Thứ Năm, 21 tháng 9, 2017

VỀ CHUYỆN "CHỐNG CỘNG " HAY "CHỐNG CÁI ÁC"

Vừa qua nghe cư dân mạng bàn tán câu nói của luật sư Trần Kiều Ngọc "Thành thử ra cái việc của chúng con làm không phải là việc chống Cộng. Cái việc của chúng con làm là chống cái ác ..." Em nghĩ mình tài hèn sức mọn không dám xen vô chuyện của "người lớn" nên chọn cách "kính nhi viễn chi" sợ léng phéng là ăn miểng "chết không kịp ngáp".
Cũng giống như trước đó em nghe anh Trúc Hồ nói mà há hốc mồm: " "Không muốn lật đổ cs, chỉ muốn cs thay đổi tốt hơn".
Dạ em biết các anh, các chị có nhiều hoạt động sôi nổi như " Đại hội giới trẻ toàn thế giới" " Đại nhạc hội cám ơn anh", rồi là các hoạt động từ thiện khắp nơi nơi. Vậy nên nếu em mở mồm các anh các chị sẽ bảo ngay " Con nít biết gì mà nói , đi chỗ khác chơi" hoặc " Chống cái ác cũng là chống cộng" " Làm cho cộng sản tốt hơn cũng là chống cộng".
Vậy nên em xin run run góp ý rằng" Các anh các chị muốn nói gì thì hãy cân nhắc uốn lưỡi 7 lần trước khi nói". Ở nước Mỹ có tự do ngôn luận, người ta không nói ra nhưng người ta có quyền bụm miệng cười các anh các chị à ?
Bây giờ em mạn phép bàn chuyện thế này , có gì không phải các anh các chị bỏ quá cho. Các anh các chị làm ơn hiểu rằng cộng sản là một bộ phận nhỏ, một tập hợp con của độc tài. Nước Mỹ họ không chỉ đưa ra tiêu chí chống cộng sản. Vì chống cộng sản là chỉ chống ở các nước có cộng sản. Nhưng chống độc tài là khắp cả thế giới, nó bao gồm từ Á sang Âu, Úc, Phi...và ngay cả trong lòng nước Mỹ.
Thế nên mới có chuyện tổng thống Bush xin lệnh của hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc để đánh Iraq, đưa quân sang giúp đỡ nhân dân Syria, Lybia, Ai Cập... Các nước này đâu có cộng sản mà chỉ có độc tài.
Vậy nên xét câu nói " Không chống cộng sản mà chỉ chống cái ác". Câu này nói mà không theo logic nào cả. Nếu nói " Không chống cộng sản mà chỉ chống độc tài " thì nghe có lý hơn . Vì chống độc tài bao hàm cả chống cộng sản trong đó. Chống cộng sản thì chỉ chống khi còn cộng sản mà thôi, lỡ mai mốt dẹp xong cộng sản rồi có một thế lực độc tài khác từ ngay trong lòng các vị đây nổi lên chiếm quyền thực hiện chính sách một đảng y chang cộng sản chẳng lẻ không chống?
Chống cái ác chung chung quá. Chẳng lẻ trong dân chủ không có cái ác. Thể chế dân chủ tôn trọng các quan điểm khác biệt được kiểm soát bằng pháp luật. Do đó chống cái ác là nhiệm vụ của pháp luật.Đó là nhiệm vụ của một tòa án độc lập được hình thành bởi cơ chế tam quyền phân lập.
Nhiệm vụ của các nhà làm chính trị là tạo ra cái cơ chế tam quyền phân lập. Sau đó giao cái ác cho tòa án lo. Vì vậy nếu nói chỉ chống cái ác mà không có pháp luật thì cũng như không.
Còn chuyện anh Trúc Hồ nói " Không muốn lật đổ cộng sản mà chỉ muốn làm cộng sản thay đổi để tốt hơn" là quá viễn vông. Cộng sản không thể tốt hơn khi nó một mình một chợ. Do đó "cộng sản không thể thay đổi mà chỉ có thể thay thế". Khi nào cộng sản vẫn còn tồn tại thì chúng sẽ bằng mọi cách để chiếm giữ sự độc đảng, độc tài này. Từ đó không thay thế nó mà chỉ mong làm cho nó tốt hơn là mâu thuẫn.
Nói chung chẳng qua là tư duy chính trị của các anh chị quá ư là lộn xộn vì chưa nắm rõ các hình thái nhà nước chính trị trên thế giới, chưa phân biệt được độc tài và dân chủ. Và vì thế các vị phát biểu đôi lúc câu nọ đá câu kia khiến cử tọa há hốc mồm.
Những người chỉ trích cũng không có ý gì xấu , chỉ mong các anh các chị nghiên cứu kỷ hơn trước khi phát biểu. Bởi lẻ những lời vàng ngọc của các anh chị đều được người Việt sống khắp thế giới đón nghe. Các anh các chị bảo rằng không quan tâm đến chỉ trích cũng là hơi quá tự cao rồi đó.
Tiếp thu chỉ chỉ trích không làm ta thấp đi trái lại nếu chỉ trích đó là đúng sẽ làm cho ta cao hơn. Còn nếu thấy không đúng ta có quyền phản biện lại một cách khoa học.

HIỂU NHƯ THẾ NÀO VỀ QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN ?

Có một mẫu chuyện như thế này về logic học :
Một nhà hiền triết nói : "Trên đời này không có gì có thể tin được cả" . Một người khác cắc cớ hỏi lại : " Thế lời ông nói có thể tin được không? "
Nếu nhà hiền triết trả lời là " Tin được chứ" hoặc "Không tin được " đều mâu thuẫn với lời ông ta nói. Nếu ông nói "Tin được" thì tại sao ông lại bảo là "Trên đời này không có gì có thể tin được cả". Nếu ông bảo "Không tin được" thì cũng có nghĩa là mệnh đề "Trên đời này không có gì có thể tin được cả " là không đáng tin.
Do vậy tu chính án số 1 của Hoa Kỳ đã định nghĩa rất rõ ràng về quyền "tự do ngôn luận" :" Quốc hội sẽ không ban hành một đạo luật nào liên quan đến việc thành lập một tôn giáo, hoặc cấm tự do tín ngưỡng; hoặc hạn chế tự do ngôn luận, tự do báo chí; hoặc quyền của người dân hội họp một cách hòa bình, và kiến nghị chính phủ sửa chữa những bất bình."
Bây giờ có người bảo rằng : " Có nhiều người cho phép mình có quyền chỉ trích những ý kiến trái với ý kiến của mình là sai".
Tại sao họ không được phép chỉ trích những ý kiến khác với ý kiến của họ?Cho dù ý của họ chưa chắc đã đúng?Nếu họ không được quyền chỉ trích hóa ra họ chỉ là con cừu, người ta nói gì nghe đó ?
Một lập luận nữa đặt ra là họ có quyền chửi không? Vì chửi cũng là một quyền tự do ngôn luận ?
Câu trả lời là được phép miễn là sự chửi của anh không nhằm phỉ báng cá nhân và không làm tổn hại có bằng chứng về vật chất và tinh thần của người khác.
Người bị chửi cũng có một quyền tự do ngôn luận khác để phán bác. Anh có quyền chửi lại một cách văn hóa hay vô văn hóa là tùy vào sự giáo dục mà anh tiếp thu.
Nếu anh phản biện hay chửi có văn hóa thì người nghe sẽ khâm phục anh. Còn nếu anh phản biện hay chửi vô văn hóa thì người nghe sẽ coi thường anh. Tuy nhiên điều đó không hề trái luật.
Do đó có ý kiến cho rằng trước một vấn đề nào đó mà dư luận không có quyền bày tỏ quyền tự do ngôn luận của mình là không chính xác.
Một ngôi nhà xây xong đẹp toàn thể nhưng có một điểm xây không hoàn chỉnh, người ta vẫn có quyền chê điểm không hoàn thiện đó. Nhưng không có nghĩa là người ta chê toàn bộ căn nhà.
Tuy nhiên có người lại lập luận rằng căn nhà đã được xây đẹp rồi thì không nên chê bất kỳ điểm nào nữa. Hoặc là nêu lý do "Anh có làm được không mà anh chê ?"
Nói như vậy là phủ nhận quyền tự do ngôn luận. Trong khi đó "tự do ngôn luận" chính là nền tảng để làm nên một xã hội dân chủ.
Khi bị tước bỏ đi tiếng nói của chính mình thì con người chẳng khác gì các con cừu bị đưa đến lò sát sinh ?

MỘT NỬA SỰ THẬT KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THẬT.

“Vietnam War” - bộ phim tài liệu 10 tập do Ken Burns và Lynn Novick thực hiện trong 10 năm về cuộc chiến tranh Việt Nam sắp được đài truyền hình PBS trình chiếu vào thứ hai 18/9/2017.Bộ phim tài liệu này khắc họa lời chứng thực của gần 80 nhân chứng, trong đó có nhiều người Mỹ tham chiến và những người phản chiến, cũng như những quân nhân và dân thường VN từ cả hai phía của cuộc chiến.
Lynn Novick là nhà làm phim tài liệu đoạt giải Emmy và Peabody của Mỹ. Trong gần 30 năm, bà đã từng đạo diễn và sản xuất phim về lịch sử và văn hóa Mỹ .
Theo nhà văn Bảo Ninh tác giả cuốn "Nỗi buồn chiến tranh" một người lính Bắc Việt thì " Chiến tranh không thể nói ai thắng ai thua". Bởi lẻ miền Bắc hy sinh gần 1 triệu 1 binh sĩ, gần 6 trăm ngàn người thương tật, 300 ngàn người mất tích, làm 2 triệu thường dân bị chết oan và biến đất nước thành 1 trong 5 nước nghèo nhất thế giới, vậy Bắc Việt là người THUA vì phải trả giá quá đắt .
Thực tế đây là một cuộc chiến mà Mỹ và Trung Quốc là người chơi cờ và Việt Nam cả hai phía đều là những con cờ. Chỉ có người chơi cờ mới có đủ tư cách để nói đến thắng thua mà thôi.
Mỹ bỏ một bàn cờ Đông Nam Á để thắng cả thế giới sau khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ giải quyết cuộc chiến "ai thắng ai" giữa độc tài và dân chủ mà người cộng sản gọi một cách khác là giữa hai hệ thống Tư bản chủ nghĩa và Xã hội chủ nghĩa. Sau năm 1991 thì hệ thống XHCN chỉ còn là quá khứ.
Trong khi đó Trung Quốc sau những lục đục với Liên Xô cuối thập niên 60 đầu 70 đã ký Thông cáo chung Thượng Hải và xem như đã tiếp tục đặt ách thống trị lên toàn cõi Việt Nam nối tiếp 1000 năm đô hộ dải đất này trong lịch sử trước đó.
Các nhà làm phim đã phân tích mổ xẻ những sai lầm của chính phủ Mỹ khi tiến hành chiến tranh Việt Nam và đưa ra cái mà họ cho là sự thật về cuộc chiến khi nói đến "tội ác" của cả hai phía.Tuy nhiên trong buổi trình chiếu đầu tiên tại Sài Gòn có một cô gái rất trẻ giơ tay hỏi nữ đạo diễn Lynn Novick: “Tại sao trong những trích đoạn được xem, tôi chỉ thấy những nhân vật được phỏng vấn từ miền Bắc Việt Nam? - Vậy trong bộ phim tài liệu sắp chiếu có những người từ miền Nam được trả lời phỏng vấn không?”
Câu hỏi đại diện cho rất nhiều vết nứt hồ nghi và đầy ngờ vực của những khán giả trẻ đã có mặt tại Tổng Lãnh sự quán Mỹ tại Sài Gòn ngày hôm ấy. Lynn Novick mỉm cười nói: “Có, chúng tôi có phỏng vấn những người từ miền Nam. Nội dung đó sẽ có đầy đủ khi bạn xem bộ phim được công chiếu trên trang web của PBS.
Điều đó có nghĩa là bộ phim đến với khán giả trẻ Việt Nam đã qua bàn tay kiểm duyệt của "TUYÊN GIÁO CỘNG SẢN". Như vậy mang danh là phim Mỹ do người Mỹ đạo diễn nhưng lại thực hiện ý đồ chính trị rõ ràng của đảng CSVN.
Thực tế Vietnam War chỉ là một cuộc chiến phi nghĩa với miền Bắc chứ không hề phi nghĩa với miền Nam .Bởi lẻ lời của tổng thống Mỹ Reagan và của tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã nói :
- Tôi và bạn đều biết hòa bình dù có đẹp cách mấy cũng không có ý nghĩa gì nếu nó được mua với cái giá gông cùm và nô lệ.
- Sống không có tự do tức là đã chết.
Như vậy cuộc chiến với miền Nam là một cuộc chiến tự vệ của một quốc gia có chủ quyền được hơn 90 nước trên thế giới công nhận và ngày nay CSVN cũng phải công nhận đó là một thực thể, nghĩa là không phải bù nhìn của ngoại bang. Hơn nữa người Mỹ đến VN là để ngăn chặn CNCS chứ không hề xâm lược bất cứ tấc đất nào của VN. Điều đó đã được chứng minh qua thực tế ở Nhật và Hàn Quốc.
Vậy nên Vietnam War nói đến phi nghĩa của miền Bắc là có lý nhưng để nêu các thực trạng của VNCH mà không giải thích là cố ý đánh đồng . VNCH chỉ có 8 năm để xây dựng và thực hiện một bản hiến pháp dân chủ,pháp trị và tiến bộ nhất trong lịch sử dân tộc VN. Chuyện tham nhũng của tướng tá chỉ là cá biệt và ngành tư pháp của VNCH do bận đối phó với CS nên chưa rảnh tay để đối phó với vấn nạn này, tuy nhiên đã có trường hợp xử bắn tham nhũng ngay tại Sài Gòn. Chuyện thanh niên trốn quân dịch là có khi VNCH không dùng một bộ máy truyền thông khổng lồ để tuyên truyền cho chiến tranh như cộng sản. Bộ phận tuyên truyền chỉ là cục "Chiến tranh chính trị" một ban ngành của quân đội. Vì miền Nam còn dành cho giáo dục bởi chính sách "nhân bản " và "khai phóng " để xây dựng một xã hội thịnh vượng. Điều mà Hàn quốc và Nhật Bản đã làm .Còn các chuyện như Mỹ Lai hiện nay thực tế đã giải thích minh oan cho quân đội Mỹ. Đó là vì CSVN lợi dụng người dân để thực hiện chiến tranh không quy ước. Khi họ bị giết bởi những người không mặc áo lính thì họ phải đáp trả.
Vì vậy miêu tả hiện thực mà không thể hiện chủ kiến thì đó chỉ là một nửa sự thật mà thôi.

ĐỊNH DANH CHO CUỘC CHIẾN TRANH VIỆT NAM 1954-1975.

Theo bạn thì gọi tên cho cuộc chiến tranh Việt nam 1954 -1975 thế nào là chính xác nhất ?
- 1/ Cuộc chiến chống Mỹ cứu nước : sai vì Mỹ không hề xâm chiếm bất kỳ một tấc đất nào của Việt Nam.
- 2/ Nội chiến ý thức hệ : điều này chỉ đúng khi ý thức hệ XHCN chiến thắng và CNCS hình thành trên đất nước Việt Nam. Tuy nhiên CNCS chỉ là con bài để mị dân khiến 1 triệu 1 lính CSVN chết mà thôi.
- 3/ Nội chiến giữa độc tài và dân chủ : cũng chưa chính xác khi miền Nam Việt Nam cho đến năm 1963 vẫn đang ở dưới thể chế chính trị độc tài cá nhân và một đảng.
Chính xác nhất thì tên gọi của cuộc chiến tranh Việt Nam là CHIẾN TRANH ỦY NHIỆM.
Thế nào là chiến tranh ủy nhiệm ?
Đó là loại chiến tranh mà một quốc gia này xâm lược một quốc gia khác thông qua một chính quyền và quân đội tay sai.
Cụ thể đó là chính quyền Trung Quốc xâm lược VNCH bằng bàn tay của chính quyền và quân đội CSVN. Điều này đã được ông Ngô Đình Nhu tiên đoán.
Như vậy 1 triệu 1 lính CSVN là hy sinh cho Trung Quốc chứ không hề cho dân tộc Việt Nam.
Công hàm Phạm Văn Đồng , Hiệp ước Thành Đô, 15 văn kiện bán nước của Nguyễn Phú Trọng và thân thế của Hồ Chí Minh cũng như câu nói của Lê Duẫn : "Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc" là những bằng chứng để gọi tên đích danh cho cuộc chiến ủy nhiệm này.
Việc dân Trung Quốc ồ ạt sang sinh sống tại Việt Nam, các thành phố ,nhà máy Trung Quốc mọc lên như nấm sau mưa càng khẳng định tên gọi đó là đúng.
Tội nghiệp đến bây giờ vẫn còn những kẻ như Lê Diễn Đức , Võ Văn Tạo cho rằng CSVN đã chiến thắng? Thật là ngây thơ.
Có thể gọi là chiến thắng không khi anh được ủy nhiệm để đánh thay cho một quốc gia khác.
Không cần đợi đến năm 2020, thực tế đang diễn ra ngay tại Việt Nam đã chứng minh hùng hồn cho tên gọi đó : CHIẾN TRANH ỦY NHIỆM.

AMERICA WAR HAY VIETNAM WAR ?

Nếu theo như diễn giải của các đạo diễn Mỹ thì bộ phim này phải đổi tên là America war chứ không phải là Vietnam war. Ở một góc nhìn như vậy thì rất có lợi cho cộng sản vì tạo ra tâm lý chán ghét chiến tranh.Trong khi đó ai cũng hiểu là Việt Nam hiện nay rất cần một cuộc tổng khởi nghĩa bất bạo động. Nhưng bọn Trung Quốc ở đằng sau sẽ chỉ đạo cho chính quyền tay sai này đàn áp. Khi đó Mỹ và LHQ buộc phải can thiệp như đã từng can thiệp tại Syria. Lúc đó chiến tranh tất yếu nổ ra. Điều này rất có thể đặt ra một nghi ngờ là Mỹ muốn tiết kiệm chi phí , ngân sách cho một cuộc chiến tại Việt Nam như đã từng mắc phải nên chấp nhận cho Trung Quốc cai trị dân VN.
Lúc này không cách gì tốt hơn là đặt lại các sai lầm của chính phủ Mỹ và tố cáo tội ác của chiến tranh mà không lý giải nguồn gốc? Điều này tạo ra một tâm lý an phận trong giới trẻ Việt Nam .
Chiến tranh ghê sợ như thế đấy, chiến tranh tàn ác và nhẫn tâm như thế đấy. Hãy chấp nhận ung thư, chấp nhận bị bóc lột, bán thân làm đĩ, chấp nhận tha phương cầu thực, chấp nhận cho dân các nước khác đến cai trị xứ mình. Đó là cách tốt nhất để tránh chiến tranh.
Chỉ mới xem tập 1 của bộ phim nhưng đã thấy các tác giả đã cố tình bỏ qua nhiều sự kiện quan trọng có tính bản lề vào giai đoạn 1945 trước khi Hoa Kỳ can thiệp vào Việt Nam.Chẳng hạn Vụ án Ôn Như Hầu của Võ Nguyên Giáp, nguyên nhân vì sao Hồ Chí Minh ký hiệp ước Sơ bộ 6/3/1946 rước Pháp vào , nguyên nhân vì sao thành lập một chính phủ nhiều thành phần, viết một bản hiến pháp đa đảng , bầu cử tự do rồi lại xóa bỏ sau đó. Quan trọng nhất là bộ phim không lý giải rõ ngọn ngành Việt Nam đã độc lập vào ngày 11/3 /1945 và Việt Minh đã cướp chính quyền từ một nền "quân chủ lập hiến " mang đầy đủ tính chính danh của người Việt chứ không hề cướp chính quyền từ tay thực dân ,đế quốc như lời họ nói.
Người Việt Nam đang cần một sự thật về lịch sử Việt nam chứ không cần nước Mỹ nhận ra sai lầm. Hãy đổi tên bộ phim để trả lại sự thật.
Không ai trên cõi đời này là không sợ hãi và chán ghét chiến tranh. Nhưng có chiến tranh hay không chẳng phải do người dân quyết định . Kẻ quyết định chính là chính quyền. Nếu họ tôn trọng lá phiếu của người dân để tạo ra một cơ chế đối lập hợp pháp thì không có bất kỳ một người dân nào lại ngu ngốc cầm súng bắn vào chính quyền do mình bầu nên.
CON NGƯỜI AI CŨNG MUỐN SỐNG NHƯNG CHẮC CHẮN KHÔNG AI MUỐN SỐNG TRONG GÔNG CÙM VÀ NÔ LỆ.

HỒ CHÍ MINH CHẾT KHÔNG ẢNH HƯỞNG GÌ ĐẾN SỐ PHẬN DÂN TỘC VIỆT NAM.

Hôm qua tôi đưa ra chi tiết có trong Wiki mà bộ phim Vietnam War có nhắc lại , đó là chuyện Hồ Chí Minh bị sốt rét vào tháng 7/1945 trước hội nghị Tân Trào được lực lượng OSS của Mỹ cứu. Tôi dùng chữ "vô ơn" chỉ là nói cho vui thôi. Với người cộng sản không có khái niệm "ơn nghĩa" , ơn cứu mạng dẫu to như thế nhưng nếu to hơn nữa họ cũng chẳng coi ra gì nếu người ban ơn đi ngược với quyền lợi của họ. Đó là việc áp đặt một đảng độc tài vào Việt nam.
Bây giờ có bạn đặt vấn đề là giá như người Mỹ hồi đó cứ để cho Hồ Chí Minh chết có phải dân tộc Việt Nam đỡ khổ hơn không?
Câu trả lời là không thưa các bạn. Cũng như một số bạn ngộ nhận khi treo câu: Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản không bằng cộng sản quốc tế thả xuống Việt Nam một Hồ Chí Minh.
Các bạn nên hiểu rằng Hồ Chí Minh lúc được OSS Mỹ cứu chỉ là một ông già bình thường, là đặc phái viên của Cộng sản quốc tế phái đến Việt Nam. Sau hội nghị Tân Trào CSVN mới quyết định lấy thân thế của Nguyễn Ái Quốc gán cho Hồ Chí Minh và xây dựng một hào quang lãnh tụ xung quanh nhân vật này.
Vậy thì Hồ Chí Minh chết thì cộng sản quốc tế mà chi bộ quản lý CSVN của nó là Trung Quốc sẽ cử đến một Hồ Chí Minh khác. Bởi lẻ Hồ Chí Minh không có tài năng thực thụ. Ai làm lãnh tụ cũng được.Nếu Hồ Chí Minh có tài năng thực thụ thì bằng chứng là Hồ Chí Minh được tài liệu của chính cộng sản chỉ ra là Hồ Quang tại sao chỉ làm đến thiếu tá trong Bát Lộ Quân của Trung Quốc? Một thiếu tá của quân đội Trung Quốc có thể lãnh đạo cả dân tộc Việt Nam thế thì các tướng của Trung Quốc còn giỏi cỡ nào ? Thêm bằng chứng nữa là sau này hồi ký của Vũ Thư Hiên, Hoàng Minh Chính và nhóm xét lại chống đảng đã nói là bác Hồ và bác Giáp sau 1960 chỉ ngồi chơi cho có tụ khi bác Duẫn và bác Thọ quyết định đánh miền Nam. Điều đó có nghĩa là bác Hồ chỉ dựng lên cho dân coi, thỉnh thoảng đầu năm đọc thư chúc Tết, các cháu phụ nữ và thiếu nhi miền Nam ra thăm thì dẫn đến phủ Chủ tịch thăm bác. Thế thôi. Bác Hồ lúc đó không dính dáng gì đến việc thanh trừng nhóm "xét lại" và cũng không được léng phéng đến chuyện "giải phóng miền Nam", bác Giáp thì lấy cái hào quang thời Điện Biên Phủ để phong cho bác làm Tổng tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh. Nhưng bộ tư lệnh này lại đặt tận ngoài Bắc, mọi chuyện đều do bộ tư lệnh tiền phương của Văn Tiến Dũng quyết.
Như vậy một điều lầm lẫn trong tư duy của người Việt Nam là cứ nghĩ rằng lãnh tụ cộng sản là người tài ba ra mọi quyết sách ảnh hưởng đến quốc gia dân tộc. Thưa với các bạn chế độ cộng sản lãnh đạo tập thể bởi tập hợp ủy viên BCT trong đó có những UV BCT có quyền lực ngầm có thể cho các UV khác đi gặp cụ Các Mác , cụ Lê Nin bất cứ lúc nào mà cái chết của Nguyễn Chí Thanh là một minh chứng . Lãnh tụ mà các bạn thấy được xây nên bởi ban tuyên giáo Trung Ương. Ông nào chết cũng không quan trọng. Cứ việc lấy ông khác thay vào sau đó ban tuyên giáo cứ việc thảo ra thơ văn, thư chúc tết gắn vào mồm ông. Vậy nên mới có chuyện một ông viết chữ Việt cả cọng cả que , sai lỗi chính tả, làm thơ thì dở như hạch cũng có thể đối đáp ngang hàng với Đức Thánh Trần.
Hồ Chí Minh chết không ảnh hưởng gì đến lịch sử dân tộc Việt Nam. Cái quyết định ảnh hưởng đến lịch sử dân tộc chính là dân trí Việt Nam. Điều này cụ Tản Đà đã khái quát bằng 2 câu rất ngắn gọn. Bởi cái quyết định là chủ thuyết cộng sản lan vào Việt Nam đã cám dỗ được người Việt. Chưa hẳn là cái mục tiêu không có người bóc lột người. Cái chính là sự độc tài của nó sẽ khiến những người làm cách mạng làm giàu nhanh nhất. Bởi đức Dala Latma có nói: "Người cộng sản đi làm cách mạng không phải cho hạnh phúc của dân tộc mà cho hạnh phúc của gia đình họ và cho chính họ".
Lý tưởng chỉ là miếng giẻ rách dùng để mị dân mà thôi.Trong khi đó nông dân Việt Nam chỉ cần hứa cho họ vài mảnh ruộng để họ cày là đủ.
Đó mới là nguyên nhân khiến dân tộc Việt Nam rơi vào bi kịch của ngày hôm nay.

BIỂU TÌNH Ở CHỢ AN ĐÔNG- BÀI HỌC CỦA ĐỒNG TÂM VẪN CHƯA THUỘC.

Biểu tình đình công, bãi thị là một dạng đấu tranh bất bạo động, bất tuân dân sự để phản đối một đạo luật một chính sách nào đó của chính quyền.
Người đứng ra tổ chức biểu tình ở chợ An Đông không nhằm mục đích thay đổi thể chế chính trị mà chỉ nhằm mục đích yêu cầu chính quyền đáp ứng các đòi hỏi về quyền lợi của bà con tiểu thương.
Cũng như các cuộc chống đối của Đoàn Văn Vươn, Đồng Tâm điều bất cập đến từ hiến pháp " đất đai là sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý", biểu tình ở chợ An Đông đến từ chủ trương xã hội hóa "nhà nước và nhân dân cùng làm", một chủ trương ăn cướp bóc lột nhân dân trắng trợn diễn ra trên toàn quốc đủ mọi ngành nghề , mọi lĩnh vực. Cụ thể ở đây là tiểu thương đã đóng thuế ,đóng góp xây dựng chợ rồi nhưng tại sao lại bắt tiểu thương thuê lại chợ. Cũng giống như người dân Việt Nam đã đóng thuế cầu đường , thuế thu nhập cá nhân và thuế mua xe rồi tại sao BOT lại bắt đóng phí bắt buộc ?
Vấn đề đến từ thể chế chính trị . Chính thể chế chính trị một đảng tạo ra những bất công đó.
Thế nhưng nông dân và tiểu thương không hề nghĩ xa đến thế. Ở Đồng Tâm thì nghĩ chủ trương nhà nước đúng, cán bộ thi hành sai. Tiểu thương An Đông cũng nghĩ là do ban Quản Lý chợ.
Vậy nên họ mặc toàn màu đỏ và trưng ảnh bác Hồ , cờ nước của cộng sản để kêu gào.Họ nghĩ rằng việc sử dụng màu đỏ này có thể tránh đàn áp của công an và bất tuân dân sự của họ có thể được đáp ứng.
Nghĩ như vậy là ngây thơ. Bài học Đồng Tâm còn rành rành.Chính quyền cộng sản ở Thành Hồ có thể xuống thương thảo , chấp nhận một số yêu sách của họ để tránh náo động có thể dẫn đến chấn động tâm lý nhân dân để lập ra một tiền lệ. Nhưng chúng sẽ trị tội họ sau.
Bác và đảng không cứu nỗi họ. Bác và đảng chỉ làm cô lập họ với đông đảo nhân dân và dân oan các tỉnh khác đang ngày càng nhận ra sự thật là chính thể chế mới là nguồn gốc tạo ra đau khổ cho họ.
Vậy thì lợi bất cập hại . Cờ đảng , ảnh bác màu đỏ không giúp họ đạt được nguyện vọng mà chỉ khiến họ bị cô lập thêm.
Không ai cực đoan đến độ yêu cầu họ phải mang cờ vàng nhưng giá như họ khôn ngoan thì đừng mang bất cứ màu gì . Đấu tranh với bọn cướp mà lại mang chính biểu tượng của bọn cướp ra để đòi hỏi thì sớm muộn cũng sẽ bị chính bọn cướp lừa một lần nữa.
Tội nghiệp dân ta bao năm rồi vẫn chưa hề khôn lên .

ĐẤT NƯỚC NÀY ĐÃ HẾT CỨU.

Không phải bây giờ tôi mới nói câu này mà nói ngay từ ngày đầu đặt chân vào FB. Đến bây giờ quan điểm vẫn không thay đổi. Đó không hề là một nhận định chán nãn mà đó là một nhận định dựa trên sự nhận thức sâu sắc về tâm thức dân tộc này.
Một dân tộc chỉ có thể cứu được dù lâm vào hoàn cảnh bi đát đến tận cùng. Nhưng ý chí cầu sinh của họ vẫn còn rất mảnh liệt. Cho dù nước ngập ngang đầu, cái chết bủa vây tứ phía họ vẫn có thể chống chọi được khi sự phản kháng nằm trong tiềm thức.
Một dân tộc hết cứu khi sự sợ hãi ngự trị và biện minh cho tất cả mọi ý niệm cầu sinh.
Người ta gọi đó là sự ngụy biện.
Một minh chứng rõ ràng khi trong nước giăng đầy cờ đỏ , ảnh của tên "tội đồ dân tộc", cờ của một đảng chính trị cầm quyền bán nước trong nhiều cuộc đấu tranh.
Ngoài nước thì các trí thức đi sâu vào mổ xẻ hai chữ "chống cộng" và "chống cái ác".
Thật là buồn cười khi cộng đây không chỉ là Việt Cộng mà còn là Trung Cộng. Một đất nước đã bị một thế lực ngoại bang xem như là một khu tự trị với 15 văn kiện bán nước. Một đất nước mà sự nô lệ của người dân , sự diệt chủng đã quá rõ ràng như ban ngày thế nhưng tầng lớp trí thức vẫn cứ đắn đo : "Có nên nhằm thẳng quân thù mà bắn hay không ?" Họ giờ đây đang không dám tuyên chiến thẳng thắn với kẻ thù vì lo ngại rằng sẽ không tập hợp được sức mạnh của một dân tộc từ lâu vốn sống thừa vì cái đầu chỉ chứa đầy ắp nỗi sợ hãi.
Và thay vì nêu cao những mục tiêu về quyền con người, nhắm thẳng vào thể chế chính trị độc tài, phi nhân họ lại chọn cách lẩn trốn, nhân rộng đối thủ lên trong những triết lý tôn giáo , triết lý của muôn đời.
Ba năm nữa là đất nước Việt Nam đã chính thức trở thành một Tây Tạng thứ hai. Nhưng giờ đây cả dân tộc ấy vẫn đang loay hoay như đang ở thế kỷ trước. Họ sẵn sàng và có đầy đủ lý do để biện minh cho quan điểm của mình nhưng họ không thể biện minh được một thực tế là giặc cộng đang xâm chiếm và diệt chủng toàn bộ dân tộc Việt Nam.

BÀN SÂU THÊM VỀ VIETNAM WAR.

Nhiều người lầm tưởng rằng bộ phim " Vietnam War" phản ánh tiếng nói của chính phủ Mỹ. Thật ra cũng giống như bộ phim "Khủng bố ở Little Sài Gòn" trước đây do PBS phát hành , cả hai đều gây xôn xao trong cộng đồng người Việt tại Mỹ.PBS (tiếng Anh Public Broadcasting Service, có nghĩa "Dịch vụ Truyền thông Công cộng") là mạng truyền thông công cộng bất vụ lợi có 349 đài truyền hình làm thành viên ở Hoa Kỳ . Ngân sách của PBS do chính phủ Liên Bang cấp nhưng các dự án phim do tài trợ và câu hỏi đặt ra từ đây.
PBS có một tổ chức giám sát riêng độc lập với PBS nhưng tổ hợp truyền thông này lập nên từ năm 1969 là để thể hiện tu chính án số 1 của nước Mỹ về quyền tự do ngôn luận . Điều đó có nghĩa là chính phủ điều hành xã hội không chỉ qua một cơ chế kiểm soát quyền lực mà còn thông qua tiếng nói của người dân. Tiếng nói ấy được phản ánh qua tổ hợp PBS và nhiều dịch vụ Broad Media khác.
Quan điểm của công dân Mỹ là đa chiều và có thể gây tranh cãi nhưng đó là một quyền tự do ngôn luận. Và quyền tự do ngôn luận này sẽ bị phản biện bằng một quyền tự do ngôn luận khác. Khi hệ thống kinh tài của CSVN và hệ thống kinh tài của CSTQ tràn ngập nước Mỹ thì kinh phí 30 triệu USD của Vietnam War chả bỏ bèn gì so với số nợ 1.250 tỷ USD mà Trung Quốc đang cho chính phủ Mỹ vay qua hình thức trái phiếu. Do vậy câu hỏi đặt ra là bộ phim tố cáo chiến tranh thì có lợi cho ai nhất?Câu trả lời rõ ràng đó chính là Trung Quốc . Vì với 15 văn kiện bán nước của CSVN, Trung Quốc đang mong muốn áp đặt một cuộc chiến xâm lược mềm trên toàn cõi Việt Nam. Bỏ ra 30 triệu USD để thế hệ trẻ Việt Nam nằm im chịu nô lệ thì giá đó là quá rẻ. Nhưng tâm lý chống chiến tranh của dân Mỹ là có sẵn và Liên Xô cũng đã từng bỏ ra 200 tỷ USD để kích thích tâm lý này trong thời chiến tranh Việt Nam. Vậy thì bây giờ Trung Quốc noi gương Liên Xô cũng không có gì lạ.
Bởi người Mỹ chống lại việc con em họ đi lính hy sinh ở một chiến trường khác , tiền thuế của họ giành cho chiến tranh ở một vùng đất khác là chuyện thường tình. Chừng nào mà Triều Tiên hay Trung Quốc tấn công nước Mỹ mà họ chống lại ,nằm im chịu chết mới là điều đáng lên án. Hơn nữa chiến tranh Việt Nam với đường lối NO WIN đã khiến Mỹ chỉ từ hòa đến thua chứ không thể chiến thắng. Vì tổng thống Mỹ Reagan đã nói : "Ngày hôm này chúng ta đều đồng ý rằng chúng ta đã học được một bài học rằng: những người con của nước Mỹ sẽ không bao giờ tham gia cuộc chiến nào và hy sinh trừ khi chúng ta sẵn sàng để cho họ chiến thắng." Như vậy do mình là người Việt Nam và cuộc chiến tranh của mình là tự vệ nên nhìn theo góc độ mình, mình phê phán họ thôi. Chứ thật ra khi quân đội Việt Nam hành quân sang Campuchia dân mình cũng chống. Đó là chuyện bình thường.
Vấn đề mà người Việt chúng ta không hiểu đó là quyết định chấm dứt chiến tranh tại Việt Nam không phải là quyết định của chính phủ Mỹ. Đó là quyết định của nền dân chủ Mỹ. Bởi bây giờ khi theo dõi bầu cử Mỹ ta thường thấy là các ứng cử viên tranh cử tổng thống thường đưa ra "lời hứa" gồm 8 điểm. Đó là những kế hoạch sẽ làm sau khi trúng cử. Và dân bỏ phiếu theo kế hoạch này. Vậy thì thời thập niên 60,70 của thế kỷ trước cũng tương tự. Đảng dân chủ Mỹ phải căn cứ trên tâm lý chống chiến tranh của dân Mỹ để đưa ra luận điểm tranh cử. Khi trúng cử thì họ phải thực hiện lời hứa thôi. Nếu dân Mỹ không chống chiến tranh thì đảng Dân chủ rớt từ vòng gởi xe. Do đó trách đảng Dân chủ là vô lý. Trong thế đối lập của 2 đảng thì phải như thế. Điều cốt yếu là do có bàn tay của Liên Xô , Trung Quốc và ngay cả chính CSVN can thiệp vào nền dân chủ Mỹ để tạo ra một tâm lý chống chiến tranh. Nhưng trên toàn cục thì nền dân chủ Mỹ vẫn thắng vì họ đã làm cho cả hệ thống XHCN sụp đổ.
Ngay cả việc tổng thống Mỹ Kennedy quyết định đảo chính ông Ngô Đình Diệm người Việt chúng ta cũng vẫn nhận định một cách cảm tính. Họ bị ảnh hưởng câu của CSVN tuyên truyền là "thay ngựa giữa dòng" nên suy diễn là do ông Diệm không chấp nhận việc Mỹ đưa quân vào Việt Nam hay chuyện ông Diệm đàn áp Phật Giáo...
Thật ra quyết định đảo chính của ông Diệm là đến từ triết lý chính trị về độc tài và dân chủ của người Mỹ. Đó là vấn đề thể chế chính trị. Do ông Diệm chống cộng sản đó là điều không hề nghi ngờ nhưng ông Diệm lại xây dựng một thể chế giống y như cộng sản. Đó là độc tài từ bản hiến pháp 1956, từ thể chế tam quyền phân nhiệm chứ không phân lập và bầu cử giả tạo. Cộng sản có học thuyết Mac Lê thì bên này có Nhân Vị, hai bên đều có các tổ chức ngoại vi khác như Đoàn Thanh niên, Hội Phụ nữ Liên Đới...có tù chính trị và đàn áp các đảng phái đối lập. Đặc biệt nhất là trong hiến pháp không chấp nhận đối lập hợp pháp, nền tảng của kiểm soát quyền lực.
Vì vậy cũng giống như Park Chung Hee dù tạo ra "Huyền thoại sông Hàn" được đông đảo người Hàn Quốc yêu mến nhưng vẫn bị cơ quan tình báo Trung Ương của Hàn Quốc dưới sự chỉ đạo của CIA ám sát. Họ ám sát không phải vì ghét bỏ gì ông Diệm, ông Park Chung Hee. Họ ám sát vì lấy lại chiếc ngai vàng của một cá nhân đem trao lại cho nhân dân Hàn Quốc. Chính vì vậy vài thập niên sau nhân dân Hàn Quốc mới xuống đường hàng trăm nghìn người để bỏ tù ngay chính con gái của Park Chung Hee vì bà này liên quan đến tham nhũng. Nếu người Mỹ không làm thế thì có lẻ giờ này Nam Hàn cũng giống Bắc Hàn. Các nhạc sĩ vừa chỉ làm ra một vài bản nhạc nói xấu chế độ là đã bị đem cột chặt vào đại bác, bắn tan xác và cho xe tăng chà nát.
Tổng thống Mỹ Kennedy đã rất bàng hoàng khi nghe tin ông Diệm bị giết chết bởi vì bản thân ông chỉ muốn đưa ông Diệm đi đày để lấy lại chính quyền trao cho dân Việt nam. Quyết định giết hai anh em ông Diệm là do ông Minh vì ông này sợ bị trả thù, đêm dài lắm mộng. Đó cũng là suy nghĩ chung của người châu Á. Người Mỹ đã cho ông Diệm 8 năm để làm như Nhật Hoàng trao trả quyền lực cho dân. Nhưng ông Diệm không làm mà muốn sửa đổi hiến pháp để ngồi lâu hơn. Vì tính chất tha hóa của quyền lực nên buộc họ phải ra tay. Nhưng họ làm ơn lại mắc oán.
Tất cả các chế độ độc tài đều vì tổ quốc dân tộc ở các triều đại đầu tiên , sau đó tha hóa ở các triều đại sau. Bằng chứng là sau khi chống quân Minh thành công các công thần như Trần Nguyễn Hãn, Nguyễn Chích , Nguyễn Xí đều bị giết hại. Nguyễn Trãi thì vướng vào vụ án Lệ Chi Viên. Các công thần trong chế độ cộng sản ngày nay cũng đang than thân trách phận khi chế độ đi vào tha hóa.
Người Mỹ không muốn cái vòng tròn này lặp lại bằng cách có hai đảng và 4 năm bầu cử một lần.
Nhưng nhân dân Việt Nam thì không hiểu Mỹ ,chửi Mỹ bởi vì họ không muốn làm vua mà chỉ thích làm nô lệ.

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

NÓI VỀ GIÁO DỤC GIỮA MỸ VÀ VIỆT NAM.

Nhân bà con trên mạng nói về giáo dục Việt Nam vì đang ở thời điểm khai trường mình cũng tranh thủ "ăn theo" một tí.
Trước đây mình cũng có làm trong ngành giáo dục Việt Nam sau khi tốt nghiệp ĐHTH. Vì mình thuộc diện "con ngụy" nên ngành báo chí "cạch" mặt mình. Chỉ có ngành giáo dục do ở vùng cao vùng xa thiếu giáo viên nên chấp nhận mình vào "xài tạm". Thế là mấy năm trước khi đi Mỹ mình hết làm cán bộ phòng giáo dục lại đi dạy và làm công tác đoàn thể. Về trường gần gũi các em học sinh nên bị mắc cái tội "yêu nghề". Thế là suốt ngày quần quật với học sinh nào là dạy thi học sinh giỏi, tổ chức cắm trại, tham gia Hội Khỏe Phù Đổng ... đến nỗi người ốm tong ,ốm teo.Thế nhưng gào khản cổ suốt ngày nhưng chất lượng giáo dục vẫn chẳng khả quan gì mấy.
Sang Mỹ rồi mới thấy mình may mắn là không phải dạy con gì nhiều mà chúng vẫn ngoan. Thầy cô ở Mỹ dạy hay hoặc là do chúng ngoan sẵn mình không biết, chỉ biết là mình không phải mất sức như cái thời đi dạy tại Việt Nam khi xưa. Thằng lớn 22 tuổi nhưng đến giờ này vẫn không hút thuốc ,không uống rượu. Cả băng bạn bè nó sau khi học xong muốn giải lao là phải theo lệnh nó đi ăn chè chứ không vào quán nhậu hoặc quán bar. Sòng bạc ở gần muốn lái xe lên thăm lúc nào cũng được vì đã trên 21 tuổi nhưng có thể chở mẹ đi bất cứ nơi đâu ngoại trừ casino.
Thằng nhỏ thì sau khi xin việc phục vụ bàn tại một quán ăn của Mỹ , tưởng là chỉ làm trong ba tháng hè ai dè cu cậu đâm ghiền làm luôn trong cả năm học. Thế là bây giờ học xong là chàng đến ngay tiệm ăn vừa làm bài tập khi không có khách vừa làm phục vụ. Tối nào cũng gần 11 giờ đêm mới mò về nhà nhờ mẹ chở.Anh nó bảo tại em ham tiền nên chịu khổ nhưng nó bảo "Con hổng có ham tiền mà chủ yếu là "learn" học hỏi cách giao tiếp , phục vụ của người Mỹ. Thấy con cực khổ thức đêm cũng tội . Nhưng nghĩ đến chuyện công việc sẽ làm nó trưởng thành khi ra đời nên yên tâm.
Nói như vậy để thấy rằng khi bạn đấu tranh để xây dựng một xã hội dân chủ, bạn cũng khỏi lo về vấn đề con cái. Các thầy cô trong chế độ dân chủ sẽ không cần bạn viết tâm thư gởi cho thầy Bộ trưởng mà vẫn giáo dục con bạn một cách tốt nhất. Khi một ai đó không làm tròn nhiệm vụ họ sẽ tự động từ chức chứ không hề đợi bạn phải nhắc.
Đó là chưa kể hàng năm đến ngày khai trường trong tháng 9 này bạn cũng chẳng phải đóng bất kỳ khoản phí nào cho con khi đến trường.
Bạn chỉ cần đừng gian lận thuế là đủ.