Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

NGUỒN GỐC CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN.

Trong khoa học chính trị và xã hội, cộng sản là hệ tư tưởng triết học, xã hội, chính trị và kinh tế có mục tiêu cuối cùng là thiết lập xã hội cộng sản, một trật tự kinh tế xã hội được cấu trúc dựa trên quyền sở hữu chung của các phương tiện sản xuất và sự vắng mặt của các tầng lớp xã hội, tiền , và nhà nước.
Cộng sản bao gồm một loạt các trường phái tư tưởng, bao gồm chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa vô chính phủ (anarcho-communism), cũng như các ý thức hệ chính trị được nhóm lại xung quanh cả hai. Tất cả những điều này chia sẻ phân tích rằng trật tự hiện tại của xã hội bắt nguồn từ hệ thống kinh tế, chủ nghĩa tư bản; rằng trong hệ thống này có hai lớp xã hội chính; xung đột giữa hai lớp này là gốc rễ của mọi vấn đề trong xã hội; và tình huống này cuối cùng sẽ được giải quyết thông qua một cuộc cách mạng xã hội. Hai tầng lớp lao động - những người phải làm việc để tồn tại và chiếm đa số trong xã hội - và tầng lớp tư bản - một thiểu số có lợi nhuận từ việc sử dụng tầng lớp lao động thông qua quyền sở hữu tư nhân của phương tiện sản xuất. Cuộc cách mạng sẽ đặt tầng lớp lao động vào quyền lực và lần lượt thiết lập quyền sở hữu xã hội của các phương tiện sản xuất, mà theo phân tích này là yếu tố chính trong việc chuyển đổi xã hội theo hướng cộng sản. Các nhà phê bình chủ nghĩa cộng sản có thể được chia thành những người liên quan đến chính họ với các khía cạnh thực tế của các quốc gia cộng sản thế kỷ 20 và những người liên quan đến chính họ với các nguyên tắc và lý thuyết cộng sản
Thuật ngữ "chủ nghĩa cộng sản" lần đầu tiên được định nghĩa và định nghĩa theo định nghĩa hiện đại của nhà triết học và nhà văn người Pháp Victor d'Hupay. Trong cuốn sách 1777 Projet de communauté philosophe của ông, d'Hupay thúc đẩy triết lý của sự Khai sáng đến các nguyên tắc mà ông đã sống trong suốt phần lớn cuộc đời của ông trong Bastide của ông về Fuveau (Provence). Cuốn sách này có thể được xem như nền tảng của triết học cộng sản vì d'Hupay định nghĩa lối sống này là "xã" và khuyên "chia sẻ tất cả các sản phẩm kinh tế và vật chất giữa người dân trong xã, để mọi người có thể hưởng lợi từ công việc của mọi người".
Pierre-Joseph Proudhon, nhà lý thuyết về chủ nghĩa xã hội tự do, có tác phẩm lấy cảm hứng sâu sắc Karl Marx
Theo Richard Pipes, ý tưởng về một xã hội bình đẳng, vô nghĩa đầu tiên xuất hiện ở Hy Lạp cổ đại. Phong trào Mazdak thế kỷ thứ 5 ở Ba Tư (Iran) đã được mô tả là "cộng sản" để thách thức những đặc quyền to lớn của các tầng lớp thượng lưu và giáo sĩ, vì chỉ trích tổ chức tài sản tư nhân và phấn đấu tạo ra xã hội bình đẳng. Vào thời điểm này hay cách khác, nhiều cộng đồng cộng sản nhỏ khác nhau tồn tại, thường theo cảm hứng của Kinh Thánh. Ví dụ, trong nhà thờ Thiên chúa giáo thời trung cổ, một số cộng đồng tu viện và các đơn đặt hàng tôn giáo chia sẻ đất đai và tài sản khác của họ (xem chủ nghĩa cộng sản tôn giáo và Kitô giáo).
Tư tưởng cộng sản cũng đã được bắt nguồn từ các tác phẩm của nhà văn người Anh thế kỷ 16 Thomas More. Trong luận văn của ông Utopia , More miêu tả một xã hội dựa trên quyền sở hữu chung của tài sản, mà người cai trị quản lý nó thông qua việc áp dụng lý do. Vào thế kỷ 17, tư tưởng cộng sản nổi lên ở Anh, nơi một nhóm tôn giáo Puritan được gọi là "Diggers" ủng hộ việc bãi bỏ quyền sở hữu đất tư nhân. Năm 1895 Cromwell và Cộng sản, Eduard Bernstein lập luận rằng một số nhóm trong Nội chiến Anh (đặc biệt là Diggers) tán thành những lý tưởng rõ ràng về cộng sản, nông nghiệp và thái độ của Oliver Cromwell đối với các nhóm này là tốt nhất và thường thù địch. ] Phê bình về ý tưởng về tài sản tư nhân tiếp tục bước vào thời kỳ Khai sáng thế kỷ 18 thông qua những nhà tư tưởng như Jean Jacques Rousseau ở Pháp. Sau đó, sau sự biến động của chủ nghĩa cộng sản Cách mạng Pháp nổi lên như một học thuyết chính trị. s
Vào đầu thế kỷ 19, nhiều nhà cải cách xã hội đã thành lập cộng đồng dựa trên sở hữu chung. Tuy nhiên, không giống như nhiều cộng đồng cộng sản trước đây, họ đã thay thế trọng tâm tôn giáo bằng một cơ sở hợp lý và từ thiện.Đáng chú ý trong số đó là Robert Owen, người sáng lập New Harmony ở Indiana (1825), cũng như Charles Fourier, những người theo dõi tổ chức các khu định cư khác tại Hoa Kỳ như Brook Farm (1841–1847).
Trong hình thức hiện đại, chủ nghĩa cộng sản phát triển từ phong trào xã hội chủ nghĩa ở châu Âu thế kỷ 19. Khi cuộc cách mạng công nghiệp tiến bộ, các nhà phê bình xã hội chủ nghĩa tư bản cho sự khốn khổ của vô sản - một nhóm công nhân nhà máy đô thị mới lao động trong điều kiện nguy hiểm thường xuyên. Quan trọng nhất trong số những nhà phê bình này là Karl Marx và cộng sự của ông là Friedrich Engels. Năm 1848, Marx và Engels đưa ra một định nghĩa mới về chủ nghĩa cộng sản và phổ biến thuật ngữ trong cuốn sách nhỏ nổi tiếng Tuyên ngôn Cộng sản.
Cuộc cách mạng tháng 10 năm 1917 tại Nga đã đặt ra các điều kiện cho sự gia tăng quyền lực nhà nước đối với những người Bolshevik của Vladimir Lenin, đây là lần đầu tiên bất kỳ đảng cộng sản nào có uy tín đạt được vị trí đó. Cuộc cách mạng đã chuyển quyền lực cho Đại hội Xô viết toàn Nga, trong đó những người Bolshevik có đa số. Sự kiện này đã tạo ra rất nhiều cuộc tranh luận thực tế và lý thuyết trong phong trào Mác-xít. Marx dự đoán rằng chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản sẽ được xây dựng dựa trên nền tảng do sự phát triển tư bản tiên tiến nhất. Tuy nhiên, Nga là một trong những nước nghèo nhất châu Âu với một nông dân rất lớn, không biết chữ và một số ít công nhân công nghiệp. Marx đã tuyên bố rõ ràng rằng Nga có thể bỏ qua giai đoạn quy chế tư sản.
Những người Menshevik vừa phải (thiểu số) phản đối kế hoạch Bolshevik (đa số) của Lenin về cách mạng xã hội chủ nghĩa trước khi chủ nghĩa tư bản phát triển đầy đủ hơn. Sự gia tăng quyền lực thành công của Bolshevik được dựa trên các khẩu hiệu như "Hòa bình, bánh mì và đất đai" đã thu hút sự tham gia của công chúng vào cuối Chiến tranh thế giới thứ nhất, nhu cầu cải cách ruộng đất và hỗ trợ phổ biến của nông dân các soviets.
Theo chủ nghĩa trung tâm dân chủ của Lenin, các đảng Leninist được tổ chức trên cơ sở phân cấp, với các tế bào hoạt động của các thành viên như là cơ sở rộng lớn. Chúng chỉ được tạo thành bởi những cán bộ ưu tú được các thành viên cao cấp của đảng chấp nhận là đáng tin cậy và hoàn toàn chịu kỷ luật của đảng. The Great Purge 1937-1938 là nỗ lực của Joseph Stalin để tiêu diệt bất kỳ sự phản đối nào có thể xảy ra trong Đảng Cộng sản. Trong các cuộc thử nghiệm ở Moscow, nhiều người Bolshevik cũ đã đóng vai trò nổi bật trong cuộc Cách mạng Nga năm 1917 hoặc chính phủ Liên Xô của Lenin sau đó, bao gồm Kamenev, Zinoviev, Rykov và Bukharin, bị cáo buộc, đã nhận tội và bị hành quyết.

AI LÀ CỘNG SẢN , AI LÀ TƯ BẢN ?

Bọn độc tài Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt ... đã xuyên tạc chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy của Victor d'Hupay, Marx nhằm tạo ra những nhà tư sản mới gọi là "tư bản đỏ", tạo ra một chủ nghĩa cộng sản mới lấy "chuyên chính vô sản" làm chủ đạo và một hệ tư tưởng nhất nguyên.
Chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy của Victor d'Hupay, Marx vẫn được vận dụng ở các nước dân chủ dưới hình thức một hệ tư tưởng trong một thể chế đa nguyên.
Do đó cái cần chống chính là độc tài "chuyên chính vô sản" của Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, thể chế chính trị độc đảng , nhất nguyên chứ không phải là chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy của nó luôn lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo và tư tưởng đứng về phía nhân dân lao động để chống lại bọn thống trị, độc tài.
Karl Marx không hề có tên trong danh sách các tên diệt chủng của thế giới. Ông ta lại là một người Đức gốc Do Thái. Do Thái là một dân tộc bị diệt chủng nhiều nhất thế giới và là một dân tộc có nhiều nhà bác học trên tổng số dân cao nhất thế giới.

Cộng sản là gì ? Cộng là gộp chung lại, sản là tài sản. Do đó việc lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo là chủ trương của cộng sản.
Điều này thì các nước Mỹ và phương Tây cộng sản hơn ai hết. Vì với chính sách thuế lũy tiến, người có tài sản càng lớn đóng thuế càng nhiều họ đã làm cho tài sản được gộp chung lại trong những quỹ phúc lợi khổng lồ. Từ đó người dân được hưởng những chính sách phúc lợi như y tế, an sinh xã hội và bảo hiểm xã hội. Do vậy các nước dân chủ mới là các nước cộng sản nhất.
Tư sản là gì ? Là tài sản được dồn vào những cá nhân nhờ vào cướp đoạt, tham nhũng, bóc lột và nhờ vào bất cập của cơ chế.
Như vậy các nước độc tài lại là các nước tư sản hơn ai hết. Bởi vì tài sản của nhân dân giờ đây đang biến thành tài sản riêng của một bọn ăn bám , ăn trên ngồi trốc giống y như giai cấp tư sản ở vào thời mà Marx đòi đánh đổ.
Do đó Tuyên ngôn của đảng cộng sản gồm 10 điểm được Marx đưa ra vào năm 1848 giờ đây áp dụng cho hoàn cảnh Việt Nam lại vô cùng đúng:
-1/Tước đoạt sở hữu ruộng đất và trao nộp tô vào quỹ chi tiêu của nhà nước.
-2/Áp dụng thuế luỹ tiến cao.
-3/Xoá bỏ quyền thừa kế
-4/Tịch thu tài sản của tất cả những kẻ lưu vong và của tất cả những kẻ phiến loạn
-5/Tập trung tín dụng vào tay nhà nước thông qua một ngân hàng quốc gia với tư bản của nhà nước và ngân hàng này sẽ nắm độc quyền hoàn toàn.
-6/Tập trung tất cả các phương tiện vận tải vào trong tay nhà nước.
-7/Tăng thêm số công xưởng nhà nước và công cụ sản xuất; khai khẩn đất đai để cấy cầy và cải tạo ruộng đất trong một kế hoạch chung.
-8/Thực hành nghĩa vụ lao động đối với tất cả mọi người, tổ chức các đạo quân công nghiệp, đặc biệt là nông nghiệp.
-9/Kết hợp nông nghiệp, thi hành những biện pháp nhằm làm mất dần sự khác biệt thành thị và nông thôn.
-10/Giáo dục công cộng và không mất tiền cho tất cả các trẻ em. Xoá bỏ việc sử dụng trẻ em làm trong các khu công xưởng như hiện nay. Kết hợp giáo dục với sản xuất vật chất,...
Như vậy nếu ta nghĩ bọn cộng sản giả mạo hiện nay là tầng lớp tư sản mới thì tư tưởng của Marx là tư tưởng chống tầng lớp thống trị độc tài. Có điều nó lại bị bọn độc tài lợi dụng mà thôi bởi vì Marx chưa đưa ra tư tưởng hình thành nên một nhà nước dân chủ , tam quyền phân lập.

CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN CHỈ "KHÔNG TƯỞNG" VỚI LENIN, STALIN, MAO VÀ HỒ CHÍ MINH NHƯNG KHÔNG HỀ "KHÔNG TƯỞNG" VỚI NGƯỜI DO THÁI.

Chủ nghĩa cộng sản được xây dựng bởi Karl Marx- một người Do Thái. Ai cũng nghĩ là không tưởng, đáng vứt vào sọt rác. Nhưng Do Thái là một dân tộc sản sinh ra những bộ não thông minh cực kỳ như tác giả của thuyết tương đối Einstein. Tất nhiên Marx cũng nằm trong số đó, bởi vậy học thuyết của ông có tác động rất lớn đến các nhà tư tưởng cùng thời. Đáng tiếc là nó đã bị những nhà độc tài của "cách mạng vô sản" xuyên tạc, biến thành một học thuyết tranh giành quyền lực. Điều này ảnh hưởng không ít đến tên tuổi của Marx.
Thế nhưng những điều của Marx nghĩ ra chỉ có đồng bào của ông , dân tộc Israel mới biến nó thành hiện thực. Tất cả những gì đang xảy ra trên đất nước Israel đã cho thấy rằng Marx không phải nói suông.
Có lẻ những gì người Do Thái nghĩ ra thì chỉ có thể là người Do Thái mới làm được mà thôi .
Nhằm làm cho phong trào xã hội ở nơi định cư mới có được sự hoạt động hiệu quả, năm 1909, những người Do Thái Israel đã cho thành lập nông trang tập thể Kibbutz đầu tiên bên bờ hồ Tiberias, thuộc miền bắc Palestine. Tới năm 1948 (trước khi nhà nước Israel ra đời), ở khu vực Palestine đã có tới hơn 200 nông trang tập thể kiểu này. Những quy định của Kibbutz về quyền sở hữu (mọi tài sản thuộc về tập thể), quyền bình đẳng (tất cả các thành viên hoàn toàn bình đẳng với nhau)… thể hiện rõ sắc thái xã hội chủ nghĩa. Không những vậy, các Kibbutz còn nghiêm chỉnh chấp hành nguyên tắc phân phối cộng sản chủ nghĩa: làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu.
Sau Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất, cùng với xung đột ngày càng tăng giữa người A rập và người Do Thái, các đoàn thể xã hội Do Thái thấy rõ họ không thể chỉ trông chờ vào sự bảo vệ của chính quyền Anh (năm 1920, Liên Hợp Quốc giao cho Anh quyền ủy trị ở vùng đất Palestine), quyết định xây dựng một tổ chức vũ trang chung gọi là Haganah. Ngoài nhiệm vụ duy trì an ninh cộng đồng, Haganah còn có trách nhiệm cảnh báo cho cư dân Do Thái và đẩy lùi các cuộc tấn công của người A rập. Về tổ chức, Haganah được thiết lập mô phỏng Công xã Paris năm 1871 và quyền chỉ huy vốn bị phân tán trước đây được tập trung lại, thành lập Bộ tư lệnh tối cao, Bộ tham mưu… Thành viên Haganah được phân về bố trí bảo vệ các Kibbutz.
Nước Anh hận Haganah tới tận xương tủy, không những tiến hành nhiều cuộc bố ráp, vây bắt các thành viên Haganah, mà còn ngầm khuyến khích sự cạnh tranh của phái cấp tiến cánh hữu do Zeev Jabotinsky cầm đầu trong Haganah. Năm 1931, phái Jabotinsky thoát ly khỏi Haganah, thành lập tổ chức quân sự quốc gia Israel, thường được biết đến với tên gọi “Irgun”. Irgun không ít lần tổ chức các cuộc hành quân phá hủy những khu định cư của người A rập, sau đó đổ tội cho Haganah. Mâu thuẫn giữa cánh tả và cánh hữu trong những người Do Thái di cư đến vùng đất Palestine ngày càng lộ rõ.
Năm 1933, Đại hội đại biểu chủ nghĩa phục quốc Do Thái toàn thế giới lần thứ 18 được tổ chức ở Praha (thủ đô của Tiệp Khắc) với mục tiêu chính là bầu một vị Chủ tịch Văn phòng đại diện người Do Thái tại Palestine. Các thế lực chính trị cánh tả và cánh hữu trong những người Do Thái di cư đến vùng đất
Palestine kịch liệt đấu tranh nhằm giành được chức Chủ tịch đầy thực quyền này. Vốn có quan điểm chủ nghĩa xã hội, Ben Gurion đột nhiên thay đổi lập trường, bày tỏ ủng hộ “xây dựng một nước Do Thái phi Liên Xô hóa” để giành thêm sự ủng hộ, nhờ đó được bầu làm Chủ tịch Văn phòng đại diện người Do Thái tại Palextin.
Chiến tranh Thế giới lần thứ 2 kết thúc, những người Do Thái ở châu Âu được giải cứu khỏi những trại tập trung của phát xít Đức rầm rộ kéo nhau tới Palestine. Đa số hướng về chủ nghĩa xã hội và mang tình cảm này truyền bá, lay động những nhà lãnh đạo của Văn phòng đại diện người Do Thái tại Palestine cũng như Haganah.

TẠI SAO NÓI CỘNG SẢN + DÂN CHỦ = THIÊN ĐƯỜNG VÀ CỘNG SẢN + ĐỘC TÀI = ĐỊA NGỤC ?

Muốn hiểu rõ điều này ta phải nắm rõ định nghĩa thế nào là cộng sản ?
Trong khoa học chính trị và xã hội, cộng sản là hệ tư tưởng triết học, xã hội, chính trị và kinh tế có mục tiêu cuối cùng là thiết lập xã hội cộng sản, một trật tự kinh tế xã hội được cấu trúc dựa trên quyền sở hữu chung của các phương tiện sản xuất và sự vắng mặt của các tầng lớp xã hội, tiền , và nhà nước.
Như vậy theo định nghĩa cộng sản là một tư tưởng triết học trong đó chủ đạo là gộp chung tài sản lại. Những cái gì thuộc về sở hữu chung ta gọi đó là cộng sản.
Khi đã là tư tưởng thuộc phạm trù triết học thì nó là tài sản chung của cả loại người. Ví dụ tôn giáo như đạo Phật, Kito giáo ...cũng đều là những tư tưởng triết học.
Do đó bản thân 2 chữ cộng sản không hề xấu , chỉ có những kẻ xuyên tạc triết lý này mới xấu mà thôi. Kẻ đó là những tên độc tài.Những tên độc tài như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh...đã làm xấu đi hai chữ này. Những người có quan điểm "chống cộng" do quá ăn sâu tội ác của những kẻ mạo danh chủ nghĩa cộng sản để xây đắp ngai vàng quyền lực nên che mờ lý trí. Họ không biết rằng trong đời sống hàng ngày họ cũng đang hưởng lợi ích từ chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.
Họ có sử dụng những cái thuộc về quyền sở hữu chung không ?
Có. Đó là những phúc lợi tập thể như welfare, food team, tiền già, bảo hiểm sức khỏe, tiền thất nghiệp, tiền hưu trí... Do mỗi cá nhân không thể chi trả được những thứ này nên chủ nghĩa cộng sản đã đưa ra ý tưởng đánh thuế lũy tiến để lấy của những người có tài sản càng lớn càng đóng thuế nhiều, những người chưa cần sử dụng tới để đưa vào một quỹ chung dành cho người nghèo và những người đau ốm bệnh tật cấp bách cần tiền.
Khi đã là sở hữu chung thì đó là cộng sản. Có người bảo tôi sống ở Mỹ một nước không thừa nhận cộng sản thì cái đó chỉ giống thôi chứ không phải thành quả của chủ nghĩa cộng sản. Họ đã nghĩ sai. Chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản là hai hệ tư tưởng của cánh tả trong hệ thống chính trị đa nguyên của các nước dân chủ. Khi các đảng cánh tả nắm quyền thì các chính sách chính trị, kinh tế...của đảng cánh tả đều ảnh hưởng bởi tư tưởng cào bằng, sở hữu tập thể, lấy của nhà giàu chia cho dân nghèo... Đó là điều chắc chắn.
Khi cộng tất cả tài sản chung lại thì cần phải có người quản lý đáng tin tưởng nếu không các quỹ này sẽ bị bớt xén và tham nhũng. Do đó chỉ có một chế độ dân chủ mới làm được điều này. Dân chủ tức dân làm chủ, dân nắm hầu bao, túi tiền của mình kẻ nào léng phéng bớt xén là dùng pháp để trị.
Nhưng khi cộng tài sản lại mà thể chế chính trị là độc tài thì những kẻ độc tài lại xem những cái sở hữu chung này là của chúng. Vì vậy chúng gom đất đai lại là sở hữu toàn dân nhưng thật ra là của đảng. Chúng có thể tùy tiện chi tiêu các quỹ phúc lợi xã hội, tiền bảo hiểm sức khỏe, tiền hưu trí của dân không theo các quy định pháp trị mà chỉ nhằm vào việc làm sao để giữ vững chế độ.
Do đó học thuyết của chủ nghĩa cộng sản không hề sai mà chỉ vì những kẻ độc tài làm sai, học thuyết này chỉ thiếu . Đó là phải đưa thêm vào thuyết nhân dân là chủ thể của quyền lực và thuyết tam quyền phân lập, nhân quyền...là hoàn thiện.
Tại sao vấn đề sở hữu chung người Israel làm rất tốt như thành lập các hình thức công xã, các nông trang tập thể ...nhưng sang các nước như Liên Xô, Trung Quốc và Việt Nam...lại là cha chung không ai khóc , bết bát ? Vì Israel là một quốc gia dân chủ,pháp trị trong khi đó Liên Xô, Trung Quốc và Việt Nam lại là các quốc gia độc tài.
Khi sở hữu chung được quản lý bởi dân chủ nó sẽ biến quốc gia thành thiên đường.
Khi sở hữu chung bị quản lý bởi cá nhân nó sẽ biến quốc gia thành địa ngục.
Do đó vấn đề sở hữu tập thể không sai mà cái sai nằm ở chỗ ai là người quản lý cái tài sản tập thể ấy.

CÁC NƯỚC DÂN CHỦ CÓ THỂ XÂY DỰNG ĐƯỢC NHÀ NƯỚC CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN HAY KHÔNG ?

Khi tôi nói " Người Do Thái sẽ đưa Mỹ và Israel tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa cộng sản" có vị tay nhanh hơn não đã vào chửi tôi là tại sao đưa một học thuyết không tưởng vào tuyên truyền cho chế độ CSVN làm gì ?
Thật ra các bạn đã hiểu sai ông Marx. Điều ông Marx nói không hề "không tưởng" chút nào. Đó là điều trong tầm tay. Vấn đề là ai có thể thực hiện được thiên đường đó mà thôi. Bọn bất tài Liên Xô, Trung Quốc và Việt nam không làm được chứ Mỹ , Do Thái và các nước dân chủ châu Âu hoàn toàn có thể làm được.
Điều ông Marx nói đó là gì ? Chủ nghĩa tư bản phát triển tiên tiến tới một mức độ cực đại sẽ chuyển sang chủ nghĩa cộng sản với hình thức sở hữu chung, không cần nhà nước và không cần tiền nữa. Con người có thể làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu.
Đây là điều hoàn toàn khả thi dựa trên sự phát triển và hoàn thiện ngày càng đi lên của chế độ dân chủ.
Xã hội Mỹ và Tây Âu hiện nay đang có những quỹ phúc lợi lớn. Chẳng hạn như Thụy Sĩ vừa rồi có thể chia ngân sách đến từng người dân. Mỗi người dân không làm gì cả hàng năm cũng có thể lãnh mấy ngàn Euro tiền từ chính phủ. Theo thời gian quỹ phúc lợi này càng ngày càng tăng.
Khi khoa học kỷ thuật phát triển vượt bậc sẽ chuyển sang giai đoạn tự động hóa. Lúc đó con người không cần làm nữa mà có người máy làm thay. các cơ quan chính phủ sẽ có những phần mềm lập trình sẵn để điều hành. Và những người điều hành chính phủ cũng sẽ đa số là người máy. Nếu cần những bộ óc người thật thì cũng sẽ rất ít và những người này sẽ làm việc thiện nguyện.
Cảnh sát cũng toàn người máy. Hiện nay một số nước đã có rồi thì một trăm năm sau chuyện đó là quá bình thường.
Khi người máy sản xuất nông nghiệp công nghiệp bằng các hệ thống dây chuyền tự động, chăn nuôi tự động , giao thông vận tải tự động thì hàng hóa sẽ tự đến các siêu thị một cách tự động. Và con người cần bao nhiêu thức ăn cứ việc đến siêu thị lấy mà không cần trả tiền.
Nếu anh phạm luật có hệ thống camera giám sát và cảnh sát người máy, quan tòa người máy sẽ xử anh. Nhưng khi mọi thứ quá đầy đủ rồi thì tội phạm sẽ rất ít.
Lúc đó con người chỉ việc ăn chơi và hưởng thụ không cần làm . Mọi thứ sẽ là sở hữu chung. Đây là điều rất thực tế. Bạn nào sống được 100 năm nữa sẽ thấy lời tôi nói là đúng.

Dương Hoài Linh May 9 at 10:47am · KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG THỂ.

Đã 384 năm kể từ ngày Galileo đưa ra và chứng minh sự đúng đắn của thuyết "nhật tâm", 102 năm ngày Albert Einstein công bố "thuyết tương đối", thế giới đổi thay từng ngày bởi các thành tựu và phát minh khoa học. Thế giới không đứng lại, khoa học không đóng bất cứ cánh cửa nào của sự sáng tạo, bởi con người luôn có một sản phẩm vô giá, đó là TƯ TƯỞNG.
Năm 2005 Lý Quang Diệu cho rằng: "Cần phải có tranh luận, đối chọi về tư tưởng. Nếu Galileo không thách thức Giáo hoàng, có lẽ chúng ta vẫn tin rằng trái đất phẳng."
Trong thời đại mà các tư tưởng, dù tốt hay xấu, đều được lan truyền khắp thế giới với tốc độ siêu nhanh, chúng ta hân hoan chào đón tư duy dũng cảm của những người đang đi đầu cuộc đấu tranh vì tự do ngôn luận".
Như vậy là đã rõ "tự do ngôn luận" đã hình thành nên các nhà tư tưởng và đó cũng là chìa khóa để mở ra cánh cửa tư duy, tạo nên những phát minh vĩ đại trên cả hai lĩnh vực: khoa học tự nhiên và khoa học xã hội.
Thế nhưng trong thời đại ngày nay vẫn còn rất nhiều "con ếch ngồi đáy giếng" buông lời mỉa mai, châm biếm các tư tưởng đi trước thời đại.
Có lẻ 100 năm trước đây con người sẽ cho việc lên vũ trụ, việc đi máy bay, việc ngồi một chỗ có thể gặp mặt ,giao lưu với người thân cách xa nửa vòng trái đất là điều điên rồ. Khi nhà bác học Mỹ Edison phát minh ra máy ghi âm, máy chiếu phim và nhiều phát minh khác những người cùng thời với ông cũng không thể ngờ.
Ngày nay cứ mỗi lần có một thế hệ điện thoại hay xe hơi mới ra đời con người lại vô cùng thích thú với các phát minh mới. Điều mà trước đây họ có nằm mơ cũng không hề nghĩ tới. Giờ đây mỗi lần lên xe mở máy qua chức năng của Siri con người có thể ra lệnh cho máy móc hoạt động bằng giọng nói để chỉ đường và điều khiển một số chức năng máy móc.
Cách đây một trăm năm ,một bà lão ở nước Mỹ đã bị bắt vì ăn cắp một ổ bánh mì vì nuôi 2 đứa cháu nhỏ để rồi dẫn đến một phiên xử nhân văn đi vào lòng người. Thế nhưng không ai ngờ là 100 năm sau chỉ 0,9 % dân số nước Mỹ đã làm ra 50% sản lượng nông nghiệp toàn cầu . Năng suất lao động nông nghiệp của nước Mỹ 1 người bằng 300 người của Việt Nam. Và người Mỹ không cần lo chuyện "con trâu đi trước ,cái cày theo sau " để kiếm miếng ăn nữa. Vì đã có máy móc làm thay, sản phẩm nông nghiệp trong các siêu thị bán rẻ như bèo. Thế thì 100 năm sau nữa chuyện nhờ vào các robot điều khiển máy móc để sản xuất nông nghiệp đâu có gì lạ? Và nếu cần bộ óc con người chỉ cần một lực lượng nhỏ lao động thiện nguyện là đủ.
Tương tự như vậy là trong công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp, thương nghiệp... Hiện tại bằng giọng nói con người có thể ra lệnh cho máy móc hoạt động thì 100 năm nữa họ sẽ còn làm tới cái gì ?
Do vậy việc một xã hội làm ra của cải vật chất quá dư thừa là điều không khó đoán . Và việc điều hành chính phủ theo cách tự động hóa cũng là chuyện trong tầm tay. Tất nhiên trong giai đoạn khởi đầu bao giờ cũng gặp khó khăn nhưng 100 năm kế tiếp sẽ càng ngày càng hoàn thiện hơn. Bởi phát minh con người là vô giới hạn, họ phải sáng tạo không ngừng để tìm ra cái mới.
Rất đáng buồn là những kẻ sống trong xã hội tự do tư tưởng của nước Mỹ nhưng lại nghi ngờ những giá trị của tư tưởng. Những bộ óc vĩ đại của người Do Thái đã đi trước con người hàng trăm năm . Vậy nên họ nghi ngờ tư tưởng của Marx cũng giống như đã nghi ngờ thuyết tương đối của Einstein.
Những con chim bị thương một lần bởi những kẻ mạo danh cộng sản bây giờ sợ cả những cành cây cong. Cứ hễ ai nói đến hai chữ "cộng sản" "thiên đường cộng sản" là họ dị ứng ,giãy nảy lên. Họ không hề biết đây chỉ là một tư tưởng triết học đã bị làm hoen ố bởi bọn độc tài. Một ý tưởng hoàn toàn khả thi.

AI LÀM CHO CHỦ NGHĨA TƯ BẢN GIÃY HOÀI KHÔNG CHẾT ?

Trong bài viết : Sự tan rã tất yếu của một thể chế chính trị chuyên chế" đăng trên Dân Luận cách đây 5 năm tôi có nhận định :
Chủ nghĩa tư bản hiện tại đang giãy hoài không chết bởi đã biết mở con đường hòa bình và đa nguyên cho người dân thay đổi cả thể chế kinh tế lẫn chính trị, cả lập pháp, hành pháp và tư pháp. Chủ nghĩa xã hội đang không giãy cũng chết bởi chỉ biết có con đường vũ lực và đơn nguyên, để người dân phải chấp nhận và thuần phục những định chế “toàn năng” mặc nhiên và những quyết định “lịch sử” sẵn có.
Ai làm cho "chủ nghĩa tư bản giãy hoài không chết"? Chính là Karl Marx.
Thế kỷ 19 phong trào tư tưởng của chủ nghĩa xã hội lan rộng ở châu Âu. Chính Marx đã dùng học thuyết "chủ nghĩa cộng sản khoa học" và "Tuyên ngôn đảng cộng sản" để khiến chủ nghĩa tư bản soi rọi lại mình.
Bởi cái mà Marx phê phán chính là "chủ nghĩa tư bản hoang dã" chứ không phải chủ nghĩa tư bản hoàn chỉnh như hiện nay.Tư tưởng của Marx hoàn toàn đúng khi áp dụng cho việc chống lại "chủ nghĩa tư bản hoang dã" đang được tạo ra bởi bọn "tư bản đỏ " tại Việt Nam. Và những ai chống Marx tức là thừa nhận những quyền tư hữu do ăn cướp , bóc lột công nhân và nhân dân lao động mà có của bọn tư bản mạo danh cộng sản. Và như thế kẻ tội đồ không phải là Marx mà là chính những kẻ này.
Nếu những người thuộc chủ nghĩa tu bản ngày xưa cũng cực đoan, cũng mạ lị lôi lý lịch của Marx ra chửi, cũng xem Marx như là tên diệt chủng như những kẻ chống cộng mất trí hiện nay, thì họ đã vứt chủ nghĩa Marx vào sọt rác không thèm chú ý tới. Và như thế họ sẽ không tìm cách tạo ra nhà nước phúc lợi, thay đổi thể chế chính trị từ độc đảng,đơn nguyên thành đa đảng, đa nguyên, cho công nhân có những quyền tự do như biểu tình, đình công, thành lập các nghiệp đoàn , các tổ chức xã hội dân chủ, quy định mức lương tối thiểu, giờ làm việc tối đa, đánh thuế lũy tiến vào tài sản của giới chủ...
Cho nên Marx đã làm cho CNTB hoang dã trở thành không còn hoang dã nữa và tạo ra những thiết chế mà chính những kẻ chống cộng cực đoan giờ đây đang thụ hưởng.
Trong khi đó những kẻ này do nhận thức nói là "chống cộng" nhưng thực chất là đang bảo vệ cho chế độ cộng sản tại Việt Nam. Bởi lẻ cộng sản dỏm này đang biến thành một chủ nghĩa tư bản như chính cái chủ nghĩa mà ngày xưa Marx đã chống.

CHỬI NHẦM

Trước Thủ Thiêm là Cồn Dầu (Đà Nẵng), Tiên Lãng (Hải Phòng), Dương Nội, Đồng Tâm (Hà Nội), Văn Giang (Hưng Yên), Vụ Bản (Nam Định)... tất cả đang là những nạn nhân của một chủ nghĩa tư bản hoang dã kiểu mới.
Đất đai đang bị chiếm hữu để làm giàu cho một tầng lớp "tư sản đỏ" đang ngóc đầu dậy , lợi dụng hiến pháp, luật pháp để chiếm đoạt quyền tư hữu này sang tay một quyền tư hữu khác.
Nhưng nực cười là dân trí Việt Nam đang chửi một nhà tư tưởng của 200 năm trước khi ông ta kêu gọi xóa bỏ quyền tư hữu của những nhà tư bản này bằng biểu tình, đình công và cả bạo lực nếu thấy cần thiết.
Bởi ông ta khẳng định rằng nói hiến pháp, luật pháp với bọn này là vô ích vì hiến pháp và luật pháp đang ở trong tay chúng.
Nhưng điều buồn cười nhất là đám đông u mê đang lầm tưởng rằng ông ta yêu cầu xóa bỏ quyền tư hữu của những nhà tư sản chân chính nên không ngừng thóa mạ ông dù ông được chôn ở nghĩa trang dành cho các danh nhân thế giới : Highgate, London.
Ôi dân trí Việt Nam.

10 CÁI THỦ THIÊM NỮA VẪN RỨA.

Dân Việt Nam là thế"kim chích tới mình thì mới biết đau". Bây giờ có lên mạng viết cả 100 bài phân tích thể chế chính trị, chỉ ra nguyên nhân của những bất công xã hội , con đường nào để giải quyết tận gốc thì người ta nghe để mà biết thế thôi. Rồi mọi chuyện cũng như "nước đổ lá khoai".Có nói gì họ cũng sẽ bảo " giỏi thì về đây mà làm đi".
Tại sao hết Tiên Lãng đến Long An rồi Cồn Dầu , Dương Nội, Vụ Bản, Đồng Tâm... người dân Việt Nam vẫn chẳng rút được kinh nghiệm, vẫn vác đơn đi kiện ?
Dân "thiểu năng"như lời cụ Tản Đà nói không chấp nhưng còn trí thức để đâu. Một dân tộc bị đè đầu bởi một chính quyền tàn bạo , ngu dốt là trách nhiệm của tầng lớp trí thức. Không thể đổ là vì chúng có súng , có còng, có quyền lực. Nếu như vì tàn bạo mà có thể làm càn thì thế giới này đã chìm đắm trong ách nô lệ của độc tài chứ không thể có đến 112 nước "thà chết vinh hơn sống nhục".
Cho nên nói chữ "hèn" và "dốt" là đúng vì ngày xưa từng nghe lời cộng sản khủng bố , đặt mìn, đánh lén ...để phá hoại nền dân chủ VNCH thì không thấy đổ thừa. Ngày xưa từng "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản" thì ngày nay con cháu trả báo.
Năm ngoái chuyện Đồng Tâm dậy sóng cư dân mạng. Nhưng chỉ một màn hề ảo thuật của chủ tịch Hà nội Nguyễn Đức Chung dân Đồng Tâm mắc câu để rồi sau đó bị lừa nhốt từ dân đến cán bộ xã. Trước đó là các vụ đàn áp ở Thái Bình năm 1997. Bao giờ dân Việt nam mới khôn ra để đoàn kết cùng nhau giải quyết tận gốc vấn nạn?
Có lẻ không bao giờ khi trí thức là đầu tàu mọi cuộc cách mạng lại hèn nhát trốn vào những vỏ ốc và dùng chủ nghĩa AQ, phép thắng lợi tinh thần để biện minh cho sự "ngậm miệng ăn tiền". Mọi sự chỉ là mới bắt đầu. Sau khi Trung Quốc chính thức tiếp quản Việt Nam theo hiệp ước bí mật Thành Đô mọi chuyện sẽ còn tồi tệ hơn. Lúc đó dân Trung Quốc sẽ tác động đến các chính sách của chính quyền bù nhìn để cướp đất trắng trợn hơn.
Suy cho cùng cái gì cũng có giá của nó. Hèn nhát có giá của hèn nhát, bất khuất có giá của bất khuất. Chỉ là tội nghiệp cho những thế hệ sau đã phải đầu thai nhầm dân tộc.Nhưng biết đâu cũng là do quả báo từ kiếp trước của chúng.

HAI CÁCH GIẢI THÍCH CỦA CON NGƯỜI VỀ TÀI SẢN.

Con người từ xa xưa đã đưa ra các quan điểm giải thích khác nhau về thế giới. Các quan điểm đó người ta gọi là triết học. Triết học là một phạm trù của tư tưởng có cả giải thích đúng và có cả cách giải thích sai. Đó chỉ là suy nghĩ chứ không hề là một tội ác.
Bên cạnh cách giải thích duy tâm và duy vật con người còn đưa ra cách giải thích về quyền sở hữu tài sản. Có người muốn tài sản nên gộp chung , có người khuyên nên để riêng ra. Từ đó hình thành nên hai luồng tư tưởng đó là chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cá nhân.
Ngay từ xa xưa con người đã có lòng tham muốn chiếm tài sản làm của riêng. Xã hội loài người trải qua thời chiếm hữu nô lệ và phong kiến tài sản thường rơi vào tay chủ nô và vua chúa. Khi tranh đoạt quyền lực giành chiến thắng vua chúa thường xem tài sản trong thiên hạ kể cả người dân là của mình. Như thế là bất công bởi vì ngai vàng của vua chúa thường được xây nên bởi xương máu người dân. Trong khi người dân sống nghèo khổ thì vua chúa lại xa hoa phung phí. Bởi vậy từ thế kỷ 15,16 chủ nghĩa cộng sản hay nói cách khác tư tưởng gộp chung tài sản đã manh nha xuất hiện trong lòng chế độ phong kiến. Nhưng chỉ đến cuối thế kỷ 18 mới có người đặt cơ sở đầu tiên cho chủ nghĩa này. Người đó là nhà văn và cũng là nhà triết học người Pháp Victor d'Hupay.
Nói như thế để thấy rằng cộng sản nguyên thủy không phải là độc tài , tàn bạo , diệt chủng như những người chống cộng cực đoan nghĩ. Nó chỉ là tư tưởng làm sao lấy tài sản của chủ nô, vua chúa đem chia cho dân nghèo. Và học thuyết của Marx ra đời vào giữa thế kỷ 19 nhằm làm cơ sở lý luận cho tư tưởng này.Chính do nền tảng tư tưởng này nên xuất hiện trào lưu chủ nghĩa xã hội, dùng quyền lực của nhà nướpc để tạo ra quỹ phúc lợi nhằm giúp dân nghèo lúc khó khăn. Vì vậy nhà nước phúc lợi ra đời. Người tạo ra nhà nước phúc lợi không phải là Marx nhưng ảnh hưởng từ cách giải thích thế giới của Marx. Do đó ta có thể nói triết học là căn bản để mở đường cho các chủ thuyết nhằm thay đổi xã hội tốt hơn.
Nhưng những người có quan điểm chống lại chủ nghĩa Marx lại cho rằng nên để tài sản tập trung vào người có tài, có chí cầu tiến. Bởi đó là động lực của sáng tạo. Chỉ có tham vọng làm giàu , sống hơn người khác mới khiến thế giới này tiến bộ hơn. Từ quan niệm này chủ nghĩa cá nhân ra đời để đối lập với chủ nghĩa xã hội.
Tuy nhiên chế độ dân chủ , đa nguyên hình thành sau tư tưởng của Marx lại cho rằng cả hai đều cực đoan. Cực đoan là gì ? Đoan là một đoạn thẳng, cực là nằm ở hai đầu. Cả hai đều dẫn đến một là triệt tiêu sáng tạo hai là tạo ra sự bất công, bất bình đẳng. Cho nên họ trộn chung lại với nhau , hình thành nên một chế độ đại nghị đa nguyên, nhiều quan điểm và có hai đảng đối lập thay nhau nắm quyền trong thời hạn 4 hoặc 8 năm để có khi là cái chung thắng thế , có lúc lại là cái riêng thắng thế.
Như vậy chủ nghĩa Marx về cái chung là không sai. Chỉ là người áp dụng chủ thuyết của ông cố tình làm cho nó sai.
Ví dụ :
- Ông bảo tước quyền tư hữu : nhưng đó là quyền tư hữu của nhà tư bản không lao động, ăn bám , cướp đoạt mà có chứ ông không bảo tước quyền tư hữu của nhà tư bản lao động, đi lên từ tay trắng, suy nghĩ nát óc mới tạo ra tài sản. Nhưng những kẻ độc tài áp dụng tư tưởng này lại đem ý tưởng của ông để tước quyền tư hữu của những người được thừa kế ruộng đất do cha mẹ ông bà để lại hay các ông chủ đổ mồ hôi sôi nước mắt mới tạo dựng được sự nghiệp. Do vậy chúng sanh quay qua chửi Marx, kỳ thực Marx muốn tước quyền tư hữu của bọn giả danh cộng sản đang cướp đất của nhân dân như ở Tiên Lãng, Đồng Tâm, Long An, Thủ Thiêm hiện nay . Vì chúng cũng là bọn tư sản ăn bám,không lao động mà có tài sản.
Do vậy dân Việt Nam chống cộng sản ít khi vận dụng cái đầu của mình để hiểu. Đó là tư tưởng "mèo trắng , mèo đen không cần biết chỉ cần bắt được chuột" hay có thể nói cách khác" cộng sản hay trừ sản không cần biết chỉ cần đem lại tài sản cho dân nghèo"
Chính những quan điểm xơ cứng này sẽ làm đất nước rơi vào cực đoan của cánh hữu mà đỉnh cao là sẽ tạo ra một chủ nghĩa phát xít nhằm thay thế chủ nghĩa cộng sản. Do đó cái gì cũng phải nằm ở đoạn giữa không nên ở hai đầu.