Thứ Ba, 27 tháng 3, 2018

TỔNG BÍ THƯ MỘT ĐẢNG CHÍNH TRỊ THĂM CHÍNH THỨC MỘT QUỐC GIA : TRÒ HỀ.

Trên bình diện công pháp quốc tế, người đứng đầu một đảng chính trị chẳng là gì cả, chẳng hề đại diện cho nhân dân một nước để tiến hành thăm ngoại giao chính thức bất kỳ một nước nào.
Tại sao ?
Thế giới ngày nay đã chủ trương đa đảng. Vậy thì bất kỳ một quốc gia nào cũng có thể có hàng chục, hàng trăm đảng phái chính trị khác nhau. Nếu ông tổng bí thư của một đảng nào cũng cho mình cái quyền đại diện đất nước đi thăm viếng lung tung thì đất nước đó sẽ có hàng trăm đại diện.
Những nguyên thủ quốc gia nào do dân bầu mới có thể nhân danh nhân dân. Đảng CSVN không hề do dân bầu mà do "cướp quyền" lãnh đạo, chính cộng sản cũng đã thừa nhận là chúng "cướp chính quyền" vào tháng 8/1945. Khi không hề do dân bầu mà dám cái bản mặt đại diện cho quốc gia đi thăm viếng xứ người thì thật là xấu hổ.
Tại sao Trung Quốc phải cho Tập Cận Bình gom chung cả hai chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước vào một? Vì Trung Quốc còn biết lễ nghĩa với quốc tế. Bởi chức chủ tịch nhà nước Trung Quốc dầu chỉ là bầu cử giả tạo nhưng ít ra cũng do quốc hội bù nhìn công nhận. Theo công pháp quốc tế thì nhân dân một nước nào chịu cúi đầu trước một chính quyền nào đó để chúng đại diện cho mình thì LHQ không có ý kiến. Do vậy ít ra chức chủ tịch cũng có thể đại diện cho một nước chấp nhận nô lệ nhưng chức tổng bí thư thì không vì nó chỉ do một nhúm thiểu số trong một đảng chính trị bầu ra. Đảng đó cũng không hề chiến thắng trong bầu cử vì nó đang một mình một chợ.
Do vậy tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vác cái bản mặt sang thăm chính thức nước Pháp thì thật là trơ trẻn. Nếu thăm theo lời mời của đảng cộng sản Pháp thì OK. Theo thông tin thì chỉ có thị trưởng một thành phố ở Pháp đón tiếp đảng trưởng đảng cướp . Nhưng trò gian lận để mị dân trong nước nhằm dễ bề thần phục là trò xưa như trái đất của đảng cộng sản.
Cũng như ở nước Mỹ chỉ có tổng thống do dân bầu mới có thể nhân danh nhân dân Mỹ công du thăm viếng các quốc gia theo đúng nghi thức ngoại giao. Chủ tịch hai đảng cộng hòa và dân chủ cho dù đảng của họ chiếm đa số và đang nắm quyền cũng chẳng có tư cách gì để thăm viếng ngoại giao.
Nhưng đối với một dân tộc xa lạ các nghi thức ngoại giao, tính chính danh trong các cương vị đại diện cho dân thì lại khác. Và các tên mọi trong rừng ra này sau khi trơ tráo đi thăm về lại họp cái quốc hội bù nhìn lại tha hồ nói dóc để lừa dân dù chúng chẳng có một chút gì của tính chính danh cả.
Tổ chức phóng viên không biên giới tại Pháp đã ra thông báo phản đối Nguyễn Phú Trọng đã đàn áp quyền tự do ngôn luận, xử tù các nhà bất đồng chính kiến bằng thứ luật rừng vô pháp vô thiên. Nhưng Trọng vẫn "hiên ngang" dùng hệ thống truyền thông "chuyên láo" để qua mắt 93 triệu dân Việt. Bởi dân tộc này là thế. Chỉ có một đất nước mọi rợ mới đưa một tổng bí thư một đảng chính trị không do dân bầu đi lại huyênh hoang ở nước ngoài như một thằng khùng.

Ý NGHĨA HAI CÂU THƠ CỦA CỤ TẢN ĐÀ.

Khi tôi trích dẫn 2 câu thơ của cụ Tản Đà để nói về nguyên nhân sâu xa đưa đến thực trạng đất nước ta ngày hôm nay, chắc hẳn đa số các bạn đều không hài lòng. Bởi dù ít dù nhiều ai cũng thấy bóng dáng mình trong đó. Và tâm lý chung là ai cũng muốn được khen là mình thông minh , anh hùng cả. Nhiều người còm là sao nói nặng thế hoặc "biết rồi khổ lắm nói mãi"...
Nhưng các bạn có bao giờ nghĩ là trong 93 triệu người Việt Nam có được bao nhiêu người thấm 2 câu thơ của cụ Tản Đà, có bao nhiêu người "biết rồi" để khỏi nói nữa kẻo "khổ lắm". Các bạn có thể đọc những cái còm bên dưới video này để biết rằng dân tộc Việt Nam chưa bao giờ biết mình đang ở đâu.
Khi mà mỗi chuyện tầm phào nào đó trên FB cũng có hàng triệu like, một ca sĩ thả rông ngực có đến trên 50K bình luận, khi mà những người đấu tranh cho dân tộc này ,hy sinh tự do để cho họ có được quyền con người lại chẳng hề được quan tâm...thì lời cụ Tản Đà luôn là chân lý.Có rất nhiều người ở nước ngoài lên tiếng thay cho họ, chẳng được gì chỉ nhận được lời chửi bới vô học, thiếu văn hóa. Những kẻ chửi bới này đang nghĩ rằng đất nước họ đang sống vô cùng ổn định và những người cầm cờ vàng chỉ là những kẻ rỗi hơi, vô công rồi nghề...
Nhưng những cái đầu này lại không hề thấy rằng những người Trung Quốc, Tây Tạng lưu vong cũng đang làm như thế... Họ có dư công không ?
Có thể các bạn cho đây là bọn DLV, con cháu của cộng sản muốn bảo vệ chế độ... đừng chấp nhất làm gì. Nhưng tôi lại không nghĩ như thế khi vẫn bắt gặp hàng ngày các STT, comment của các bậc "trí giả" nước ta cho Mỹ là xâm lược, cho cộng sản là giải phóng dân tộc và cho lá cờ của quốc tế cộng sản là "quốc kỳ" đang đại diện cho họ.
Dân tộc ta là một dân tộc chuyên nghĩ ngắn , ít ai nghĩ dài. Và những người nghĩ dài có cái nhìn sâu sắc, bao quát hơn thường bị những người nghĩ ngắn chỉ trích, phỉ báng cho là ảo tưởng xa rời thực tế. Nhưng những người nghĩ dài bao giờ cũng nắm được những quy luật tất yếu của nó. Khi quy luật xảy ra thì thảm họa sẽ không chừa một ai.
Tôi biết dân tộc này vẫn còn hy vọng là bởi trong rất nhiều những kẻ vô tâm ấy vẫn còn nhiều những người có tâm đang cống hiến những năm tháng ít ỏi của cuộc đời mình trong 4 bức tường nhà tù. Và cũng còn rất nhiều người đang ngày đêm miệt mài thức tỉnh đồng loại bằng FB, bằng những cuộc xuống đường, bằng những bài hát kêu gọi đấu tranh hào hùng. Nhưng nhìn lại với số đông đang còn mê ngủ chúng ta vẫn thấy rằng nó quá chậm so với những thảm họa đang đến trước mắt.
Thôi thì cố gắng đến đâu hay đến đó . Một cô gái chửa hoang vì nghe lời đường mật của một tên Sở Khanh thì phải nhờ vào chính nhận thức của cô ta để làm lại cuộc đời. Một dân tộc với hàng chục triệu người chửa hoang bởi một chủ nghĩa quái thai thì lại càng khó hơn. Chắc có lẻ chỉ khi nào thảm họa đến với chính họ thì họ mới biết mình bị chửa hoang.
Dù sao tôi vẫn cho rằng chỉ có quy luật "cùng tất biến" mới thay đổi được đất nước này.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

LẦN ĐẦU TIÊN SAU HƠN 40 NĂM MỘT TÀU SÂN BAY VÀ 5.000 THỦY THỦ MỸ ĐỔ BỘ VÀO CẢNG ĐÀ NẴNG .

Động thái này diễn ra khi năm 2020 đang đến rất gần, giữa lúc Trung Quốc và Việt Nam đang sắp sửa thi hành "hai quốc gia ,một cửa khẩu", giữa lúc hợp tác toàn diện Việt Trung với 15 văn kiện đã được ký kết, giữa lúc Tổng bí thư và thủ tướng Việt Nam sang chầu chủ tịch kiêm tổng bí thư Trung Quốc như những tên thái thú, giữa lúc người Trung Quốc đang tràn sang Việt Nam mua nhà ,mua đất để định cư như sóng vỗ bờ, giữa lúc tô giới Trung Quốc mọc lên như nấm sau mưa trên đất Việt Nam, những công trình xả thải hàng loạt như Formosa không còn là cá biệt và hàng hóa Trung Quốc đã ngập tràn khắp Việt Nam và cũng là giữa lúc chính quyền CSVN đã vừa kết án các nhà ĐT DC , bất đồng chính kiến,phản đối các vấn nạn về môi trường lạm phát án tù nhất trong mấy năm qua: người thấp nhất là 4 năm và người cao nhất là 14 năm.
Biển Đông sau phán quyết của Tòa trọng tài thường trực quốc tế về vụ kiện của Philippines đã bác bỏ đường lưỡi bò của Trung Quốc và nước Mỹ thề sẽ bằng mọi giá đảm bảo chủ quyền của đồng minh. Nhưng Việt Nam không nằm trong hiệp ước Liên minh quân sự này, trái lại Việt Nam lại là một đồng minh của phía bên kia.
Nhưng việc gặp gỡ giữa Trump và Nguyễn Xuân Phúc vào năm ngoái đã khiến 2 bên có một thỏa thuận dẫn đến việc tàu hải quân sân bay USS Carl Vinson Mỹ ghé thăm Việt Nam . Dự kiến là các thủy thủ sẽ đến thăm một trại trẻ mồ côi và các bệnh nhân chất độc da cam.
Trump từ lâu đã biết rõ trò giả bộ đu dây của CSVN và nhiều lần không ngần ngại nói huỵch toẹt ra mưu đồ của 2 gã Trung Quốc và Việt Nam. Lần này báo chí cánh tả Mỹ cũng giật tít hoành tráng về một thông điệp hợp tác quân sự giữa Mỹ và Việt Nam muốn gởi đến Trung Quốc về vấn đề Biển Đông.
Sự thực thì thông điệp nếu có Trump chỉ nhắm đến về vấn đề tự do hàng hải,tự do hàng không và trách nhiệm với các quần đảo của Phillippines và của Nhật còn của Việt Nam từ lâu chúng đã nằm gọn trong túi Trung Quốc rồi. Việt Nam không thèm và cũng chả cần kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế. Cái cần là chính phủ Việt Nam muốn tạo ra một sự trấn an tâm lý cho người dân Việt Nam. Tâm lý là biển và đất Việt Nam vẫn chưa mất và chính quyền cộng sản đang làm mọi cách để cứu vãn. Đó là thủ thuật để tạo nên tính chính danh.
Nhà đấu tranh dân chủ Ngụy Kinh Sinh đã nói trúng tâm lý này khi cho rằng :" Khi cần CSVN vẫn có thể đánh nhau với Trung Quốc ,dù thất bại trong cuộc chiến này họ vẫn nhận được một thắng lợi rất lớn đó là giữ vững tính chính danh với người dân Việt Nam".
Đánh nhau thì tổn thất lớn quá. Khôn khéo nhất là mời một tàu sân bay Mỹ đến thăm để cho thấy rằng " đảng ta " không hẳn đã là thái thú của giặc Tàu,"đảng ta" vẫn có thể hợp tác quân sự với kẻ thù xưa để giữ vững giang sơn tổ quốc.
Tội nghiệp con dân cứ thế mà tin sái cổ và nhiệt liệt hoan nghênh đế quốc Mẽo trở lại. Dù Mỹ trở lại không phải vì Việt Nam mà chỉ vì mục đích làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Dù sao đôi bên cũng có những tính toán riêng của mình. Nhưng việc tàu sân bay Mỹ ghé thăm ít ra cũng vẽ ra được một viễn cảnh như U23 Việt Nam vừa đoạt Cúp "Tự sướng" của bóng đá trẻ châu Á. Nó sẽ giúp dân Việt Nam "Selfie" thêm ít lâu nữa trước khi về chung một nhà với nước mẹ vĩ đại.

THƠ CỦA NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA.

Thấy tình cảnh anh lính cộng sản ôm con lên đường tòng quân "nghĩa vụ quân sự" ngày nay để bảo vệ cho chiếc "ngai vàng quyền lực" và "biệt phủ" "khu sinh thái tâm linh" của đảng mà cám cảnh cho thân phận anh "lính thú ngày xưa :
Ngang lưng thì thắt bao vàng
Đầu đội nón đấu, vai mang súng dài
Một tay thì cắp hoả mai
Một tay cắp giáo, quan sai xuống thuyền
Tùng tùng trống đánh ngũ liên
Bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa.
Có đâu như tâm trạng hào hùng của những người lính Việt Nam Cộng hòa đặt "Tổ quốc trên hết" ngày xưa .Chúng ta hãy cùng nhau đọc lại một số bài thơ phảng phất khí thế "Chí làm trai dặm ngàn da ngựa. Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao" vang bóng một thời của các anh .
Băng đạn cuối chìm rơi khi qua sông
người lính mệt nhoài nằm ngủ
đầu dựa góc đa
hàng bình vôi trắng răng cười cợt
thép súng khô dầu bụi nước hoen
có phải hòa bình vừa nở một bông hoa
nở giữa tình yêu và tiếng hát…
(Thi Vũ tháng 1.1973 – Thơ Tình Của Người Lính)
em mắt nghìn thu xanh cỏ biếc
ta lên rừng thắm ngủ chiêm bao
vòng tay thần thánh xa biền biệt
ta gặp nhau mà vẫn nhớ nhau
*em nhớ ta hay ta nhớ em?
từng đêm lặn lội giữa bưng biền
ta qua Hậu Nghĩa ngày mưa xám
róc vỏ thân chàm ta viết tên
năm tuổi chiến trường xuôi vạn lý
núi sông biết mặt đứa phong trần
yêu em ta bổng thành thi sĩ
thơ lính hào hoa vỗ súng ngâm…
(Chiêm Bao – Tôn Nữ Kim Phượng)
hãy uống cạn cho lòng vơi nỗi nhớ
rượu chất đầy: nón sắt bình đông
người lấy rượu đốt men xuân càng nồng
ta say khướt để quên đời dưới đó
dẫu là xuân hay hạ đông gì cũng thế
bởi quanh năm ta với rượu: đôi bạn già
(tiễn thằng bạn vừa mất ta nốc đầy cốc rượu
mừng kẻ nhập đàn ta lại cụng ly)…
bó gối trong căn hầm tránh đạn
chia nhau một cốc cà phê đen
hít dăm ba điếu quân tiếp vụ
ấy tết cô đơn của lính quèn
rừng vẫn viễn miên buồn ủ rũ
gục đầu tắm đạn pháo thương đau
chim rừng cũng bỏ đàn về núi
để mặc chinh nhân vạn cổ sầu…
(Xuân Chiến Ðịa – Phong Nhân Hoài)
Ðêm nằm nghe vượn hú
ba lô, súng gối đầu
mắt mở trừng không ngủ
rừng tiếp rừng âm u
gió lòn qua kẽ lá
cuốn tròn trong ba lô
rét rừng cơn mệt lả
đồi tiếp đồi bao la
hay:
dẫu nước mắt mọi người có vỗ về hy vọng
ta vẫn cười khan nhìn bạn bè say
có phải không em dù mây vẫn cứ bay
và mai mốt ta có nằm yên trong lòng đất
em hãy giữ trong lòng những điều thành thật
ta đã cho em và chưa vội mang theo
giữa đời ta không phân biệt bạn thù
chuyện sinh tử là chuyện từng giây phút
(Khi Xa Bình Tuy)
Rừng thưa dạt gió Hạ Lào
đêm nằm phục kích nhìn sao, nhớ nhà
tháng tư thương nụ hoa cà
hồn quê gởi ngọn mây xa cuối trời
(viết ở căn cứ Tiên Sa)
Phất phơ áo lụa trên cầu
nắng nghiêng cổ tháp ngả màu thời gian
gió xao sóng nước mênh mang
thương em, nhớ mẹ ngập tràn nhánh sông
(Chiều Qua Sông)
Ba mươi tuổi bóng tôi về hối hả
đàn em nhìn như người lạ quây quanh
chân khập khễnh đứng trên bờ đất lở
tuổi ngày xuân theo lá rụng tan tành…
(Trần Vạn Giả – Tình Cảnh Người Về)
mới hôm nào dừng chân ven núi
bè có bè có đứa còn vui
anh có anh, chúng ta đời lính
còn lúc này tay nắm môi cười
đêm nằm ngủ cay hơi khói đạn
chân co tìm giấu mất chân xưa
ta bỏ quên bên ngoài biên trận
tặng cho rừng ướt lá thêm mưa
Buổi đến rừng cây cao nhớ núi
gió nhớ đời ta nhớ anh em
giờ một chân, tật nguyền đau dại
mưa móc người, ơn núi nghĩa sông.
Chợt nhớ xuân nào trên chiến địa,
Tao mày hiu hắt đón xuân chơi
Một thằng lính bộ đời như bỏ
Một đứa nhảy dù cũng tả tơi…
Tội nghiệp đời trai chưa thỏa chí
sa trường dung ruổi đã phơi thây
đoàn quân hùng liệt nay về đất
hồn vẫn quanh co giẫm lối gầy
Chiều chiều đứng ngóng ngàn mây nổi
mà khóc quê hương khuất bến bờ
đêm hát vang lừng nơi chiến địa
mộng hoàng hôn khép giữa hư vô…
giặc đánh lớn, mùa mưa đã tới
mùa mưa như một trận mưa liền
châu thổ mang mang trời sát nước
hồn chừng hiu hắt nổi không tên
tiếp tế khó, đôi lần phải lục
trên người bạn gục đạn mười viên
di tản khó, sâu dòi lúc nhúc
trong vết thương người bạn nín rên
người chết mấy ngày chưa lấy xác
thây sình, mặt nát lạch mương tanh…
(Qua Sông)
bốn năm thằng lơ láo
áo quần rách tả tơi
ăn cơm bên xác người
tay bốc tay cầm súng
lòng nhớ mẹ phương tây
ý thương em chạy giặc
xóm làng sầu khôn khuây
ăn xong múc nước ruộng
uống đại cho qua ngày
quê nhà em có biết
chinh chiến thân lưu đày
ăn được là điều may
có khi hai ba ngày
không ăn chẳng có uống
ta nằm với cỏ cây…
(Trần Dzạ Lữ – Bữa Cơm Ngoài Chiến Trường)
Tự hỏi về đâu, đâu chả được?
hãy tìm bên suối ngủ đêm nay
gối đầu lên đá nhìn trăng sáng
rừng núi sương mù ướt chẳng hay…
(Trần Ðức Uyển – Buổi Chiều Ngồi Trên Ðá)

CÂU CHUYỆN CỦA THOMAS.

Thomas- người Mỹ chồng bà chị họ hiện sống ở Cali, hôm qua gọi điện hỏi thăm. Nhờ bà chị suốt ngày phang tiếng Việt nên giờ ông anh rể rất quan tâm tới chính trị này cũng nói tiếng Việt khá giỏi. Tán dóc một hồi ổng bảo :
- Hôm Tết xem truyền hình NVHN tớ thấy các nhà "đấu tranh dân chủ" trong nước ra của các cậu đi diễu hành trên đại lộ Bolsa mồm hát vang bài "Trả lại cho dân" mà tay ôm hình một tổng thống độc tài. Về nhà cười ngất mấy ngày , đau bụng không ăn uống gì được.
Mình liền hỏi :
- Có gì lạ không anh ?
- Cậu thử tưởng tượng một nhà đấu tranh Bắc Triều tiên vượt biên sang Hàn Quốc đi đấu tranh đòi giải thể chế độ độc tài Kim Jong Un nhưng tay lại ôm hình Park Chung Hee, như thế có đáng cười không ?
- Thì người ta đang nhớ công ơn tạo ra "Huyền thoại sông Hàn" của ông ấy đấy mà. Ông ta vì quốc gia dân tộc nên mới được tôn vinh.
- Các cậu còn ngây thơ lắm.Đó là bệnh sùng bái nhân cách vốn có ở các nước có nền dân trí thấp. Bây giờ giả sử các cậu chăn nuôi lợn. Các cậu cũng phải dọn chuồng cho nó sạch sẽ, tìm nguồn thức ăn cho nó, tắm rửa cho nó hàng ngày chứ chẳng lẻ để không? Như thế không thể gọi là công lao khi cuối cùng các cậu đem đàn lợn đi giết thịt. Park Chung Hee tạo ra "Huyền thoại sông Hàn" hay Minh Trị Thiên Hoàng tạo ra sự cách tân cho nền kinh tế Nhật Bản cũng là để phục vụ cho chiếc ngai vàng của 2 người này. Cả hai đều đàn áp phong trào "Tự do dân quyền" của người dân. Khi họ không cho các con heo trở lại làm người thì họ chẳng có công lao gì cả.
- Đó là bệnh xét công và tội của các chế độ độc tài vốn ăn sâu trong tư duy của người châu Á anh ạ.
- Các cậu phải rõ ràng giữa lý trí và tình cảm mới có thể thoát khỏi kiếp cừu. Đó là vấn đề về thể chế chính trị. Nếu anh có cho con người ăn no ngủ kỷ đến đâu mà không cho họ quyền bỏ phiếu, quyền bày tỏ tư tưởng, quyền đối lập ...nói chung là quyền tự quyết thì cái chính sách đó cũng chỉ là phục vụ cho anh, hoàn toàn không cho dân. Chính vì hiểu rõ điều này nên Nhật Hoàng mới chấp nhận một bản hiến pháp dân chủ của thống tướng Mac Arthur để cho dân Nhật cái mà họ cần, đó là quyền tự quyết chứ không cần những cải cách của Minh Trị Thiên Hoàng. Bởi họ biết những cải cách này sẽ suy tàn nếu ở trong tay một thể chế độc tài. Quyền lực có tính tha hóa .
- Như vậy theo anh cần phải làm gì?
- Hãy đoạn tuyệt với các thể chế chính trị độc tài trong quá khứ ,hiện tại lẫn tương lai.Phải gom chung các chế độ độc tài vào cùng một loại để tiêu diệt nó ngay từ trong tư tưởng. Phải hiểu rằng độc tài mâu thuẫn với tự do. Có độc tài là không có tự do. Tôn vinh độc tài là bóp nghẹt tự do.
- Biết bao giờ người dân Việt Nam mới hiểu được điều này hả anh?
- Theo tớ thì sau khi dẹp được độc tài cộng sản các cậu cứ sẵn sàng cho một chế độ độc tài khác lên thay trong 100 năm nữa. Bởi lẻ ngay tại Cali này vẫn còn rất nhiều kẻ tôn thờ những tay chăn nuôi lợn. Thật buồn cười khi mồm hát " Trả lại đây cho nhân dân tôi. Quyền tự do quyền con người, quyền xóa bỏ độc tài,độc tôn ". Nhưng trong tay lại đưa hình ảnh kẻ đã bóp nghẹt quyền tự do ,quyền con người và đã được thế giới định danh là "nhà độc tài"....
- Tóm lại anh muốn kết luận điều gì ?
- Cái mà các cậu cần là nồi cám heo chứ không phải là việc mở cửa chuồng. Chỉ cần ai đó nấu cho các cậu một nồi cám heo ngon lành là các cậu chui vào chuồng trở lại.
- ????

KHOÁI MỸ LÀ KHOÁI CÁI GÌ ?

Sau sự kiện hải quân Mỹ giao lưu với người dân Đà Nẵng có hai phong trào nổi lên đó là phong trào "Khoái Mỹ" và phong trào " Bài Mỹ".
Phong trào "bài Mỹ" cho là bọn "khoái Mỹ" cái gì cũng ca Mỹ là nhất, là tốt đẹp ,là thân thiện, là mạnh mẽ, rồi thì là "cứt Mỹ cũng thơm" sau đó dẫn chứng Mỹ đã bỏ rơi nền dân chủ VNCH như thế nào, Mỹ ám sát ông này ông kia ra sao.
Cả hai phong trào đều không để ý một điều rằng nước Mỹ không phải là một quốc gia dân tộc theo kiểu truyền thống. Mỹ là một hợp chủng quốc có nền tảng nhập cư, văn hóa Mỹ không là văn hóa của riêng một quốc gia nào.
Người Mỹ có thể là người Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Đức, Scotlen, Nga, Hàn Quốc, Việt Nam, Nhật...
Do đó bài Mỹ là bài cả thế giới này còn khoái Mỹ là khoái tự do ,dân chủ,khoái tinh thần vì cả thế giới ,loại bỏ "chủ nghĩa dân tộc" mầm mống gây chiến tranh.
Vì vậy khi người Mỹ đến Việt Nam giao lưu văn hóa chính là đưa văn hóa thế giới đến với một quốc gia, đưa tư tưởng người dân phải đứng lên làm chính trị ,tham gia vào việc giám sát chính quyền, đưa quyền con người đến với những con người quen sống trong nô lệ của quyền lực để thức tỉnh họ.
Như vậy "khoái Mỹ" không có gì đáng để mỉa mai cả. Vì "khoái Mỹ" tức là khoái chính mình và "bài Mỹ" tức là bài những nguyện vọng "làm người" của chính mình.

MỸ CÓ BẮT TAY VỚI CSVN HAY KHÔNG ?

Mình thấy trên mạng cái tư tưởng tàu sân bay Mỹ đến Việt Nam giao lưu là chứng tỏ chính quyền Mỹ bắt tay với CSVN là không chính xác. Một số thì vẽ ra viễn cảnh Mỹ và Việt Nam hợp tác an ninh chống Trung Quốc ,đòi lại biển đảo cho Việt Nam, một sự kiện lịch sử... Số khác thì cho rằng Mỹ đã phản bội VNCH khi bắt tay với cộng sản, Mỹ hành động trước sau bất nhất, giống như thời bí mật ký thông cáo chung Thượng Hải để "phản bội đồng minh" năm 1972 vậy...
Thật ra khi đánh giá một sự kiện các bạn phải nâng tầm lên đặt vào bàn cờ chung của cả thế giới chứ không thể lấy hoàn cảnh của mình , góc nhìn của mình để đánh giá. Điều đó chẳng khác gì thầy bói xem voi.
Nước Mỹ là của chung của cả thế giới chứ không hề của riêng một quốc gia nào. Đó là mảnh đất tự do cuối cùng của nhân loại. Nước Mỹ mất tự do thì chính là nhân loại mất tự do. Do vậy sứ mệnh của quân đội Mỹ là bảo vệ tự do cho cả thế giới, thứ đến là bảo vệ tự do cho nước Mỹ và các quốc gia đồng minh với Mỹ, sau đó mới đến các quốc gia còn chìm đắm trong chế độ độc tài.
Trên bàn cờ chiến lược của thế giới Mỹ làm nhiệm vụ gìn giữ hòa bình và trừng phạt những kẻ gây chiến tranh.Nhưng trong tiến trình này Mỹ phải đảm bảo tự do hàng hải, tự do hàng không để phát triển nền kinh tế của mình. Nếu sự luân chuyển ,giao thương hàng hóa bị ngưng đọng kinh tế Mỹ sẽ lâm vào khủng hoảng. Khi kinh tế bị phá sản thì nước Mỹ không còn ngân sách dành cho quốc phòng mạnh mẽ bằng mười nước xếp sau cộng lại nữa. Lúc đó có thể họ sẽ nhường vị trí dẫn đầu lại cho Trung Quốc hoặc Nga. Hai ông này mà dẫn đầu thì thế giới sẽ loạn ngay.
Bây giờ muốn kinh tế dẫn đầu Mỹ bắt buộc phải làm ăn chung với anh Trung Quốc, một thị trường có đến 1 tỷ 4 dân gấp 4 lần nước Mỹ. Không làm ăn thì anh Nga sẽ nhảy vào tranh thủ và ngóc đầu dậy, đá anh Mỹ lăn quay. Do vậy sự khôn khéo của Mỹ là phải bắt tay với các thể chế chính trị độc tài,kiềm chế nền kinh tế của họ và buộc họ tuân thủ những giá trị phổ quát của loài người. Đồng thời cũng lợi dụng chế độ độc tài này để phân hóa chế độ độc tài khác.
Trong thời kỳ ký Thông Cáo Chung Thượng Hải nói Mỹ phản bội đồng minh là thiếu tầm. Bởi lẻ ở góc nhìn từ trên vũ trụ xuống trái đất thì Mỹ đang lợi dụng sự phân hóa của phe độc tài, sự bất hòa giữa Liên Xô và Trung Quốc để thực hiện chính sách có trong Kinh Dịch "Kẻ thù của kẻ thù của ta là bạn ta". Trung Quốc lúc đó đang là kẻ thù của Liên Xô. Vì vậy trong đường lối chiến thuật Mỹ phải xem Trung Quốc là bạn để cùng hợp tác diệt anh Liên Xô. Nếu sa chân vào Đông Nam Á để hai anh này quay lại hợp tác với nhau nhằm diệt Mỹ thì lúc đó cả thế giới này đều mất tự do chứ không chỉ riêng VNCH.
Do vậy khi Mỹ đến Việt Nam là nằm trong tính toán của bàn cờ thế giới. Hơn nữa họ chỉ giao lưu với dân Việt Nam chứ không hề ký kết bất cứ văn bản nào với CSVN như giữa Trung Quốc và Việt Nam đã có 15 văn kiện hợp tác toàn diện. Những đồn đoán đu dây chỉ là đòn hỏa mù mà tuyên giáo cộng sản đưa ra để lừa dân Việt Nam khỏi xuống đường chống Trung Quốc mà thôi.
Tàu sân bay Mỹ đến Việt Nam cũng giống như đã đến Singapore vào ngày 4/4/2017 ,giống như đã ghé Phillippines vào ngày 27/2/2018... đó là sứ mạng giữ gìn hòa bình và tự do hàng hải trên biển Đông...không hề nhắm tới riêng một quốc gia nào.
Và Mỹ cũng chỉ bắt tay (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) với dân Việt Nam chứ không hề bắt tay với chính quyền CSVN.

SỰ GIỐNG NHAU GIỮA ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ VÀ GIA ĐÌNH TRỊ.

Về căn bản thể chế cả 2 loại độc tài này đều giống nhau ở 10 điểm sau đây :
- Hiến pháp phi dân chủ.
- Quốc hội bù nhìn.
- Không có tam quyền phân lập.
- Không có pháp trị.
- Đàn áp đối lập.
- Bầu cử giả tạo.
- Độc đảng.
- Có tù chính trị.
- Không có báo chí tư nhân.
- Tước bỏ nhân quyền.
Không những giống nhau về thể chế Dư luận viên của cả hai loại độc tài này cũng rất giống nhau :
- Tôn thờ lãnh tụ mù quáng.
- Thiếu văn hóa khi tranh luận.
- Chỉ sử dụng cảm tính không sử dụng logic khi tranh luận.
- Chạy trốn và sợ hãi sự thật.
- Thường không đưa ra dẫn chứng và luận cứ xác đáng chỉ căn cứ vào sự sùng bái đạo đức và nhân cách của lãnh tụ để làm bằng chứng.
- Tô vẽ công lao của chế độ .Lấy công lao đem đến một thành tích nào đó để che lấp việc đặt quyền lực của chế độ lên trên hiến pháp và tước quyền bầu cử của dân.
- Chỉ nhìn sự việc một chiều.
- Sở trường về nghề chụp mũ và công kích cá nhân.
Có nhận định cho rằng nên thỏa hiệp với chế độ độc tài gia đình trị để chống độc tài đảng trị, không nên nói huỵch toẹt ra, dĩ hòa vi quý để thu phục nhân tâm để tranh thủ sự ủng hộ của phe này.
Nhận định này sai trầm trọng về mặt logic : cả hai loại độc tài đều mâu thuẫn với dân chủ và tự do. Nghĩa là cả hai đều biến dân thành súc vật để cai trị. Do đó khi anh chống một chế độ độc tài này này mà không chống chế độ độc tài kia là mâu thuẫn về nguyên tắc. Khi đó anh sẽ bị biến thành kẻ đấu tranh dân chủ giả tạo.
Lợi bất cập hại. Khi anh tranh thủ kéo đồng minh từ phía độc tài gia đình trị nhưng anh lại khiến người dân đứng giữa không tin và nghe theo anh nữa. Vì họ thấy anh mang danh là đấu tranh dân chủ mà lại đi bao che thỏa hiệp với một chế độ cũng làm giống y như cộng sản. Khi họ cho anh là cuội thì họ sẽ tẩy chay anh.
Như vậy bài toán rút ra là anh tranh thủ phe ủng hộ độc tài gia đình trị chẳng được bao nhiêu người nhưng lại mất sự tin tưởng rất lớn từ người dân. Từ đó anh không những vừa mâu thuẫn với chính mình mà còn bị người dân cho là thành phần đấu tranh dân chủ cuội không có lập trường dứt khoát.
Chỉ có sự thật mới giải phóng con người cho dù đó là sự thật đau đớn nhất. Né tránh sự thật không phải là một cách giải quyết.

NẾU MUỐN TRÁNH ĐI VÀO VẾT XE ĐỔ CỦA LỊCH SỬ BÀI HỌC LÀ KHÔNG THỂ THỎA HIỆP VỚI CÁC CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI, PHẢI GIÁM SÁT CHẶT CHẼ QUYỀN LỰC.

Đây là nguyên nhân chính khiến mình có một loạt các bài viết chỉ trích và làm sáng tỏ các chế độ độc tài trong quá khứ của đất nước Việt Nam.Sự thật cần phải làm rõ một cách trung thực để rút ra bài học cho tương lai. Chỉ có sự thật mới có thể giải phóng con người. Bao che và giấu giếm sự thật về các chế độ độc tài sẽ làm người dân tin rằng chỉ có các cá nhân kiệt xuất mới có thể lãnh đạo được đất nước và phó mặc vận mệnh dân tộc cho những cá nhân hoặc một đảng phái nào đó.
Thật là buồn cười nhất khi hơn một nửa thế kỷ trôi qua với cách mạng internet, một số không nhỏ trí thức vẫn còn giữ quan điểm : độc tài thì đâu có sao miễn là lãnh đạo được đất nước. Đây là một quan điểm hết sức sai lầm. Bởi độc tài đi liền với sự tước đoạt tự do mà tự do chính là những quyền tự nhiên của con người. Tự do chính là không khí để thở. Một con người không chỉ cần ăn để sống mà còn cần không khí để thở. Do đó một chế độ độc tài dù có đem đến một cuộc sống vật chất tốt đẹp đến đâu( điều này chỉ giả sử) nhưng nếu không cho người dân không khí để thở thì chế độ độc tài đó vẫn xứng đáng bị lên án và bị đánh đổ. Thần tượng độc tài là một trong những điều ngu xuẩn nhất của nhân loại. Khi thần tượng những kẻ đã tước đoạt tự do của chính mình.
Bài học của các nước Ả Rập , Bắc Phi ,của Myanma vẫn còn nóng hổi khi các quốc gia này đang quay lại độc tài. Điều này chứng tỏ điều gì?
Một cá nhân dù là biểu tượng của nhân quyền, của lý tưởng dân chủ, dù được ngưỡng mộ biết bao nhiêu trên thế giới vẫn không đáng tin khi giao cho họ quyền lực mà không giám sát.
Chỉ có các thiết chế giám sát quyền lực mới đáng tin nhất. Con người còn có thể biết nói dối nhưng các thiết chế không hề biết nói dối.
Đại học Oxford, nơi bà Aung San Suu Kyi từng là sinh viên, đã gỡ bỏ bức chân dung của bà khỏi một trường (college), theo sau chỉ trích quốc tế về vai trò của bà trong khủng hoảng nhân đạo ở Myanmar.
Bạo lực tại Myanmar đã khiến hơn 400 nghìn người Hồi giáo Rohingya vượt biên sang quốc gia láng giềng Bangladesh.
Malala Yousafzai, thiếu nữ từng lãnh giải Nobel Hòa Bình, cùng các quốc gia đông dân Hồi Giáo ở Á Châu đã đồng loạt lên tiếng chỉ trích Miến Điện và nhà lãnh đạo Aung San Suu Kyi, về tình cảnh bi đát của người thiểu số Hồi Giáo Rohingya đang bị xua đuổi ra khỏi Miến Điện.
Gần 10,000 người Rohingya đã tràn vào Bangladesh trong 10 ngày qua, sau khi chiến sự gia tăng giữa các chiến binh Rohingya và quân đội Miến Điện tại tỉnh Rakhine ở miền tây, nơi đang có bị tàn phá bởi xung đột.
Bà Suu Kyi, cựu tù chính trị của chính phủ quân đội Miến Điện, đã bị chỉ trích mỗi lúc một nhiều, vì dư luận bên ngoài Miến Điện đã thất vọng rằng bà không lên tiếng chống lại cách thức đối xử với người Rohingya, hoặc trừng phạt quân đội.
"Bài học lớn nhất cho phong trào dân chủ tại Việt Nam từ vụ khủng hoảng Rohingya là "nếu không có sự giám sát, một thủ lĩnh sẽ phản bội lý tưởng và bị tha hóa".
"Bà Suu Kyi đã từng là thần tượng của những người đấu tranh ở các nước, trong đó có tôi. Bà từng rao giảng, truyền cảm hứng về tự do, dân chủ cho những người khác đứng lên đấu tranh giống bà."
"Thế nhưng đến khi đứng trước lựa chọn chính trị, bà đã chọn chính trị thay vì giá trị phổ quát về nhân quyền và có hành động đi ngược lại những giá trị nhân quyền."
Có gì đảm bảo rằng những người cổ súy cho nhân quyền, dân chủ đến khi nắm quyền sẽ không tha hóa, phản bội lý tưởng của họ? Một người từng đoạt giải Nobel Hòa bình như bà Suu Kyi mà còn vậy thì khả năng phản bội lý tưởng ở những nơi khác rất có thể xảy ra."

TẤT CẢ MỌI THẢM HỌA MỚI CHỈ LÀ ĐANG BẮT ĐẦU.

Nhìn một cách khái quát để lý giải các vấn đề mang tính triết học của nhân loại thì con người đã sản sinh ra nhiều trường phái, nhiều quan điểm khác nhau để giải thích 3 câu hỏi :"Con người sinh ra từ đâu ? Con người sống để làm gì ? Và con người khi chết đi về đâu ?
Do cách giải thích khác nhau nên thế giới phân ra 2 loại : chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa duy tâm. Sự khác nhau căn bản của hai chủ nghĩa này xuất phát từ quan niệm vật chất hay là tâm thức là chủ thể quyết định sự tồn tại của con người. Vật chất có trước hay là ý thức có trước.
Tôn giáo ra đời cũng là để giải thích các quan điểm triết học này. Tôn giáo phân chia thế giới làm 2 loại : trần tục và siêu nhiên.Tôn giáo tin rằng giai đoạn trần tục chỉ là một giai đoạn ngắn ngủi của con người. Sự tồn tại của tâm thức là không giới hạn.
Các quan điểm triết học duy vật tập trung giải thích vào luận điểm : vật chất quyết định ý thức. Và họ cũng nhắm chủ yếu vào giai đoạn trần tục của một kiếp người.
Tôn giáo né tránh lý giải trần tục nên có một số quan điểm cho rằng " đó là thứ thuốc phiện ru ngủ nhân dân". Chủ nghĩa cộng sản trong giai đoạn thiết lập chính quyền tỏ ra lên án thứ "thuốc phiện" này. Nhưng trong giai đoạn cần giữ vững quyền lực, chủ nghĩa cộng sản lại bám lấy thứ thuốc phiện này như là một chiếc phao cứu sinh. Tôn giáo dưới chế độ cộng sản không còn là những quan điểm triết học nữa mà đã bị biến thành những thứ tín ngưỡng với sức mạnh tâm linh vạn năng. Nó có thể khiến con người mất niềm tin vào sức mạnh của chính mình, trông chờ vào sức mạnh siêu nhiên , đồng thời tin rằng cõi đời hiện tại chỉ là cõi tạm để thủ tiêu đấu tranh. Khi con người trốn vào siêu nhiên và mong cho qua cõi tạm thì những kẻ nắm trong tay quyền lực đương nhiên được hưởng lợi nhất.
Xã hội Việt Nam hiện nay đang bước vào giai đoạn hỗn loạn ở cõi "trần tục" nguyên nhân là xuất phát từ những quan niệm triết học được hướng dẫn lệch lạc bởi chế độ cầm quyền.
Nhưng về sâu xa để mua dây buộc mình , để tạo ra thể chế cầm quyền đó trách nhiệm thuộc về ý thức của người dân. Cũng là một kiếp người nhưng tại sao các dân tộc khác không có những khổ ải trên dương thế ,đang trên con đường xây dựng thiên đường hạ giới thì trái lại dân tộc Việt Nam lại đang rơi vào trầm luân khổ ải và có nguy cơ diệt vong ? Nguyên nhân chỉ có một : đó là vì dân tộc Việt Nam bất cứ cái gì cũng đổ thừa tại số phận và đổ thừa tại chính quyền trong khi họ không hề biết rằng nếu không do họ thì sẽ không có một chính thể chuyên quyền ,độc đoán. Và chỉ có họ mới có thể quyết định số phận của chính họ mà thôi.
Căn bản nhất là họ đã dại dột nghe lời tuyên truyền của các chế độ độc tài. Họ đã thần tượng những kẻ không đáng tin, giao trọn quyền lực cho chúng và để mặc chúng thao túng số phận mình mà không giám sát. Chính vì thế nên bây giờ họ phải gánh lấy một hậu quả ghê ghớm trên bề mặt xã hội: cha hãm hiếp con, vợ giết chồng, con gái bất hiếu tắm cho cha như tắm cho một con vật, cô giáo bắt học trò quỳ nhục mạ nhân cách, phụ huynh bắt cô giáo quỳ để nhục mạ trở lại, cướp của giết người không ghê tay với trẻ chưa hoặc vừa đến tuổi vị thành niên, đắm chìm vào tệ nạn ma túy, ngáo đá,thầy hiếp dâm trò, trò đánh thầy khiến đạo lý đảo điên...
Nhưng quan trọng hơn cả là cả xã hội đang mặc nhiên để quyền lực của chính quyền thao túng đứng trên luật pháp, mua bán công lý, đổi trắng thay đen mọi giá trị đạo đức ,lẻ phải... Địa vị chức tước ,giá trị con người đều có thể mua được bằng tiền hoặc bằng quyền lực...Và con người đang giẫm đạp lên mọi giá trị đạo lý của dân tộc có từ ngàn đời để sống.
Học thuyết về nhà nước phân quyền , về quyền lực tối thượng là của nhân dân, sự kiểm soát quyền lực để cân bằng và tạo ra pháp trị của nền chính trị phương Tây đang được dân tộc này bỏ vào sọt rác. Họ chỉ đang lý giải các vấn đề xã hội đang diễn ra xung quanh mình theo cách phê phán, đổ thừa mà không hề thấy rằng ngay chính mình cũng có trách nhiệm trong đó.
Chỉ khi nào họ thấy rằng nguyên nhân chủ yếu là do mình đã quá bàng quan với cõi "trần tục" này nên để lại một giang sơn đổ nát cho con cháu mai sau, từ đó kêu gọi ,rỉ tai nhau để xuống đường thay đổi tận gốc thể chế chính trị thì may ra các vấn nạn mà họ gặp phải mới không còn.
Tất cả thảm họa mới chỉ là đang bắt đầu, mọi thứ tồi tệ nhất vẫn đang còn ở phía trước.