Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

NHỮNG GIÁ TRỊ ẢO.

Trước 1975 lương thầy cô giáo cấp 1 thấp nhất cũng tương đương với thời giá 1 cây vàng, các giảng sư đại học lương cao hơn đủ sức đến trường bằng xích lô chứ không thèm đi xe máy. Các thầy cô không cần ngày 20/11 mà vẫn thầy ra thầy, trò ra trò, dạy ra dạy.
Sau 1975 thời bao cấp, lương giáo viên chỉ tương đương với 5 phân vàng thời giá và chỉ đủ sống trong 5 ngày. Sau này cao hơn lên 1 hoặc 2 chỉ vàng.
Nhưng giáo viên sau năm 1975 hạnh phúc hơn giáo viên trước 1975 và cũng hạnh phúc hơn cả giáo viên của nước Mỹ vì họ có ngày 20/11.
Vậy ngày 20/11 đặt ra để làm gì?
Đó là để chính phủ trả lương cho giáo viên mà không cần lấy tiền từ ngân sách quốc gia.
Cũng giống như ngày " thầy thuốc Việt Nam", ngày "quân đội nhăn răng VN' "công an nhăn răng VN"... tất cả những ngày đó đặt ra là để xã hội hóa, lấy tiền, lấy sự vinh danh của xã hội dành cho các tầng lớp này để trả công cho các cống hiến của họ đối với đảng nhưng được mạo danh một cách mỹ miều là "phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân"
Kỳ thực họ có phải phụng sự tổ quốc, nhân dân không ?
Không hề.
Họ chỉ bán cháo phổi, dùng thiên chức thầy thuốc, dùng xương máu tính mạng của mình để bảo vệ một đảng chính trị cầm quyền.
Nhưng chế độ này lại bất tài đến nỗi không tạo ra được thặng dư trong nền kinh tế để trả lương cho họ. Vì thế muốn các tầng lớp này khỏi phải phản bội lại quyền lực lãnh đạo của đảng , chúng liền tìm tòi lấy các ngày không có trong lễ kỷ niệm của các nước dân chủ để vinh danh họ. Đó là lý do giải thích vì sao phụ nữ VN hân hoan với ngày 8/3, 20/10 còn phụ nữ Mỹ, châu Âu thì không.
Không có các giá trị thực nhưng có các giá trị ảo như hoa, lời chúc tụng,các bài báo vinh danh những người sống với các đồng lương chết đói ấy cũng có thể tự huyễn hoặc mình mà không làm phản. Tuy vậy cũng có rất nhiều người thực tế hơn. Thầy cô thì cần phong bì, quà tặng còn vứt hoa vào thùng rác; bác sĩ thì cần vật chất thù lao chứ không cần lời thề Hippocrate, 12 điều y đức ...Nhưng những thứ này chính quyền không hề bỏ ra, chúng đến từ xương máu của người dân vốn từ lâu đã quá khốn khổ vì hàng trăm thứ thuế,phí và hàng nghìn thứ lo toan.
Nhưng trong những ngày này như 20/11 mấy ai nghĩ đến những điều như thế. Họ vẫn xúm vào ca ngợi những điều sáo rỗng vì truyền thống của dân tộc là như thế. Các thầy cô giáo nhận một bó hoa một gói quà không hề nghĩ là để có được những thứ đó phụ huynh học sinh phải đổ biết bao mồ hôi , nước mắt. Lại còn là sự so sánh...Trong khi đó chính quyền cao lắm chỉ quẳng cho một bức thư đọc để chứng tỏ sự quan tâm của đảng của chính phủ...đối với tầng lớp "làm thuê" này.
Chung quy nói như Nam Cao thì cũng chỉ là những kiếp "Sống mòn". Tự an ủi nhau tự huyễn hoặc để mà sống. Bao nhiêu thứ ngon, bao nhiêu quyền lợi cái đảng này đã cướp sạch . Chúng chỉ tặng cho một cái ngày để được xã hội trả lương không cần chính phủ nhưng hầu hết đều cảm thấy thỏa mãn, bằng lòng .
Đó cũng là tư duy của một đất nước đã quá quen với việc làm nô lệ cho một đảng chính trị độc tài.

"AMERICAN FIRST" CHÍNH LÀ NỀN DÂN CHỦ CỦA THẾ GIỚI NÀY TRƯỚC HẾT.

Tôi thấy nhiều bạn có những suy nghĩ phụ thuộc rất buồn cười . Có bạn lên STT nói rằng đừng bao giờ tin tưởng vào Trump với chủ trương "American first". Khi đặt nước Mỹ trước thì đừng hy vọng gì vào Trump. Ông ta chỉ vì nước Mỹ thôi chứ không vì người dân thế giới. Vậy nên đừng hy vọng gì Trump sẽ can thiệp gì về vấn đề biển Đông, vấn đề xâm lược mềm của Trung Quốc vào Việt Nam, vấn đề về môi trường...
Trước hết khi đặt vấn đề như vậy các bạn đã vô tình cho rằng nước Mỹ đã lãnh đạo cả thế giới này nên phải có trách nhiệm với tất cả. Kỳ thực vai trò của Mỹ cũng ngang bằng với vai trò của 5 nước trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Mỹ không thể trừng phạt một nước nào đó mà không thông qua các thành viên còn lại.
Tổng thống Obama khi đến Việt Nam đã nói rất rõ rằng : vấn đề về thể chế chính trị là do bản thân mỗi nước. Mỹ không thể can thiệp và không có quyền can thiệp. Điều này có nghĩa là gì ? Đó là ai làm vua ( dân hay đảng CS) thì do dân VN quyết. Mỹ không thể nhảy vào đưa thằng đảng xuống làm dân và đưa thằng dân lên làm vua). Các bạn không muốn trả giá thì sẽ không có pháp luật, không có tự do, no ấm hạnh phúc. Vì đảng nó ăn hết không chừa phần bạn và con cái bạn.
Nước Mỹ chỉ có thể giúp bạn cái gì ? Chỉ là giúp về đạo luật chế tài vi phạm nhân quyền. Điều này các bạn phải tự điều tra và làm đúng thủ tục truy tố những kẻ vi phạm nhân quyền để quốc hội Mỹ xử lý. Vì Mỹ là nước pháp trị. Mỹ cũng có thể can thiệp để CSVN thả một số tù nhân chính trị rồi cho sang tị nạn tại Mỹ. Nhưng cứu người này chúng lại bắt người khác thì cứu cũng vô ích. Do đó các bạn phải tạo ra một xã hội có tam quyền phân lập trước. Khi đó CS không bắt người tùy tiện thì Mỹ cứu mới có tác dụng.
Khi Mỹ chỉ là một quốc gia như bạn thì không thể làm gì được Trung Quốc nếu Trung Quốc xâm chiếm nhà cửa, cướp đất của bạn. Do đó biển Đông là chuyện của bạn với Trung Quốc. Chỉ khi nào bạn là VNCH, là Nhật, Hàn hay Philippines... có liên minh quân sự với Mỹ thì họ mới can thiệp bằng quân sự nếu bạn bị Trung Quốc cướp chủ quyền và chủ quyền đó đã được tòa trọng tài quốc tế ra phán quyết là của bạn.
Trump có thể gây chiến tranh thương mại với Trung Quốc để đánh sập nền kinh tế nước này nhằm tạo ra quy luật "cùng tất biến' khiến dân Trung Quốc vùng dậy giải thể độc tài và cứu luôn cả Việt Nam. Nhưng nếu ông ta tính toán điều đó có thể làm bất lợi cho nền kinh tế Mỹ thì ông ta có quyền không làm. Ngược lại Trump có thể chọn cách khác để đem lại quyền lợi cho nước Mỹ. Khi kinh tế nước Mỹ mạnh lên dẫn đầu thế giới thì mới có thể chế ngự Trung Quốc. Ông ta không chọn cách lao đầu vào một cuộc chiến để "chó chết, mèo le lưỡi" tạo điều kiện cho Triều Tiên, Iran, hoặc Nga ngóc đầu dậy là cái khôn của ông ta.
Vì vậy không thể lấy câu "American first" của Trump ra để cho rằng nước Mỹ không còn trách nhiệm với thế giới này. Trách nhiệm lớn nhất của họ là phải bằng mọi cách giữ vững thế dẫn đầu. Đó là làm sao cho ngân sách quốc phòng của họ bỏ ra bằng 10 nước xếp sau cộng lại. Vì họ là một nền dân chủ cho nên chỉ có như vậy họ mới kiềm chế được độc tài và khiến thế giới này hòa bình và thịnh vượng hơn.
Do đó nếu họ không vì nước Mỹ trước để tuột xuống hàng thứ hai thứ ba thì thế giới này sẽ rơi vào tay độc tài như Trung Quốc hoặc Nga...Khi đó tình hình sẽ hỗn loạn hơn , không chừng sẽ có chiến tranh thế giới thứ ba khi thời mà chủ nghĩa phát xít hay chủ nghĩa dân tộc lên ngôi chứ không phải người Mỹ.
Vì thế có thể thể khẳng định câu "American first" cũng chính là nền dân chủ của cả thế giới này trước hết trong đường lối đối ngoại của Trump. Còn "độc tài" hay "dân chủ" ở Việt Nam là trách nhiệm của 93 triệu dân Việt Nam chứ không hề là của nước Mỹ.

THÂM Ý ĐẰNG SAU BÀI DIỄN VĂN CỦA DONALD TRUMP VỀ HAI BÀ TRƯNG.

Khi tổng thống Mỹ đí công du đến một vùng đất nào đó, những người viết diễn văn cho tổng thống thường đặt hàng những người gốc vùng đất đó hiện đang sống trên đất Mỹ viết về văn hóa của đất nước mình. Sau đó bộ phận chấp bút này sẽ chọn lấy những chi tiết đắt giá nhất để đưa vào bài diễn văn của tổng thống. Một số người gốc Việt đã tham mưu cho Obama đưa bài thơ Thần của Lý Thường Kiệt vào bài diễn văn gây xúc động lòng người khi Obama đọc tại Việt Nam năm 2016. Và lần này đến lượt Trump thâm ý của người viết cao hơn thế nhiều.
Tại sao người viết diễn văn cho tổng thống Donald Trump lại lấy ví dụ về Hai Bà Trưng mà không lấy ví dụ nào khác? Trong khi lịch sử 2000 năm sau Công Nguyên là lịch sử chống Tàu.
Chống xâm lược Trung Quốc không chỉ có thời Bà Trưng mà còn thời Bà Triệu Thị Trinh, thời Ngô Quyền, thời Lý Thường Kiệt và rất nhiều sau này.
Thâm ý của Trump ở đây chính là thời kỳ Hai Bà Trưng giống với thời kỳ hiện nay của đảng cộng sản Việt Nam . Đó là thời kỳ Tô Định làm thái thú cho nhà Đông Hán không khác gì Nguyễn Phú Trọng làm thái thú cho nhà Hán của Tập Cận Bình hiện nay.
Từ khi nhà Triệu tiêu diệt An Dương vương và thiết lập quyền cai trị trên lãnh thổ Âu Lạc cũ, chế độ thống trị dừng lại ở cấp quận với đại diện là 2 viên quan sứ ở 2 quận Giao Chỉ và Cửu Chân. Đến khi nhà Tây Hán diệt nhà Triệu (111 TCN), cấp độ thống trị vẫn ở cấp quận; chế độ các Lạc hầu, Lạc tướng của người Việt với quyền thế tập trên lãnh thổ Âu Lạc cũ được các chính quyền phương Bắc chấp nhận cho duy trì, nhưng ngày càng suy yếu.
Các Lạc tướng, Lạc hầu, Bồ chính để duy trì quyền hành và sự thế tập bị bắt buộc phải cộng tác với chính quyền cai trị phương Bắc. Trong hàng ngũ các Lạc tướng có sự phân hóa giữa một bên là những người thực sự cộng tác với chính quyền nhà Hán, bên kia là những người chỉ thần phục bên ngoài.
Từ khi nhà Đông Hán thành lập, Hán Quang Vũ Đế tuy chưa dẹp xong các lực lượng cát cứ phương Bắc nhưng vẫn quan tâm tới miền Nam. Tích Quang, Nhâm Diên làm Thái thú Giao Chỉ và Thái thú Cửu Chân của nhà Hán, ra sức thực hiện chính sách đồng hóa, thay đổi tập tục từ hôn nhân đến y phục, lễ nghĩa của người Việt bắt theo người Hán, dẫn đến xúc phạm nặng nề tới phong tục cũ nhiều đời của người Việt.
Từ khi Tô Định sang làm Thái thú Giao Chỉ năm 34, ách thống trị của nhà Đông Hán càng nặng nề hơn với người Việt. Tô Định tàn bạo và tham lam, tăng cường phục dịch và thuế khóa với người Việt để cống nạp cho triều đình nhà Hán nhiều hơn, thúc ép các Lạc tướng dữ hơn. Sự đụng chạm lớn về văn hóa, tín ngưỡng và kinh tế khiến mâu thuẫn giữa người Việt – không chỉ nhân dân mà cả các Lạc tướng – với chế độ thống trị của nhà Hán ngày càng gay gắt. Vì vậy các Lạc tướng đã đoàn kết nhau lại để chống đối.
Cũng là nhà Hán, cũng là chính sách cai trị thái thú dùng tay sai người Việt trị người Việt ý đồ của Trump đã quá rõ ràng không thể rõ hơn.
Nhưng một số người lại đùa cợt cho rằng "Nếu Hai Bà Trưng xuất hiện ở thời này cũng bị bắt vì tội chống Formosa Trung Quốc".
Lập luận này sai hoàn toàn. Thời Hai Bà Trưng dân ta còn khốn khổ hơn khi bị bắt lên rừng tìm sản vật, đày xuống biển mò ngọc trai. Thân phận nô lệ còn bi thảm hơn.Và thái thú Tô Định không thể nhẹ tay hơn cộng sản Việt Nam trong việc bắt người.
Do vậy nói rằng Hai Bà Trưng sống lại ở thời đại này cũng sẽ bị bắt như Mẹ Nấm , như Trần Thị Nga là đánh giá quá cao CSVN và phủ nhận sự nổ lực của Hai Bà cũng như bào chữa cho sự bế tắc của phong trào đấu tranh dân chủ hiện nay.
Và như thế đã phủ nhận tâm huyết của người viết diễn văn và tâm huyết của người đã quyết định đưa chi tiết này vào bài diễn văn. Người đó chính là ông Trump , kẻ quyết định cuối cùng.
Nhưng thật kỳ lạ cũng trong bài diễn văn này không ai chú ý đến câu nói của ông Trump về dân chủ và pháp trị :
"Chúng tôi tôn trọng nền pháp trị chứ không phải những lãnh đạo độc tài. Các nguyên tắc này bảo đảm ổn định và xây dựng an ninh, niềm tin phồn vinh và điều xảy ở các quốc gia là giống nhau."
Đây mới chính là mấu chốt của vấn đề. Bởi lẻ một xã hội nếu không có dân chủ và pháp trị thì chống xâm lược chỉ là thay thế ngoại xâm bằng nội xâm. Nhân dân thay vì làm nô lệ cho một thế lực ngoại bang lại làm nô lệ cho một đảng phái chính trị. Điều đó có khác gì nhau ?
Nhưng cũng giống như bài diễn văn của Obama, người Việt Nam chỉ chú ý tới phần chống Trung Quốc còn bỏ qua phần nói vể thể chế chính trị phải do người dân Việt Nam quyết định. Họ tảng lờ và giả điếc trước vấn đề này. Thậm chí còn suy tôn chế độ độc tài lên bằng cách ví von rằng ngay cả Hai Bà Trưng cũng không thể làm gì được CSVN.
Điều đó chứng tỏ người Việt Nam không hiểu gì về dân chủ ,pháp trị , bó tay trước các vị vua Đảng CSVN. Và họ chỉ bị kích thích tinh thần tự hào dân tộc khi nhắc đến truyền thống chống ngoại xâm.
Nhưng cũng ngay chính người Mỹ , kẻ đọc diễn văn vẫn bị biến thành "ngoại xâm" trước đây chưa lâu. Và bây giờ tuyên giáo Việt Nam vẫn nhắc lại điều đó mỗi năm vào ngày 30/4. Vậy thì một điều có thể kết luận là còn lâu người Việt Nam mới hiểu rõ kẻ thù của họ là ai? Là những tên thái thú hay nhà Đông Hán.
Có lẻ chính những tên thái thú như đảng CSVN mới là đối tượng mà bài diễn văn muốn nói tới. Tiếc thay chỉ có thể nói trắng ra thì người Việt mới hiểu .

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

CHUYỆN CỦA MAI KHÔI.

Đây là quyền tự do ngôn luận của Mai Khôi. Nhưng giá mà cô ta cầm biểu ngữ này trên đất Mỹ, xứ sở của tự do, của quyền con người thì hành động này rất hợp lý. Và mặc dù cô ta chơi chữ " Piss on you Trump" (Đái vào bạn Trump) một cách diễn đạt rất ư là Việt Nam, có thể khiến người Mỹ không hiểu gì nhưng ít nhất là cũng có khoảng 50 % người Mỹ như giáo sư Jonathan London đồng tình.
Tiếc thay khi làm điều đó trên đất Việt Nam Mai Khôi đã để lộ cho mọi người thấy sự hèn nhát của mình. Khi trương tấm biểu ngữ ấy bên cạnh một bảng tên đường Việt Nam, tất cả mọi người trên thế giới đều thấy và đặt câu hỏi rằng "Tại sao cô ta không đái vào mặt Tập Cận Bình", người đã cướp biển Đông của cô, người đang tiến hành xâm lược mềm, người đang khiến đồng bào cô đang dở sống dở chết vì Formosa vì ô nhiễm môi trường và hàng trăm ngàn thứ khác.
Tại sao cô ta lại đái vào một tổng thống vừa lên tiếng khơi gợi tinh thần Hai Bà Trưng, vừa chửi vào mặt bọn thái thú cai trị làm cho nhân dân cô điêu đứng.Điều đó chứng tỏ cô chẳng quan tâm gì đến thời sự và bài diễn văn mà vị tổng thống này đọc chẳng mảy may tác động đến tri thức chính trị của một người trẻ luôn tuyên bố hoạt động nhân quyền như cô.
Tuy nhiên một điều thấy rõ rằng Mai Khôi rất hèn nhát. Trên đất Mỹ cô ta không dám hát dưới cờ vàng, không muốn dính đến Việt Tân và có những phát biểu tránh bị công an CS làm khó dễ thì trên đất Việt Nam cô ta lại chỉ dám tỏ ra thái độ của một con mèo bệnh hoạn , co dúm lại tội nghiệp. Bởi lẻ nếu đụng đến Tập Cận Bình thì công an CS sẽ cho cô ta vào tù ngay.
Như vậy cô ta không hề thể hiện quyền tự do ngôn luận. Cô ta chỉ thể hiện sự hèn nhát. Uổng cho Hai Bà Trưng, Bà Triệu đã có những loại hậu duệ như cô.

QUYỀN ĐƯỢC NÓI VÀ QUYỀN ĐƯỢC PHẢN ĐỐI.

I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it," (Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói, nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó ).
Đó là câu nói nổi tiếng của Evelyn Beatrice Hall, một nhà văn nữ người Anh. Câu nói này đã thể hiện hai khía cạnh của một vấn đề : quyền nói và quyền phản biện. Cả hai đều thuộc quyền tự do ngôn luận.
Một số bạn trong vụ Mai Khôi đã lầm lẫn giữa quyền phản biện thành ra là cấm đoán. Người ta chỉ phản đối ý của Mai Khôi nằm trong biểu ngữ chứ đâu bảo rằng Mai Khôi không được nói những điều đó?
Thành ra một số người rất hồ đồ khi quy kết " Tại sao chửi Tập được mà chửi Trump" không được? Một số người dùng thủ pháp ngụy biện khi bảo rằng Mai Khôi chửi Trump để thăm dò thái độ trước khi chửi Tập.
Ở đây dư luận đang tập trung vào vế đầu câu nói của Evelyn Beatrice Hall : " Tôi có thể không đồng ý những lời anh nói" và nếu Mai Khôi có quyền nói những điều đó thì họ cũng có quyền phản đối điều Mai Khôi nói. Họ không hề bắt Mai Khôi bỏ vào tù hay xâm phạm thân thể cô ta.
Và lập luận của họ rất vững chắc : tại sao trên đất nước mình mà lại không dám đái vào kẻ cướp nước nhưng lại dám đái vào người tố cáo bọn cướp nước thay cho mình.
Lập luận của các luật xư như Trịnh Hội là hết sức ngụy biện. Bởi dưới chế độ cộng sản không thể lập ra tiền lệ. Nó không hề có luật pháp nên khái niệm "tiền lệ pháp lý" là một khái niệm vứt đi. Hôm nay Mai Khôi trưng biểu ngữ đái vào Trump nhưng ngày mai nếu cô ta trưng biểu ngữ đái vào Tập chúng vẫn bắt cô ta như thường. Nếu chúng tôn trọng tiền lệ thì đã không có những bản án bất công như với Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài...
Không thể nói luật pháp với một chế độ không có tam quyền phân lập và không tôn trọng nguyên tắc cơ bản "không ai ở trên luật".
Do vậy việc ném đá vào Mai Khôi bằng ngôn từ là không có gì sai. Cô ta có thể đái vào Trump và dư luận cũng có thể đái vào cô ta.

NHỮNG LUẬN ĐIỂM NGỤY BIỆN CỦA CÁC NHÀ "NÝ NUẬN HÀNG ĐẦU " VIỆT NAM.



Cả Phạm Đoan Trang và Trịnh Hữu Long đều lập luận sai lầm. PDT cho rằng Mai Khôi Piss lên Trump là vì Trump không quan tâm đến nhân quyền , không quan tâm đến Mẹ Nấm... Nhưng thử hỏi thời Obama vấn đề nhân quyền Việt Nam như thế nào ?
Obama đã cởi bỏ lệnh cấm vận vũ khí cho Việt Nam, dành nhiều ưu đãi khiến Việt Nam bị liệt vào 1 trong 16 nước gian lận thương mại và làm tổn hại đến nền kinh tế Mỹ trong khi đó đổi lại được gì về nhân quyền ?
Điếu Cày Nguyễn Văn Hải , Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ sang Mỹ thì đổi lại Nguyễn Văn Đài, Hồ Hải, Nguyễn Đình Ngọc, Lưu Văn Vịnh, Mẹ Nấm, Trần Thị Nga vào tù... Kết quả có làm cộng sản Việt Nam e ngại hoặc thỏa mãn về "cây gậy và củ cà rốt" nhân quyền của Obama không ? Hoàn toàn không . Vì thả người này sang Mỹ chúng lại bắt người khác nhốt vào thế chỗ. Vì tội phạm chính trị là thứ tội phạm do chúng phịa ra, đánh tráo khái niệm để biến những người dùng quyền tự do ngôn luận thành một mặt hàng để trao đổi với phía Mỹ. Cây gậy và củ cà rốt do đó chỉ làm cho CSVN vi phạm nhân quyền trầm trọng thêm.
Mỹ bán vũ khí cho Việt Nam nhưng CSVN không hề dùng vũ khí đó để chống Trung Quốc. Bằng chứng là chúng tháo hệ thống loa làm điếc tai trên tàu cảnh sát biển về để đàn áp nhân dân, làm điếc tai những người biểu tình. Voi rồng phun nước cực mạnh chúng không hề phun trả lại tàu Trung Quốc khi hai bên đối nhau mà chỉ bỏ chạy . Trong khi chữa lửa thì phun nước nhỏ giọt chúng lại dùng xe phun nước cực mạnh để cưỡng chế nhà dân và thực tập chống biểu tình.
Trong khi đó chính quyền Trump không phải không quan tâm đến nhân quyền. Giải thưởng "người phụ nữ dũng cảm" của bà Melania trao cho Mẹ Nấm là ví dụ về việc thúc đẩy có hàng triệu Mẹ Nấm đứng lên đòi nhân quyền cho mình chứ đừng trông chờ vào nước Mỹ. Việc tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng đang thúc đẩy thông qua quốc hội Mỹ luật chế tài vi phạm nhân quyền đã ký dưới thời Obama và hiện thực hóa dưới thời Trump là một ví dụ khác. Nếu không quan tâm đến nhân quyền Trump có thể hủy bỏ đạo luật này như đã hủy bỏ rất nhiều di sản của Obama.
Xét ngay chính nước Đức trong vụ Trịnh Xuân Thanh cũng đã thi hành nhiều biện pháp để chế tài về kinh tế đối với CSVN. Nhưng điều này chỉ làm thiệt hại dân Việt Nam chứ không hề thiệt hại chính quyền CSVN vì chúng đã dựa hẳn vào Trung Quốc bằng 15 văn kiện hợp tác toàn diện.Vậy thì chính quyền Trump bắt chước Đức chế tài CSVN chúng có sợ không ? Cái này phải hỏi 20 năm cấm vận của Mỹ có làm cho dân Việt Nam ngóc đầu dậy hay không ? Do vậy Trump chỉ có thể nới lỏng cho CSVN về thương mại, chịu cho CSVN gian lận trong vấn đề xuất siêu khiến nước Mỹ thiệt hại để đổi lấy các nhà ĐT DC từ trong tù ra. Nhưng nguồn tù này là vô tận và như thế có nghĩa là Mỹ sẽ thiệt hại vô tận để làm các nhà ĐT DC thỏa mãn khỏi chửi TT Trump nữa?
Trump không phải là Obama để mà "ngu" như thế. Việc thiệt hại kinh tế có thể khiến Mỹ mất vị trí dẫn đầu vào tay Trung Quốc. Lúc đó Tập Cận Bình sẽ khuynh đảo cả thế giới này. Đến lúc đó các nhà dân chủ Việt Nam sẽ thoải mái đái vào mặt Trump hay còn cần tới Trump quan tâm tới nhân quyền nữa hay không ?
Lập luận của Trịnh Hữu Long bên dưới cũng chứa đầy sai lầm về logic học:
- Chống Trump là chống Mỹ : tác giả cố tình xuyên tạc ý của đám đông nhưng lại quên mất luận điểm " dân nào chính quyền đó " và so sánh khập khiễng Trump với Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh là lãnh tụ do đảng CS dựng nên trong khi Trump là nguyên thủ quốc gia do dân Mỹ bầu qua số phiếu đa số. Do vậy một điều hiển nhiên là nếu Trump ngu thì cũng có nghĩa là đa số dân Mỹ ngu . Vì đã bầu nên một người không đáng bầu. Huống chi Mỹ không chỉ có cơ chế bầu cử mà còn có cơ chế đa đảng, kiểm soát quyền lực. Nếu Trump ngu mà không bị luận tội và truất phế thì chứng tỏ cơ chế 200 năm của nước Mỹ đã bị bỏ vào thùng rác.
Cũng giống khi ta chửi ông tổng thống Philippines đã sai lầm khi cho giết chết tội phạm ma túy không qua xét xử thì cũng có nghĩa là ta chửi cả nền dân chủ thất bại của Philippines đã bầu nên một tổng thống như thế. Như thế là chửi luôn cả nước Philippines chứ gì nữa.
Khi Trump là sản phẩm của nền dân chủ Mỹ thì chửi Trump về đạo đức thì có thể được nhưng chửi về chính sách thì cũng có nghĩa là chửi luôn cả nước Mỹ. Điều này quá đúng.
Huống chi là Trump vừa đọc một bài diễn văn thay mặt các nhà ĐT DC tát vào mặt CS Trung Quốc và cả đảng CS Việt Nam. Nhắc lại những truyền thống chống ngoại xâm và bè lũ thái thú thì chửi Trump trong hoàn cảnh dư âm của bài diễn văn đó chưa dứt thì cũng có nghĩa là chửi luôn dân tộc Việt Nam. Đái vào Trump cũng chính là đái vào truyền thống của dân tộc Việt Nam. Đó là điều khó chối cãi.
- Không phải công dân Mỹ lấy quyền gì chửi tổng thống Mỹ : Anh là công dân toàn cầu có quyền chửi cả tổng thống Mỹ, chủ tịch Trung Quốc và cả tổng bí thư đảng CSVN. Đó là quyền tự do ngôn luận của anh. Nhưng người khác cũng có quyền tự do ngôn luận của họ nếu họ cho rằng anh chửi sai. Nghĩa là anh có quyền đái lên Trump nhưng người khác cũng có quyền đái lên anh.
- Nếu là công dân yêu nước thì phải Piss vào Tập chứ không phải vào Trump : Đây là lập luận đúng chứ không phải sai. Bởi vì Tập là đại diện cho độc tài, cho cướp nước , cho xâm lược, cho vi phạm nhân quyền, vi phạm môi trường , diệt chủng.... Trong khi đó Trump đại diện cho quyền lực của nhân dân, cho dân chủ. Chửi Tập là chửi vào một đảng phái ,một cá nhân, chửi Trump là chửi nền dân chủ Mỹ. Và kẻ gây ra việc vi phạm nhân quyền tại Việt Nam là Tập chứ không phải Trump . Vậy không chửi đúng đích danh thủ phạm mà lại chửi người vì "American first" để đặt nền dân chủ của cả thế giới này lên trước thì kẻ chửi đó vừa hèn nhát vừa có vấn đề về thần kinh.
Nói tóm lại là nhóm Trịnh Hội, Trịnh Hữu Long, Phạm Đoan Trang ...đã vì bênh vực Mai Khôi nên tỏ ra lú lẫn, phi logic và phản khoa học ,phản cả thực tế trong các lập luận của mình. Hy vọng là họ sẽ thấy được sai lầm để phản biện một cách trung thực hơn.

CHỐNG CỘNG THIÊN TẢ VÀ CHỐNG CỘNG THIÊN HỮU.



Qua sự việc Mai Khôi ta thấy rất rõ là xuất hiện hai quan điểm trái chiều : phe chống cộng thiên tả và phe chống cộng thiên hữu. Đây là một đặc điểm tất yếu trong một xã hội đa nguyên. Điều này sẽ tiếp diễn thời hậu cộng sản và sẽ rộ lên thành cao trào nếu Việt Nam có một cơ chế tranh cử , bầu cử công bằng và hợp lý.
Thế nào là chống cộng thiên tả: đó là những người chống chế độ độc tài cộng sản nhưng theo quan điểm cào bằng của đảng dân chủ Mỹ. Quan điểm của những người này dựa vào các chính sách của chính quyền Mỹ. Chẳng hạn như phúc lợi cho người nghèo, nhân quyền... Họ rất trông chờ vào chính quyền phải ra những đạo luật, những chính sách thỏa đáng để kiềm chế độc tài. Thế nhưng họ bỏ qua thiệt hại của nền kinh tế Mỹ, bất cần việc này có thể kéo kinh tế nước Mỹ xuống hàng thứ hai, thứ ba . Từ đó nước Mỹ không còn kiểm soát về nhân quyền được nữa khi ngân sách dành cho quốc phòng không áp đảo các nước độc tài khác. Do đó quan điểm của họ là chỉ thấy cái lợi trước mắt và bỏ qua cái hại về sau.
Thế nào là chống cộng thiên hữu : đó là những người chống chế độ độc tài cộng sản dựa trên cơ sở của luật tự nhiên, truyền thống, tự do cá nhân và tự do kinh tế . Những người ủng hộ quan điểm này không dựa dẫm vào các chính sách , đạo luật về nhân quyền của chính quyền Mỹ mà đòi hỏi phải tự lực cánh sinh, phản đối việc từ thiện giúp dân Việt nhưng cũng là giúp chế độ CS, phản đối kiều hối, không trông chờ sự can thiệp của chính quyền Mỹ mà toàn dân phải tự giác đứng lên đồng loạt để cứu lấy mình.
Những người thiên tả có thân cộng không ?
Chúng ta phải khách quan mới khiến họ tâm phục khẩu phục, đừng vì họ khác ý ta mà chụp cho họ cái nón cối cộng sản. Bởi lẻ trên lý thuyết CNCS là đỉnh cao của sự cào bằng nhưng trên thực tế CS chỉ làm giàu cho bè lũ tư bản đỏ đặc quyền đặc lợi vì vậy thiên tả không hẳn là thân cộng. Họ cũng chống độc tài quyết liệt không kém ta có điều quan điểm họ khác.
Xét riêng trong trường hợp Mai Khôi phe thiên tả đã thiếu công bằng khi chỉ nhìn vào một phía. Đó là ủng hộ quyền tự do ngôn luận của Mai Khôi còn bất chấp quyền tự do ngôn luận của phe phản đối Mai Khôi. Họ đã phạm vào mâu thuẫn khi bản thân hành động của Mai Khôi là thiếu văn hóa khi đái vào một tổng thống dân bầu tức là đái vào nền dân chủ Mỹ, đái vào phe đa số cử tri Mỹ đã bầu nên vị tổng thống này.Nhưng lại cho những người phản đối Mai Khôi là vô văn hóa . Lập luận Trump không quan tâm đến nhân quyền cũng sai nốt.Trump không phải không quan tâm đến nhân quyền mà là không muốn để nhân quyền thành con bài cho phe độc tài lợi dụng, nước Mỹ bị lợi dụng.
Lập luận của Trump rất chặt chẽ và cũng rất sâu sắc : " Tôi luôn luôn đặt nước Mỹ lên hàng đầu và cũng mong các bạn luôn đặt quốc gia của các bạn lên hàng đầu".
Đây là một lập luận rất fair play thể hiện tầm của một cường quốc. Tại sao những người chống Trump không chịu khó động não về ý nghĩa logic học trong đó? Các bạn muốn Mỹ can thiệp nhân quyền nhưng nhân quyền này bị cộng sản lợi dụng làm thiệt hại kinh tế Mỹ tức là các bạn đang bắt buộc Trump đặt nước Mỹ xuống hàng thứ yếu và đặt quốc gia của các bạn lên trên. Tại sao các bạn khôn quá vậy ?
Tại sao các bạn không bắt chước Trump đặt quốc gia của các bạn lên đầu để tấn công vào cái nguyên nhân làm mất nhân quyền là đảng CSVN và đảng CSTQ ?Tại sao các bạn không chửi thẳng vào những kẻ đặt quốc gia của chúng xuống hàng thứ yếu, quyền lợi của đảng chính trị lên hàng đầu mà lại chửi Trump? Vô lý . Các bạn phải đái vào cái nguyên nhân đó chứ sao lại đái vào một người đặt quốc gia của ông ta lên đầu ? Huống chi là khi nước Mỹ vững mạnh, đứng đầu các bạn cũng được hưởng lợi theo. Nghĩa là lúc đó Trung Quốc không thể làm mưa làm gió ở thế giới này.
Do vậy đa số phe chống cộng thiên tả chỉ cổ vũ cho sắc màu tự do một cách gượng ép. Trong khi đó thực chất là sắc màu hèn nhát không dám đối diện với sự thật.
Tuy nhiên không vì thế mà ta gọi họ là cộng sản bởi chúng ta tuy khác quan điểm nhưng cùng một đội ngũ.

CÁC "NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ" CÒN QUÁ MƠ HỒ VỀ QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN.

Quyền được nói và quyền phản đối đều là quyền tự do ngôn luận.Chỉ khi nào người ta ném đá, động chạm đến thân thể những người cầm biểu ngữ đó mới là điều cấm.
Các nhà báo Charlie Hebdo có quyền phỉ báng , giải thiêng đạo Hồi và các tín đồ đạo Hồi có quyền dùng "tự do ngôn luận " để chửi, bôi nhọ lại các nhà báo Charlie Hebdo. Chỉ là không được dùng súng để gây ra thảm sát.
Trần Trường có quyền treo cờ đỏ trên đất Mỹ và không ai được phép hạ nó xuống ngoài ông ta theo tu chính án số 1. Nhưng điều đó ông ta chỉ được hiến pháp Mỹ cho phép chứ không phải ông ta đúng về mặt đạo đức. Những người VNCH vẫn có quyền bôi nhọ, biểu tình phản đối ông ta vì đó là quyền tự do ngôn luận của họ.
Những người da đen có quyền đạp lên lá cờ Mỹ nếu họ cho nước Mỹ đã tạo ra bất công cho họ. Và những người lính Mỹ cũng có quyền lên án ,phỉ nhổ vào họ vì cho rằng những người này đã chà đạp lên một biểu tượng mà vì nó mà họ phải hy sinh. Chỉ có điều nếu lá cờ này là tài sản của những người da đen thì người lính Mỹ không được phép giằng lấy , tước đoạt của họ.
Mai Khôi có quyền trương biểu ngữ phản đối Trump ở bất cứ nơi đâu nhưng những người ủng hộ Trump , bầu Trump làm tổng thống cũng có quyền phản đối Mai Khôi nếu họ cho biểu ngữ ấy là vô văn hóa và phi logic. Chỉ có điều họ chỉ được phép dùng lời nói chứ không được tước biểu ngữ hoặc xâm phạm thân thể cô ta.
Đó là những vấn đề thuộc về quyền tự do ngôn luận ở cả hai phía mà phe ủng hộ Mai Khôi không thấy nên đã tạo ra bất công và mâu thuẫn. Ủng hộ quyền tự do ngôn luận của người này nhưng không cho người khác làm điều tương tự.

DONALD TRUMP: “KHÔNG AI CÓ THỂ LÀM CHỦ TÔI NGOÀI NHÂN DÂN HOA KỲ.

Việc Mai Khôi "piss" vào Trump cũng như những người đồng tính đòi "Piss " vào Putin, ta không chấp.Dẫu họ sai nhưng họ có quyền của họ. Cái đáng nói là các học giả, trí thức "thiên tả" đã có cái nhìn không công bằng lắm về một vị tổng thống cá tính bậc nhất trong lịch sử nước Mỹ. Ông ta có đáng bị "đái" như thế không ? Tại sao cả thế giới đều trải thảm đỏ đón chào ông ta ? Dù thảm đỏ là sự lợi dụng nước Mỹ hay trân trọng nước Mỹ cũng đều cho thấy khẩu hiệu của Trump " Make American great again" dù mới 9 tháng nhưng là sự thật. Và có nhiều người do vị tổng thống của mình không được bầu đã ghét Trump, chuyên chỉ trích những điều nhỏ nhặt mà không nhìn vào những sự thật lớn hơn.
Bài viết này sẽ chỉ ra những sự thật đó.
DONALD TRUMP: “KHÔNG AI CÓ THỂ LÀM CHỦ TÔI NGOÀI NHÂN DÂN HOA KỲ.
Sau 9 tháng chấp chính với chức vụ tối cao nhất của Hoa Kỳ, Tổng Thống Donald Trump đã “làm được điều gì cho dân tộc siêu cường bậc nhất hành tinh này”? Đó là câu hỏi của các thành viên đảng Dân Chủ và giới truyền thông dòng chính khuynh tả luôn đề cập và lập đi lập lại gần như mỗi tuần để cho từng người dân hiểu với dụng ý "ngoai sự tệ hại, chẳng làm được tích sự gì”…Chúng ta thử điểm qua những sự kiện hữu ích gì mà tổng thống Donald Trump nói riêng và chính quyền của ông nói chung đã đạt được trong suốt thời gian làm việc sau khi lên nhậm chức Tổng thống quốc gia hiệp chủng quốc này.
Một bài phóng sự được đăng trên website của tạp chí Forbes (qua lời trích dịch của Đại Dương): “tổng thống Donald Trump nói chuyện với tạp chí Forbes”. “Trump cho rằng thích thú là chìa khoá thành công nên dù chi phí ít vẫn đánh bại Hillary Clinton bất chấp huyền thoại “có nhiều tiền mới đắc cử. Đó là ưu điểm của kinh doanh”.
Chúng ta hay điểm lại một số sự kiện tích cực sau đây. Chỉ ngót hơn 9 tháng vào Toà Bạch Ốc, Tổng thống đã tạo niềm tin vào nền kinh tế đang đi đúng hướng nên thị trường chứng khoán Mỹ tăng vọt, thất nghiệp giảm ở mức thấp nhất trong 17 năm, tăng trưởng GDP trong tam cá nguyệt 2017 lên tới 3.1%. Giới kinh tế gia cho rằng mức tăng trưởng trên 3% chứng tỏ nền kinh tế Mỹ đã phục hồi sức mạnh. Nhưng, Trump cũng thú nhận đã thừa hưởng một đống rác đồ sộ do người tiền nhiệm lưu lại như các vấn nạn ISIS, Bắc Triều Tiên, Biển Nam Trung Hoa, Nga, Trung Quốc, Iran.
Ngoài chuyện hốt rác, Tổng thống Trump còn phải xây dựng một bộ máy chính quyền hữu hiệu chỉ biết phục vụ quyền lợi tối thượng của dân tộc Mỹ.
Vì thế, Nội các Trump tập trung hai nhóm mạnh nhất: tướng lãnh nổi tiếng và doanh nhân thành đạt để xây dựng một quốc gia cường thịnh mà chẳng ai dám gây chiến bằng quân sự hoặc kinh tế.
Tổng thống Trump cần lấy lại ưu thế chiến lược bị mất khắp nơi trong 8 năm của người tiền nhiệm. Đồng thời, cắt giảm khối nợ công 20,000 tỉ USD, kể cả 10,000 tỉ do Barack Obama trút vào.
Ngân sách Quốc phòng 2018 được đề nghị lên tới 639 tỉ USD, bao gồm cả 65 tỉ cho Hoạt động Viễn chinh Dự phòng nên Tổng thống Trump đã trực tiếp thương lượng với Boeing và Lockheed. Hợp đồng chiếc Air Force One mới và chiến đấu cơ F-35 đã giảm được nhiều tỉ USD. Đồng thời, các loại vũ khí, chiến cụ hiện đại nhất được đưa tới các điểm nóng nhất trên địa cầu. Qatar và UAE đã có Hệ thống Chống hoả tiễn Giai đoạn cuối, THAAD. Hoa Kỳ đồng ý bán Hệ thống THAAD trị giá 15 tỉ USD cho Á rập Saudi. Vừa tăng cường khả năng quốc phòng cho các quốc gia Sunni (chiếm 80% dân số Trung Đông) nhằm chống lại chính sách bành trướng, bá quyền của Iran; vừa giành thị phần vũ khí Trung Đông.
Ai Cập làm trung gian để hai nhóm Fatah và Hamas hoà giải thành một nước Palestine thống nhất làm cho Iran mất một cánh tay đắc lực (Hamas có và Iran cùng chủ trương tiêu diệt Israel). Triển vọng hoà bình Israel-Palestine đang ló dạng. Cơ hội đoàn kết các quốc gia Sunni chống lại mưu đồ của Tehran sẽ được Trump thúc đẩy.
Trump uỷ quyền cho giới quân sự thực thi các chuyến Tự do Hải hành (FONOP) trên Biển Nam Trung Hoa giống như bất cứ nơi nào mà luật pháp quốc tế cho phép dù bị Bắc Kinh phản đối.
Tiềm thuỷ đỉnh Nguyên tử Tấn công (SSN) của Mỹ, thường xuyên cap bến ở Đại Hàn, có khả năng tàng hình nhất, hiện đại nhất thế giới được trang bị 12 ống phóng hoả tiễn hành trình Tomahawk với tầm bắn 3,100 km, và 4 ống phóng thuỷ lôi.
Mỹ có 20 SSN lớp Los Angeles được trang bị tương tự có thể thi hành ba nhiệm vụ: chống-tiềm thuỷ đỉnh, chống-chiến hạm mặt nước, giám sát và trinh thám. Mỹ bố trí thường trực hai SSN trong khu vực Ấn Độ Dương-Châu Á Thái Bình Dương.
Trong vòng một tháng, các pháo đài bay B-1B từ Guam mang theo 34,000 kilo vũ khí đã hai lần cùng F-15 của Nhật Bản và Đại Hàn tập trận ngày lẫn đêm trong khu vực Bán đảo Triều Tiên bất chấp lời đe doạ bắn hạ của Kim Jong Un.
Mối đe doạ của Nga đã giảm so với năm 2014 vì Tổng thống Vladimir Putin đang cố gắng hoà giải với Hoa Kỳ để giảm bớt áp lực cấm vận kinh tế nên tình hình tương đối lắng dịu.
Với chủ trương “Chính phủ thu gọn tốt hơn cho người dân” nên Trump dẹp các cơ quan không cần thiết, giảm tối đa các luật lệ gây phiền phức cho giới kinh doanh và người dân để tiết kiệm ngân sách mà lấy tiền phát triển hạ tầng.
Obama kêu gọi các công ty Mỹ trở về vì lòng yêu nước. Thất bại!
Trump nói với Forbes “nếu công ty hồi hương không trả thuế, ngược lại sẽ bị thuế rất nặng khi đưa sản phẩm vào Hoa Kỳ”. Rất vô lý khi nước khác đánh thuế 100% sản phẩm của Mỹ mà nhập vào Hoa Kỳ 0% thuế. Bây giờ nếu họ đánh thuế sản phẩm 50 xu thì tôi cũng đánh thuế sản phẩm của họ 50 xu.
Trump cho rằng chính sách củ cà rốt và cây gậy sẽ đem lại về Mỹ 3,000 tỉ USD nên thâm hụt thương mại phải giảm.
Trump giải thích về cắt giảm thuế “nếu tôi làm điều gì tốt cho giới trung lưu hoặc thượng lưu cũng đều tốt cho tôi. Tốt cho công ty thì tốt cho cả mọi người lẫn tôi”.
Trump đánh giá “những quyết định của người có tấm lòng đặt trên nền tảng làm điều tốt cho dân tộc, không chỉ tốt cho ngân sách hoặc túi tiền”. Ban Biên tập Forbes hỏi “Ông chưa bao giờ có ông chủ. Bây giờ, tổng thống có một ông chủ: dân tộc Mỹ. Vậy có gì thay đổi?”. Tổng thống Donald Trump đáp “Tôi có 330 triệu ông chủ, nhưng chẳng sao vì tôi luôn luôn làm điều đúng. Một chính trị gia lo làm điều đúng với chính sách. Tôi lo làm điều đúng cho đất nước”.
Hoa Kỳ không thể bị hiếp đáp, lấn lướt mãi chỉ vì cái danh hảo “siêu cường”..
Thực sự, siêu cường chỉ có trách nhiệm bảo vệ, duy trì nền an ninh và pháp luật quốc tế để mọi quốc gia giao thương trong điều kiện bình đẳng và tôn trọng quyền lợi của nhau. Nếu Hoa Kỳ tiếp tục đi vay để cung ứng cho các nước giàu, nghèo khắp thế giới thì danh hiệu siêu cường cũng đi theo phá sản.
Thật ra cũng còn quá sớm, quá ít thời gian để chứng minh TT Donald Trump làm được gì, hoặc tạo nên tệ hại gì, và sẽ làm những gì trong tương lai. Vấn đề trước mắt quốc dân không thể phủ nhận, sau khi chấp chánh cho đến nay, dưới sự lãnh đạo của TT Trump, giới đầu tư thế giới đăt niềm tin tích cực nên đã đổ tiền vào nội địa Hoa Kỳ một con số kỷ lục, vì thế mà giao dịch chứng khoán của Hoa Kỳ như diều gặp gió với chỉ số Dowjon 17,892.89 (trước ngày 20/1/2017), hiện tại Dowjon 22,841.02 … như vậy chỉ mới 9 tháng cầm quyền đã đưa chứng khoán Dowjon lên gần 5,000 điểm. Một con số khổng lồ tuyệt vời đi vào lịch sử mà chưa một tổng thống nào có thể làm được từ lúc thị trường chứng khoán thế giới xuất hiện. Bên cạnh, kinh tế phát triển 3.1% (con số qua ước mơ) của các nhà làm trong bộ kinh tế Hoa Kỳ. Với những con số tăng trưởng kinh tế ngoạn mục này thì chắc chắn đã ảnh hưởng tích cực Thất Nghiệp giảm xuống chưa từng có trong vòng 17 năm qua, đó là điều hiển nhiên.
Đó chỉ mới về khía cạnh kinh tế, trong khi quân sự được quốc hội chấp thuận ngân khoản tăng lên gần 700 tỷ Mỹ kim để nâng cấp vũ khí siêu hạng, tối tân bậc nhất hoàn cầu. Thế giới ngày nay có cái nhìn khác đối với Hoa Kỳ qua cái nhìn một siêu cường thật sự, một siêu cường thực thể, và một siêu cường bao gồm Quân Sự, Chính Trị và Kinh Tế…
Đó là những điều hiện hữu mà người dân Hoa Kỳ đã thấy được việc làm của TT Donald Trump trong 9 tháng qua….
Đây có thể gọi là Make America Great Again, chưa nhỉ???

THẾ NÀO LÀ ĐỐI LẬP HỢP PHÁP ?

Đối lập là hình thức của đa nguyên, đa đảng. Dẹp đối lập tức là dẹp đa nguyên để tiến tới nhất nguyên và tiến tới độc đảng. Đối lập là đỉnh cao của khác biệt. Do đó nói công nhận khác biệt mà không công nhận đối lập là mâu thuẫn. Đảng cộng hòa và đảng Dân chủ là hai đảng đối lập nhau ở nước Mỹ. Và cả hai đảng này đều có quan điểm chống độc tài. Cộng sản là một hình thức độc tài. Do đó những người ủng hộ đảng dân chủ cũng chống độc tài chứ không bao che cho độc tài. Nếu không hiểu được điều này thì chỉ có đấu đá nhau một mất một còn. Cộng sản chưa chết nhưng một trong hai phe chống cộng thiên tả và chống cộng thiên hữu đã chết trước. Tả và hữu tuy đối lập nhưng đều là một trong hai cánh tay của một cơ chế dân chủ. Nếu chặt tay phải hay tay trái thì đều làm cho cơ chế đó trở nên tàn tật và biến thành độc tài.
Đảng Dân chủ Mỹ không hề thân cộng.Bởi vì theo logic nếu thân cộng họ phải thân độc tài vì cộng sản là hiện thân của độc tài. Trong chừng ấy năm nếu chủ trương độc tài thì họ đã lợi dụng được tầng lớp cần lao, dân nhập cư đông đảo ở Mỹ để biến thành một đảng lãnh đạo duy nhất như đảng nhân dân hành động của Singapore. Nhưng như tổng thống Mỹ Obama đã nói rất rõ khi Hillary thất cử rằng " Chúng ta khác quan điểm nhưng cùng một đội ngũ". Điều đó chứng tỏ rằng người Mỹ rất fair play. Họ không cho phe thắng là kẻ thù. Tuy nhiên trong đảng Dân chủ vẫn có một thành phần không nuốt trôi được thất bại , trong đó có cả người Việt nhập cư. Họ vẫn moi móc tìm tòi những cái xấu, cái sai lầm của ông tổng thống mới lên để chỉ trích châm biếm mà bỏ qua những thành tựu lớn hơn. Tuy nhiên đây là một điều bình thường vì nước Mỹ có luật pháp. Họ không thể kích động được dân nghèo và dân nhập cư nổi loạn để lật đổ được đảng cộng hòa dù họ có súng.Họ vẫn phải hành xử theo hiến pháp và luật pháp để chờ 4 năm tới.
Đảng dân chủ Mỹ có một số chính sách đối lập với đảng cộng hòa nhưng đó là để kéo hai phía tả hữu vào giữa cân bằng hơn. Điều này làm cho cả hai không trở nên cực đoan. Do vậy nhiều người cho rằng đảng Dân chủ thân cộng là chưa hiểu lắm về cấu trúc của nền dân chủ. Họ nếu để cho xây dựng một nền dân chủ như Việt Nam hậu cộng sản thì sẽ ra sức đả phá những ai theo khuynh hướng của đảng dân chủ, đổ tội và chụp nón cối cộng sản hết. Nhưng cộng sản là độc tài và phải bị tiêu diệt. Lúc đó sẽ không còn phe đối lập để kiểm soát họ nữa. Và chính thể mà họ xây dựng sẽ có một đảng duy nhất để vừa đá bóng vừa thổi còi, tha hồ tham nhũng, khuynh đảo quyền lực.
Rốt cuộc thì họ chỉ là đánh đổ một chế độ độc tài này để xây nên một chế độ độc tài khác.