Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

PHẢN BIỆN PHẦN NÓI HỒ CHÍ MINH VÀ NGƯỜI LÍNH MIỀN BẮC LÀ YÊU NƯỚC TRÊN FB LÃNG ANH.

Tôi tin rằng ông Hồ Chí Minh và những người cộng sản đời đầu đều là những người yêu nước ? Trước hết phải xác định "chủ nghĩa yêu nước" là gì? Đó là hy sinh quyền lợi bản thân mình vì đất nước. Ông Hồ có đặt tổ quốc lên trên quyền lợi của ông không ?
Hãy xem lại tiểu sử,ông Hồ tiếp xúc với Bản hiến pháp Hoa Kỳ ,Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ trước khi tiếp xúc với Luận cương của Lê nin về vấn đề dân tộc và thuộc địa. Tại sao ông Hồ trích dẫn ba quyền cơ bản của con người mà Thomas Jeferson đã vạch ra đó là :quyền sống ,quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc nhưng lại bỏ qua một quyền cơ bản là quyền thay đổi một thể chế chính trị không còn phù hợp bằng bất bao động.
Đó chính là vì ông Hồ đã đặt quyền lực lên trên hết. Ông hiểu rõ giá trị của dân chủ mà Thomas Jeferson mang lại. Nhưng dân chủ Mỹ chỉ đem lại một xã hội công bằng cho dân chứ không mang lại quyền lực cho ông. Vì thế khi đọc "Luận cương Lê nin" ông đã khóc lên. Ông khóc không phải tìm ra con đường giải phóng dân tộc mà đó là con đường giúp ông trở thành "Cha già dân tộc".Như vậy ông có yêu nước không?
Nếu ông yêu nước ông đã không ký Hiệp ước sơ bộ 6/3/1946 để Pháp quay lại sau đó dùng Pháp để thỏa thuận khiến quân Trung Hoa Dân quốc rút đi nhằm tiêu diệt các đảng phái quốc gia trong vụ án Ôn Như Hầu. Sau đó ông đã phải hy sinh hàng vạn người để phát động "Kháng chiến chống Pháp". Nếu yêu nước ông đã không để cho các cố vấn Trung Quốc chỉ đạo cải cách ruộng đất,một bước thí điểm cho cách mạng "Đại nhảy vọt " và Cách mạng văn hóa" ở Trung Quốc . CCRD đã là một vết nhơ trong lịch sử VN bởi đã giết chết 170.000 người. Không một nhà yêu nước nào lại có tên trong danh sách 40 tên diệt chủng của nhân loại cả.

Những người lính đã chiến đấu ở miền Bắc là yêu nước ? Vậy thì hãy xem họ có độc lập trong nhận thức yêu nước không hay "chủ nghĩa yêu nước " do Đảng CS áp đặt vào ? Hãy đọc kỷ Nhật Ký Đặng Thùy Trâm và Nguyễn Văn Thạc ta thấy trong nhật ký của họ luôn có dấu của một chữ viết khác .Đó là chữ của chính trị viên . Đảng đã kiểm soát tư tưởng của người lính. Và người lính luôn đặt "Trung với Đảng" lên trên hết chứ không có Trung với nước. Hơn nữa tư tưởng của họ đã bị nhồi rất kỷ qua một hệ thống giáo dục từ mầm non tới đại học về việc yêu Đảng ,yêu bác ,yêu CNXH. Họ không hề có suy nghĩ độc lập mà đã có đảng nghĩ thay.Họ phải đối diện với hình thức phê và tự phê,tự kiểm điểm hàng tuần. Hãy đọc thêm về tiểu thuyêt Vô đề của Dương Thu Hương,Nỗi buồn chiến tranh để hiểu thêm về người lính CSVN.

CHÚNG TÔI "CUỒNG TRUMP" ?

Theo dõi các tranh luận giữa các bạn 2 phe về các quyết định hành pháp của TT Donald Trump mình thấy phe kia mỗi khi đuối lý thường hay sử dụng mấy từ "đồ cuồng Trump", hay" Tại sao sự việc như thế mà bọn cuồng Trump không thấy. Điều này cũng giống như hiện tượng chụp nón cối,DLV hay "phản động", Việt Cộng nằm vùng...
Bây giờ ta thử phân tích là có phải thật sự cuồng Trump hay không ?
Ông Trump không phải là một nhà độc tài như Hitler, như Kim Jong Un,như Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông.... Ông là một tổng thống do dân cử.Khi ở cương vị tổng thống Trump không phải là ông vua có thể muốn làm gì thì làm nên không cần dân cuồng.Hồ Chí Minh,Kim Jong Un mới cần xây dựng huyền thoại để dân tôn như Thánh sống để rồi mỗi lời nói ra đều là khuôn vàng thước ngọc. Những người này chỉ được truyền thông một chiều tham chiếu nên chỉ toàn tô vẽ nói những cái tốt,cái xấu bỏ qua.
Ông Trump cũng như TT Nguyễn Văn Thiệu trước đây được truyền thông 2 chiều chiếu tướng nên không thể "đẹp" như ông Hồ,ông Mao. Truyền thông phía dân chủ sẽ nhằm những cái xấu của ông Trump để đưa ra cho bàn dân thiên hạ biết,ngược lại phía cánh hữu sẽ phân tích những cái tốt. Nếu như thế thì hai bên sẽ có một cuộc chiến bất phân thắng bại. Nhưng cái chính quyết định đó là thể chế chính trị. Chính nguyên tắc tam quyền phân lập sẽ quyết định Trump đúng hay sai,ngay hay gian...
Bây giờ các bạn chống Trump có đưa ra những cái xấu của ông Trump như: mất lịch sự với phụ nữ,phân biệt chủng tộc,đòi tra tấn tù nhân,đòi mang quân sang bình định Mexico, đập bàn,cúp phone với thủ tướng Úc,coi TT Úc như kẻ dưới quyền...tôi vẫn không hề phủ nhận. Ông Trump đâu phải là ông Thánh nên chúng tôi không cần bác bỏ những điều đó. Ông cũng là người trần đầy đủ hỉ nộ ái ố...Ông cũng không thể không sai...
Vậy thì chúng tôi không hề cuồng ông Trump. Cái chúng tôi cuồng chính là thể chế chính trị dân chủ của nước Mỹ đã trao cho số đông làm vua chứ không phải ông Trump,bởi ông ấy chỉ đại diện cho cái số đông đó.
Bây giờ làm sao có thể biết là chúng tôi tin tưởng đúng?
Dễ thôi. Ông Trump đặt đít ngồi vào ghế TT đã ra ngay 24 sắc lệnh hành pháp. Nhưng các bạn nên nhớ rằng đây không giống như sắc lệnh mà Kim Jong Un phán nhé. Sắc lệnh của Kim Jong Un đưa ra là bỏ tù hoặc tử hình được bất kỳ ai cho dù đó là chú ruột của ông ta.
Sắc lệnh của Trump khiến cơ quan hành pháp dưới quyền ông phải chấp hành ngay cái tổng thể. Nhưng những trường hợp cá biệt sẽ bị chặn lại ngay bởi các thẩm phán Liên Bang, có khi bị đóng băng để đó chờ kết quả tranh tụng. Khi ký vào sắc lệnh này ông Trump đã phải chuẩn bị một đội ngũ luật sư đông đảo để đối phó với một đội ngũ luật sư của bên khởi kiện cũng đông không kém trong một cuộc chiến pháp lý dai dẳng. Đối phó với hàng núi đơn kiện tới tấp gởi về tòa án Liên Bang.Đây chính là ngành tư pháp độc lập đã can thiệp vào các quyết định của phía hành pháp.Thống đốc thì có tòa án tiểu bang xử,tổng thống thì viện đến anh Liên Bang.
Anh tư pháp can thiệp rồi chưa xong đâu. Đến lượt anh lập pháp xen vào. Tổng thống có quyền phủ quyết quyết định của quốc hội khi phiếu quá bán. Nhưng khi hai viện có trên 2/3 phiếu chống thì sắc lệnh của tổng thống bị bỏ vào thùng rác.
Nhưng khi quốc hội và tổng thống thống nhất rồi vẫn chưa xong. Đơn kiện vẫn có thể gởi lên Tối cao pháp viện.Và 9 vị thẩm pháp tối cao pháp viện sẽ ra tay chiếu theo luật hiến pháp. 9 vị này tuyên đạo luật đó đi ngược với hiến pháp thì nó cũng bị bỏ vào thùng rác ngay lập tức.
Do đó khi các bạn nói chúng tôi cuồng ông Trump thì một là các bạn chẳng hiểu gì về tam quyền phân lập của nước Mỹ, hai là các bạn đánh đồng nhà nước pháp trị của Mỹ giống như chế độ của Bắc Triều Tiên hay CSVN.
Chúng tôi không hề cuồng Trump. Chúng tôi chỉ cuồng chính chúng tôi.

LẬT ĐỔ CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN ?

Nhiều bạn nói rằng tôi chỉ đấu tranh nhân quyền không tham gia "lật đổ" nhà nước cộng sản.
Các bạn dùng chữ "lật đổ" là sai lầm. Là đánh tráo khái niệm khiến người dân hiểu sai vấn đề.
"Lật đổ" chỉ đúng khi một chế độ độc tài này thay thế một chế độ độc tài khác. Ví dụ dưới chế độ phong kiến có những lá cờ hiệu "Phù Lê diệt Trịnh". Đó là phù nhà Lê để lật đổ họ Trịnh. Lê là một chế độ quân chủ độc tài và Trịnh cũng là một chế độ độc tài khác. Khi đó dùng chữ "lật đổ" là có lý.
Từ khi xuất hiện hình thái nhà nước dân chủ thì nhân dân là chủ thể của quyền lực. Tất cả các chính quyền đều phải do dân bầu qua số đông. Không ai được độc chiếm quyền lực mà không hỏi ý dân.
Quyền lực này được thể hiện qua lá phiếu ,qua đại diện của mình là nghị viên trong quốc hội.
Chế độ CSVN đã lợi dụng máu xương của người dân để tiếm danh nhân dân,tiếm quyền lãnh đạo. Bây giờ ta yêu cầu chúng phải trả lại cái quyền đó,tức là QUYỀN TỰ QUYẾT. Chính nhờ cái quyền này mà chúng không thể bán nước ,bán đất ,bán biển,không đẩy ta vào chỗ chết.
Khi cái vốn là của ta thì không thể là lật đổ. Nói lật đổ chẳng khác gì vu cho ta cũng độc tài như chúng. Do đó bọn DLV và những kẻ không hiểu biết về chính trị thường hay dùng từ này để đổ vấy cho VNCH hay một số tổ chức hải ngoại khác. Từ đó đánh tráo khái niệm và tạo chính nghĩa cho chúng.
Sự thật thì VNCH và các tổ chức chính trị ở hải ngoại không cần chính quyền nên chẳng cần lật đổ cộng sản. Bởi họ có lật đổ được CS cũng phải chấp nhận lá phiếu của người dân. Lỡ như dân không bầu họ thì sao. Và không có chính quyền họ vẫn không chết,vẫn sống sung sướng. Trong khi đó nếu không có chính quyền 90 triệu dân VN sẽ chết vì chính sách diệt chủng của Trung Quốc.
Kết Luận lại: Khi một cái là của mình thì không thể gọi là LẬT ĐỔ mà chính xác đó là sự ĐÒI LẠI.
Nhưng có lẻ chỉ có cái chết mới khiến dân Việt Nam hiểu được điều này. Chưa hấp hối thì chưa hiểu.

PHẢN BIỆN TIẾP VỀ NGƯỜI LÍNH CSVN VÀ HỒ CHÍ MINH LÀ YÊU NƯỚC TRÊN FB LÃNG ANH.

Phần đáp trả của Lãng Anh :
Tôi không rõ các bạn có hình dung chân thực về chiến tranh không và các bạn hiểu ra sao về tâm trạng một người lính thông thường, khi cầm súng tuổi vừa 18 - 20 và chẳng có khái niệm gì về những thứ đại loại học thuyết hay chủ nghĩa. Những đoạn hồi ký ngắn của những người lính từng chiến đấu ở cả hai phía trong thành cổ Quảng Trị năm 1972 có lẽ cũng khắc họa lại được một thoáng chốc của cái lò nghiền thịt người đó. Sức mạnh nào giữ chân những người lính miền Bắc và miền Nam cộng hoà chôn chân ở cái địa ngục chắc chắn phải chết ấy? Khi những người lính Pháp tấn công Bắc Bộ Phủ năm 1946, một nhóm nhỏ vệ quốc đoàn cố thủ trong những căn phòng cuối cùng, họ bắn những viên đạn cuối cùng trong lúc cất lời hát bài vệ quốc quân, không ai sống sót. Cũng những lời hát nhưng là của lính dù Pháp, khi họ bò lên phản kích đồi A1 dưới làn mưa đạn, giữa tiếng đạn và cuộc phản kích tuyệt vọng là lời hát La Marseillaise. Lính dù Pháp đã sử dựng những viên đạn và những quả lựu đạn cuối cùng, chỉ những người bị thương nặng nhất là còn sống sót. Tôi có thể nói với bạn điều này, cái chết luôn là nỗi sợ hãi lớn nhất của loài người vì nó là thứ đối lập với sự sống. Những người lính trên chiến trường cầm súng đi vào cõi chết không phải vì sợ mệnh lệnh chỉ huy, mệnh lệnh nào đáng sợ bằng cái chết? Họ đều chiến đấu với niềm tin chết cho đất nước mình, dù ở phía bên này hay phía bên kia. Riêng với ông Hồ Chí Minh, tôi sẽ không phân tích bởi ông ấy phức tạp hơn rất nhiều mức đánh giá nói chung của đại chúng. Ông ấy rời Việt Nam năm 18 tuổi khi chẳng có khái niệm gì cả về cộng sản lẫn tư bản. Sau 30 năm lang bạt qua nhiều quốc gia, ông ấy trở về trong tư cách một người cộng sản. Nhưng những lá thư đầu tiên ông ấy gửi đi cầu viện với tư cách chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, không phải gửi cho Stalin, cũng không phải gửi cho Mao Trạch Đông, mà là gửi cho Hary Truman, tổng thống Mỹ vào năm 1946. 8 lá thư của ông ấy không bao giờ được phản hồi, chúng giờ vẫn còn trong một viện bảo tàng của Mỹ. Nhóm cố vấn nước ngoài đầu tiên trợ giúp cho đội quân của ông Võ Nguyên Giáp, không phải cố vấn tàu mà là nhóm tình báo OSS (tiền thân của CIA) dưới sự lãnh đạo của thiếu tá A.Patil. Trong cuộc gặp cuối cùng với Patil, khi đã hoàn toàn tuyệt vọng với khả năng có sự trợ giúp của Hoa Kỳ, ông Hồ nói với Patil thế này: "Ông ta sẽ buộc phải tìm cho dân tộc mình một đồng minh, vì Việt Nam không thể đi một mình trong cuộc chiến chống lại người Pháp". Câu nói đó gây ám ảnh, và phải đến sau năm 1975, khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc, Patil mới xuất bản cuốn hồi ký để thuật lại những gì đã diễn ra ở Việt Nam thời điểm kết thúc thế chiến thứ hai. Tôi buộc phải nói với bạn rằng, tôi tin ông Hồ là một người yêu nước, cũng giống ông Ngô Đình Diệm, là một người yêu nước theo kiểu của ông ấy. (Ảnh chụp một bức thư ông Hồ Chí Minh gửi tổng thống Hoa Kỳ Hary Truman năm 1946)
PHẦN PHẢN BIỆN :
Ý 1 :
Những người lính trên chiến trường cầm súng đi vào cõi chết không phải vì sợ mệnh lệnh chỉ huy, mệnh lệnh nào đáng sợ bằng cái chết? Họ đều chiến đấu với niềm tin chết cho đất nước mình, dù ở phía bên này hay phía bên kia.
Tất cả những người lính đều chiến đấu với niềm tin chết cho đất nước mình ? Đúng. Nhưng có khác nhau ở chỗ một bên là sự ngộ nhận về lòng yêu nước và một bên là lòng yêu nước đích thực. Thế giới đầu thế kỷ 20 đã chứng kiến hai cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và thứ hai. Cả hai cuộc thế chiến đều xuất phát từ nguyên nhân là "chủ nghĩa dân tộc". Chủ nghĩa dân tộc là một dạng của chủ nghĩa yêu nước . Không một người lính nào ,ở bất cứ phe nào lại không nhân danh lòng yêu nước cả. Vì vậy lập luận như thế hóa ra quân đội phát xít Đức ,Nhật, Ý đều yêu nước đích thực. Khi xung trận họ đã được cơ quan truyền thông Đức Quốc Xã nhồi vào đầu những lý tưởng về một nước Đức hùng mạnh,một tinh thần nước Nhật là số 1,Đại Đông Á. Chính những cái này đã khiến họ ngộ nhận là họ yêu nước. Và cũng chính điều này đã khiến họ tàn sát cả hàng triệu người Do Thái,họ đã biến cả thế giới vào những cuộc chiến tranh đẫm máu. Nếu lập luận như thế thì trên thế giới này không có cuộc chiến nào phi nghĩa cả. Tất cả đều chính nghĩa vì người lính nào khi xung trận lại không nghĩ đến tổ quốc mình?
Người Mỹ đã tư duy thực tế hơn nhiều. Chỉ những đất nước có một thể chế chính trị dân chủ thực sự,tam quyền phân lập,đa đảng,đặt hiến pháp cao nhất thì người lính mới đặt "Tổ quốc trên hết" và mới thực sự yêu nước ,chiến đấu cho tổ quốc mình. Vì sao ? Khi hiến pháp được bảo vệ chính là tổ quốc được bảo vệ. Và lưc đó không có một đảng phái chính trị,một thế lực độc tài nào được phép nhân danh đất nước.
Người lính CSVN trải qua Kháng chiến chống Pháp,chống Mỹ,chống Trung Quốc ,Biên Giới Tây Nam đều nghĩ là họ chiến đấu vì tổ quốc. Nhưng rốt cuộc họ được gì ? Một con số 0 tròn trĩnh. Độc lập cũng không,tự do không hề có. Rất nhiều người đến cuối đời mới nhận ra rằng :"Trọn tuổi xuân ta hy sinh cống hiến . Lại đúc nên chính cỗ máy này".
Họ cũng chẳng khác gì người lính Hitler,chiến đấu để đúc nên cỗ máy của Đức Quốc xã,những trại tập trung,những lò thiêu xác khổng lồ. Người lính CSVN chiến đấu để đúc nên một chế độ công an trị. Nếu họ cho rằng họ yêu nước "gặp thời thế ,thế thời phải thế" chỉ là một cách chạy tội.Khi ta bị biến thành một cỗ máy,một con robot chiến tranh cách hay nhất là đổ thừa hoàn cảnh. Thế nhưng ở phía bên kia lại có 30 dân tộc đã dùng bất bạo động để thiết lập nên một chế độ dân chủ . Người lính của họ đích thực chiến đấu cho chính họ,cho tương lai của con cháu họ.
Ý 2 :
Yêu nước là gì ? Theo định nghĩa chung của hầu hết các nhà lý luận hiện đại thì yêu nước là "Bảo tồn, bảo vệ, và xây dựng nền độc lập, tự do của quốc gia bên cạnh tất cả những giá trị căn bản và cao quý của con người, văn hóa, và của quốc gia đó .
Không thể lấy 8 lá thư của ông Hồ gởi cho Tổng thống Mỹ Truman và Truman không đáp từ làm bằng chứng là ông Hồ yêu nước. Đây là chỉ là một bằng chứng chứng tỏ ông Hồ bám lấy ngoại bang,nhờ sức mạnh ngoại bang để củng cố quyền lực. Nhưng tổng thống Mỹ Truman đọc được suy nghĩ đó nên không hề đá động đến . Và chính quyền Mỹ cũng thừa biết ông Hồ là người của Quốc tế cộng sản. Vậy nên họ đã liên hệ với chính quyền ông Ngô Đình Diệm để thực hiện chiến lược ngăn chặn CNCS theo thuyết Domino.
Yêu nước đối với tư duy khoa học của người Mỹ phải xác định rõ ràng chứ không thể nói chung chung. Tổ quốc phải đặt cao nhất trên tất cả các đảng phái chính trị khác. Tổ quốc được xác định bằng một bản hiến pháp phân quyền trong đó quyền lực nhân dân là tối thượng. Hiến pháp ấy bảo vệ chủ quyền quốc gia và trao cho dân quyền được quyết định vận mạng của mình.
Ông Hồ có làm được điều đó không ? Không hề ông đã bán đứng đất nước Việt nam cho Quốc tế cộng sản từ sau khi trở về Quảng Châu Trung Quốc sau khi dự đám tang Lê nin. Ông thành lập Việt nam thanh niên cách mạng đồng chí hội - một phân bộ của "quốc tế cộng sản" đặt dưới sự chỉ đạo của chi bộ cộng sản Trung Quốc. Giai đoạn mà HCM cầu cứu Truman là giai đoạn mà nước CHND Trung Hoa chưa ra đời (1949). Từ sau 1949 Việt Nam đã hoàn toàn chịu sự chỉ đạo của Trung Quốc và không hề có độc lập.
Đối với tự do,quyền con người của nhân dân cũng bị đảng cộng sản tước mất. Điều này đã thể hiện rất rõ qua bài thơ "Nhất định thắng" của Trần Dần,qua các tác phẩm của nhóm "Nhân văn giai phẩm" qua phong trào xét lại chống Đảng.
Nhân dân miền Bắc thời đó sống trong chế độ công an trị của Trần Quốc Hoàn. Đảng CS và HCM đã kiểm soát và định hướng tư tưởng của toàn bộ người dân . Và cuộc sống tự cung tự cấp không khác gì chế độ Bắc Triều Tiên hiện nay. Như vậy có thể gọi là yêu nước sao ?

"NÚP LÙM"- KHẢ NĂNG SIÊU HẠNG CỦA "ĐẢNG TA".

"Núp lùm" " Chiến tranh du kích" khi chưa có chính quyền và ngay cả khi có chính quyền trong tay là một đặc điểm của chế độ CSVN.
Trong cuộc nội chiến Nam Bắc đảng ta đã chủ trương "núp lùm" từ sau khi ký Hiệp Định Genève.Đường lối "núp lùm" này đã khiến ông Ngô Đình Diệm phải thực hiện "quốc sách" "Ấp chiến lược". Chính vì do CSVN không thực hiện "chiến tranh quy ước",lợi dụng dân làm kẻ chết thế nên Mỹ buộc phải rút quân vì không thể giết dân do lòng nhân đạo .
Thế nhưng sau khi có chính quyền trong tay, CSVN vẫn chứng nào tật đó. Biểu hiện như sau :
- Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International viết tắt là TI) là một phong trào toàn cầu của xã hội dân sự hoạt động trong lĩnh vực chống tham nhũng đã xếp hạng Việt Nam thứ 116/176 quốc gia.Các đồng chí tham nhũng "núp lùm" đã đành nhưng "ngân sách quốc gia" cũng "núp lùm",thu chi không minh bạch.Thu bao nhiêu ,chi bao nhiêu,tăng trưởng bao nhiêu,lạm phát bao nhiêu đều là do đảng ta tự đưa ra và dân chỉ việc đoán mò.
- Kinh tế "núp lùm" đã đành, công an cũng chuyên "núp lùm" để bắn tốc độ,nhận tiền mãi lộ. Luật pháp cũng "núp lùm". Bộ ba tòa án ,kiểm sát và công an núp trong bóng tối nhờ luật sư chạy án để chia chác với nhau.
- Các tổ chức xã hội cũng "núp lùm" . Tiêu biểu như vụ MC Phan Anh,một MC của Đài truyền hình quốc gia hẳn hoi nhưng nhận tiền cứu trợ không minh bạch. Dư luận đòi hỏi công khai nhưng đáp lại là sự ngụy biện không thể công khai được. Vậy thì các nghị định,thông tư,chính sách...chỉ đặt ra cho có tụ.
- "Núp lùm" đáng kể nhất là trên mặt trận "văn hóa tư tưởng". Một đất nước như Mỹ chẳng cần phải "bí mật" định hướng người dân làm gì. Cứ hiến pháp và luật pháp mà làm. Dân cứ tự do chửi tổng thống ,nếu phỉ báng thì bị kiện ra tòa. Thế thôi.Đằng này "đảng ta" lại chi ngân sách cho một đội ngũ đông đảo gần 2 triệu DLV chuyên làm một việc là "định hướng" tư tưởng người dân, báo cáo với đảng xem đứa nào phản động,đứa nào không. DLV cấp thấp "núp lùm" bằng những nick giả đã đành, DLV cấp cao , thậm chí cả một tờ báo cũng có thể "núp lùm" để đánh lén dân.
Bất cứ một chính quyền,một chế độ nào nếu được điều hành không minh bạch, chính quyền và chế độ đó đều không có tính chính danh. Nhưng cộng sản không cần chính danh mà cần chính quyền. Vậy nên chúng vẫn lén lút,lấp ló,xảo trá ,mưu mô,ngụy biện...để giữ bằng được cái này.
Vậy cho nên người dân Việt đừng tưởng rằng chỉ có phe đấu tranh dân chủ mới ẩn danh. Ngay cả những kẻ nắm trong tay quyền hành,nắm trong tay "cái còng và khẩu súng" vẫn làm việc mờ ám để giữ chế độ. Tuy nhiên dù cố đến mấy chúng cũng vẫn không thể thay đổi được quy luật. Đó là "tà" không thể thắng "chánh","phi nghĩa" không thể thắng "chính nghĩa".

TIẾP TỤC TRANH LUẬN TRÊN FB LÃNG ANH.

Dương Hoài linh: Có một phương pháp gọi là “40/60”, do Joseph Goebbels, Bộ trưởng tuyên truyền khét tiếng của Đức Quốc xã, nghĩ ra. Theo kỹ thuật này, cần thiết lập một kênh truyền thông, ban đầu cần phổ biến 60% thông tin nói tốt về kẻ thù. Sau khi đã được đối phương tin tưởng thì 40% còn lại được sử dụng nhằm truyền bá thông tin xuyên tạc, phương pháp này cực kỳ hiệu quả vì được nhiều người tín nhiệm. Trong Thế chiến II, có một đài phát thanh được lực lượng chống phát xít rất tín nhệm. Người ta tin rằng đó là đài phát thanh của Anh và tin tất cả những thứ nó nói. Nhưng phải sau chiến tranh người ta mới biết rằng đấy là đài của Đức Quốc xã, hoạt động theo nguyên tắc “40/60” của tiến sĩ Goebbels".
Lang Anh: Vậy hãy tỉnh táo để phân biệt ở đâu là 40/60 và ở đâu là sự thật. Trang face này luôn mở cửa cho mọi sự đối thoại và chất vấn thẳng thắn. Một xã hội khủng hoảng niềm tin khiến người ta sẵn sàng nghi ngờ mọi thứ. Tuy nhiên cái gì cũng có cách giải quyết, thay vì chụp mũ nhau một cách vu vơ, người ta có thể cùng ngồi lại và đối thoại một cách sòng phẳng, văn minh. Tôi sẵn sàng lắng nghe những ý kiến thiện chí và xây dựng.
Dương Hoài Linh: Tôi thấy bạn hơi nhạy bén khi cho rằng tôi chụp mũ bạn. Đó chỉ là một ý kiến cá nhân và không có một từ nào nhắm vào bạn cũng như trang FB này. Tuy nhiên tôi cũng có quyền đưa ra quan điểm của mình. Đó là một quyền tự do ngôn luận. Và bạn cũng có quyền dùng một quyền tự do ngôn luận khác để phản biện.
Tuy nhiên tôi cũng xin nhắc bạn rằng thế giới từ đầu thế kỷ 20 đến nay có ba vấn đề lớn: đó là chủ nghĩa dân tộc,quyền tư hữu và quyền lực thuộc về nhân dân(dân chủ và độc tài).Vấn đề thứ nhất dẫn đến hai cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và thứ hai. Vấn đề thứ hai là cuộc chiến ý thức hệ giữa hai khối tự do và dân chủ. Vấn đề thứ ba chính là vấn đề tôi và bạn đang đối diện: dân chủ và độc tài.Từ khi xã hội hình thành nên khái niệm dân chủ thì quyền lực của nhân dân là tối thượng. Nhân dân là chủ thể của quyền lực và không thể có bất kỳ một đảng phái chính trị,một thế lực độc tài nào có quyền chiếm đoạt cái quyền ấy. Đó là quyền tự quyết. Đảng cộng sản phải trả lại cái quyền ấy cho dân. Bởi thể chế chính trị CSVN được hình thành từ xương máu của hàng vạn người trong "kháng chiến chống Pháp""chống Mỹ",chống Trung Quốc... Vì vậy không thể có bất kỳ một giải pháp nào khi đảng CSVN vẫn một mình ,một chợ độc tôn quyền lãnh đạo. Bạn có thể có quan điểm khác nhưng không thể thoát ra khỏi quy luật này của thế giới . Đã có 112/176 nước làm điều này. Khi bạn vẫn ủng hộ sự tồn tại này thì tôi vẫn có quyền nghi ngờ. Chú ý nghi ngờ khác với chụp mũ. Đó là một sự nghi ngờ chính đáng.
Lang Anh: Tôi nghĩ bạn là người truy cầu tiến bộ vì thế mà cách đặt vấn đề của tôi là thẳng thắn và không rào đón. Việc bạn comment một nhận định không liên quan gì đến nội dung bài viết rõ ràng nó phải có một ngụ ý nào đó. Do đó, trên tinh thần thẳng thắn chúng ta phải nhìn nhận rằng đang có một sự nghi ngờ từ phía bạn, phải không? Từ thế kỷ 20 trở lại đây nó không phải chỉ thuần tuý có ba hay một số vấn đề. Thế giới phức tạp hơn mọi sự tổng kết. Tuy nhiên tôi sẽ không trao đổi về những vấn đề quá khứ, khi nó không liên quan đến chủ đề này. Chúng ta sẽ tập trung đánh giá vấn đề mà có lẽ bạn muốn đối thoại với tôi: vấn đề của Việt Nam phải giải quyết thế nào? Theo như tôi hiểu qua cách trình bày của bạn, thì cái bạn mong muốn là xoá bỏ độc tài. Vậy thì chúng ta tranh luận gì ở đây, khi đó cũng chính là mục tiêu mà tôi muốn thấy? Tuy nhiên, tôi sẽ nói với bạn góc nhìn của tôi: Khi muốn xoá bỏ triệt để một cái gì đó chỉ bằng một giai đoạn, đương nhiên phải đối đầu với sự đáp trả của thứ đó bằng mọi sức mạnh nó đang có. Vậy bạn sẽ lấy gì để đánh bại một bộ máy hùng mạnh có trong tay một đội quân đứng top 20 thế giới và một đội ngũ cả triệu nhân viên an ninh và mật vụ sống chết với khẩu hiệu "còn đảng còn mình"? Tôi có thể đoán được câu trả lời, bạn nói sẽ dựa vào thúc đẩy người dân, dựa vào xu thế và sự ủng hộ chung của các xã hội tiến bộ. Thứ đó không sai, nhưng khi đã trong thế đối đầu một mất một còn, sự loại trừ sinh tồn, muốn diệt bỏ một thứ sẵn súng trong tay, bạn sẽ cần có súng. Số đông có thể thuộc về bạn, nhưng tổn thất cho xã hội sẽ là bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu của cải? Và đất nước này sẽ mất những gì nếu một cuộc nội chiến tàn khốc diễn ra? Và có bao giờ tự hỏi chính mình, ở hoàn cảnh nào thì ở đất nước này người dân sẽ đủ mạnh để lật đổ bằng bạo lực chính quyền? Bao nhiêu năm nữa sẽ có đủ điều kiện cho điều đó, 30 hay 50 năm? Và cứ cho là bạn thuyết phục đủ đông số người muốn lật đổ đi, vũ khí sẽ ở đâu ra, tự chế hay sẽ giống Iraq, Syria, nhận đủ thứ súng ống do các thế lực bên ngoài cung cấp, tất nhiên là kèm theo những toan tính đen tối, làm gì có bữa trưa nào miễn phí, phải không? Thành thật xin lỗi bạn, đó là một lựa chọn nếu không muốn nói là sai lầm thì cũng là ngu ngốc. Để vươn tới một thứ tốt, người ta phải biết kiên trì chấp nhận nhiều bước tiến nối tiếp nhau, miễn là lộ trình ấy đi đúng hướng. Khi Auu Sang Suu Kye chấp nhận thứ hiến pháp dân chủ nửa vời của phe độc tài quân sự, chấp nhận rằng chế độ cũ có 25% số ghế không qua bầu cử, giữ quyền phủ quyết hiến pháp và giữ ghế một số bộ quan trọng trong chính phủ, bạn có nghĩ là bà ấy thỏa hiệp với nền độc tài không? Chính xác đó là thoả hiệp, nhưng đó là sự thỏa hiệp hướng tới ngày mai chứ không phải để bảo tồn cái xấu. Vì giữa quyền cai trị tuyệt đối của chế độ độc tài Myanmar trước đó, với những gì đang có, rõ ràng đất nước ấy đã tiến một bước dài. Và người phụ nữ ấy có đủ tầm nhìn xa để thấy rằng với quyền tự do ngôn luận và quyền bầu cử tự do, sự văn minh của quốc gia ấy chỉ có tiến về phía trước, để đến cuối cùng bà ấy đạt được mục đích của mình một cách triệt để, bất kể có nhìn thấy bằng chính mắt mình hay không. Tôi hy vọng sự giải thích này đã là đủ và sẽ không phải mất thời gian quay lại câu chuyện khá thừa này thêm.
Lang Anh: Quyền nghi ngờ là của bất cứ ai, tôi không can thiệp vào cái quyền đó của các bạn. Tuy nhiên, ở trang face này, mọi thứ chỉ được chấp nhận với những lập luận và chứng lý kỹ càng. Nó rất sòng phẳng, bởi tôi luôn ứng xử theo đúng nguyên tắc đó với từng quan điểm của mình. Tôi đã khá mệt mỏi với lối tấn công dưới thắt lưng của đội ngũ dư luận viên và tuyên huấn viên. Có những bài viết ở đây được share hàng chục nghìn lượt với vài nghìn comment. Đọc hết chúng đã là một thử thách chứ chưa nói gì đến việc thỉnh thoảng phải dừng lại để phản hồi cho những chất vấn vô căn cứ. Quỹ thời gian của tôi không nhiều đến thế. Với những câu hỏi nhắm trực tiếp tới cá nhân tôi, xin trả lời một cách thẳng thắn: Nếu bạn không đủ khả năng có tầm nhìn bao quát nhiều vấn đề và kiến thức chuyên sâu ở một số lĩnh vực chuyên biệt thì điều đó không có nghĩa là không có ai có đủ khả năng ấy. Giữa người với người là sự khác biệt và chẳng cần viện dẫn tới những người vượt xa đại chúng như Einstein hay Newton. Trang facebook này thuộc về cá nhân tôi và ơn chúa, tôi có đủ khả năng nói lên những quan điểm của mình với những tư duy và kiến giải của chính mình. Hy vọng đây cũng là một giải thích sòng phẳng cho những sự suy đoán mà tôi thấy vô cùng hài hước. p/S reply này để trả lời cho comment của một bạn vừa hỏi về cá nhân tôi (và đã tự xoá), thành ra mạch trao đổi hơi lửng lơ. Tuy nhiên tôi giữ lại ở đây, coi như bổ sung thêm quan điểm của mình.
Dương Hoài Linh: Tôi không ngờ bạn lại có những suy nghĩ như vậy nhưng tôi tôn trọng nhận định của bạn. Và cũng thành thật cám ơn bạn đã cho tôi cơ hội được giải đáp các thắc mắc mà bạn nêu ra ở trên. Như đã nói tôi sẽ đi thẳng trực diện vào vấn đề không quanh co úp mở. Bạn không thể chối bỏ là trên thế giới hiện nay đã có 30 nước đã xóa bỏ độc tài đưa quyền lực về tay nhân dân. Ngay chính Campuchia ,một nước vừa thoát qua họa diệt chủng cũng đã có một thể chế chính trị đa đảng,một cơ chế bầu cử dựa trên sức mạnh của lá phiếu. Bạn cũng không thể phủ nhận là Myanma một nước có dân trí thấp hơn ta nhiều hiện cũng đang hình thành một nền dân chủ khiếm khuyết. Các thành tựu về kinh tế,xã hội của Campuchia thiết nghĩ tôi không cần nhắc lại với bạn.Myanma cũng đang trên đà hồi sinh.
Đó là chưa kể một loạt các nước khác thuộc vùng Baltic,thuộc Liên Xô cũ,các nước Đông Âu như Nam Tư,Ba lan, Cộng hòa Sec...Tôi nghĩ đưa các trường hợp ở các nước Ả Rập và Trung Đông bạn đã bỏ qua số nhiều mà chỉ nói đến số ít,một phép ngụy biện đơn giản.
Bây giờ tôi sẽ phân tích cho bạn thấy tại sao họ làm được điều đó ? Trước hết là về mặt lý luận . Họ có 3 nguyên lý cơ bản quan trọng làm nền tảng :
- Tự do không hề miễn phí.
- Một xã hội của bầy cừu theo thời gian sẽ dẫn đến chính quyền của loài sói.
- Mọi cuộc cách mạng ,mọi thay đổi xã hội chỉ xảy ra ở hạ tầng chứ không ở thượng tầng kiến trúc.
Về mặt thực tế tất cả mọi chế độ độc tài đều tàn bạo như nhau ,có nhiều chế độ độc tài còn tàn bạo hơn CSVN và tất cả không bao giờ chịu trao ra quyền lực và đều sẵn sàng dùng bạo động để đàn áp người dân.
Thế tại sao các nước trên lại giành được quyền tự quyết cho mình ?
Bởi vì họ đã biết điểm trúng huyệt của con voi. Một con voi to lớn nếu không điểm trúng huyệt sẽ không điều khiển được nó. Huyệt đây là gì ? Chính là kinh tế. Khi một nền kinh tế bị bao vây sẽ dẫn đến siêu lạm phát và đẩy đời sống người dân vào cùng quẫn,vì cái dạ dày sẽ phải vùng lên.Muốn dẫn đến điều này phải có phong trào bất tuân dân sự. Và họ đã có trên 200 phương pháp bất tuân dân sự như bất hợp tác với chính quyền,đình công...Sau đó là những cuộc xuống đường tuần hành đánh vào các khu trung tâm để chia cắt nền kinh tế.Câu hỏi đặt ra là tại sao chúng không phản kháng. Bởi họ đứng lên khi thời cơ đã chín muồi. Đó là lúc chế độ bị vỡ nợ,lạm phát gia tăng,bộ máy công an ,quân đội không có tiền để trả lương nên không còn thiết tha bảo vệ chế độ nữa.
Bây giờ tôi sẽ nói sang các nước Ả Rập và Trung Đông.Tất cả các cuộc cách mạng ở đây không thành công là do dân trí và do sự ủng hộ của Nga cho chính quyền. Mùa xuân Ả Rập dân giành được chính quyền rồi nhưng lại để mất vào các thế lực độc tài khác là vì ý thức dân chủ kém. Nội chiến Syria xảy ra là do chính quyền đàn áp các cuộc xuống đường của dân. Sau đó Nga trợ giúp chính quyền và Mỹ trợ giúp các phong trào nổi dậy. Nhưng đây là kết quả của một phần của Cách mạng khi chiến tranh là sự nối tiếp của các giải pháp hòa bình không hiệu quả.
Nhưng nếu phê phán cuộc chiến tranh này thì ta phải phê phán cuộc nội chiến Nam Bắc của ta. Tại sao nội chiến Nam Bắc dẫn đến một chế độ man rợ chiến thắng một chế độ văn minh như bạn nói lại có thể chấp nhận được trong khi một cuộc chiến tranh có thể mở ra con đường sống thì lại bị gọi là NGU.
Bây giờ nếu lập luận như bạn đầu hàng chờ đảng CS thay đổi thì có chết không ? 15 văn kiện bán nước của NPT đã ký với TCB đã ràng buộc VN vào TQ. Dân tộc VN sẽ bị diệt chủng vì chính sách xả thải hàng loạt của Trung Quốc. Tám hướng của VN bây giờ đã bị bao vây bởi các chính sách kinh tế ,giáo dục của Trung Quốc.Chủ quyền bị mất,văn hóa,phong tục,ngôn ngữ cũng sẽ mất luôn. Đó là chưa kể là ung thư ,là giết mổ lấy nội tạng...
Một cuộc chiến tranh bất đắc dĩ để giành lấy sự sống so với việc khoanh tay chờ chết tôi nghĩ cũng không đến nỗi ngu lắm :v
Lang anhTôi hiểu toàn bộ quan điểm của bạn và thành thật xin lỗi, tôi nghĩ đó là mớ rác của một thằng khùng. Bạn muốn lặp lại chính bước đi của những người cộng sản, kỳ vọng một sự khốn cùng và kích động bạo loạn trên một nền tảng số đông cùng quẫn. Bạn lấy tư cách gì ra để phán xét rằng chiến tranh là cần thiết và làm gì có sự sống nào bắt buộc phải giành lấy ở đây? Một cuộc cách mạng dựa trên hoang tàn thì trước hết nó chính là hoang tàn. Bạn đã nhắc đến các nước chuyển sang dân chủ, vậy tôi cũng nhắc để bạn nhớ rằng tất cả các nước chuyển sang dân chủ ở Đông Âu đều không có nội chiến. Những quốc gia lật đổ độc tài bằng chiến tranh thì giờ đang có Iraq, Syria, Lybia. Hãy tự suy nghĩ xem khác biệt của những thứ đó ở đâu. Và Campuchia, có được nền dân chủ là nhờ hoàn cảnh nào? Cuộc chiến Nam Bắc vốn tự thân là một bi kịch lịch sử dựa trên nền tảng của sự cực đoan và đói nghèo, không ai muốn lặp lại nó ở đây, ít nhất không phải là tôi. Tôi rất muốn đặt một câu hỏi nhưng tôi sẽ không cần câu trả lời từ bạn: "Sự thỏa hiệp trong một lộ trình chấp nhận được là tốt hơn hay đối đầu tiêu diệt nhau là tốt hơn?" Khi đã có vô số ví dụ về sự chuyển hoá văn minh và nhất là khi đã có ví dụ về Myanmar mà vẫn muốn đề cao chém giết, tôi thật sự muốn biết là hiện bạn đang sống ở đâu, trong nước hay nước ngoài? Tôi không ưa sự hợp tác Việt Trung, nhưng cần nói một cách sòng phẳng là những văn kiện vừa ký giữa TQ với Việt Nam là bang giao giữa quốc gia với quốc gia. Lối buộc tội khơi khơi rằng đó là bán nước mà không có bất cứ căn cứ nào cũng chẳng khác gì mấy lối chụp mũ của dư luận viên cộng sản. Người vn ghét TQ trong đó có tôi nhưng không có nghĩa những luận điệu cực đoan vô căn cứ được phép xuất hiện ở đây. Chẳng có cách gọi nào khác ngoài cụm từ dân chủ cực đoan đối với bạn và nó cũng là một khía cạnh khác của sự xấu xa, không khác gì cực đoan cộng sản. Con người văn minh luôn trọng sự sống, ít nhất tôi muốn đất nước này dân chủ hoá trong thịnh vượng và hoà bình và tôi tin là điều đó có thể làm được. Tôi không hoan nghênh sự hiện diện của bạn ở đây. Tiễn bạn vậy.
Dương Hoài Linh :Vậy sao block không để phản biện ?Yếu kém nhất của một người tranh luận là block người tranh luận nữa chừng khi họ không hề dùng những từ ngữ thô lỗ. Điều này cũng chẳng khác gì CA CSVN bịt miệng linh mục Nguyễn Văn Lý . Tôi không trách bạn mà chỉ thương hại bạn vì bạn tiếp thu một nền học vấn XHCN,một ý thức hệ lỗi thời nên nhận thức chỉ có thế.
Chiến tranh là do thằng chính quyền muốn chứ không phải dân muốn. Do đó lập luận cho rằng dân muốn chiến tranh là khùng hơn nữa. Dân biểu tình bất bạo động,chúng nó không giao trả chính quyền cho dân ,chúng dùng súng đạn để đàn áp lúc đó mới có chiến tranh chứ dân nào muốn.Chúng đem súng đạn ,vũ khí hóa học tàn sát dân buộc dân phải cầm súng chống lại chứ không ai muốn chiến tranh cả. Nếu khi dân xuống đường chúng chấp nhận đa đảng,chấp nhận bầu cử tự do thì làm gì có chiến tranh.
Trong Tuyên ngôn độc lập của Thomas Jeferson có khẳng định đanh thép rằng: "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc—-Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ."
Như vậy quyền thay đổi một thể chế chính trị bằng bất bạo động là quyền chính đáng. Và đàn áp dân gây ra chiến tranh là tội ác của chính quyền.
Nhưng nếu phải chọn lựa giữa chết vì nô lệ,bị mổ bụng,bị tước mất quyền con người thì dân phải giương cao khẩu hiệu "Tự do hay là chết".Đó mới là logic vấn đề. Nóng nảy nhục mạ người khác chỉ chứng tỏ sự thấp kém của mình Lãng Anh ạ.

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

KHI CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN ĐÃ BÁN NƯỚC CHO TÀU.

Nếu như bạn là công dân của một nước có liên minh quân sự với Mỹ thì khi nghe tin này bạn vui mừng là có lý. Vì Mỹ sẽ dùng sức mạnh quân sự , biện pháp cứng rắn để bảo vệ chủ quyền của các bạn đã được tòa án Công Lý Quốc Tế tại La Hay thừa nhận.
Còn bạn là công dân Việt Nam thì chẳng có gì phải vui mừng .
Vì sao ?
Vì Trung Quốc và Việt Nam đã là một sau khi Trọng cõng rắn cắn gà nhà bằng việc ký kết 15 văn kiện hợp tác với Trung Quốc.
Như vậy Trung Quốc và Việt Nam đã về chung một nhà. Không tin bạn có thể xem sắc áo bộ đội biên phòng của hai nước. Phân biệt được đâu ta đâu Tàu chết liền.
Lúc đó đất liền ,biển đảo của Việt Nam là của Trung Quốc do bọn thái thú quản lý. Chúng đâu cần Mỹ nhúng tay vào như Phi,như Nhật đâu mà bạn vội mừng.
Khi bạn để cho bọn tay sai bán nước ngồi trên đầu mình,nhân danh nhân dân ,dân tộc thì thực chất bạn đã mất nước,giặc đã vào nhà từ tám hướng. Nhưng thỉnh thoảng báo chí cộng sản cũng phải nêu các hành động của Trump để đánh lạc hướng bạn,khiến bạn tưởng rằng nước Việt Nam vẫn còn độc lập. Đây là điều giải thích về việc báo chí Việt Nam mấy ngày qua đưa tin liên tục về lễ nhậm chức của Trump ,việc rút khỏi TPP và tuyên bố cứng rắn trên Biển Đông.
Trọng đã hai tay dâng nộp Việt Nam cho giặc Tàu rồi. Đó là điều không còn nghi ngờ gì nữa.Đừng nhìn về biển Đông mà hãy nhìn ngay nơi bạn đang sống: người Trung Quốc sẽ sang Việt Nam để chiếm lĩnh tất cả về kinh tế ,chính trị ,văn hóa,giáo dục...
Nếu không có sụp đổ đến từ sự bao vây kinh tế của nước Mỹ thì một kỷ nguyên nô lệ đã bắt đầu từ hôm nay với dân Việt Nam

CỜ ĐỎ CỜ VÀNG TẠI SAN JOSE.

HĐTP San Jose sẽ thảo luận vào tối Thứ Ba 24/1/2017 (chiều Thứ Tư 25/1 giờ Syd / Melb) đề xuất việc cấm treo cờ đỏ sao vàng tại các cột cờ của thành phố ! Lệnh cấm sẽ tái khẳng định nghị quyết của HĐTP năm 2005, công nhận lá Cờ Vàng tự do là lá cờ của người Việt tại San Jose.
Tuy nhiên Chris Lê,một nhân vật trẻ tuổi dự định ứng cử vào năm 2018 đại diện cho du học sinh trong nước lại lập luận cho rằng"đã đóng thuế là phải có đại diện", các người trẻ có thể bất bình với chính quyền CSVN nhưng họ không ghét quốc kỳ của họ.
Ta thử phân tích các lập luận này xem sao.
Tu chính án số 1 của Hoa Kỳ khẳng định rằng quốc hội sẽ không làm luật để ngăn cấm quyền tự do ngôn luận của bất kỳ ai. Dùng lá cờ để biểu hiện một quan điểm chính trị là một quyền tự do ngôn luận. Tuy nhiên quyền tự do ngôn luận ấy thể hiện như sau:
- Anh có thể treo một lá cờ mà anh cho là quốc kỳ của anh tại tư gia mà anh sở hữu hoặc cầm trên tay mang trên người để thể hiện quan điểm chính trị của anh mà không bị ngăn cấm bằng sự tước đoạt , bạo lực,bỏ tù. Nhưng có thể bị phản bác bằng một quyền tự do ngôn luận khác nếu lá cờ đó đại diện cho bạo lực,diệt chủng.
- Lá cờ đại diện cho một cộng đồng tại một vùng đất mới tạm dung sẽ được quyết định bằng đa số của cư dân nhập cư cùng sắc tộc sinh sống nơi đó. Một cộng đồng không thể có hai lá cờ. Và lá cờ chính thức được quyết định theo nguyên tắc đa số thắng thiểu số. Khi đa số đã thắng thì anh không thể viện nguyên tắc" đã đóng thuế là phải có đại diện" vì cộng đồng của anh đã ra quyết định và anh phải phục tùng.
- Một lá cờ không thông qua một quốc hội lập hiến trong một thể chế tự do dân chủ,đa đảng ,đặt hiến pháp cao nhất thì không thể gọi là quốc kỳ. Nó chỉ đại diện cho chính phủ đang cầm quyền CSVN trên trường quốc tế chứ không hề đại diện cho dân và cho cả du học sinh. Do đó lập luận cho rằng du học sinh có thể ghét chế độ cộng sản chứ không ghét quốc kỳ của mình là ngụy biện. Điều này cũng chẳng khác gì nói dân Đức chỉ ghét chính quyền Đức quốc xã Hitler chứ không ghét lá cờ chữ thập ngoặc.
Lá cờ Vàng ba sọc là lá cờ của "Quốc gia Việt Nam" do Bảo Đại làm quốc trưởng chứ không phải do chế độ VNCH và ông Ngô Đình Diệm chỉ thông qua . Do đó cho lá cờ đó là của miền Nam để người miền Bắc không chấp nhận là bất hợp lý. Vì "Quốc gia Việt Nam" là chính thể "quân chủ lập hiến" hợp pháp duy nhất đại diện cho dân tộc Việt Nam dù chính thể đó đã bị cướp mất bởi thể chế độc tài CSVN nhưng lá cờ đó vẫn không hề mất.
Đó cũng chính là lá cờ của Nga hoàng dù bị cách mạng tháng 10 cướp chính quyền nhưng vẫn trở lại ở nước Nga hiện nay.
Do đó việc hội đồng thành phố San Jose không chấp nhận cờ đỏ đại diện cho cộng đồng gốc Việt sống trên toàn thành phố là chính xác vì cư dân gốc Việt tại đây chấp nhận cờ Vàng là đa số.
Các du học sinh nếu muốn vẫn có thể treo cờ đỏ tại tư gia của họ tuy nhiên nó không hề đại diện cho cộng đồng VN ở đây.Và họ có thể bị tẩy chay bởi một quyền tự do ngôn luận theo đúng tu chính án số 1 của Hoa Kỳ.

THÂM Ý CỦA CỤ TRẦN VĂN HƯƠNG.

Lịch sử thường được viết bằng khẩu súng,người ta quen gọi đó là thứ lịch sử được viết bởi bên thắng cuộc. Đây là thứ lịch sử không khách quan.
Bởi lẻ nó gạt bỏ ra ngoài các yếu tố khác và chỉ nhằm phục vụ cho ý đồ tuyên truyền của một chế độ.
30/4/1975: thực ra Cộng sản có thắng và VNCH có đầu hàng không ?Điều này chắc đại tá Bùi Tín biết rõ hơn ai hết. Bởi khi bước vào Dinh Độc Lập câu họ nhận được là :" Tôi chờ các ông đến để bàn giao chính quyền" Phía bên kia trả lời rằng" Các ông không có gì để bàn giao,các ông chỉ có đầu hàng".
Như vậy rõ ràng là chính quyền VNCH không hề thừa nhận đầu hàng. Chữ "đầu hàng " là do CS nói ra vì họ có súng trong tay. Dinh Độc Lập cũng không hề treo cờ trắng như nóc hầm tướng Đờ Cát.Sau đó chính ủy của quân CS đã thảo ra văn bản viết tay về "đầu hàng" và cưỡng bức ông Dương văn Minh đọc trên đài phát thanh Sài Gòn. Đây là một hành động cưỡng ép không có giá trị pháp lý.
Xét về ý nghĩa sâu xa ta thấy Lê Duẫn đã từng nói" Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô ,Trung Quốc" . Một cách khách quan trên thực tế khối cộng sản đã đổ biết bao tiền bạc,vũ khí vào cho miền bắc. Số vũ khí này sau khi chiếm miền Nam CS đã lấy 21 tấn vàng trong ngân khố quốc gia cộng thêm với vơ vét để thực hiện một chuyến bay mang vàng sang trả nợ cho Liên Xô ngay. Còn nợ của Trung Quốc được trả bằng Hoàng Sa ,Trường Sa và một chế độ bán nước hiện nay.
Như vậy thực chất đây là cuộc chiến giữa khối tự do và cộng sản. Súng đạn là của hai bên và người Việt chỉ đóng góp xương máu,tàn sát lẫn nhau. Trong cuộc chiến này phần quyết định là súng đạn. Ai còn súng đạn thì còn đánh .Ai hết súng đạn thì phải giải giáp để tránh đổ máu.
Việc quốc hội Hoa Kỳ ngưng cung cấp viện trợ cho VNCH vào tài khóa 1976 là thật. Không có súng đạn thì lấy gì đánh?Cho nên luận điệu nói VNCH đầu hàng vì không có tinh thần chiến đấu là của cộng sản.
Nếu họ tử chiến thì Sài Gòn sau năm 1975 có nguyên vẹn như vậy không? Sẽ có thêm biết bao nhiêu người dân vô tội sẽ chết oan uổng vì sự trả thù của cộng sản ?
Đây là điều cụ Trần Văn Hương băn khoăn suy nghĩ.
Cụ chịu hết trách nhiệm về mình vì cụ là người đứng đầu quốc gia. Nhưng cụ rất khôn khéo để tránh cho VNCH hai tiếng "đầu hàng" mà rất ít người hiểu được.
Cụ biết rằng Cộng Sản sẽ dùng súng và bóp méo lịch sử để tô điểm cho cái ngày 30/4/1975 này. Nhưng Cộng Sản đa số ở trong rừng ra không hiểu gì về luật hiến pháp. Một tổng thống được bầu vi hiến thì không hề có tư cách tuyên bố đầu hàng. Do đó cộng sản có nhét chữ vào mồm ông Dương văn Minh dưới áp lực của khẩu súng cũng là vô nghĩa.
Vì hiến pháp VNCH cũng như hiến pháp Mỹ thứ tự kế nhiệm tổng thống là :
1 Phó tổng thống .
2 Chủ tịch Hạ viện.
3 Chủ tịch Thượng viện tạm quyền .
4 Bộ trưởng Ngoại giao .
5 Bộ trưởng Ngân khố .
6 Bộ trưởng Quốc phòng.
Tại sao cụ không giao cho Chủ tịch Hạ Viện mà giao cho ông Dương Văn Minh? Mục đích chính là cụ muốn vi hiến để sau này có dân chủ VNCH có thể danh chính ngôn thuận để nói rằng VNCH không hề đầu hàng.
Đó là thâm ý của cụ.

ĐỔI TIỀN : CÓ HAY KHÔNG ?

Tôi không hề nghi ngờ gì lòng yêu nước của một số bạn khi tung tin đổi tiền. Nhưng đôi lúc do không nắm được các quy luật kinh tế các bạn đang tiếp tay cho chính quyền cộng sản mà không hề hay biết.Xin phân tích một số ý nhỏ như sau :
- Đừng bao giờ nghĩ rằng tin đổi tiền là không ở bên phía chính quyền tung ra và cũng đừng bao giờ nghĩ rằng tin "đổi tiền" không làm giàu cho các nhóm lợi ích đang nắm độc quyền trong nền kinh tế Việt Nam.
- Khi tin đổi tiền loan ra người dân nghèo "trên răng dưới dép" không mấy quan tâm nhưng sẽ tác động rất lớn đến những người làm ăn chân chính,các tiểu thương,các chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ và cả những người muốn xoay chuyển đồng tiền để làm giàu.
- Tin đổi tiền sẽ khiến cho sức mua gia tăng và khiến cho người bán sẽ bán được hàng với giá cao. Ba mặt hàng chủ yếu sẽ tăng giá một cách chóng mặt đó là :
+ Chứng khoán: Nhiều doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ giá cổ phiếu rớt thảm hại nhưng sẽ được hà hơi tiếp sức phục hồi trở lại vì dân sợ giữ tiền mặt nên đầu tư vào cổ phiếu.
+ Bất động sản : Giá bất động sản sẽ được đẩy lên cao tạo thành cái gọi là "bong bóng ". Bởi dân sợ giữ tiền biến động nên đổ vào mua đất vì mua đất thì đất còn. Các công ty bất động sản làm giàu nhanh chóng vì bán được hàng tồn. Với hiến pháp " đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý", chính phủ này cũng giàu sụ vì bán được cái do chúng quản lý với giá cao.
+ Vàng và đá quý : Đây là những công ty kinh doanh độc quyền của CSVN. Ở Mỹ người ta thường mua bán vàng trên mạng và dù cho mua hàng trăm ,hàng ngàn ounce thì vẫn chỉ trả lệ phí chênh lệch rất thấp. Nhưng ở Việt Nam biên độ giữa mua và bán rất cao. Khi có tin đổi tiền anh do lo sợ có thể mua vào với bất kể giá nào. Nhưng khi tin đổi tiền lắng lại anh buộc phải bán với giá thấp để kinh doanh hoặc lo việc nhà. Lỗ sặc gạch. Chưa kể chúng còn tung chiêu vàng SJC một chữ không thu mua ,có mua cũng mua với giá thấp bằng vàng nhẫn. Chúng mang về nấu lại thành vàng 2 chữ rồi tung tin đổi tiền bán lại dân với giá cao ngất ,lời khẵm.
Ra tết ,tháng giêng là tháng ăn chơi cộng với tin đổi tiền thể là dân tha hồ tống đi đồng tiền mình làm ăn xương máu mới có được. Các công ty độc quyền của Cộng sản cứ "từ từ mà lượm hoa rơi". Nhưng đến khi thị trường chứng khoán và bong bóng bất độc sản sụp đổ các em dân ta sẽ "khóc dở mếu dở" vì cầm trong tay những thứ cũng không khác gì giấy lộn.
Ngay cả mua bán dollars chúng cũng làm giàu nhanh nhờ tin đổi tiền vì chênh lệch giữa mua và bán cũng rất cao. Các anh mua vào với giá cao nhưng các anh không đủ giàu để giữ mãi đó. Khi thấy tình hình tạm yên anh cũng phải bán để kinh doanh hoặc tiêu xài thế là anh lại làm giàu cho ngân hàng nhà nước.
Chính khoản lợi tức thu được qua các lần tung tin đổi tiền này khiến chúng bù vào các khoản đã ăn chơi,vung tay xài phung phí,khiến lạm phát bình ổn trở lại. Do đó phải hiểu rõ thế này : tin đổi tiền thật không dễ lọt ra ngoài đâu. Dấu hiệu để nhận biết chúng là thị trường chứng khoán và bất động sản Trung Quốc sụp đổ kéo theo Việt nam. Các ngân hàng của NNVN không cho vay nữa và các tên trong UVTW đảng đột ngột mất tích .