Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

KHI BẠN GIAO ĐẤT NƯỚC CHO NHỮNG THẰNG CƯỚP CAI QUẢN.

Có thể tóm tắt tiến trình hơn 70 của dân tộc Việt Nam như thế này :
- Tháng 8/1945: dân đói quá vì chiến tranh thế giới , nạn phá lúa trồng đay nên nghe lời bọn cướp phá kho thóc để chống đói, không ngờ phá luôn một chính phủ vừa được Nhật trao trả độc lập.
- Thằng cướp nhân cơ hội dân đói nổi dậy cho đó là một cuộc cách mạng do nó lãnh đạo. Ngày 2/9 thằng cướp đọc "Tuyên ngôn độc lập" nhưng thật ra là đọc lời tiên tri số phận dân tộc , đọc những dự báo ,kế hoạch mà bọn cướp sẽ làm với dân tộc Việt Nam.
- Ngày 6/3/1946: Bọn cướp vì sợ phải chia phần với anh em trong nhà khiến chúng không thể nắm độc quyền tay hòm chìa khóa gia tài nên ký "Hiệp ước sơ bộ" rước Pháp vào nhà đánh chơi , sau đó gây ra vụ án Ôn Như Hầu giết hết anh em.
- Ngày 20 tháng 7 năm 1954: Thằng cướp ký hiệp định Giơ ne vơ chia đôi sơn hà với người anh em được thừa kế gia tài của cha mẹ là "Quốc gia Việt Nam" vì chính người anh em này mới được Nhật, Pháp trao trả độc lập chứ không phải hắn. Sau đó thằng cướp lật lọng đem quân vào lấy đất của người anh em mà hắn đã chịu chia hai dưới danh nghĩa"giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước".
- Ngày 17/7/1966: Thằng cướp tuyên bố sẽ đánh đuổi kẻ đã giúp cho người anh em phía bên kia trở nên giàu có bằng mọi giá cho dù có đốt cháy cả dãy Trường Sơn và thà hy sinh tất cả chứ không để cho người anh em giàu có qua mặt hắn.Cũng là để lấy lại giang sơn nhằm giao cho quan thầy Trung Quốc, kẻ đã giúp bọn cướp súng đạn và tiền bạc để đánh nhau.
- Ngày 30/4/1975: Bọn cướp đã hoàn thành tâm nguyện khi có một lũ cừu 1,1 triệu con lớp chết lớp mất tích nhằm giải phóng người anh em khỏi sự giàu sang và thịnh vượng để ôm nhau chết chung.
- Ngày 17/2/1979 : Có một lũ cừu khác chết thay cho bọn cướp để đánh nhau với quan thầy vì tội phản bội , đi trái quỹ đạo bán nước. Sau khi hy sinh hàng chục ngàn nhân mạng và đứng yên cho quan thầy tập bắn vào 14/3/1988 quỹ đạo đã tái lập.
- Ngày 3-4 tháng 9 năm 1990,lộ trình giao nước của bọn cướp cho quan thầy đã được thiết lập tại Thành Đô. Tất cả 30 năm sau chỉ là một màn kịch mà cả hai đóng với nhau để che mắt các con cừu và đưa chúng đến lò mổ mà không gặp phải bất cứ sự kháng cự nào.
Một hành trình 72 năm đã được lập trình sẵn, bọn cướp nhờ có cái mồm dẻo quẹo nên đã dụ khị được các chú cừu. Bây giờ chúng vừa dùng mồm vừa dùng cái còng và cây súng để lùa cừu đi đúng quỹ đạo. Kẹt là cừu chỉ biết kêu la , chửi mắng chứ không biết đoàn kết để đứng lên.
Và chỉ còn vài ngày nữa bọn cướp sẽ lùa cừu lại một chỗ để cất vang điệp khúc :
"Cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 đã mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc ta"- một kỷ nguyên : xuống hố cả nút.

CÁC THƯƠNG HIỆU LỚN MỘT THỜI CỦA NỀN KINH TẾ VNCH.

Việt Nam Cộng Hòa tồn tại 20 năm (1955 - 1975) nhưng đã có những thương hiệu nổi tiếng vươn ra thị trường thế giới và phục vụ nhu cầu nội địa. Sau 30/4/1975 những thương hiệu này không còn nữa. Những thương hiệu và doanh nghiệp công ty tạo nên Hòn Ngọc Viễn Đông vang bóng một thời như :
Kem Hynos, Xà bông Cô Ba, Dầu gió Nhị Thiên Đường, Pin Con Ó, Cty Vinapbro, Cty Hơi Kỷ Nghệ, Cty Sữa Ông Thọ, Hãng sơn Nam Á, Hãng Sơn Đồng Nai, Bia Con Cọp, Cám Con Cò, Xe đò Phi Long, Tấn Lực, Phi Mã, Mắm ruốc Bà Giáo Thảo, Kem đánh răng Perlon, Len Vĩnh Thịnh, Thương Tín ngân hàng, Giấy Tân Mai, Nước ngọt xá xị Phương Toàn (Chương Dương), Vietnam kỹ nghệ sắt ViKaSa, Ván ép Con ngựa, Dây cáp điện Thành Mỹ, Bóng đèn Điện Quang, Dầu ăn Con Két .
Mì 2 Con Tôm Vifon, Công ty Xe hơi LaDaLat , Xe Lambro ba bánh, Nhà máy nhựa 304 và ba đồng tiền, Hãng vàng Kim Thành, Công ty xi măng Hà Tiên, Nhà máy Thép miền nam ViKyNo, Rượu Bình Tây, Nhà máy đường Biên Hoà, Bông gòn Bạch Tuyết, Sơn Bạch Tuyết, Thuốc lá Basto Mic, Nhà máy giày Bata, Bia Larue 33, Phân bón Đầu trâu, Viện hạt nhân Đà lạt, Viện Điện Toán (vi tính) Nguyễn Trãi, Gee Công ty điện Việt Nam, Nhà máy nước sạch Biên Hòa, Muôn đời xà bông Việt Nam .... giặt trắng sạch Đệ Nhất.
Bột ngọt và mì ăn liền Vị hương tố, Vỏ ruột xe Cao su Hốc Môn, Bánh kẹo BiBiCa, Bột Bích Chi, Giấy An Hảo, Sữa bột Dielac, Dược phẩm OPV, Nước suối Vĩnh Hão, Cà rem Hữu Danh, Băng vệ sinh Tây Thi, Thuốc Tiêu Ban lộ, Dầu cù là Con Hổ, Xì dầu tàu vị iểu Con mèo, Tập vở xích lô đạp, xích lô máy, cogido, lực sĩ, địa cầu, Bút máy Kim Tinh, Nệm Kim Đan, Dệt may Vinatexco (Thắng Lợi), Dệt may ViMyTex (Việt Thắng) ..v.v.v Những doanh nghiệp công ty từng vang bóng một thời ấy tạo nên 1 nền kinh tế bậc nhất trong khu vực.
Ảnh : Xe Hơi LaDalat với tỷ lệ nội địa hoá hơn 40% ở miền Nam VNCH

LÀM GÌ VỚI ĐỐNG RÁC ĐẢNG CSVN ?

Nói thật với các bạn chứ tôi cũng chán cái đống rác CSVN lắm rồi. Cái đống rác này giờ mà ngồi bươi ra ở đâu cũng thấy giòi bọ. Từ thể chế đến luật pháp , từ trung ương đến địa phương, từ chính trị ,kinh tế, văn hóa sang giáo dục, y tế...Ta gọi là nhà dột từ nóc. Bây giờ ngay một người dân bình thường cũng có thể kể tội cộng sản vanh vách. Chính vì vậy tôi cũng không còn hứng thú để phân tích chính sách , đường lối... của cái đống rác này nữa, lôi các phát biểu của các tên đại diện cho chính quyền này từ tổng bí thư, thủ tướng , UV Bộ chính trị , đại biểu quốc hội, quan tòa cho đến bí thư tỉnh ủy, chủ đầu tư BOT... đều như lời của mấy tên lọt từ trại tâm thần ra. Hơi đâu để ý chi cho nó mệt cái đầu? Chúng nó đâu phải đang ở thời kỳ đầu để có thể ngụy biện lừa dân?
Chúng đang ở thời kỳ ung thư giai đoạn cuối, thời kỳ mà các tế bào đang phân hóa, tan rã nên không cần mổ xẻ ta cũng thấy mùi nó bay tứ tung. Không tin các bạn cứ nhìn xem trên mạng bây giờ đội ngũ DLV vắng bóng hẳn. Bởi vì DLV bây giờ nói ai nghe nữa? Một câu DLV phát biểu ra là bà con chụp hình lại đưa lên thành một STT khinh bỉ, chửi cho tát nước.Lâu dần chúng cũng phải đổi chiến thuật vì thấy không còn hiệu quả. Đây là thời kỳ của "dân chủ cuội". DC cuội tinh vi hơn cũng chửi chế độ ,chính sách ,quan chức như ai nhưng DC cuội sẽ lái về bất tuân dân sự và thay đổi thể chế. DC cuội nói dễ lọt tai hơn và có thể phản pháo với lập luận là đổ cho ta đánh phá, gây chia rẻ...rồi từ đó tung hỏa mù khiến cho ta không biết đâu mà lần.
Do vậy tôi thấy mục tiêu của chúng ta cũng nên chuyển hướng. Đó là kệ cha cái đống rác thúi ấy đi. Bây giờ nên tập trung vào việc tuyên truyền "làm cách nào để dọn cái đống rác thúi" đó. Trong vấn đề này cái tư tưởng "đổ thừa" là trọng tâm. Nói đến dọn bằng bất tuân dân sự, các nhà dân chủ tố cáo chế độ hăng máu lắm nhưng nghe đến "giải thể chế độ độc tài" là viện ra trăm ngàn lý do để không thể làm. Rất đông kẻ bây giờ vẫn kiếm được cơm ngày hai bữa, chiều chiều có bạn alo quán này quán kia sẽ giơ tay hưởng ứng ngay. Họ đều bàn lùi và đưa cái nhà tù cộng sản ra hù . Thêm nữa chế độ đang bắt một loạt nhiều người ĐT DC thật để đe dọa. Thế là dân mạng ta cứ việc quanh quẩn lôi hết chuyện nọ xọ chuyện kia của họ nhà sản ra chửi. Hết việc thì xoay qua chửi nhau rồi đoán già đoán non tình hình nội bộ thanh trừng lẫn nhau của cộng sản.Cứ thế kéo từ năm này sang năm kia cho đến năm 2020. Nhiều người bây giờ vẫn cứ nghi ngờ có phải 2020 Việt nam đã là một khu tự trị của Trung Quốc hay chưa trong khi trên thực tế sau khi Trọng ký 15 văn kiện bán nước Việt Nam đã sát nhập vào Tàu rồi.
Khổ là các bạn thấy trên bề mặt nó vẫn bình thường nhưng bên trong đang âm thầm một cuộc chuyển giao quyền lực bí mật. Việc Trọng đánh phe Ba X là một cuộc chuyển giao, việc 60 trạm BOT ra sức vét tiền của dân cũng là một cuộc chuyển giao khác. Nhưng ngặt là vẫn còn đó một chính quyền của người Việt thế nên đa số đều không thấy bàn tay của Trung Cộng đã nhúng vào rất rõ. Nói ra thì họ bảo là nghi ngờ bậy bạ.Thôi thì cứ để cho họ tin chứ biết làm sao giờ?
Một đất nước không làm thì lấy gì ăn ? Đó là lý luận đơn giản nhất. Làm là gì? Là phải có những doanh nghiệp nội đầu tàu, những thương hiệu nổi tiếng ở trong nước rồi phát triển ra nước ngoài lấy tiền của người ta đem về nhà mình qua cái gọi là thặng dư. Chính vì vậy người ta mới mất công tổ chức hàng loạt dây chuyền sản xuất rồi bán sang ta để lấy lãi. Trong khi đó CSVN chẳng thèm chúng chỉ nhắm vào sức dân trong nước , bóc lột đến tàn mạt qua chính sách thuế và phí. Chúng lấy sức dân để bù vào thâm hụt ngân sách nhằm cứu sự sụp đổ của chế độ. Bây giờ chúng không còn dùng chất xám nhân tài để sản xuất ra hàng hóa nữa. Chúng xoay qua dùng nhân tài để trấn áp sự phản kháng của dân, khiến dân đứng yên để chúng xén lông ,bóc lột. Do vậy mới có chuyện đại học công an lấy điểm chuẩn từ 25-30 còn sư phạm chỉ lấy điểm sàn 15.
Đang là một cuộc tháo chạy hàng loạt. Nếu cư dân mạng vẫn còn ngồi đó mà mải mê chửi rủa thì sẽ mắc mưu bọn chúng. Bởi vì chửi cho đã ngẩng đầu lên thì cái nhà đã bị bọn cướp dọn sạch mất tiêu rồi.Bây giờ là phải tìm cách vận động dân đứng lên giữ được cái gì hay cái đó và không cho chúng tàn phá thêm nữa. Chỉ có bất tuân dân sự mới làm được điều đó. Nhưng tôi biết là nói đến điều này với người Việt cũng như không. Họ không hề biết bài toán đó là vận động, tuyên truyền bằng lưỡi, bằng truyền đơn, bằng việc thành lập các tổ chức xã hội dân sự. Cho nên mọi việc cứ đổ thừa là dễ nhất. Nhưng cộng sản và dân chủ cuội cũng đang mong chờ điều đó.
Vậy nên tất cả vẫn đang ở trong một cái vòng luẩn quẩn không có lối ra khi tất cả vẫn chưa muốn bắt tay vào hành động thật sự để cứu lấy chính mình, gia đình mình chứ chưa nói đến việc to tát là cứu lấy đất nước này.

NHỮNG HIỂU LẦM VỀ HỢP PHÁP HÓA MẠI DÂM.

Nhân chuyện công an CSVN bắt một đường dây mại dâm của các người mẫu, hoa hậu, hoa khôi ,diễn viên điện ảnh có người có giá $ 4000, nhiều người cho rằng họ bán vốn tự có, không có gì sai hoặc nên bắt chước các nước văn minh để hợp pháp hóa mại dâm cho dễ kiểm soát...
Thật ra đây là một sự ngộ nhận tai hại.
Số nước hợp pháp hóa mại dâm là 20/202 tỷ lệ 1/10.
Số nước hàng đầu có nền kinh tế phát triển hợp pháp hóa mại dâm là 5/40 tỷ lệ 1/8.
Do đó khi bạn lập luận : Tại sao VN không noi gương các nước như Hà Lan, Brazil để hợp pháp hóa mại dâm thì bạn lại gặp phải mâu thuẫn, bởi lẻ Mỹ , Pháp , Anh, Nhật ...cũng văn minh tại sao họ cấm mại dâm?
Bởi lẻ Tuyên ngôn độc lập nước Mỹ khẳng định : "Mọi người sinh ra đều bình đẳng" , trong những quyền con người có một quyền cơ bản đó là quyền bất khả xâm phạm về thân thể.
Khi bán dâm người bán không còn bình đẳng với người mua. Bởi người mua không bỏ tiền ra để chỉ mua một bộ phận sinh dục . Cái họ mua chính là sự phục vụ tình dục của kẻ bán. Khi đó người bán đã biến thành một nô lệ tình dục thành ra tất cả các bộ phận trên cơ thể người bán đã là của người mua, kể cả cái mồm dùng để hôn hít yêu thương , ăn uống cũng là bộ phận để thỏa mãn bản năng. Nếu gặp phải kẻ bạo dâm thì thân thể kẻ bán sẽ bị bạo hành.
Tuy nhiên đó chưa phải là vấn đề quan trọng . Khi coi mại dâm là một nghề trong xã hội thì cái nghề này phải có các ông chủ. Các ông chủ này sẽ được hợp pháp để kinh doanh thân xác con người. Và con người nhất là phụ nữ sẽ biến thành một thứ hàng hóa để trao đổi. Khi khan hiếm hàng các chủ doanh nghiệp sẽ dùng mọi chiêu thức để dụ dỗ , mua chuộc các cô gái ham tiền trở thành hàng hóa cho họ. Lúc đó sẽ có một bộ phận đông đảo các cô gái quê nghèo khổ có nhan sắc không cần học hành mà tìm cách ngoi lên bằng nghề bán thân. Tất nhiên là khi ngăn cấm vẫn có loại người này nhưng vẫn ít hơn nhiều trong một xã hội nghèo khó không được bảo vệ bằng các giá trị đạo đức và cả luật pháp thì con người dễ dàng bán đi cái quyền làm người của mình .
Tại sao tại Nhật các cô gái trẻ đẹp sẵn sàng lao vào con đường đóng phim sex chứ không phải làm điếm mà vẫn được xã hội coi trọng. Vì họ đóng phim tình dục chứ không bán thân phận mình. Diễn viên nam đóng chung với họ không phải là ông chủ của cơ thể họ và họ không hề biến thành nô lệ.
Do vậy nhiều cư dân mạng Việt nam do giận chế độ nên mất khôn khi bảo rằng các diễn viên người mẫu chỉ bán cái vốn tự có của mình. Không một kẻ nào bỏ ra 4000 ngàn USD chỉ để mua mỗi một cái bộ phận sinh dục của cô diễn viên nọ. Cái họ mua chính là toàn bộ cơ thể của cô diễn viên và cả cái quyền bất khả xâm phạm thân thể đã được pháp luật bảo vệ của cô ta.
Nhưng không có bất kỳ kẻ nào sống chân chính bằng đồng lương mà có thể xài 4000 USD cho một ngày để được phục vụ tình dục. Số tiền ấy chúng lấy từ xương máu của người dân, từ tham nhũng , từ sự bất cập của thể chế. Sau đó chúng lại dùng chính đồng tiền lấy từ máu dân để mua chính thân xác của dân nhằm thỏa mãn thú tính. Do đó cho dù giá có 4000 USD chứ 40.000 USD chúng vẫn trả nỗi nếu đó là một tên tham quan cỡ bự.
Vì vậy cô gái bán thân có thay mặt dân để lấy lại số tiền đã bị bọn tham quan lấy mất bằng tham nhũng không. Chẳng hề, vì lẻ nhân cách không thể đo đếm bằng tiền. Cô ta chỉ chứng minh thêm rằng trong một xã hội độc tài người dân chỉ là công cụ để thỏa mãn lạc thú của tầng lớp thống trị mà thôi.
Do đó tất cả các chế độ dân chủ ,pháp trị nếu coi trọng quyền con người thì phải coi việc từ chối làm người để làm "sex toy" là trái luật. Sau đây là một số ngộ nhận cơ bản :
Ngộ nhận: Mại dâm là nghề lâu đời nhất thế giới. Sự thực: buôn bán nô lệ và chăn nuôi du mục mới là ngành nghề lâu đời nhất thế giới, và mại dâm được sinh ra từ chính nạn buôn nô lệ.
Ngộ nhận: Mại dâm sẽ giải tỏa nhu cầu bản năng cho nam giới, giảm đi số vụ hiếp dâm. Sự thực: mại dâm càng phổ biến thì càng kích thích dục vọng của đàn ông, qua đó làm gia tăng nạn hiếp dâm. Ví dụ: bang Nevada (bang duy nhất ở Mỹ cho hợp pháp mại dâm) cũng là bang có tỷ lệ hiếp dâm cao nhất nước Mỹ, thành phố Las Vegas tại bang này có tỷ lệ hãm hiếp cao gấp 3 lần thành phố New York và gấp 4 lần mức trung bình của toàn nước Mỹ. Năm 2007, tại các vùng nông thôn có mại dâm hợp pháp tại Nevada, tỷ lệ hiếp dâm cao gấp 5 lần so với các vùng nông thôn cấm mại dâm (tỷ lệ 45,7 vụ so với 8,8 vụ/100 ngàn dân)Hoặc Thái Lan, nước có mại dâm phổ biến nhất thì cũng có tỷ lệ hiếp dâm cao nhất Đông Nam Á (~7-8 vụ/100 ngàn dân, gấp 2 lần Philipines, 3 lần Singapore và gấp 5 lần Việt Nam. Hơn nữa, nên nhớ rằng chính bản thân mại dâm cũng là sự bạo hành và chà đạp phẩm giá con người.
Ngộ nhận: mại dâm chỉ là sự "trao đổi cá nhân" mang tính tự nguyện, bán dâm cũng là "lao động", nghiêm cấm mại dâm là "vi phạm tự do cá nhân". Sự thực: có đầy đủ bằng chứng về tác hại của tệ nạn mại dâm từ các nhà nghiên cứu, cơ quan y tế và thực thi pháp luật. Hành vi gây phương hại tới xã hội thì không thể xem là "lao động", cũng không thể lấy "tự do cá nhân" hoặc "trao đổi tự nguyện" để biện minh cho hành vi này. Vì vậy Liên Hợp Quốc đã ra Công ước quốc tế kêu gọi ngăn chặn mại dâm.https://thuvienphapluat.vn/…/Cong-uoc-ve-tran-ap-buon-ban-n…
Ngộ nhận: các nước tiên tiến đều hợp pháp hóa mại dâm. Sự thực: trong số 40 nước có GDP đầu người cao nhất thế giới, chỉ có 5 nước (và một số bang của Úc) hợp pháp hóa mại dâm, 35 nước còn lại đều cấm mại dâm ở các mức độ khác nhau. 15 nước hợp pháp hóa mại dâm còn lại phần lớn đều là những nước nghèo có pháp luật lỏng lẻo, tội phạm lũng đoạn chính quyền và nạn buôn người diễn ra công khai.
Ngộ nhận: những người ủng hộ hợp pháp hóa mại dâm vì cho rằng như vậy là "nhân văn, hiện đại". Sự thực: đó chỉ là lối suy nghĩ thiển cận mang tính "tiêu chuẩn kép". Những người ủng hộ hợp pháp hóa mại dâm nhiệt tình nhất cũng sẽ ngay lập tức thay đổi thái độ nếu một nhà thổ (dù là hợp pháp) được đặt cạnh nhà họ, hoặc nếu vợ con họ cũng đi bán dâm. Như vậy thực ra trong thâm tâm họ vẫn ý thức mại dâm là điều có hại.
Ngộ nhận: nhu cầu tình dục là tự nhiên, do đó mại dâm luôn tồn tại như một hình thức tự nhiên. Sự thực: Hầu hết những người đàn ông mua dâm có các đối tác tình dục khác (vợ, người tình...), họ mua dâm vì "ham của lạ" chứ không phải vì thiếu thốn tình dục. Hơn nữa, nhu cầu tình dục hoàn toàn khác với các nhu cầu thiết yếu như ăn uống, hít thở... Những người đàn ông được giáo dục tốt sẽ biết cách kiềm chế bản năng tình dục và sẽ không mua dâm ngay cả khi họ không có bạn tình, tiêu biểu như Thụy Điển hay Canada, chỉ 7% nam giới nước này từng mua dâm.
Ngộ nhận: Người đàn ông mua dâm vì không có vợ hoặc người vợ không thỏa mãn tình dục cho họ. Sự thực: Theo khảo sát năm 2010 ở Mỹ của Melissa Farley, lý do mua dâm phổ biến nhất chỉ là để thoả mãn nhu cầu tình dục nhanh chóng, 21% mua dâm vì định kiến ​​chủng tộc hoặc để tìm kiếm cảm giác được phục tùng, 20% mua dâm vì không hài lòng với mối quan hệ hiện tại; chỉ có 15% đến gái mại dâm vì không có kết nối cảm xúc hoặc cam kết hôn nhân.
Ngộ nhận: Mại dâm là sự giải phóng tình dục. Sự thực: Mại dâm là sự khai thác, bóc lột tình dục, thể hiện sự bạo hành giới.
Ngộ nhận: Không thể xóa bỏ được mại dâm, các cố gắng để xóa bỏ tệ nạn mại dâm là vô ích. Sự thực: Không có bằng chứng cho điều này. Tại Thụy Điển, Liên Xô (cũ) và một số quốc gia khác nghiêm cấm mại dâm rất nghiêm khắc, chính phủ chú trọng phúc lợi và công bằng xã hội, và mại dâm ở các nước này gần như bị triệt tiêu (xem Mô hình chống mại dâm của Thụy Điển).
Ngộ nhận: hợp pháp hóa mại dâm giúp loại bỏ tội phạm và buôn người. Sự thực: hợp pháp hóa chỉ mang lại lợi ích cho chủ chứa, bọn buôn người và khách làng chơi. Gái mại dâm vẫn chỉ là một món hàng, không hơn.
Ngộ nhận: hợp pháp hoá mại dâm sẽ giúp kiểm soát nó tốt hơn, hạn chế mua bán dâm lén lút và bệnh hoa liễu. Sự thực: việc dỡ bỏ các điều luật cấm nghiêm khắc sẽ càng làm gia tăng mại dâm lén lút. Gái bán dâm sẽ không chịu đăng ký hành nghề mà vẫn sẽ làm chui để khỏi bị công khai danh tính và nộp thuế. Cùng với đó sẽ kéo theo nạn làm giả giấy phép, đưa hối lộ và mại dâm trẻ em. Bệnh hoa liễu theo đó cũng gia tăng. Hợp pháp hoá mại dâm không thể làm giảm những tác hại vốn là bản chất của chính nó, mà còn kéo theo nhiều mối nguy khác cho xã hội.
Ngộ nhận: hợp pháp hóa mại dâm mang lại khoản thuế lớn cho nhà nước. Sự thực: chi phí quản lý mại dâm luôn cao gấp nhiều lần khoản thuế thu được, chủ chứa và gái mại dâm sẽ luôn tìm cách để trốn thuế. Những khu vực mại dâm hợp pháp sẽ dẫn tới việc gia tăng tội phạm, làm sụt giảm các hoạt động thương mại và giá bất động sản địa phương.
Ngộ nhận: Mại dâm ở Thái Lan do chính phủ điều hành và được tổ chức tốt để giảm tác hại. Sự thực: mại dâm ở Thái Lan chính thức là bị cấm, nhưng vẫn hoạt động công khai do được các tổ chức mafia bảo kê, và nước này có tỷ lệ nhiễm AIDS và hiếp dâm cao hàng đầu châu Á.

ÂM MƯU CỦA CỘNG SẢN : CÀNG KÉO DÀI THỜI GIAN CÀNG TỐT.

- Âm mưu của đảng cộng sản hiện nay là không sợ dân chửi, trái lại chúng còn thuê đội ngũ "dân chủ cuội" lên mạng chửi phụ dân. Vì chửi không làm đảng chết, trái lại chửi còn tạo ra một hình thức gọi là : đối lập cuội để nói với dân và thế giới rằng : Việt Nam đã có dân chủ, người dân có thể chửi đảng mà không việc gì.Chúng chỉ bắt nhốt những người không thèm chửi mà âm thầm xây dựng lực lượng dùng bất tuân dân sự để giải tán đảng cộng sản, thực hiện đa đảng ,đa nguyên.
- Âm mưu thứ hai là khơi chuyện, khơi sự kiện,phát biểu những câu càng lú lẫn , càng ngu ngơ càng tốt để dân , dư luận xúm vào lý giải, tranh luận, chửi bới nhằm quên đi những sự kiện có liên quan đến 15 văn kiện bán nước mà chúng đã ký kết với giặc Tàu.Cái nham hiểm là chúng chỉ khơi chuyện rồi để đó mặc cho dư luận bàn tán. Chẳng hạn vụ Trịnh Xuân Thanh chúng để mặc cho nước Đức điều tra, tuyên cáo, mặc cho dư luận dự đoán, nghi ngờ ...không thèm đưa ra bất cứ lời giải thích hay thanh minh nào. Thế là chuyện rút lui khỏi bãi Tư Chính và phải bồi thường cho Respol cũng trôi vào quên lãng. Chuyện này ở vào 1 trong 15 điều đã thỏa thuận với Tập Cận Bình.
- Âm mưu thứ ba là sau khi thấy hoặc giả bộ nghi binh việc huy động vàng trong dân để đánh lạc hướng dư luận chúng bắt đầu tăng thuế phí, tăng bảo hiểm , tăng giá các mặt hàng thiết yếu như xăng dầu , điện gas, nước đồng loạt để lấy thu bù chi. Sức dân đang bị bóc lột cạn kiệt như khoảng thời gian trước đổi tiền thập niên 80. Nếu dân không chú ý đến mức lạm phát đồng tiền tăng quá cao thì sẽ có một lần đổi tiền mới xảy ra. Tuy nhiên có thể thời điểm đổi tiền này trùng với thời điểm giao nước theo thỏa thuận cho Trung Quốc. Vì vậy trong 3 năm tới chúng sẽ bóc lột sức dân tàn mạt hơn để vét hụi chót. Biểu hiện trắng trợn nhất đó là việc dân đã đóng thuế xây dựng đường sá qua mỗi lít xăng mua vào, thuế xây dựng và bảo trì đường bộ khi mua xe khi xe lăn bánh qua biển số xe...nhưng chúng vẫn bất cần điều đó để ngang nhiên thu thêm. Đáng ra việc này đại biểu quốc hội phải lên tiếng nếu có đối lập hợp pháp.Thế nhưng cả 500 tên gọi là "đại biểu cho dân" lại im thin thít vì há miệng là vỡ mồm.
- Âm mưu thứ tư là bắt bớ vùi dập các nhà bất đồng chính kiến để ngăn đe, cho các hội đoàn ngành nghề kỷ luật những cá nhân nào dám lên tiếng nói sự thật , dùng đòn hành chính để bịt miệng các luật sư phản kháng. Đồng thời cũng hướng dư luận vào các sự kiện bất công này để lãng quên việc chính là bất tuân dân sự.
Cứ thế đảng cộng sản sẽ thực hiện từng bước chuyển giao nền kinh tế, chính trị cho đội ngũ người Trung Quốc đang di dân sang,học tiếng Việt, gia nhập quốc tịch Việt để đảm đương các vị trí lãnh đạo trong chính quyền tương lai. Các ngành kinh tế mủi nhọn qua việc đánh tham nhũng của Trọng cũng đã chuyển giao từ tay Nguyễn Tấn Dũng sang các tập đoàn nước ngoài có bàn tay Trung Quốc.
Một cuộc xâm lược mềm diễn ra trong êm thấm không tốn một hòn tên, viên đạn. Cái thòng lọng đã thít ngày càng chặt nhưng dân Việt vẫn nửa tin nửa ngờ. Chỉ đến khi không còn vùng vẫy được nữa thì họ mới nhận ra sự tiên báo của những người thấy trước các âm mưu này là đúng.
Nhưng nhận ra thì cũng đã muộn rồi.

NHỮNG KẺ ỦNG HỘ HỢP THỨC HÓA MẠI DÂM THƯỜNG DỐI LÒNG.

Hoạt động tình dục với những khoái cảm của nó là một bản năng mà tự nhiên ban cho tất cả các loài động vật để duy trì nòi giống. Không có sự khoái cảm khi giao hợp sẽ không có mang thai và đẻ đau cũng như cả một quá trình nuôi con, dạy bảo con cái gian khổ sau này. Đó là một đặc ân của tạo hóa.
Tuy nhiên con người khác con vật ở chỗ không rơi vào quần hôn và không tùy tiện khi giao hợp bởi con người có lý trí. Chính lý trí đã làm sự giao phối của con người thăng hoa hơn khi bên cạnh tình dục còn có tình yêu.
Khi giở bỏ rào cản về mặt pháp luật về mại dâm , coi đó là một nghề thì cũng có nghĩa là giở bỏ luôn rào cản về mặt đạo đức. Bởi nếu bán dâm là một nghề thì nó phải bình đẳng như các nghề khác và phải được pháp luật bảo hộ. Như vậy người bán đi thân thể mình cũng phải được xem như một người lao động bình thường. Và khi đó theo quy luật của thị trường có người bán ắt phải có người mua.Người mua này nếu theo xu hướng bình đẳng giới hiện nay trên thế giới thì sẽ không thể chỉ là độc quyền của nam giới mà khách hàng cũng có thể là nữ giới bởi kẻ bán dâm cũng có thể là các trai đẹp.
Nhưng sự thực trên thực tế những kẻ ủng hộ hợp thức hóa mại dâm cũng chính là những kẻ ghen tuông nhất. Dám đảm bảo 100 % rằng họ sẽ chỉ ủng hộ việc mình mua dâm mà thôi chứ không bao giờ chấp nhận việc vợ mình mua dâm. Nếu họ ôm ấp trong vòng tay mình một cơ thể mà tưởng tượng đã qua tay nhiều người đàn ông khác dày vò chắc chắn họ sẽ mất cảm giác hưng phấn khi giao hợp.
Nếu như thế họ là một người gia trưởng và mâu thuẫn với chính quan điểm của mình. Còn nếu như họ để cho chính vợ mình mua dâm mà chẳng gợn một chút lăn tăn thì trên thực tế tổ ấm hạnh phúc của họ đã có vấn đề và mỗi người đã nhìn về một hướng khác nhau , đôi khi không còn ngủ chung giường. Lúc đó con cái của họ cũng theo gương bố mẹ để tạo ra một gia đình như vậy.Và như thế khái niệm "chung thủy" một khái niệm tạo nên sự bền vững của một kết cấu gia đình sẽ bị phá vỡ.
Vậy nên những kẻ ủng hộ hợp pháp hóa mại dâm chỉ ủng hộ khi chuyện đó xảy ra với ai đó chứ không phải với chính người trong gia đình mình. Nhưng khi họ đối diện với sự bất hạnh này, chẳng hạn một người em, người chị ruột thịt hay họ hàng bỏ học để bán thân, vợ con họ đi mua dâm rồi đổ vỡ hạnh phúc gia đình thì họ sẽ lập tức thay đổi quan điểm để trở thành một con người độc đoán chứ không hề phóng khoáng như quan điểm của họ đưa ra lúc đầu.
Vì vậy có thể khẳng định rằng những người ủng hộ hợp thức hóa mại dâm đều chỉ nghĩ đến một khía cạnh nhỏ của vấn đề chứ không hề nhìn được khái quát. Và chính họ chứ không ai khác sẽ ân hận khi nó biến thành hiện thực và phá vỡ ngay chính gia đình họ.

MỘT PHÁT HIỆN MỚI.

Đấu tranh dân chủ và nhân quyền không phải là một cái nghề mà đó là trách nhiệm của lương tâm và đó là công việc của cả đời người. Ngay cả khi đã đánh đổ xong chế độ độc tài, nhiệm vụ của những người đấu tranh dân chủ cũng chỉ là mới bắt đầu. Hành trình đi đến môt chế độ dân chủ đích thực phải trải qua rất nhiều thế hệ.Về quyền con người cũng như thế. Những người hoạt động cho quyền con người chỉ ngưng hoạt động khi họ trút những hơi thở cuối cùng để từ giã thế giới này.
Bởi vậy những người hoạt động dân chủ đích thực không ai tuyên bố ngưng hoạt động ngay cả khi họ đã bị chính quyền tước bỏ tự do, bị tuyên án vào tù. Một số người khi bị cộng sản truy đuổi ,phải chạy trốn ra nước ngoài , bị nghi ngờ, bị đánh phá từ chính đồng đội của mình vẫn tuyên bố không bao giờ bỏ cuộc, không hề chán nãn và hứa sẽ trở lại một ngày không xa chừng nào còn sống trên cõi đời này.
Vì lẻ hoạt động dân chủ giành lại quyền tự quyết không phải là một công việc cụ thể, để định danh hẳn hoi mà là một công việc xuất phát từ TÂM. Do đó một người trên giường bệnh thập tử nhất sinh vẫn làm được công việc này. Đó là những người như nhạc sĩ Tô Hải, như anh Lâm Mạnh Di bao lần vào bệnh viện hôn mê nhưng hề tỉnh táo là quay lại với các STT, các bài viết. Không ai tuyên bố ngưng hoạt động để nằm viện cả.
Tuy nhiên không phải bây giờ mà trước đây lại xuất hiện nhiều người tuyên bố "ngưng hoạt động" ĐT DC vì nhiều lý do : chán nãn, để cha mẹ khỏi lo âu, bất mãn với tình hình chung, hoặc để lo cho một công việc nào đó.
Hóa ra ĐT DC là một nghề cho nên chỉ cần chán nãn hoặc bận việc là bỏ nghề.
Tuy nhiên chỉ nhiêu đó cũng đủ để phân biệt giữa THẬT và CUỘI.
Thật thì không cần phô trương, cuội thì cần.
Thật thì có thể đấu tranh đến khi tàn hơi còn cuội thì có thể bỏ ngang vì nhiệm vụ đã xong.

HỢP PHÁP HÓA MẠI DÂM – NÊN HAY KHÔNG?

Tuần qua, một đường dây mại dâm điều hành hoạt động bởi các diễn viên, người mẫu nổi tiếng bị triệt hạ. Mạng xã hội với nhiều tiếng nói được chú ý, một lần nữa lại râm ran về đề tài tôn trọng quyền tự do con người, nghĩa là “cởi trói”, hợp pháp hóa hành vi mại dâm với nhiều lý do khác nhau để phụ nữ có được quyền chọn lựa bán mua trên thân thể của riêng họ. Thật bất ngờ vì ý kiến đồng tình nhiều hơn phản biện có trách nhiệm. Phần lớn cho rằng như thế mới văn minh như các nước phát triển đang làm. Thậm chí báo chí trước đây còn lưu lại các phát ngôn của một số lãnh đạo cấp cao như:
Nguyễn Xuân Anh – Bí thứ thành ủy Đà Nẵng “Với thành phố du lịch, không thể không có mại dâm. Còn làm sao mà, tôi nói ma tuý, mại dâm cũng như nhau, không bao giờ có thể dẹp yên được, mà làm sao cho nó gọn gàng”
Nguyễn Xuân Phúc – Thủ tướng chính phủ “Mại dâm tôi đánh giá là cũng không phải không có, nhưng tôi nói thật, nó xuất hiện ở bất cứ địa phương nào. Nói đến mại dâm là nó xuất hiện không chừa hang cùng, ngỏ hẻm nào cả." Theo ông, cán bộ chính quyền các địa phương "đều biết cả".
Tại sao không nên hợp pháp hóa mại dâm là một đề tài cần nghiên cứu lâu dài về những ảnh hưởng bất lợi tới xã hội, một status thì khó mà chi tiết được hết. Tuy nhiên tôi hy vọng các bạn sẽ có được một cái nhìn đúng đắn, thấu đáo trước khi đưa ra những phát ngôn thiếu thận trọng, nhất là từ phía lãnh đạo cao cấp của đất nước, và tiếng nói đại diện cho những người hoạt động xã hội đang có những định hướng không ít tới tư duy của người dân trong nước. Dưới đây là một số lý do được tổng hợp lại từ những nghiên cứu xã hội học về đề tài này từ nhiều quốc gia khác nhau:
1. Việc hợp thức hóa mại dâm đồng nghĩa với việc làm giàu cho ma cô, những kẻ chăn dắt và bóc lột phụ nữ và trẻ em. Những người này, ngay về bản chất nghề nghiệp đã cho thấy sự bất chính trong hành vi kiếm sống, nhưng việc hợp pháp hóa nghiễm nhiên biến nhóm người này thành doanh nhân hợp pháp trong việc thương mại hóa hành vi thỏa mãn tình dục trên thân thể phụ nữ.
2. Khuyến khích nạn buôn bán người. Hiện nay Đông Nam Á là vùng cung cấp phụ nữ và trẻ em lớn nhất trên thế giới, chiếm 1/3 các vụ bị phát hiện và triệt hạ khắp thế giới. Phụ nữ từ những vùng nông thôn, kinh tế kém phát triển thường bị dẫn dụ tới hoạt động phục vụ tình dục nhưng do hiểu biết và giáo dục hạn chế, họ rơi vào bẫy, trở thành nô lệ mất khả năng tự quyết trong vai trò là người cung cấp dịch vụ tình dục.
Netherlands - Hà Lan với một Amsterdam nổi tiếng thế giới với các khu phố đèn đỏ, năm 1988 chính thức công nhận hoạt động mại dâm hợp pháp, nhà nước tính đến mục đích bảo vệ thanh thiếu niên, xóa bỏ tình trạng cưỡng bức lao động tình dục, tuyên chiến với nạn buôn người tràn lan. Thế nhưng trên thực tế, trong một báo cáo cho biết 80% phụ nữ hành nghề trong các nhà thổ đều được mua bán từ nước ngoài, trong đó 70% đến từ các nước Trung và Đông Âu.
Germany - Đức cũng hợp pháp hóa mại dâm vào thập niên 80s, nhưng tới năm 1993, người ta phát hiện tới 75% phụ nữ trong ngành công nghiệp tình dục được mua bán từ các nước Nam Mỹ như Uruguay, Argentina, Paraguay. Sau khi bức tường Berlin sụp đổ cứ 10 ngàn phụ nữ thì 80% bị mua bán vào nước Đức đến từ các nước Trung và Đông Âu.
Những phụ nữ hoặc tự nguyện, hoặc bị lừa, cưỡng bức vào nghề mại dâm tưởng chừng như đã tìm thấy cơ hội đổi đời sau khi di cư tới các nước phát triển, nhưng họ mất hy vọng khi rơi vào vòng luẩn quẩn những chi phí giấy tờ để hợp pháp hóa việc di cư và công việc với những người quản lý, và cuối cùng cũng rơi vào cái bẫy bằng các hợp đồng mua bán với nhiều điều khoản khó có lối thoát
Những nước lân cận với Việt Nam như Thailand, Cambodia, Phillipines… trên lý thuyết đều không coi hành vi phục vụ tình dục là hợp pháp nhưng cũng đối diện với nạn buôn người mà những ông bà trùm trong các băng đảng xã hội hoặc ngầm bảo kê hoặc ngoài khả năng quản lý bởi chính quyền cũng ra sức hoạt động bóc lột, buôn bán, bắt cóc phụ nữ và trẻ em. Trong nhiều phóng sự cho thấy trẻ em nói tiếng Việt được tìm thấy trong các nhà chứa tại Phnom Penh, Cambodia trở thành nước có con số trẻ em bị buôn bán làm mại dâm lớn nhất trong khu vực và ước tính có khoảng 5000 phụ nữ nói tiếng Nga đang hoạt động trong ngành công nghiệp tình dục tại Thailand.
Singapore là nước có hoạt động mại dâm mới chỉ gần như hợp pháp, bởi còn giữ nhiều giới hạn không cho phép thương mại hóa toàn bộ, tuy nhiên rất nhiều phụ nữ bị lừa bán bằng các giấy tờ hợp pháp để qua mặt cơ quan công quyền bản địa. Bản thân tôi đầu những năm 2000 khi còn làm việc tại Singapore đã chứng kiến rất nhiều phụ nữ Việt Nam đến từ khu vực Miền Tây VN phải bỏ trốn do bị lừa bán và cưỡng bức phục vụ tình dục cho nam giới, bị đánh đập và tra tấn bằng xống dao vào đầu và dây nịt với nhiều vết thương trên người.
Tại Macao, tình trạng bóc lột lao động tình dục là điều không tránh khỏi.
3. Hợp pháp hóa mại dâm thực sự không thể giúp ích cho chính quyền quản lý hiệu quả nhưng sẽ làm bùng nổ khó kiểm soát và để lại nhiều hệ lụy cho xã hội.
Hợp pháp hóa mại dâm thành thị trường tự do sẽ dẫn tới việc nở rộ nhiều phương thức kinh doanh xuất hiện trên mọi phương diện, nhiều nhà chứa hình thành, các phần mềm quảng cáo, ấn phẩm sẽ xuất hiện trên truyền thông internet thu hút nhiều người từ nhiều lứa tuổi, tầng lớp tham gia. Dần dần vai trò của nền tảng đạo đức, định kiến về phẩm giá con người sẽ bị băng hoại.
4. Hợp pháp hóa mại dâm cũng khiến phụ nữ phải xuống đường nhiều hơn thậm chí làm gia tăng các hoạt động bí mật. Những lý do như việc muốn tránh khỏi sự quản lý của giới chủ và môi giới, không tiết lộ danh tính, hay điều kiện sức khỏe cũng sẽ đẩy phụ nữ ra khỏi các biện pháp bảo vệ từ việc hợp pháp hóa.
5. Làm gia tăng việc buôn bán, bắt cóc trẻ em để phục vụ mại dâm.
Netherlands - Hà Lan là một ví dụ điển hình với con số gia tăng 300% từ năm 1996-2001, với 4000 trẻ em trong năm 1996 đã tăng lên 15000 vào năm 2001. Tổ chức ChildRight ước tính có ít nhất 5000 trẻ em bị bán vào nước này hàng năm mà phần lớn bị đưa vào từ Nigeria.
Tại Australia – Úc giữa và cuối thập niên 90s, mại dâm được công nhận hợp pháp tại một số bang. Năm 1998 tổ chức End Child Prostitution and Trafficking đã tiến hành một nghiên cứu với các bằng chứng số liệu cụ thể về sự gia tăng đột biến trong các hoạt động khai thác thương mại hóa có tổ chức đối với mại dâm trẻ em mà bang Victoria là một ví dụ điển hình so sánh với những bang mà mại dâm vẫn bị coi là bất hợp pháp.
6. Hợp pháp hóa mại dâm không thể bảo vệ phụ nữ khỏi bạo lực
Nhiều nghiên cứu được thực hiện ở những quốc gia thương mại hóa mại dâm chỉ ra rằng, việc hợp thức hóa mại dâm có tác dụng rất ít trong việc bảo vệ phụ nữ. Lý do được đưa ra là khi hành vi mua bán, trao đổi được xác lập trong một không gian bí mật sau cánh cửa thì không ai có thể bảo vệ phụ nữ khỏi các hành vi bạo lực từ khách hàng, người chăn dắt, và các ông bà chủ, tiếp sau đó là các tiềm ẩn ảnh hưởng nguy hại tới sức khỏe. Điều này xảy ra đối với cả hai đối tượng là phụ nữ bản địa và phụ nữ bị đưa tới từ nước ngoài. Nhiều phụ nữ cho biết họ còn lo sợ có thể bị giết bởi một trong những khách hàng.
7. Hợp pháp hóa mại dâm làm tăng nhu cầu mua dâm.
Hợp pháp hóa mại dâm khiến nam giới có nhu cầu và xu hướng mua dâm ở nhiều đối tượng bởi họ dễ vượt qua những rào cản, nền tảng đạo đức trong xã hội được thiết lập trước đây. Cũng vì thế mà nó sẽ trở thành một thông điệp đối với những thế hệ nam giới tương lai rằng phụ nữ sinh ra có thể đối xử như một món hàng hóa, có thể trưng bày hay sử dụng và có thể vứt bỏ khi đã hết nhu cầu.
Thương mại hóa mại dâm cũng khiến cho các phương thức trong các hoạt động tình dục trở nên phức tạp để đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng và để tăng sức cạnh tranh giữa các cá nhân, tổ chức. Khách mua dâm không chỉ có dừng lại ở các hành vi tính dục cơ bản mà còn đi xa hơn như quan hệ tình dục không sử dụng bao cao su, giao hợp bằng đường miệng, bạo dâm, khổ dâm, thậm trí dẫn tới nhu cầu quan hệ tình dục với người đang mang thai, nuôi con thơ có khả năng tiết sữa tạo cảm giác lạ trong quan hệ tình dục..
Tại bang Victoria, luật pháp quy định những người chăm sóc ở các cơ sở y tế xã hội không được từ chối nếu phải đưa một người đàn ông bị liệt tới một nhà thổ nếu ông này có nhu cầu. Người ta cũng tìm thấy những mẩu quảng cáo trên các cao tốc của bang này chào mời khách hàng bằng cách hướng tới phụ nữ như những đối tượng để thỏa mãn tình dục. Nam giới trong các hoạt động kinh doanh cũng thoải mái thực hiện những cuộc họp, đàm phán về công việc trong các câu lạc bộ có sử dụng phụ nữ khỏa thân trên các bàn tiệc. Chủ của một nhà thổ cho hay, khách hàng chủ yếu của họ là những người có giáo dục và thành đạt, họ đến đây vào ban ngày sau đó về nhà sau giờ làm. Phụ nữ ở bang này tiết lộ, mặc dù có quan hệ yêu đương, nhưng họ vẫn phát hiện ra bạn tình của họ vẫn thường xuyên ghé tới nhà thổ và các câu lạc bộ sinh hoạt tình dục.
8. Hợp pháp hóa mại dâm không bảo vệ sức khỏe của phụ nữ.
Hầu hết những người có quan điểm ủng hộ việc hợp pháp hóa mại dâm đều cho là người bán dâm sẽ phải chịu các chế tài, quy định bắt buộc phải thăm khám sức khỏe định kỳ. Tuy nhiên quy định này hầu như phản tác dụng khi người mua dâm lại không phải chịu bất cứ các quy định nào về sức khỏe khi tham gia mua dâm. Vì thế người mua dâm hay bán dâm vẫn có nguy cơ lây nhiễm HIV và các bệnh truyền nhiễm khác trong các hoạt động tình dục.
Từ một nghiên cứu ờ America – Hoa Kỳ, 47% phụ nữ bán dâm cho biết hầu hết đàn ông đều muốn họ phục vụ mà không sử dụng condom. 73% thì cho biết, nam giới sẵn sàng trả giá cao hơn nếu họ không phải sử dụng condom. 45% tiếp theo cho biết nam giới sẽ thể hiện hành vi thô bạo nếu họ bị yêu cầu mang condom. Cho dù các quy định trong một cơ sở mại dâm được cấp phép có quy định về việc sử dụng condom trong tình dục, nhưng thực tế điều này vẩn là những thỏa thuận ngầm giữa hai phía. Hầu hết tất cả nam giới đều mong muốn thực hiện hành vi tình dục qua đường miệng mà không sử dụng condom. Một phụ nữ cho biết, trong trường hợp cô được trả thêm một ít tiền thì cô sẽ đồng ý “ném condom qua cửa sổ”. Và vấn đề thực tế là ma cô (pimps) chăn dắt lúc nào cũng muốn có nhiều tiền hơn nên không ngừng gây áp lực bắt phụ nữ phải quan hệ tình dục mà không có condom. Ma túy và tiền, để thỏa mãn, những người tham gia vào các hoạt động này thường bất chấp các vấn đề về sức khỏe.
9. Hợp pháp hóa mại dâm và ngộ nhận về thu thuế từ hoạt động này.
Nhiều nghiên cứu từ thực tế chỉ ra rằng việc thu thuế trong hoạt động mại dâm là một việc không dễ dàng do sự thiếu trung thực hoặc gian lận trong cách tính mức thu nhập. Trong khi đó các cơ quan quản lý nhà nước cũng phải trả một khoản lớn cho các lực lượng hành pháp quản lý hoạt động, cũng như các chi phí về y tế và bảo hiểm sức khỏe đối với người hành nghề mại dâm. Chứng minh cho thực tế về thất thu thuế hoặc muốn triệt để, có nơi như thành phố Bonn tại Germany đã phải buộc người bán dâm phải mua vé để xuống đường hoạt động hàng đêm.
10. Hầu hết phụ nữ hành nghề mại dâm đều không mong muốn hợp pháp.
Những nước nổi tiếng với nạn buôn người vào các hoạt động mại dâm như Phillipines, Venezuela, America…khi được phỏng vấn, hầu hết phụ nữ đều cho biết họ không muốn mại dâm hợp pháp vì sự thật đó là một công việc tủi nhục phải chịu đựng bạo lực. Họ cũng không muốn gia đình và người thân biết những việc họ đã làm.
11. Tiền từ thương mại hóa cơ thể phụ nữ để truy hoan? Các bạn có muốn phát triển đất nước bằng nguồn tiền này? Hell NO! Nếu có đi chăng nữa thì thiết nghĩ khi về tới ngân sách chắc cũng chẳng còn mấy cắc, mà có khi vào túi “ma cô” hết. Trong khi đó chúng ta và những thế hệ tiếp theo sẽ phải hứng chịu nhiều hệ lụy khi mất đi nền tảng đạo đức, cấu trúc gia đình, cũng như các giá trị về tình yêu nam nữ. Thêm nữa, bất cứ ai trong chúng ta cũng có nguy cơ trở thành nạn nhân của HIV và những căn bệnh tình dục sẵn sàng sập xuống đầu lúc nào không hay.

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

TIN TỪ NƯỚC ĐỨC.

Sáng hôm nay anh Gió tức Bùi Thanh Hiếu bắt chước anh Osin Huy Đức phán một dòng xanh rờn trên FB :
Trịnh Xuân Thanh đã trở lại Đức rồi sao báo chí im ắng vậy cà .
Thì ra hôm qua noi gương Bộ ngoại giao VN, bộ ngoại giao Đức sau mấy ngày dán thông cáo đóng cửa tạm thời đã cho tham tán ngoại giao cải trang cùng một nhóm gangster đã chặn xe của công an CSVN lúc đưa Trịnh Xuân Thanh về trại tạm giam để thực hiện một vụ bắt cóc khác.
Chuyện sẽ chẳng có gì ầm ỉ nếu như các luật sư bảo vệ quyền lợi cho Thanh sáng hôm đó không lên công an tìm gặp Thanh để hỏi về quá trình xét hỏi ,tố tụng và bào chữa cho nghi phạm này trong phiên tòa sắp tới. Công an gọi điện cho bên tạm giam thì mới biết là Thanh đã được đưa sang biên giới Lào trên một chiếc xe bí mật. Và từ đây Trịnh Xuân Thanh đã bí mật trở lại Đức để tự thú tập hai.
Có thể sáng mai trên truyền hình Đức Trịnh Xuân Thanh sẽ xuất hiện và nói :" Tôi trở lại Đức để đối diện với sự thật".
Cùng lúc báo chí Việt Nam đồng loạt lên án sự bắt cóc của bọn gangster,phát xít Đức gọi đây là sự vi phạm chủ quyền, không tôn trọng luật pháp VN và cả luật pháp quốc tế. Đại sứ quán VN tại Berlin tuyên bố đóng cửa trong khi đó VN lên tiếng trục xuất tham tán ngoại giao của Đức về nước.
Việt Nam cũng ra tuyên cáo là sẽ cắt viện trợ ODA, dừng các dự án tài trợ về kinh tế và sẽ không cho Đức vay hàng tỷ euro để phục hồi kinh tế. Các chuyên gia dự đoán là với đòn trừng phạt này của VN sẽ đẩy kinh tế Đức đến bờ vực phá sản và vỡ nợ.
Nhưng mặc kệ nguy cơ suy thoái có thể dẫn đến diệt chủng nước Đức vẫn khẳng khái tuyên bố:
"Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ không thà thua Việt Nam. Chỉ có thể dùng cách của mafia mới trị được thằng mafia mà thôi."

LUẬN BÀN VỀ CHỮ NGU.

Khi Galilei tuyên bố với giáo hội rằng "trái đất quay xung quanh mặt trời chứ không phải mặt trời quay xung quanh trái đất" chắc hẳn cả giáo hội Lã Mã đều cho rằng tên này ngu, bị ấm đầu. Nếu ngày đó có FB và Galilei đưa ý kiến này lên thành một STT nào đó chắc chắn nhiều kẻ sẽ nhảy vào phán "Nick này bị hack". Nhưng rút cuộc thì ai ngu ? Không phải Galilei mà chính là giáo hội. Nick của ông có bị hack không? Chẳng hề.
Ngày nay cũng vậy trước bất kỳ một sự kiện thời sự nào đó như phe nào sẽ thắng trong đại hội đảng CSVN, về nguyên nhân máy bay bị rơi, về Phan Anh, Lãng Anh , Đồng Tâm, về người đó người kia có phải là dân chủ cuội hay không...đều có những kẻ nhảy vào phán là tôi ngu. Có khi cả một đêm chúng nhảy vào chửi rủa, mạt sát, a dua cả bầy. Đặc biệt có những nhà văn ,nhà thơ, những tên tuổi nổi tiếng viết STT thóa mạ, bôi nhọ...kéo theo đàn đàn lũ lũ những kẻ ăn theo hùa vào chửi tôi ngu.
Nhưng rốt cuộc ai ngu ?
Cũng như Galilei, tôi không thể biện minh cho mình ngay lúc đó được, có biện minh cũng vô ích trước một đám đông hiếu chiến. Tôi phải chờ thực tế trả lời. Nhưng khi thực tế trả lời rồi thì các con chuột cống chửi tôi ngu đó lại trốn mất tăm. Ngay cả các nhà văn , nhà thơ nổi tiếng cũng chẳng dám đăng một STT để xin lỗi.
Nhận sai là một dũng khí lớn nhất của đời người. Nhưng đáng tiếc là thứ dũng khí đó đối với người Việt Nam là thứ xa xỉ.
Họ chỉ có một thứ dũng khí duy nhất là chửi. Chửi không lập luận, chửi không bằng chứng và chửi người khác ngu trong khi thực tế chứng minh họ mới là ngu nhất.
Bây giờ vụ Trịnh Xuân Thanh cũng vậy, nhiều kẻ nhảy vào bảo tôi bị hack nick, tôi ngu. Nhưng tôi dám đảm bảo khi thực tế chứng minh tôi không ngu thì mấy con chuột cống này cũng sẽ lặn mất tăm vì chúng dùng nick giả. Chúng chỉ chửi cho sướng miệng chứ không hề chịu trách nhiệm về việc "chửi " của mình.
Như đã khẳng định, tôi là người có tư duy độc lập . Cho dù cả thế giới này đứng về một phía thì tôi vẫn đứng về phía còn lại nếu cảm thấy mình đúng.
Tiếc là tôi chưa bao giờ cô đơn. Vì ít ra tôi vẫn còn có rất nhiều người đồng quan điểm, là bạn thật sự. Nếu chúng tôi ngu , chúng tôi sẵn sàng dũng cảm để nhận chứ không bao giờ hèn như mấy con chuột cống.