã và đang có nước sạch. Chúng tôi đã và đang có an toàn môi trường, nhưng chúng ta sẽ không để bất cứ sự sản xuất tách ra khỏi nền kinh tế của đất nước. Chúng ta sẽ phát triển; Chúng ta sẽ phát triển rất nhanh chóng.
Và tôi nghĩ các bạn vừa mới đọc - một báo cáo xuất hiện cách đây vài phút về ngành kinh doanh nhỏ - các doanh nghiệp nhỏ hiện nay đang bùng phát việc tuyển dụng nhân sự. Đó là một trong những báo cáo tốt nhất mà họ đã nhìn thấy trong nhiều năm. Tôi đang sẵn sàng làm việc trực tiếp với các nhà lãnh đạo đảng Dân chủ để thảo luận về Hiệp ước Paris về các điều khoản hợp lý đối với Hoa Kỳ và công nhân của chúng ta, thảo luận về những điều khoản mới nhằm bảo vệ đất nước và người đóng thuế của chúng ta.
Vì thế, nếu có những người nào muốn ngăn cản bạn giao tiếp với tôi, hãy gạt bỏ họ qua một bên. Tất cả chúng ta sẽ ngồi xuống, và chúng ta sẽ thảo luận lại. Để rồi chúng ta sẽ làm tốt hơn, chúng ta sẽ không đóng cửa các hang xưởng của Mỹ, để công nhân Mỹ không ai bị mất việc làm. Chúng ta sẽ ngồi lại với những người của đảng Dân Chủ và tất cả những người đại diện cho Hiệp ước Paris hoặc một Hiệp ước nào khác tốt hơn Hiệp định Paris. Khi đó, tôi nghĩ không những người công dân Mỹ sẽ phấn khởi hơn,mà toàn thể dân chúng khắp nơi trên thế giới cũng phấn khởi lây. Nhưng từ bây giờ cho đến khi đó thì Hiệp ước Paris không còn hiệu lực với nước Mỹ nữa.
Tôi sẽ nỗ lực để đảm bảo rằng Mỹ vẫn là nhà lãnh đạo thế giới về các vấn đề môi trường nhưng theo một khuôn khổ công bằng và làm sao cho các nghĩa vụ và trách nhiệm được chia sẻ một cách công bằng giữa tất cả các quốc gia trên thế giới.
Không một nhà lãnh đạo có trách nhiệm nào lại có thể đưa nhân công - và nhân dân - của đất nước của họ vào tình trạng bất lợi và suy thoái như thế này. Thực tế Hiệp ước Paris ngăn cản sự phát triển của Hoa Kỳ, đồng thời nâng cao vị thế cho một số quốc gia đang gây ô nhiễm hàng đầu trên thế giới. Vì vậy không khỏi hoài nghi về lý do thật sư các nhà vận động hành lang của các nước ngoài lại luôn luôn muốn chúng ta cột chặt trong Hiệp ước này. Trong khi đó lại dành cho của họ một lợi thế về kinh tế vượt hẳn trên Hoa Kỳ. Tôi xin lỗi. Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra trong khi tôi là Tổng thống.
Nhiệm vụ của tôi là làm tất cả mọi thứ trong khả năng của tôi để tạo cho Mỹ một sân chơi bình đẳng, và tạo ra các cơ cấu kinh tế, sắc luật và thuế khóa nhằm tạo cho Mỹ trở thành một đất nước giàu có và có năng suất cao nhất trên trái đất, với mức sống cao nhất và với tiêu chuẩn bảo vệ môi trường cao nhất.
Luật thuế mới của chúng tôi đang được đệ trình lên Quốc hội, và tôi tin rằng nó đang được tiến hành thuận lợi. Tôi nghĩ rằng rất nhiều người sẽ rất ngạc nhiên. Cộng hòa đang làm hết mình, cật lực để thông qua. Chúng tôi cũng muốn được sự ủng hộ của đảng Dân chủ, nhưng có thể chúng tôi sẽ phải đi một mình. Nhưng nó sẽ thành công.
Hiệp ước Paris cản trở sự phát triển kinh tế Hoa Kỳ đã được hết lời khen ngợi từ các thủ đô nước ngoài và của các nhà hoạt động toàn cầu vốn đã và đang cố gắng tìm cách làm giàu bằng chi phí từ ngân sách của nước ta. Họ không đoái hoài tới quyền lợi của nước Mỹ. Tôi tranh đấu, và tôi luôn luôn sẽ tranh đấu đến cùng.
Nhiều quốc gia yêu cầu chúng ta duy trì Hiệp ước này là các nước có quan hệ giao dịch thương mại với Mỹ lên đến hàng ngàn tỷ đô la, vậy mà trong nhiều trường hợp mức độ đóng góp của họ rất yếu cho liên minh quân sự quan trọng chung của cả đôi bên. Bạn thấy những gì đang xảy ra đó. Nó rất rõ ràng kể cả đối với những người muốn giữ một đầu óc cởi mở nhất.
Tại sao nước Mỹ Mỹ lại bị coi thường như vậy? Bắt đầu từ thời điểm nào mà họ lại cười cợt tầm vóc đất nước chúng ta? Chúng ta muốn được đối xử công bằng với nước Mỹ và với người đóng thuế của nước Mỹ. Chúng ta không để cho bất cứ các nhà lãnh đạo nào có thể cười cợt chúng ta được. Và họ không thể cười như thế nữa. Nhất định không.
Tôi được bầu làm đại diện cho công dân của Pittsburgh chứ không phải của Paris. Tôi hứa sẽ rút lui hoặc bắt buộc họ phải đàm phán lại bất kỳ hợp đồng nào không phục vụ cho lợi ích của nước Mỹ. Nhiều giao dịch thương mại sẽ phải mau chóng thương lượng lại. Rất hiếm khi mà chúng tôi có được hợp đồng thương mại với những quốc gia này nhưng nó sẽ phải mau chóng để sớm được thương lượng lại. Quá trình bắt đầu từ ngày đầu tiên. Nhưng bây giờ chúng tôi đang tiến xuống mức kinh doanh
Ngoài các hạn chế nghiêm trọng về năng lượng do hiệp định Paris đề ra, còn có một chương trình khác để cũng đang chuyển dịch lại tài nguyên thiên nhiên của chúng ta ra khỏi Hoa Kỳ thông qua Quỹ Quản lý Khí hậu Xanh - tên của nó thật đẹp - Quỹ Quản Lý Khí Hậu Xanh này kêu gọi các nước tiên tiến gửi 100 tỷ đô la cho các nước đang phát triển Tất cả số tiền này đều nằm trong số các khoản chi phí viện trợ khổng lồ cho nước ngoài hiện của Hoa Kỳ. Vì thế, chúng ta đã và đang phải chi trả hàng tỷ tỷ đô la, và chúng tôi đã đi trước bất cứ quốc gia nào. Nhiều nước khác đã không viện trợ cho bất cứ quốc gia nào. Nhiều quốc gia không bao giờ chi ra một xu nào cả.
Quỹ Xanh có thể sẽ buộc Mỹ phải cam kết chi ra hàng chục tỷ đôla mà Hoa Kỳ đã bàn giao 1 tỷ đô la - thậm chí không ai khác hơn là chúng ta. Hầu hết các quôc gia khác trong Quỹ Xanh này đã không đóng góp bất cứ thứ gì - bao gồm cả cái Quỹ Chống Khủng Bố đã vượt qua khỏi ngân sách dự chi của Mỹ cho cuộc chiến chống khủng bố. Đó là mục đích của họ. Hãy tin tôi đi, điều đó xảy ra không phải từ tôi. Mà nó đã xảy ra từ trước khi tôi lên nắm quyền. Không tốt đẹp gì cả. Không tốt đẹp từ cái cách thu tiền của họ.
Năm 2015, các viên chức cao cấp về khí hậu hàng đầu của United Nation đã mô tả 100 tỉ đô la mỗi năm là chỉ nhỏ bằng hạt đậu mà thôi và còn tuyên bố rằng "100 tỷ đô la chỉ như là cái đuôi quẩy của con chó." Vào năm 2015, giám đốc điều hành Quỹ Khí hậu Xanh đã thông báo rằng kinh phí ước tính cần thiết sẽ tăng lên 450 tỷ USD cho mỗi năm sau năm 2020. Và thậm chí là con số sẽ không dừng lại đó nhưng không ai biết nó sẽ tăng tới đâu? Không ai dám nói điều đó cả.
Tất nhiên, các nhà đầu tư gây ô nhiễm hàng đầu thế giới không ai bị nêu tên khẳng định có nghĩa vụ trong Quỹ Xanh mà hiện cái Quỹ này cũng đã hết hiệu lực với chúng ta. Thâm thủng ngân sách của Mỹ hiện là 20 nghìn tỷ đô la nợ. Các thành phố có tiền mặt không thể thuê đủ nhân viên cảnh sát hoặc sửa chữa cơ sở hạ tầng quan trọng theo nhu cầu. Hàng triệu công dân của chúng ta không có việc làm. Tuy nhiên, theo Hiệp ước Paris, hàng tỷ đô la thay vì phải được đầu tư ngay tại Mỹ lại sẽ phải gửi tới các nước đã mang các hãng xưởng và việc làm của chúng ta ra khỏi đất nước chúng ta. Vậy, hãy suy nghĩ lại đi.
Cũng có những vấn đề pháp lý và hiến pháp nghiêm trọng. Các nhà lãnh đạo nước ngoài ở Châu Âu, Châu Á và trên toàn thế giới không nên nói quá nhiều về kinh tế Mỹ nếu đem so sánh với quyền chính công dân Mỹ và những cấp đại diên của nước Mỹ. Như vậy, sự quyết định rút lui khỏi Hiệp ước của cấp đại diện của nước Mỹ là một sự tái khẳng định chủ quyền của nước Mỹ. Hiến pháp của chúng ta là duy nhất trong số tất cả các quốc gia trên thế giới, trong đó là trách nhiệm cao nhất và vinh dự lớn nhất của tôi là bảo vệ nó. Và tôi sẽ luôn luôn làm đúng như thế.
Việc duy trì Hiệp ước này cũng sẽ gây trở ngại nghiêm trọng cho Hoa Kỳ khi chúng ta bắt đầu tiến hành từng bước cởi bỏ các hạn chế đối với việc khai thác các nguồn dự trữ năng lượng dồi dào của Mỹ, mà chúng ta đang khởi động mạnh. Không thể tưởng tượng được rằng một Hiệp ước quốc tế có thể ngăn cản Hoa Kỳ tiến hành các hoạt động kinh tế trong nước của mình, nhưng đây là một thực tế mới mà chúng ta cần phải đối mặt nếu chúng ta không rời bỏ hoặc nếu chúng ta không đàm phán được một Hiệp ước tốt hơn.
Những nguy cơ theo kiểu hiện nay nếu theo dựa theo khuynh hướng lịch sử phát triển của các loại hiệp ước này thì chỉ có xu hướng tăng dần theo thời gian. Nói cách khác, khuôn khổ Hiệp ước Paris là một điểm khởi đầu - tệ hại hơn – nó không phải là một điểm kết thúc. Rứt bỏ Hiệp ước Paris là bảo vệ Hoa Kỳ khỏi các vụ xâm nhập quyền tự quyết của Hoa Kỳ và trách nhiệm pháp lý trong tương lai. Hãy tin tưởng tôi, chúng ta sẽ gánh trách nhiệm pháp lý to lớn nếu chúng ta vẫn ở lại Hiệp ước đó.
Là Tổng Thống, tôi có nghĩa vụ đối với những người công dân Mỹ. Hiệp ước Paris sẽ làm suy yếu nền kinh tế của chúng ta, cản trở công nhân của chúng ta, làm suy yếu chủ quyền của chúng ta, gây ra những rủi ro pháp lý không chấp nhận được và gây bất lợi cho nhiều nước khác trên thế giới. Đây là thời điểm để rút khỏi Hiệp ước Paris và cũng là thời điểm để bắt đầu theo đuổi một Hiệp ước mới để bảo vệ môi trường, bảo vệ hãng xưởng của chúng ta, công dân của ta và đất nước của chúng ta.
Đã đến lúc đưa Youngstown, Ohio, Detroit, Michigan và Pittsburgh, Pennsylvania cùng với nhiều địa danh khác trong nước tuyệt vời của chúng ta – ra trước Paris, Pháp. Đã đến lúc làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại một lần nữa.
Cảm ơn rất nhiều. Rất quan trọng. Tôi muốn hỏi Scott Pruitt, người mà hầu như ai cũng biết và kính trọng ông như tôi đã, tôi chỉ muốn nói một vài lời.

TƯ DUY AO LÀNG.

" Không có vùng cấm với báo chí". câu nói đã trở thành câu cửa miệng của các quan. Nói mà không biết ngượng, không biết thẹn , không biết nhục.
Không có vùng cấm tại sao nhà báo Đỗ Hùng chỉ với một STT toàn dấu sắc nói về ông Hồ đã bị rút thẻ, nhà báo Mai Phan Lợi phản ánh sự thật về máy bay CASA 212 tan xác cũng bị rút cần câu cơm, ngay cả nhà báo chuyên bưng và bợ Như Phong cũng bị rút thẻ khi đụng chạm đến cấp trên trong vụ Trịnh Xuân Thanh ?
" Không có vùng cấm" tức là có tự do báo chí. Tự do này phải thể hiện bằng hiến pháp. Hiến pháp này phải được một cơ quan bảo hiến duy trì để xét bất cứ đạo luật nào vi hiến là bỏ vào thùng rác.Luật pháp không thể nói bằng miệng các ông ạ.
Thế nên mới có chuyện châm biếm: luật pháp CHXHCNVN chỉ đảm bảo quyền tự do ngôn luận chứ không đảm bảo quyền tự do sau khi ngôn luận.Vậy nên các quan chức tha hồ mị dân và báo chí chỉ là công cụ để thực hiện sự mị dân đó.
Nhưng đã cách cái thời kỳ các ông mị dân để cướp chính quyền cả trăm năm nhưng các ông vẫn cứ "bổn củ soạn lại" chẳng hề động não tìm cách nào cho mới mẻ một tí.Những phát biểu của các ông bây giờ chúng trở nên ngớ ngẫn một cách kỳ lạ. Tuy nhiên các ông vẫn nói vì còn có đứa tin.Đứa nào không tin cứ việc chửi.
Cho chúng mày chửi thoải mái chỉ cần chúng mày không xuống đường lật đổ chính quyền là OK.

NGÂY THƠ THẬT HAY NGÂY THƠ GIẢ VỜ ?

Chẳng hiểu là nhà báo, tiến sĩ Phạm Chí Dũng ngây thơ thật hay giả bộ ngây thơ khi cho rằng đa đảng đang sắp trở thành một xu thế tại Việt nam ?
Xin thưa rằng đa đảng không phải "sắp" mà "đã" là một xu thế tại Việt Nam từ năm 1946, khi đảng CSVN vừa mới cướp chính quyền. Nhưng hiệp ước sơ bộ 6/3 của Hồ Chí Minh rước Pháp vào thay quân đội Trung Hoa dân quốc cùng với vụ án Ôn Như Hầu đã xóa sạch xu hướng đa đảng, đã biến cuộc bầu cử quốc hội 1946 thành trò hề. Xu hướng đa đảng cũng nở rộ thập niên 1960 với phong trào "xét lại" CN Marx Lenin do ông Hoàng Minh Chính khởi xướng và sau đó là đàn áp, là thanh trừng. Xu hướng đa đảng cũng bùng phát trở lại năm 1986 với đầu tàu là ông Trần Xuân Bách. Nhưng kết quả Trần Xuân Bách cũng có số phận không hơn gì Hoàng Minh Chính, Trần Độ...
Dân chủ trong đảng là một khái niệm xa xỉ . Nó được thay bằng khái niệm dập tắt tư tưởng "tự diễn biến" "tự chuyển hóa" để kiên định với chủ nghĩa Marx Lenin, thực chất là kiên định với "chuyên chính vô sản", với đường lối một đảng.
Do đó nói đa đảng tại Việt nam khác nào chuyện nằm mơ giữa ban ngày. Bởi đa đảng thì đảng CSVN vứt đi đâu ?Không thể có chuyện đảng CSVN tự chuyển biến để dịch chuyển theo xu hướng đa đảng. Kẻ nào có suy nghĩ này một là quá ngây thơ hai là giả bộ ngây thơ để thực hiện "dân chủ cuội".
Chỉ có một xu hướng đa đảng đó là toàn dân Việt Nam xuống đường bất tuân dân sự để giải thể đảng CSVN và thực hiện quyền tự quyết.Ngoài ra không thể trông chờ cộng sản tự thân thay đổi.
Thế nhưng dân tộc Việt nam hiện tại đang giống như một cỗ xe lao nhanh xuống vực. Hành khách chỉ ngồi trên xe để chửi tên cầm lái chứ không hề muốn nhảy ra khỏi xe để chặn chiếc xe lại và thay tên cầm lái. Họ đùn đẩy nhau và đang trông mong chiếc xe sẽ lao xuống vực và tan xác như thế nào mà thôi.
Do đó hãy bớt mơ mộng mà nên nhìn thẳng vào sự thật là chỉ có quy luật "cùng tất biến" mới cứu được đất nước này sau khi phải trả một giá khá đắt.

ẢO TƯỞNG VỀ MỘT HÀNH TINH XANH KHI VẪN CÒN ĐÓ THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ ĐỘC TÀI.

Hơn một thế kỷ trước học thuyết về "chủ nghĩa cộng sản khoa học" do Marx và Engels đưa ra đã khiến nhân loại điêu đứng.Cả hai là đồng tác giả của một số tác phẩm như: bộ Tư bản luận, Tuyên ngôn Đảng Cộng sản... Họ là những người đề ra khái niệm “đấu tranh giai cấp”.
Từ giữa thế kỷ 19 đến nay, các Đảng Cộng sản vẫn bảo rằng, cả Marx lẫn Engels là những vĩ nhân và nhân loại cần phải thực thi các ý tưởng của họ để xây dựng chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới nhằm đem lại hạnh phúc cho con người và biến trái đất thành một thiên đường.
Năm 2006, Hội đồng châu Âu công bố nghị quyết lên án chủ nghĩa cộng sản. Nghị quyết này xác định chủ nghĩa cộng sản đã phạm nhiều tội ác khủng khiếp chống loài người.
Cuối thế kỷ 20 các thuật ngữ "nóng lên toàn cầu" "biến đổi khí hậu" và "hiệu ứng nhà kính" ra đời. Theo các thuật ngữ này khí hậu đang thay đổi và những thay đổi này một phần lớn do tác động của con người." Đó là việc tăng thêm lượng khí CO2 do đốt nhiên liệu hóa thạch, tạo thành các sol khí tồn tại trong khí quyển và sản xuất xi măng. Các yếu tố khác như sử dụng đất, sự suy giảm ôzôn và phá rừng, cũng góp phần quan trọng làm ảnh hưởng đến khí hậu.
Tình hình trên đã dẫn đến Nghị định thư Kyoto. Nghị định thư Kyoto là một nghị định liên quan đến Công ước khung Liên Hiệp Quốc về Biến đổi Khí hậu tầm quốc tế của Liên hiệp quốc với mục tiêu cắt giảm lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính. Bản dự thảo được ký kết vào ngày 11 tháng 12 năm 1997 tại Hội nghị các bên tham gia lần thứ ba khi các bên tham gia nhóm họp tại Kyoto, và chính thức có hiệu lực vào ngày 16 tháng 2 năm 2005.
Tuy nhiên nếu xét kỷ cả hai chủ nghĩa cộng sản khoa học và thuyết chống biến đổi khí hậu đều có một điểm chung: đó là tính không tưởng của nó.
Nếu chủ nghĩa cộng sản đưa ra một thế giới thiên đường không có người bóc lột người thì thuyết chống biến đổi khí hậu cũng đưa ra một hành tinh xanh. Tuy nhiên cả hai cũng không lý giải được một nguyên nhân cũng quan trọng không kém đó là sự tồn tại của thể chế chính trị độc tài, không pháp trị sẽ cản trở tiến trình thực hiện điều đó.
Chủ nghĩa cộng sản không thể thực hiện được khi có sự tham nhũng ,lạm quyền. Và hành tinh xanh cũng sẽ chỉ là ảo tưởng khi vẫn còn đó các chế độ độc tài như Trung Quốc, Việt nam, bắc Triều Tiên, Cuba và các nước ở Trung Đông, Bắc Phi...Không ai có thể kiểm soát được việc cắt giảm khí thải, phá rừng ở họ ngoài một nhà nước pháp trị của chính họ.
Vì vậy một điều đơn giản được rút ra rất thực tế là : muốn có thiên đường cộng sản hay hành tinh xanh trước hết phải có một nhà nước phân quyền đặt luật pháp là cao nhất. Chừng nào vẫn còn các quốc gia độc tài, một đảng thì chừng đó các hiệp ước vẫn mãi mãi là những miếng giẻ rách.
Tổng thống Nga Vladimir Putin cho rằng sự ấm lên toàn cầu là "một trò gian trá" - một âm mưu ngăn cản nước Nga sử dụng nguồn dự trữ dầu mỏ và khí đốt tự nhiên to lớn của họ.
Ông tin rằng "không có sự nóng lên toàn cầu, rằng đây là một trò gian trá để kiềm chế sự phát triển công nghiệp của nhiều nước, trong đó có Nga.Andrey Illarionov, cựu cố vấn kinh tế cao cấp của Putin nói. "Điều rõ ràng là khí hậu là một hệ thống phức tạp và cho đến nay, những chứng cứ cho sự cần thiết phải 'chiến đấu' chống lại hiện tượng nóng lên toàn cầu là khá vô căn cứ."
Nghị định thư Kyoto cũng không được một số nước công nhận, trong đó quan trọng nhất là Mỹ với lý do là hiệp định này có khả năng gây tổn hại cho sự phát triển kinh tế của Hoa Kỳ.
Một nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng hoạt động của con người chỉ đóng góp có 5% lượng khí CO2 thải vào khí quyển và khí CO2 chỉ đóng góp một tỷ lệ nhỏ (3%) vào khí thải nhà kính. 5% của 3% có nghĩa là lượng khí CO2 do con người tạo ra chỉ đóng góp 0,15% vào "hiệu ứng nhà kính".
Nếu như những người ủng hộ lý thuyết nóng lên toàn cầu do con người gây ra vẫn tuyên bố, khí CO2 do con người thải ra là nguyên nhân chính của sự nóng lên gần đây của Trái Đất, thì làm thế nào họ giải thích việc các hành tinh khác trong hệ mặt trời cũng nóng lên? Trong khoảng 50 năm qua, nhiệt độ trung bình của Trái Đất, theo một số nguồn dữ liệu, đã tăng lên khoảng một độ. Trong cùng khoảng thời gian này, sự nóng lên toàn cầu cũng được quan sát trên sao Hỏa, sao Hải Vương và sao Diêm Vương.
Trong nhiều năm nay, truyền thông chính thống vẫn ủng hộ giáo điều nóng lên toàn cầu do con người gây ra một cách quyết liệt trong khi những bằng chứng rõ ràng của sự lạnh đi toàn cầu đang chất cao dần. Bất chấp 10 năm chối bỏ sự thật, các nhà khoa học độc lập đã thuyết phục được nhiều người thừa nhận sự lạnh đi toàn cầu, quá trình bắt đầu từ đầu thế kỷ này.
Trung tâm Nghiên cứu Khoa học Vũ trụ, một công ty nghiên cứu khí hậu độc lập tại Hoa Kỳ công bố rằng một cú rơi lịch sử trong nhiệt độ toàn cầu đang diễn ra và rằng quá trình biến đổi khí hậu được dự đoán trước đây với một thời kỳ lạnh đi toàn cầu dài và sâu đã bắt đầu.
Bản chất phi tuyến tính của hệ thống khí hậu Trái Đất khiến ảnh hưởng gây ra bởi tất cả những thay đổi liệt kê ở trên rất khó dự đoán, và chúng có nhiều khả năng hoạt động bổ sung cho nhau. Do vậy, rất có thể hiệu ứng tổng thể của những thay đổi đó vượt xa hiệu ứng của từng thay đổi một.
Vì lý do này, sự lạnh đi toàn cầu có thể tiến triển mạnh mẽ và nhanh chóng hơn nhiều so với những gì chúng ta dự tính.

" TA CHỈ CÓ THỂ ĐEM KHỈ RA KHỎI RỪNG CHỨ KHÔNG THỂ ĐEM RỪNG RA KHỎI KHỈ"

Đó là câu nói hay nhất , sâu sắc nhất về những người cộng sản.
Ngày 30/4 một đàn khỉ từ rừng Trường Sơn tràn về thành phố. Và từ đấy khỉ " chủ nghĩa cộng sản" cũng đã ra khỏi rừng để thay thế dân chủ, nhân quyền, pháp trị...Khỉ "luật là tao,tao là luật" "tự do là cái con cặc"...cũng đã về phố để thay thế cho những giá trị nhân bản và văn minh mà "Hòn Ngọc Viễn Đông" đã tiếp thu từ nhân loại.
Khỉ từ các cuộc đấu tố của thời cải cách ruộng đất,phê và tự phê đã tràn ngập các thôn xóm miền Nam bằng các cuộc họp tổ dân phố, bình bầu điểm rồi từ điểm để tính công quy ra thóc trong các hợp tác xã ở miền Nam.Khỉ len lỏi vào các trường đại học ,trung học bằng các bản tự kiểm điểm cá nhân, bình chọn chiến sĩ thi đua...Khỉ không tha cả các nghệ sĩ bằng việc phải nộp đơn xin được phong tặng "nghệ sĩ nhân dân" "nghệ sĩ ưu tú". Đặc biệt nhất là "khỉ" len lỏi vào luật pháp khiến công lý chỉ là một anh hề,luật sư là vật trang trí...Khỉ còn xuất hiện ở chế độ bao cấp ,tem phiếu một nền kinh tế què quặt,tự cung tự cấp.
Sau 1986 với chủ trương "đổi mới" "những việc cần làm ngay"...khỉ cũng đã ra khỏi rừng bằng việc ngành luật đã được đưa vào giảng dạy ở các trường đại học, bao cấp được thay bằng "kinh tế thị trường định hướng XHCN",. Khỉ cũng đã khoác áo vét thắt cà vạt tham gia các hội nghị,ký các công ước quốc tế. Khỉ cũng đã huênh hoang trên báo chí" Chưa bao giờ nước có dân chủ như bây giờ" " Dân chủ và pháp trị là cặp song sinh của một nhà nước hiện đại"
Thế nhưng xét kỷ lại "rừng" vẫn chưa ra khỏi khỉ.
Bởi lẻ "định hướng XHCN" vẫn còn trong "kinh tế thị trường", luật pháp vẫn là công cụ của chế độ khi vẫn còn đảng ở trên luật.Từ đó dù xây dựng rất nhiều cao tốc với hệ thống cầu vượt hiện đại, dù xã hội đã có nhiều người nói tiếng Anh như gió, dù vũ trường, sòng bạc, khu du lịch ăn chơi mọc lên như nấm nhưng cái rừng rú trong xã hội Việt nam vẫn không thể lấy ra được khỏi con khỉ Trường Sơn.
Đó là việc quy hoạch thành phố hỗn loạn, ngu xuẩn đường cao hơn nhà, nước ngập lênh láng chỉ sau một trận mưa. Đó là hệ thống giao thông xi măng cốt tre, là thứ luật rừng như "vượt đèn vàng sẽ bị phạt",là sự cãi cọ giữa người tham gia giao thông với công an,là sự núp lùm của những kẻ chấp pháp, là sự chạy án của bộ ba : công an, kiểm sát, quan tòa, là những tranh cãi về những kiến thức sơ đẵng về luật pháp trong quốc hội như quyền im lặng, đặc quyền miễn truy tố hình sự với luật sư...
Căn bản quan trọng nhất chính là thể chế tam quyền phân lập, tư pháp độc lập một thể chế có thể khiến những con khỉ tách khỏi rừng vẫn không hề được thực thi. Đơn giản là những con khỉ này không hề muốn xã hội văn minh lên. Chúng vẫn muốn những khu rừng tăm tối của tri thức nhân loại vẫn cứ tồn tại mãi ngay giữa lòng thành phố. Bởi lẻ chỉ có như vậy chúng mới có thể nắm được đặc quyền cai trị đất nước này.
Không lạ khi gần đây các con khỉ tiếp tục sử dụng màn đấu tố với các linh mục công giáo, dùng loa phường và băng rôn để bôi nhọ các cha. Tại sao chúng vẫn làm điều đó khi chỉ cần ký và thực hiện lệnh bắt vì luật pháp trong tay chúng? Câu trả lời rất đơn giản là vì chúng muốn đưa "rừng" trở lại trong đầu người dân. Chỉ có đấu tố và tuyên truyền mới có thể khiến những tư tưởng "phi pháp trị" lan tỏa trong tâm thức người dân. Một hình thức của chủ nghĩa ngu dân.
Như vậy chừng nào vẫn còn đảng cộng sản vẫn còn thể chế chính trị độc tài người dân Việt Nam chừng đó vẫn chưa thoát khỏi những khu rừng tăm tối của nghèo đói,lạc hậu, bất công và phi nhân.Khi và chỉ khi xuống đường làm một cuộc cách mạng họ mới có thể lấy rừng ra khỏi khỉ.