Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

SÚNG KHÔNG GIẾT NGƯỜI CHỈ CÓ CON NGƯỜI TỰ GIẾT LẪN NHAU.

Giữa thế kỷ 18, những cuộc chiến liên miên ở châu Âu đã lan sang Bắc Mỹ. Trước sự đe dọa của quân Pháp và sự nhu nhược của chính quyền bảo hộ Anh, các đội dân quân đã ra đời ở nhiều bang thuộc địa. Truyền thống sở hữu vũ khí để bảo vệ bản thân, gia đình và cộng đồng của nước Mỹ bắt đầu từ đó.
Năm 1791, một số nội dung sửa đổi Hiến pháp Mỹ bắt đầu có hiệu lực, trong đó, tu chính án Hiến pháp thứ hai đã xác lập quyền sở hữu vũ khí của người dân. Năm 2008 và 2010, Tối cao Pháp viện Mỹ đã tuyên hai bản án liên quan tới quyền sở hữu súng (Quận Columbia kiện Heller và McDonald kiện Thành phố Chicago). Chúng trở thành những án lệ quan trọng, minh định rằng tu chính án thứ hai đảm bảo quyền sở hữu súng của người dân và phải được tôn trọng ở cả cấp độ liên bang và từng tiểu bang.
Như vậy, quyền sở hữu súng của người dân Mỹ không chỉ nằm trong Hiến pháp mà còn được Tòa án Tối cao giải thích và bảo vệ. Với một bản Hiến pháp trực tiếp giới hạn quyền lực của nhà nước liên bang và một sự phân lập rõ ràng giữa các nhánh hành pháp, tư pháp và lập pháp, một Tổng thống Mỹ dù mong muốn cũng không thể chấm dứt quyền này.
Để bãi bỏ hoặc hạn chế quyền sở hữu súng sẽ phải sửa đổi Hiến pháp, bãi bỏ tu chính án thứ hai. Đây là một điều gần như không khả thi vì chắc chắn không thể có đủ tỷ lệ ủng hộ.
Một khảo sát cho thấy, tỷ lệ người dân Mỹ cho rằng nên cấm sở hữu các loại súng cầm tay đã giảm từ 60% (năm 1959) xuống 27% (năm 2015). Việc đa số người dân Mỹ vẫn mong muốn được sở hữu súng là lý do khiến một nội dung đã tồn tại 225 năm trong Hiến pháp vẫn còn nguyên hiệu lực.
Từ một góc độ khác, nhiều người Mỹ nhìn nhận sở hữu một khẩu súng và một chiếc xe hơi không có gì khác nhau. Xe hơi vừa có lợi vừa ẩn chứa nguy hiểm, súng cũng vậy. Thương vong do xe hơi còn nhiều hơn do súng ống song không ai nghĩ đến việc cấm xe hơi.
Điều đó càng có ý nghĩa hơn khi thống kê cho thấy ở Mỹ, số lần súng được dùng để tự vệ cao gấp 80 lần số lần súng gây sát thương, kể cả tai nạn và tự tử. Trung bình 200.000 lần mỗi năm, phụ nữ Mỹ phải dùng súng để tự vệ trước một hành vi lạm dụng tình dục.
Nếu đọc kỹ hơn các con số thống kê, người ta có thể có suy nghĩ khác. Cả bốn nước có tỷ lệ sở hữu súng của người dân cao nhất (lần lượt là Mỹ, Yemen, Thụy Sĩ, Phần Lan) đều không phải những nước có tỷ lệ tội phạm giết người cao nhất (Honduras, El Salvador, Bờ Biển Ngà, Jamaica). Thậm chí, Phần Lan và Thụy Sĩ còn là những nước hết sức yên bình.
Bởi vì, xu hướng tập trung vào các thông tin nổi bật của truyền thông luôn làm lu mờ số liệu thống kê. Nó cũng giống như việc các tin tức dồn dập về tai nạn máy bay đem lại cảm giác di chuyển bằng máy bay có rủi ro rất cao, trong khi rủi ro tai nạn đường hàng không vẫn luôn thấp nhất và ổn định. Nghiêm trọng hơn, người ta cũng thường nhầm lẫn giữa tương quan (A tăng và B tăng/giảm) và nhân quả (A gây ra B hoặc B gây ra A).
Chắc chắn, nước Mỹ sẽ không dùng quyền lực nhà nước liên bang để tước bỏ quyền sở hữu súng của người dân. Câu chuyện về quyền sở hữu súng của Mỹ chỉ có thể do người dân Mỹ quyết định.
Vì vậy, khuyến khích sở hữu súng có trách nhiệm, tăng cường kiểm soát mua bán và sử dụng dụng súng là giải pháp khả thi duy nhất trong bối cảnh hiện tại. Tuy tỷ lệ ủng hộ luật cấm súng giảm xuống nhưng tỷ lệ ủng hộ luật kiểm soát súng chặt chẽ hơn lại đang tăng lên. Tỷ lệ này là 55% vào năm 2015, theo khảo sát của Gallup.
Khẩu hiệu của Hiệp hội Súng trường Quốc gia (NRA) - một tổ chức ủng hộ quyền sử dụng súng ở Mỹ. Dù NRA bị lên án bởi những người muốn cấm và kiểm soát việc sử dụng súng, nhưng điều không thể phủ nhận rằng khẩu hiệu của họ có lý - “súng không giết người, chính con người giết nhau.”
Đúng là súng không tự nó giết người, chính những mâu thuẫn, chia rẽ, thù hận là bóng ma sau họng súng. Đó mới là bài toán nan giải nhất. Và có lẽ nó không chỉ nan giải với Mỹ mà với bất cứ quốc gia nào trong một thế giới với nhiều biến động.

THUẬT NGỮ "CÁNH TẢ" VÀ "CÁNH HỮU".

Thuật ngữ "cánh tả" và "cánh hữu" có từ cách mạng Pháp bắt nguồn từ việc sắp xếp chỗ ngồi trong quốc hội.
Cánh tả hay cánh hữu đều có hai cực của nó, đó là "Chủ nghĩa cộng sản " và "chủ nghĩa phân biệt chủng tộc". Cả 2 cực này đều đáng lên án. Thiên tả hay thiên hữu đều dẫn đến một xã hội cực đoan.
Hai cực này đều diễn tả một sự cân bằng về quan điểm trong một xã hội đa nguyên , đa đảng. Giả sử không có những người "thiên tả" kiềm chế trong truyền thông thì lá phiếu của người dân sẽ dồn hết cho những người "thiên hữu", lúc đó xã hội chưa chắc đã tốt lên mà sẽ có sự phân biệt đối xử để dẫn đến chủ nghĩa phân biệt chủng tộc.
Khi chúng ta chấp nhận một xã hội dân chủ thì chúng ta phải chấp nhận sống chung với các quan điểm đối lập. Chính nhờ các quan điểm đó mà nền dân chủ không bị triệt tiêu để dẫn đến độc tài.
Bởi vậy những người thiên tả hay truyền thông thiên tả đều có trách nhiệm của nó. Vì vậy đôi lúc ta phải phán xét chúng trên quan điểm này.
Chỉ có một chế độ độc tài như chế độ CSVN mới không tồn tại "tả" và "hữu".

KHÔNG THỂ CHỐNG LẠI NHỮNG THẰNG HỀ .



“Nhà nước sở hữu một nguồn lực về đất đai, hạ tầng rất lớn mà trên thế giới cũng khó tìm thấy. Ở các nước Châu Âu, khi chúng ta chỉ vào miếng đất nào, khu rừng nào thì ở đó đều có chủ vài trăm năm, còn chúng ta chỉ cần quy hoạch, mở đường và làm hạ tầng thì sẽ trở thành giá trị rất lớn”.
Nguyễn Cao Trí – Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Capella Holdings đã nhận định như trên trong cuộc gặp gỡ với Đoàn ĐBQH TP.HCM vào ngày 3/10 tại Thành Hồ.
Tên này còn khẳng định :
"Liên tưởng một chút chúng ta sẽ thấy rằng nợ công hiện nay trên dưới 100 tỷ USD, đó là con số lớn nhưng nếu nhìn về nguồn lực quốc gia để cân đối thì hoàn toàn không lớn, thậm chí có thể bán và giải quyết nợ đó một cách khả thi."
Không biết y dốt thật hay dốt giả vờ khi ca ngợi điều mà hiến pháp Cộng sản ghi nhận : " Đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý".
Bởi lẻ các nước dân chủ thừa nhận quyền tư hữu ở Mỹ và châu Âu không thể dốt hơn hắn. Nếu không họ đã học theo hiến pháp cộng sản để mở đường xây cơ sở hạ tầng từ đó bán các miếng đất sẽ được tăng giá đó để trả nợ ? Như vậy nước Mỹ có nợ 20 ngàn tỷ USD cũng chẳng là gì vì đất đai của Mỹ rộng gấp 30 lần VN ?
Y không hiểu được một nguyên lý cơ bản, một đất nước muốn giàu không phải bán đất đai , tài nguyên để ăn mà đó là tự sản xuất, đầu tư chất xám để nâng cao các sản phẩm thô thành các sản phẩm có thương hiệu lớn, đủ sức cạnh tranh toàn cầu. Lợi nhuận từ các thành phẩm này sẽ làm tăng GDP quốc dân và GDP đầu người.
Do đó vấn đề chính là năng suất lao động.
Đất đai của một nước là tài sản hữu hạn. Đất đai bán mãi cũng sẽ hết.Khi bán đất đai thì đó sẽ là tài sản của nước ngoài. Và họ sẽ xác lập chủ quyền bất khả xâm phạm trên những mảnh đất đó. Như vậy người Việt đang mất nước ngay chính trên quê hương mình. Thế mới có Formosa tự nhiên xả độc, mới có Đông Đô Đại Phố với những bảng đường tên tiếng Tàu ngay tại Bình Dương.
Nước Mỹ , châu Âu xác lập quyền tư hữu tư nhân với những người nước ngoài mua nhà , mua đất của họ nhưng những người mua này phải chịu sự quản lý bởi luật pháp của họ. Thế nên trên đất của họ vẫn có Little Sai Gon, China Town... nhưng không hề có những khu tự trị được quân đội Trung Quốc bảo vệ như ở Việt Nam.
Nếu nói như Nguyễn Cao Trí nếu Việt nam cứ việc làm đường xây dựng cơ sở hạ tầng rồi bán với giá cao thì bất động sản tại Việt Nam không hề ế chỏng gọng như thế. Nhiều người vừa mua xong một biệt thự ký xong một hợp đồng mua bán là đã lỗ bạc tỷ. Và còn rất nhiều khu biệt thự với hàng trăm căn bỏ hoang, cỏ rác mọc đầy.
Bởi lẻ một khu đô thi mọc lên nhưng được quản lý bởi thể chế chính trị một đảng, ban quản trị không do dân bầu, sống trong một đất nước chỉ chuyên xài luật rừng, giáo dục tệ hại, văn hóa sơ khai thì giá bất động sản đó sẽ không bao giờ tăng.
Nếu giao cho người nước ngoài quản lý thì hóa ra Việt Nam vừa bán nhà, bán đất vừa bán luôn cả luật pháp, thể chế...Cách đó có thể làm cho giá bất động sản tăng lên để có tiền trả nợ. Nhưng cách đó tiếp diễn thì sẽ có ngày phải bán luôn cả Ba Đình.
Do đó Nguyễn Cao Trí đã không thấy được cái gốc của vấn đề chính là thể chế chính trị.
Cộng sản có thể gian manh đưa vào hiến pháp để cướp đất của dân làm của riêng. Nhưng với sự độc tài , vô pháp ,vô thiên và dốt nát cộng sản không thể làm cho những mảnh đất đó trở nên có giá trị. Và vì thế chẳng có người nước ngoài nào thèm đến sống tại Việt Nam ngoại trừ người Trung Quốc muốn đến cướp nước này.Khi có tiền họ sẽ cho các thế hệ sau của họ sinh sống trên một đất nước có nền giáo dục tốt, văn minh và nhân bản như Mỹ và Châu Âu chứ không ai ngu ngốc đi chọn Việt Nam.
Như thế thì có đổ xuống bao nhiêu tiền cộng sản cũng không thể biến đất thành vàng để trả nợ ngoài trừ giao lại chúng cho dân.
Chỉ có dân chủ,tam quyền phân lập,pháp trị, bầu cử tự do mới có thể biến đất đai Việt Nam đủ sức cạnh tranh với đất đai của các nước khác trên thế giới.

VIETNAM WAR : BỘ PHIM CỦA TRUNG QUỐC VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM



Như tôi đã tiên đoán ban đầu, Trung Quốc đã lợi dụng PSB tổ hợp truyền thông bất vụ lợi của Mỹ để làm phim về chiến tranh Việt Nam. Chính vì điều này mà các nhà làm phim Mỹ đã không gặp bất cứ sự cản trở nào từ phía chính quyền Việt Nam. Trái lại họ còn được tận tình giúp đỡ từ phía chính quyền tay sai bán nước này . Theo đạo diễn Lynn Novick:
- "Chúng tôi không gặp bất cứ khó khăn gì từ phía chính phủ Việt Nam. Chúng tôi đơn giản chỉ giải thích là chúng tôi muốn làm một bộ phim về những câu chuyện về các cá nhân từ mọi phía của cuộc chiến và muốn được tiếp xúc với những người muốn nói lên câu chuyện của mình. Họ hỗ trợ chúng tôi với vấn đề hậu cần, xe cộ…'
Tại sao chúng ta có thể khẳng định đó là bộ phim của Trung Quốc?
Chính những lý do sau đây :
- Ca tụng nhân vật Hồ Chí Minh, một kẻ do cộng sản quốc tế phái đến dưới sự chỉ đạo của chi bộ cộng sản Trung Quốc với âm mưu xâm lược mềm Việt Nam.
- Hoàn toàn không đá động gì đến cuộc chiến ủy nhiệm mà Trung Quốc thực hiện tại Việt Nam. Số 320 ngàn lính Trung Quốc đến Việt Nam mà bằng chứng là 22 nghĩa trang người Trung Quốc còn lưu lại ở Yên Bái và nhiều tỉnh phía bắc khác của Việt Nam.
- Nói đến tâm lý chán ghét chiến tranh của dân Mỹ chứ không nhắc đến tâm lý chán ghét chiến tranh Việt Nam của dân Trung Quốc. Mặc dù số quân đổ vào Việt Nam và số thương vong của 2 bên là như nhau.
- Nghiêng về ca ngợi tinh thần chiến đấu của quân CSVN và bỏ qua tinh thần đặt tổ quốc trên hết của quân đội VNCH.
- Bỏ qua rất nhiều sự kiện lịch sử bản lề, bỏ qua hoặc chỉ nhắc đến rất sơ sài tội ác của quân CSVN dưới sự chỉ đạo của các cố vấn Trung Quốc.
Tóm lại có thể nói một cách khách quan đây là bộ phim phục vụ cho cuộc chiến xâm lược mềm của Trung Quốc sau năm 2020. Tại sao cộng sản không cho chiếu tại Việt Nam? Vì chúng còn muốn giấu đến đại chúng một số sự kiện mà vì muốn chứng tỏ sự khách quan nên bộ phim đã đề cập. Tuy nhiên chúng cũng thừa biết giấu cũng không được với thế hệ trẻ một khi họ muốn tìm hiểu trên mạng trong thời đại công nghệ hiện nay.
Bộ phim này còn có mục đích là khi Trung Quốc đặt ách thống trị lên Việt Nam bằng một chính quyền bù nhìn, tay sai thì nếu nhân dân Việt Nam vũ trang chống lại sẽ gặp phải tinh thần chống chiến tranh ngay tại Việt Nam và cả tại Mỹ. Lúc đó lực lượng quân đội Mỹ dưới danh nghĩa Liên Hiệp Quốc khó lòng giúp dân tộc Việt Nam một lần nữa khi gặp phải tinh thần chống chiến tranh qua những thước phim ghê rợn của lịch sử và tâm sự của một số nhân chứng Mỹ về chiến tranh Việt Nam mà bộ phim đã hằn rất sâu trong lòng dân Mỹ.
Từ đó suy ra Trung Quốc là kẻ có lợi nhất. Chính quyền CSVN vì sắp phải giao đất nước cho Trung Quốc nên chỉ là kẻ ăn theo.

ĐỌC ĐỂ HIỂU THÊM VÌ SAO NƯỚC MỸ KHÔNG THỂ CẤM SÚNG .

+ Dân số Mỹ khoảng 300 triệu, nhưng hiện có từ 270 đến 310 triệu khẩu súng đủ loại trong nhà người dân Mỹ. Điều này không có nghĩa là mỗi người dân Mỹ từ cụ già đến bé sơ sinh, đàn ông hay đàn bà, đều có súng. Tỷ lệ dân Mỹ có súng chỉ trên dưới 30%, nghĩa là có rất nhiều người có hơn một khẩu súng trong nhà .
+ Người Mỹ dùng súng để bảo vệ mạng sống 80 lần nhiều hơn là để giết người.
+ Phụ nữ Mỹ dùng súng để chống lại tội phạm tấn công tình dục 200.000 lần/năm.
+ Tỉ lệ súng tính theo dân số: Mỹ 88.8%, Yemen 54.8%, Switzerland 45.7%, Finland 45.3%
+ Số người chết vì súng tính trên mỗi 100.000 người: dẫn đầu là Honduras với 91.6 người, thứ 2 là El Salvador 69.2 người, thứ 3 là Côte D’ivore 56.9 người, thứ 4 là Jamaica 52.2 người,…. USA xếp hạng thứ 103 , chỉ có 4.8 người chết vì súng đạn trên mỗi 100.000 dân.
+ Nước Anh cấm súng, nhưng có tới 2034 tội phạm hình sự trên 100.000 dân, và hơn phân nửa là dùng dao trong nhà bếp để gây án. Trong khi Mỹ cho xài súng thả dàn, chỉ có 466 trường hợp xảy ra trên 100.000 dân. Từ khi cấm súng năm 1997, ở Anh, tội phạm tăng 77%, trung bình mỗi phút có 2 vụ tấn công.
+ Trong 9 nước Âu Châu cấm súng, thì tỉ lệ tội phạm cao gấp 3 lần, so với 9 nước cho xài súng.
+ FBI thống kê tội phạm giảm đáng kể khi cho xài súng: Giết người giảm 8.5%, hiếp dâm giảm 5%, tấn công giảm 7%, cướp giảm 3%.
+ Mỗi vụ nổ súng giết người hàng loạt ở Mỹ, phần nhiều xảy ra ở những địa phương cấm sử dụng súng!

THẢM KỊCH KHÔNG HỀ LÀM NƯỚC MỸ SỢ HÃI. THẢM KỊCH CHỈ LÀM NGƯỜI DÂN MỸ XÍCH LẠI GẦN NHAU HƠN.

Thử tưởng tượng một lễ hội âm nhạc với 22.000 người và những tràng tiểu liên bắn thẳng vào họ. Nếu các dân tộc khác thì số người chết vì giẫm đạp lên nhau như các lễ hội ở Thái Lan và Trung Đông đã cho con số người chết không phải vì trúng đạn mà chết vì những bàn chân người là vô kể.
Nhưng con số 59 người chết và 517 người bị thương chỉ cho thấy sức mạnh của sự đùm bọc lẫn nhau mà không dễ một đất nước đa sắc tộc có thể làm được.
Nếu ai còn nghi ngờ xin hãy nhìn những hàng người xếp hàng hiến máu ngay sau tấn thảm kịch. Đó là điều không thể giả . Nó minh chứng cho tinh thần nhân bản mà chỉ có những xã hội dân chủ như Nhật Bản và Mỹ mới có thể làm được.
Mặc cho báo chí cộng sản ra sức bôi nhọ :
Vụ xả súng ở Las Vegas: ‘Biển người nhốn nháo tìm cách thoát thân’
https://www.baomoi.com/vu-xa-sung-o-las-vega…/c/23438325.epi
Cơn ác mộng bạo lực súng đạn ở Mỹ.
http://www.antv.gov.vn/…/con-ac-mong-bao-luc-sung-dan-o-my-…
Tờ Washington Post chia sẻ câu chuyện của Kody Robertson, nhân viên bán thiết bị xe hơi từ Columbus, bang Ohio, người tình cờ quen Michelle Võ trong một quán rượu và đã ở cạnh cô trong những giây phút cuối cùng.
Theo Kody Robertson, họ đã trao đổi nhiều câu chuyện hài hước cũng như phát hiện nhiều điểm chung như cùng thích môn đánh golf, cùng ở tại khách sạn Luxor.
Michelle Võ đã chia sẻ với Kody Robertson đây là lần tham gia Lễ hội âm nhạc Route 91 Harvest đầu tiên của cô và cô mới thích nhạc đồng quê gần đây.
Khoảng 22h08 tối 1-10, họ cùng nhìn lên bầu trời để xem pháo hoa vì đã nghe những âm thanh giống như tiếng ai đó bắn pháo hoa. Sau đó loạt súng thứ hai nổ ra. Một viên đạn xuyên qua ngực trái cô.
Anh Robertson nói: "Cô ấy bị trúng đạn, tôi thấy cô ấy ngã xuống ngay lập tức và đã ở ngay bên phải của tôi, cách chừng hơn nửa thước". Anh cho biết đã dùng cơ thể mình để che chắn cho cô Võ. Khi những tiếng súng dường như đã tắt, anh cùng một người đàn ông khác khiêng cô vào bên trong.
Trong lúc Robertson gọi tên cô, người đàn ông còn lại cố gắng hồi sức tim phổi nhưng không thấy có phản ứng.
Thảm kịch tồi tệ này đã ghi nhận một số câu chuyện cảm động, đầy ý nghĩa về tình người khi vụ xả súng xảy ra. Có những người đã trở thành người hùng trong vụ xả súng Las Vegas bởi những hành động dũng cảm khi giúp đỡ, che chở cho các nạn nhân.
"Có rất nhiều người quên mình và dùng thân che chở cho những người khác", ông Mike Cronk – nhân chứng vụ xả súng nói.
Theo ông Mike, sau khi xảy ra vụ xả súng, một giáo viên về hưu đã dùng áo sơ mi của mình để cầm máu cho bạn ông, người bị trúng 3 phát đạn vào ngực. Rất nhiều người có mặt tại hiện trường đã đưa nạn nhân đến lực lượng phản ứng khẩn cấp.
Theo Trung tâm Y tế hạt Henry tại bang Tennessee, nam y tá Sonny Melton, 29 tuổi bị bắn chết ở Las Vegas trong sự kiện âm nhạc đẫm máu tại Las Vegas.
Sống sót sau vụ xả súng kinh hoàng, người vợ của anh Sonny, chị Heather Melton chia sẻ lại với đài CNN về việc chồng mình đã lấy thân mình, che chắn cho chị khỏi bị bắn.
"Anh ấy đã cứu mạng tôi, ôm lấy tôi và bắt đầu chạy, sau đó tôi cảm thấy anh ấy bị bắn vào lưng. Tôi muốn mọi người biết anh ấy là một người đàn ông tốt bụng như thế nào nhưng lúc này đây tôi gần như không thở được", chị Heather Melton nghẹn ngào khi nhớ lại vụ việc đêm hôm qua.
Có mặt tại buổi hòa nhạc ở Las Vegas tối chủ nhật để ghi hình sự kiện, nhà nhiếp ảnh David Becker không ngờ mình sẽ chứng kiến một buổi tắm máu...
Câu chuyện được nhà nhiếp ảnh kể lại trên đài CNN như sau:
"Mọi người tháo chạy trong hoảng loạn. Tiếng súng thì rời rạc, ngưng một chút rồi tiếp tục, một khoảng lặng rồi lại vang lên. Tôi có thể nghe mọi người la lên yêu cầu tắt hết đèn và giữ yên lặng.
Ai nấy đều co mình lại, họ sợ cho tính mạng. Một người phụ nữ trượt chân té ngay trước mặt tôi; một người đàn ông dùng thân mình che cho một phụ nữ trước khi cả hai người đứng dậy và chạy đi; một người đàn ông ngồi xe lăn được giúp đỡ di chuyển đến lối ra.
Tôi cố gắng chụp bất cứ thứ gì chuyển động và phông nền nhìn thấy rõ.
Được biết chàng trai trong tấm ảnh mà David Becker chụp được là một quân nhân đang phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ tên là Matthew Cabos. Trong ảnh tay của Matthew như đang chạm vào mặt của người phụ nữ chưa xác định được danh tánh. Một cử chỉ thân mật lạ thường giữa sự sống và cái chết đến trong đường tơ kẽ tóc. Đó là giây phút mà Matthew cố gằng dùng tay che đậy đôi mắt của người phụ nữ để khỏi nhìn thấy những gì khủng khiếp nhất đang diễn ra xung quanh đồng thời cũng để bảo vệ khuôn mặt cho cô.
Theo Daily News Matthew Cabos và cô gái trong hình không hề quen nhau trước đó . Sau khi bảo vệ và dẫn cô đến nơi núp an toàn Matthew lại tiếp tục đi cứu những người khác. Sau những giờ phút kinh hoàng ấy người lính đã thực hiện những gì anh được huấn luyện để bảo vệ kẻ yếu thế lại tiếp tục trở về nơi đóng quân và anh tin tưởng rằng cô gái trong hình đã thoát nạn.

TƯỚC BỎ TU CHÍNH ÁN SỐ 2 SẼ DẪN ĐẾN HẬU QUẢ GÌ ?

Tu chính án thứ hai đã biến 30% dân số Mỹ có súng thành 100 triệu cảnh sát hùng hậu. Khác với "chiến tranh nhân dân" của lực lượng du kích có súng của CSVN chỉ chuyên đánh lén, khủng bố , đặt mìn phá hoại nền dân chủ, 100 triệu cảnh sát nhân dân này đã làm những việc rất có ý nghĩa :
- Chống cưỡng chế trái phép.http://www.daikynguyenvn.com/…/tai-sao-o-my-khong-co-cuong-…
- Chống tước đoạt quyền tư hữu, xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
- Chống cướp, chống hiếp dâm.
- Chống lại sự lạm quyền của cảnh sát chính quy.
Nếu tu chính án thứ hai bị tước bỏ, điều gì sẽ xảy ra ?
- 100 triệu cảnh sát nhân dân sẽ bị tước bỏ vũ khí trong khi đó tội phạm vẫn kiếm được vũ khí bất hợp pháp: cướp sẽ lộng hành hơn, phụ nữ bị hiếp dâm sẽ nhiều hơn,cảnh sát sẽ lạm quyền hơn.
- Chính quyền sẽ trở nên độc đoán hơn , sau 100 năm sẽ biến thành độc tài. Đất nước sẽ hỗn loạn hơn vì những thảm họa không tên khác xảy ra mà không có 100 triệu cảnh sát này ngăn chặn.
Nếu cấm súng những gã tâm thần muốn chết có thể gây ra các vụ thảm sát hàng loạt không ?
Chỉ cần lái một chiếc xe container lao vào một lễ hội, một đám đông.
Đừng nghĩ rằng tu chính án thứ hai đã biến nước Mỹ thành một xã hội súng đạn. Vì nước Mỹ rộng bằng cả châu Âu và gấp 30 lần nước Việt Nam nên không thể không có những va chạm giết người. Và truyền thông sẽ nhanh nhạy đưa tin khiến cả thế giới nghĩ rằng ở nước Mỹ bất cứ chuyện gì bạn cũng có thể móc súng ra để giải quyết.
Tôi ở nước Mỹ 22 năm nhưng chỉ thấy các vụ bắn nhau trên Ti Vi. Ngoài ra chưa hề thấy một người dân nào cầm súng ra hăm dọa cả. Có lẻ do họ không muốn đi tù.
Đây là hình ảnh camera ghi lại cảnh 3 tên trộm bị một người phụ nữ dùng súng đuổi đi. Nếu không có súng chắc chắn người đàn bà chân yếu tay mềm đã là nạn nhân của bọn cướp:

CỘNG SẢN ĐÃ GIẾT CHẾT NƯỚC VIỆT TỪ TRONG SUY NGHĨ.

Đó đơn giản chỉ là những tựa đề của những bài báo:
- Đặng Thu Thảo : cô gái thuần nông , thợ trang điểm đã biến thành một cô dâu tỷ phú.
- Biệt thự giàu sang của vợ chồng Đặng Thu Thảo.
- Ngọc Trinh thuyết trình kế hoạch mua nhà nhờ xin tiền bạn trai.
- Hồ Ngọc Hà mua siêu xe không thua gì chồng cũ.
Bên cạnh đó là án tù 9,10 năm của những người nữ tù nhân dám phản kháng ,đấu tranh, cộng thêm những thông tin về bạo lực của nước Mỹ... thông điệp đưa ra cho giới trẻ đã rất rõ ràng. Không có chọn lựa nào yên ổn,hạnh phúc hơn cho bản thân khi chăm chút cho nhan sắc, cam phận để làm món đồ chơi trong tay những kẻ giàu có.
Các bài viết về chính trị, về hiện tình đất nước của các cây bút có tâm huyết, thậm chí của những người nước ngoài thấy rất rõ bánh xe lịch sử sẽ đưa đất nước về đâu đang bị các thế hệ trẻ Việt Nam bỏ vào thùng rác.
Tấm gương tranh đấu của lớp trẻ Hồng Kông cũng chẳng hề được đoái hoài.
Một số ít người có hiểu biết, có quan tâm đến chính trị thì lại đang say mê đấu đá lẫn nhau. Họ không hề biết một nguyên lý cơ bản của loài người có từ xa xưa: kẻ thù của kẻ thù là bạn ta.
Chỉ cần xác định kẻ thù trước mắt là chế độ độc tài CSVN thì tất cả những ai chống lại độc tài đều là bạn mình bất kể họ có quan điểm như thế nào.
Chỉ sau khi đánh đổ xong độc tài hãy phân định rõ đường lối trong một xã hội đa nguyên, đa đảng và dùng quyền bầu cử để quyết định. Còn bây giờ cứ sa vào những cuộc tranh luận vô bổ khi cộng sản độc tài vẫn còn đó thì khác gì tự chặt chân, chặt tay mình.
Tất cả đang lâm vào một mê hồn trận không có đường ra.Thế hệ trước đã lầm đường, các thế hệ sau cũng đang bó tay chờ chết.

NHỮNG ĐIỀU VÔ LÝ.

Nước Mỹ vừa bị thảm sát ở Las Vegas khiến 59 người chết, 517 người bị thương. Thảm họa này đã khiến truyền thông nhà nước cộng sản rêu rao Mỹ là nơi có văn hóa súng đạn, bạo động bất ổn, tính mạng con người rất mong manh.
Nhưng sự thật thì như thế nào ?
- Hàng đoàn người vẫn xếp hàng dài ở đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội và lãnh sự quán Mỹ ở Sài Gòn để xin cấp chiếu khán vào Mỹ. Hóa ra những người này luôn đâm đầu vào chỗ chết ? Quá dại ?
- Quốc Hội tiểu bang California, hiện do phía Dân Chủ kiểm soát, vào sáng sớm Thứ Bảy đã thông qua luật “tiểu bang an toàn,” theo đó sẽ giới hạn sự hợp tác của cơ quan công lực tiểu bang với giới chức cơ quan di trú liên bang.
Đạo luật được Thượng Viện California thông qua vào lúc khoảng gần 2 giờ sáng ngày Thứ Bảy, với tỉ số 27 thuận, 17 chống, có mục đích bảo vệ người di dân bất hợp pháp, trong một tiểu bang vốn đã có những quy định chặt chẽ về việc này.
Mỹ là một đất nước mất an toàn tại sao hơn 2,5 triệu di dân lậu tại California từ khi Trump lên lại lo lắng mất ăn , mất ngủ vì sợ bị trục xuất về nước. Khi đạo luật này được thông qua họ thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Hóa ra những người này đều là những kẻ ngu ngốc, chỉ muốn chết ?
- Sắc luật chống nhập cư bất hợp pháp gồm 7 nước của Trump vừa ban hành đã vấp phải phong trào chống đối, biểu tình trên toàn nước Mỹ ở các bang đông người nhập cư. Người Việt ngay tại châu Âu, Úc, Canada cũng thi nhau lên án Trump vì điều này.Hóa ra những người lên án Trump chẳng hề tiếc thương cho tính mạng của những kẻ đang sống trong một xã hội có đến 310 triệu khẩu súng , chẳng biết sẽ nổ ra thảm sát bất cứ lúc nào.
- Bất chấp tất cả, những kẻ vẫn viết các bài báo xoen xoét chửi xã hội súng đạn của Mỹ lại tranh thủ chạy chọt xin visa nhập cảnh, chạy cho con cái một suất du học Mỹ để đút đầu vào chỗ chết ?
Hóa ra tất cả chỉ là láo toét. Họ thừa biết xã hội Mỹ rất an toàn nhưng vẫn giả bộ lên án súng đạn ở nước Mỹ để phục vụ tuyên truyền cho việc cấm súng, cấm tự do của người dân, phục vụ cho sự độc tài về quyền lực của CSVN. Chính sự độc tài này sẽ giúp họ có tiền để cho bản thân và con cái sang sinh sống ở xã hội súng đạn.
Đúng là : "Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm"
Chúng chửi súng đạn nhưng lại lao đầu đến nơi có súng đạn để mua nhà, mua đất sinh sống lâu dài và để dành những nơi "yên bình" ở Việt Nam cho dân nghèo sống.

HIỂU THÊM VỀ CÁNH TẢ , CÁNH HỮU, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN, CHỦ NGHĨA PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC .

Cánh tả, định nghĩa một cách đơn giản, là một xu hướng chính trị dựa trên chủ nghĩa cào bằng (chủ nghĩa bình quân) với mục tiêu hướng tới sự bình đẳng cho tất cả mọi người bất chấp sự khác biệt về năng lực, đặc điểm cá nhân, mức độ lao động và thường sử dụng công cụ là sự can thiệp của Nhà nước với nền kinh tế.
Cánh hữu, định nghĩa một cách đơn giản, là một xu hướng chính trị dựa trên cơ sở của luật tự nhiên, truyền thống, tự do cá nhân và tự do kinh tế với mục tiêu hướng tới sự giàu có cho toàn xã hội mặc dù điều này có thể gây ra bất bình đẳng. Đồng thời cánh hữu cũng mong muốn giảm thiểu ảnh hưởng của Nhà nước đối với nền kinh tế.
Thật ra chủ nghĩa cộng sản chỉ là một hệ tư tưởng chính trị trong một xã hội dân chủ đa đảng , đa nguyên. Nếu chủ nghĩa phân biệt chủng tộc là điểm đầu cực của phe bảo thủ thì CNCS cũng là điểm đầu cực của phe cấp tiến. Hai đầu cực này đều đẻ ra độc tài và dẫn đến tai họa của cả thế giới. Sự cực đoan của phe hữu đã sản sinh ra chủ nghĩa phát xít gây nên cuộc chiến tranh thế giới thứ hai làm khoảng 25 triệu người chết. Sự cực đoan của phe tả đã sinh ra thảm họa cộng sản khiến 100 triệu người chết.Tất cả đều xuất phát trên nền tảng của chủ nghĩa dân tộc. Chính chủ nghĩa dân tộc là mầm mống của độc tài.
Không phải chủ nghĩa cộng sản sinh ra thảm họa mà chính là sự độc tài,độc đảng là thủ phạm chính. Nếu không có CNCS thì Lenin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh cũng lấy một chủ nghĩa khác để làm linh hồn,mị dân cho việc nắm giữ quyền lực của chúng. Do đó bản thân chủ nghĩa CS bị lợi dụng, cũng giống như Hitler đã lợi dụng chủ nghĩa phân biệt chủng tộc để đặt nền tảng cho chủ nghĩa phát xít. Những người như Lenin, Mao, Hồ Chí Minh ...cũng không hề tin vào cái thiên đường do học thuyết này vẽ ra. Nhưng nếu chúng muốn giành quyền lãnh đạo mà không đưa ra cái bánh vẽ này thì chẳng thu phục được nhân tâm . Vậy nên chúng lấy CNCS làm linh hồn cho một đảng phái chính trị.
Bởi vậy thật ra Marx và Engel cũng không có lỗi. Cũng giống như người sản xuất ra vũ khí hạt nhân, bom nguyên tử, phát minh ra các chất kịch độc chết người lại thường được giải thưởng Nobel khoa học. Chỉ những kẻ sử dụng các phát minh đó không nhằm mục đích cứu người mà giết người mới có tội với nhân loại .Họ chỉ đưa ra một hệ tư tưởng để làm cân bằng lại hệ tư tưởng phân biệt đối xử đã có trước đó. Kẻ có lỗi chính là Lenin,Stalin, Mao và HCM trong quốc tế CS. Nếu không có những kẻ này và sự u mê của nhân loại thì chủ nghĩa cộng sản chỉ để tham khảo chơi cho vui mà thôi.
Trong một nền chính trị dân chủ, các xu hướng chính trị phân bố thành hình móng ngựa. Cánh tả phân bố từ cánh tả độc tài tới cánh tả tự do, tương tự cánh hữu cũng phân bố từ cánh hữu độc tài tới cánh hữu tự do.Các chủ nghĩa càng ở gần hai đầu cực càng tai hại. Chỉ có nước Mỹ sản sinh ra một nền chính trị mở đa nguyên cho phép các chủ nghĩa hoạt động như một hệ tư tưởng, sau đó dùng chính lá phiếu của người dân để kéo nó về đoạn giữa. Chính đoạn giữa mới là tốt nhất, ưu việt nhất. Cực tả hay cực hữu đều dẫn đến tai họa cho thế giới này.
-Cánh tả độc tài (cộng sản) (nằm ở cực trái của móng ngựa)
-Cánh tả tự do (liberalism/tự do hiện đại/tự do Hoa Kỳ)
-Cánh hữu tự do (libertarianism/tự do cổ điển/tự do châu Âu)
-Cánh hữu độc tài (phát xít/chủ nghĩa quốc gia xã hội) (nằm ở cực phải của móng ngựa)
Đảng Dân chủ nằm ở khoảng giữa Cánh tả độc tài và Cánh tả tự do trong khi Đảng Cộng hòa nằm ở khoảng giữa Cánh hữu độc tài và Cánh hữu tự do.