Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

KHÔNG THỂ BẮT MỘT CHẾ ĐỘ TÔN TRỌNG QUYỀN CỦA NGƯỜI MUỐN LẬT ĐỔ NÓ.

Ngẫm đi ngẫm lại thấy đường lối của phe "chống cộng thiên tả" khó khả thi khi cứ dựa vào châu Âu, Mỹ để kêu gọi nhân quyền cho Việt Nam. Người ta không làm thì quay sang chửi bôi nhọ.
Luận về logic học thì không một tên cướp nào lại chấp nhận quyền của người dùng dao đâm chết nó cả. Vì lo sợ sẽ bị giết nên tên cướp sẽ tìm mọi cách để tước cái quyền này của người cầm dao.
Anh đấu tranh dân chủ, hoạt động xã hội là để vận động nhân dân và mục đích cuối cùng là để thay đổi thể chế chính trị, tước bỏ địa vị thống trị của một chế độ độc tài. Điều này giống như anh đang cầm dao và nói với tên cướp rằng " Tao sắp đâm mày đấy".
Vì vậy nhân quyền tức quyền cầm dao của anh chỉ có thể nói với chính quyền các nước dân chủ không thể nói với chính quyền các nước độc tài. Bởi lẻ ở các nước dân chủ họ cho phép và chấp anh lật đổ chính quyền. Vì chính quyền của họ là của nhân dân , do nhân dân bầu nên. Anh có lật đổ chính quyền này thì sẽ có chính quyền khác.
Trong khi đó ở các nước độc tài, chính quyền là của một đảng phái. Anh xúi dân đứng lên lật đổ chúng thì chúng còn đâu quyền lực để tham nhũng, để ăn trên ngồi trốc ?Do đó chúng không bắt anh mới là lạ. Khi bắt anh thì anh lại hô lên là chúng vi phạm nhân quyền. Nếu như vậy thì anh đã thừa nhận là chỉ hoạt động khơi khơi không làm tổn hại đến chính quyền này ? Như vậy anh lại phạm phải một mâu thuẫn khác. Một chính quyền của riêng một cá nhân, một đảng phái sẽ luôn vi phạm quyền con người . Anh không tiêu diệt tận cái gốc thì anh hoạt động vì quyền con người là vô ích. Điều này cũng giống như việc anh không diệt cái cơ chế sinh ra sự vi phạm nhân quyền thì nó vẫn còn mãi.
Do vậy nhân quyền không thể tách rời khỏi dân chủ và chỉ có dân chủ mới có nhân quyền. Trong một trại súc vật chỉ có quyền của con vật chứ không thể có quyền của con người. Muốn có nhân quyền phải giải phóng cái lồng để nhốt các con vật, giải phóng cái nhà tù lớn.
Cho nên điều này các nước lớn sẽ không thể giúp anh. Bởi vì lúc đó họ sẽ khiến anh ra công khai và biến anh thành một món hàng mà chúng muốn bắt lúc nào cũng được để trao đổi. Và các chính khách lợi dụng nhân quyền để đàm phán với các nước độc tài cũng chỉ là để tạo tên tuổi trên con đường tranh cử vào các vị trí dân bầu trong các xã hội dân chủ mà thôi.
Kết luận : Con đường thông qua chính sách các nước lớn để buộc chính quyền cộng sản tôn trọng nhân quyền là một cái vòng tròn luẩn quẩn" bắt-thả, thả-bắt". Muốn cầm dao đâm chết tên cướp phải lui vào hoạt động bí mật để vận động nhân dân.
Không một tên cướp nào lại cho anh cái quyền để anh đâm chết nó cả. Trừ phi anh là đồ giả.

TẠI SAO NƯỚC MỸ LUÔN DẪN ĐẦU THẾ GIỚI ?

Bởi vì cứ 4 hoặc 8 năm họ lại có một lần dọn nhà mới, tống tiễn những cái cũ, lạc hậu, bảo thủ để thử nghiệm những sáng kiến mới cải cách mới một cách mạnh dạn. Họ bất chấp những kẻ đối lập đang ra sức công kích bôi nhọ và một lòng hướng tới tương lai với niềm tin vào sự thay đổi và chỉ có thay đổi mới đem lại sức sống.
Nhìn sang các nước độc tài như Việt Nam và Trung Quốc, hai cái đại hội đảng cũng chỉ để giới thiệu lại một đảng cầm quyền già nua với những khuôn mặt thiếu sinh khí. Đại hội chỉ nặng mùi tuyên truyền lên dây cót tinh thần một cách sáo rỗng. Đó là niềm tin một cách giáo điều rằng đảng cộng sản sẽ thay đổi với những con người cũ, tư tưởng cũ. Thực chất nó đã được chứng minh trong bao nhiêu năm qua đó chỉ là những lời nói láo. Trung Quốc khó mà cất cánh với một cơ chế không có đối lập, chỉ trích hàng ngày nhằm thúc đẩy sự cải tiến. Và luận điểm cho rằng họ có thể thống trị thế giới này chỉ có dân Hán mới tin.
Nhìn sang Nga với Putin bám rất chắc vào quyền lực, ngay cả Đức bà Merkel dễ dàng thắng nhiệm kỳ thứ tư nhưng nỗ lực thành lập chính phủ liên minh 3 bên nhằm đảm bảo nhiệm kỳ đã gặp trở lực lớn khi một bên bất ngờ “bỏ cuộc chơi”.Chứng tỏ châu Âu cũng đang rơi vào trì trệ khi bà Merkel chưa có đối thủ xứng tầm và cũng không thể thành lập một liên minh mới để cải tổ.
Cái mới chỉ đến từ những con người mới , tư duy mới trong thời đại cạnh tranh toàn cầu gay gắt. Dù mới chỉ bước vào vạch xuất phát nhưng nước Mỹ đã cho thấy họ có thể bỏ xa phần còn lại trong cuộc đua dài hơi này. Bởi lẻ họ có một cơ chế dám nghĩ, dám làm

NGÀY XƯA CÓ MỘT BỌN "KHỐ RÁCH ÁO ÔM" HUÊNH HOANG RA ĐI LÀM "KÁCH MỆNH" LÀ ĐỂ XÓA BỎ CHẾ ĐỘ NGƯỜI BÓC LỘT NGƯỜI.

SAU 72 NĂM CHÚNG CŨNG HUYÊNH HOANG KHÔNG KÉM KHI TRƯNG RA THÀNH QUẢ CỦA VIỆC "CẮT MẠNG" : MỘT ĐÁM CƯỚI ĐẾN 15 NGÀY ĐÊM VÀ THUÊ ĐẾN 30 "THỢ HÁT" : VINH QUANG ĐẾN THẾ LÀ CÙNG.
Chúng không hề biết đến nhục nhã khi trưng ra sự bất bình đẳng trong thu nhập bình quân xã hội: Bên cạnh là hàng ngàn , hàng chục ngàn quán cơm từ thiện, hàng triệu người dân đói khổ, mất đất mất nhà, hàng ngàn ngôi trường ngập nước, rách nát , hàng trăm cây cầu treo chênh vênh thì vẫn còn có kẻ trưng ra việc trở thành tỷ phú thế giới với tài sản hơn cả tổng thống Mỹ hoặc những đám cưới mà công tử Bạc Liêu cũng phải chạy "mất dép".
Khoe trương sự giàu có để làm gì khi thu nhập GDP bình quân đầu người chỉ bằng các nước nghèo đói châu Phi, thua xa cả Lào, Campuchia. Đây không thể là bộ mặt xã hội Việt Nam.
Các tỷ phú Mỹ giàu gấp hàng chục lần thế nhưng họ đã bị hình thức thuế "lũy tiến" lấy mất 1/4 tài sản hàng năm cho phúc lợi xã hội. Và vì thế họ chỉ khoe mình đã đóng góp được cho quỹ này , quỹ nọ bao nhiêu tiền. Không ai dại dột đi khoe kiểu "trọc phú""trưởng giả học làm sang" như thế để Sở thuế dòm ngó.
Và báo chí Việt Nam, một nền báo chí vô liêm sỉ giờ đây chuyển qua làm việc quảng cáo không công cho các tên"khố rách áo ôm" gặp thời. Các báo lớn có riêng cả một trang để người giàu và nghệ sĩ khoe của. Mục đích là để định hướng lớp trẻ lao vào hôn giày đại gia để có thể làm được một đám cưới rình rang như vậy.
Nhưng những người trẻ có suy nghĩ ,họ sẽ đặt lại câu hỏi :" Tại sao và vì đâu có hiện tượng " Kẻ ăn không hết , người lần không ra?" . Chẳng phải do số phận hay do tài năng mà chính là do đất nước này đã để cho một bè lũ thiểu năng lãnh đạo. Chính cơ chế một đảng với bất công, tham nhũng, điều hành kinh tế lỏng lẻo đã khiến của cải phân chia không đều. Và cho dù có dùng "từ thiện" để khỏa lấp cả xã hội này cũng không thể xóa nhòa những mâu thuẫn nội tại đang âm ỉ trong lòng nó.
Sớm muộn rồi người dân cũng phải đứng lên để xóa bỏ bất công nhằm tạo ra một thể chế chính trị công bằng, khoa học khiến người giàu chỉ có trong một cường quốc giàu mạnh. Không thể có các tỷ phú đô la khi đất nước đang ở mức xếp hạng tận cùng của thế giới về thu nhập bình quân.

MẶC ĐỊNH HAI CHỮ "VIỆT KIỀU"

Không biết tự bao giờ ,hai chữ "Việt Kiều" đã được mặc định là phải hơn người trong nước của dân Việt. Đã Việt Kiều là phải xài sang, phải vung tiền như nước, phải phóng khoáng không ky bo, tính toán?... Và Việt Kiều khi về nước là phải mặc nhiên để dân trong nước chém, chặt, vặt lông, bóc lột mà không được kêu la. Nếu kêu la là thứ Việt Kiều dổm, Việt Kiều thua xa Việt gian, Việt Cộng...
Tại sao dân Việt trong nước sau năm 1975 lại tự hạ thấp mình như thế? Những người ra nước ngoài sống trước năm 1975 khi về nước họ cũng được đối đãi bình thường. Không ai bắt một anh chàng vừa định cư ở Anh, Pháp, Mỹ khi về nước là phải quà cáp, đi ăn uống là phải bao trả tiền hết tất cả. Anh cũng được đối xử bình đẳng như người đang định cư trong nước. Và không ai trầm trồ khi thấy nước da, đầu tóc cách ăn mặc, tiêu tiền của anh khi anh bước chân ra đường.
Bởi lẻ vị thế của VNCH lúc ấy đang rất lớn. Công dân của VNCH không thua kém bất kỳ một quốc gia nào khác. Vậy cho nên dù anh lấy được quốc tịch các nước lớn ở phương Tây thì với dân Sài Gòn anh cũng chẳng là xi nhê gì .
Thế nhưng nhờ ơn Đảng và bác, sau khi cưỡng chiếm miền Nam và tuyên bố nhiều người nước ngoài "sau một đêm ngủ thức dậy bỗng mơ mình trở thành người Việt Nam" thì vị thế của Việt Kiều ở bên ngoài xã hội lại tăng một cách chóng mặt. Từ "Việt Kiều" là chỉ để định danh những người sống bên ngoài lãnh thổ Việt Nam. Và như thế những người sống ở ngay tại Campuchia cũng trở nên có giá hơn hẳn người Việt Nam. Việt Kiều dù sang Mỹ sống bằng nghề đụng xe ăn bảo hiểm, sống bằng trợ cấp thất nghiệp, Welfare, Food stamp... về nước cũng bỗng chốc trở nên chảnh chọe như ông bà hoàng. Nếu không chảnh thì sẽ bị khinh vì đã lỡ mang danh không phải là người sống tại Việt Nam.
Một đất nước lại đi vinh danh những người tha hương mà không hề vinh danh mình là một đất nước có vấn đề. Cho dù sự vinh danh đó là để moi móc, bóc lột những đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi nước mắt của những người phải bỏ nước ra đi thì đó cũng là một sự gian lận và tự ti quá đáng. Chắc chắn rằng với người Nhật, Hàn sống ở Mỹ địa vị của họ cũng không cao hơn người trong nước bao nhiêu. Và chẳng ai dành cho Hàn Kiều, Nhật Kiều bất cứ cái luật không thành văn nào cả.
Đó chẳng qua là dưới chế độ cộng sản, người có quốc tich Việt Nam đã bị bóc lột đến tận cùng và họ chẳng có gì để tự hào. Họ tự ti đến nỗi không coi mình là cùng đẳng cấp với bà con mình ở nước ngoài. Chỉ thỉnh thoảng là có một số kẻ nhờ vào cơ chế tham nhũng, bất công nên ngoi lên được và quay trở lại "dằn mặt" Việt Kiều bằng những tờ giấy bạc hôi mùi "quyền lực", ma giáo. Rất ít ai dùng đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi, nước mắt thật sự để thể hiện đẳng cấp.
Vậy nên không dưng Việt Kiều lại được nâng giá. Và bây giờ dẫu họ có thua về tiền với Việt gian bán nước thì họ vẫn được trọng vọng vì đồng tiền mà họ kiếm được không hề dơ.
Ba năm nữa dưới thân phận một nước nô lệ, đồng hóa và diệt chủng có lẻ vị thế của Việt Kiều còn cao hơn nữa. Bởi lẻ ngay cả Campuchia cũng đã dự định xây dựng một bức tường để ngăn chặn con đường trở thành Việt Kiều của dân Việt .Ôi còn đâu uy thế công dân nước Việt của tôi ?

NHỮNG NGÔI SAO TRÊN BẦU TRỜI "ĐẤU TRANH DÂN CHỦ"

Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh sẽ được xử phúc thẩm vào ngày 30 tháng 11.Tòa án cấp côi ở Đà Nẵng sẽ vào xử tại Tòa án nhân dân cấp côi Tỉnh Khánh Hòa.” Luật sư Võ An Đôn do đề nghị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh kháng cáo và có những " bài viết, phát ngôn, trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài mang tính bịa đặt, nói xấu luật sư, các cơ quan tố tụng, Đảng, Nhà nước Việt Nam nhằm mục đích kích động, tuyên truyền, xuyên tạc, không đúng sự thật, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của Đảng, Nhà nước, các cơ quan tiến hành tố tụng và luật sư Việt Nam."(Báo Tuổi Già) nên bị xóa tên khỏi danh sách luật sư đoàn tỉnh Phú Yên.
Như vậy nhà nước CHXHCN Việt Nam đã ngang nhiên nhổ toẹt vào một nền pháp trị. Bởi lẻ trên thế giới không có một nền tư pháp nào lại đi tước quyền hành nghề của luật sư vì quyền "tự do ngôn luận". Như vậy không cần đợi đến khi phiên tòa chính thức diễn ra chúng mới đuổi một lúc 5 luật sư ra ngoài như các phiên xử trước đây, lần này chúng "bịt mồm" luật sư trước khi xử.
Điều này chỉ là để khẳng định thêm cho những ai còn ảo tưởng rằng Việt Nam có hiến pháp và luật pháp. Nó cũng làm sáng mắt cho những kẻ nghĩ rằng luật sư là một nghề dưới chế độ độc tài.
Thế nhưng tại sao phong trào đấu tranh dân chủ lại cứ loay hoay mãi trong một lối mòn bế tắc, không có lối ra mãi như vậy. Từ vụ án của Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long đến nay đã 10 năm. Khi bản thân Lê Công Định là một luật sư mà không tự bào chữa trước tòa chỉ đọc bản nhận tội và xin được khoan hồng thì có thể thấy rằng tòa án mở ra là nhằm để tù chính trị nhận tội. Không còn mục đích nào khác. Vậy nhưng đội ngũ luật sư vẫn hăng hái lao vào, xung phong vào cãi, biện hộ để rồi bó tay, bất lực và thở dài ngao ngán.
Đó là vì thâm tâm họ vẫn nghĩ rằng chế độ này có thể thay đổi, cải tiến bằng việc gây áp lực từ các tổ chức Human Rights, Tổ chức phóng viên không biên giới, từ quốc hội các nước châu Âu, Mỹ...Họ ngây thơ nghĩ rằng nhân quyền có thể đến vì Việt Nam buộc phải tôn trọng nó trên con đường hội nhập với quốc tế. Để rồi qua các vụ án của Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trương Duy Nhất, Đinh Đăng Định, Nguyễn Đình Ngọc...tất cả chỉ cho thấy những màn diễn hài nơi chốn pháp đình. Các bị cáo bị lạm dụng bởi lệnh tạm giam quá quy định, tức là bị giam trước khi có phán quyết của tòa án, bị cách ly khi xử, luật sư bị đuổi ra ngoài...Những án tù tùy tiện, vượt khung... Những lúc đó các tổ chức quốc tế chỉ gióng lên hai tiếng "quan ngại" rồi thôi.
Và các vụ án không còn xét đến yếu tố pháp lý, chỉ xét đến mục đích trao đổi với phía Mỹ sao cho có lợi nhất trong chính sách thương mại, mậu dịch... Tù chính trị trở thành như các ngôi sao ca nhạc. Ngôi sao nào có nhiều tổ chức hội đoàn chống cộng phía sau thì trở nên nổi tiếng, báo chí lề trái nhắc suốt ngày. Nhân vật nào bị ghét trên mạng xã hội , sống ẩn dật bên ngoài thì khi bị bắt rất ít khi được quan tâm và thời gian tạm giam cũng kéo dài bất tận, chẳng biết sống chết ra sao.
Nguyên nhân tất cả cũng là vì các nhà đấu tranh dân chủ không xác định được câu nói bất hủ của Yeltsin : " Cộng sản chỉ có thể thay thế không thể thay đổi". Nếu họ xác định tâm thế này họ không còn cần đến các tổ chức nhân quyền quốc tế, không ảo tưởng là chế độ cộng sản sẽ tôn trọng nhân quyền. Từ đó họ sẽ chỉ chú tâm vào việc vận động nhân dân một cách bí mật, không dại dột"Lạy ông con ở bụi này". Một khi đã sa vào tay giặc vấn đề duy nhất là giữ vững khí tiết, không cần tới luật sư mà chỉ dùng tới tự biện hộ, không ảo tưởng là cộng sản sẽ giảm án cho mình ở các màn kịch tư pháp mà chỉ chú ý biến tòa án thành nơi thể hiện khí phách để làm gương, khơi gợi ý chí đấu tranh của nhân dân.Chỉ có như vậy họ mới làm cộng sản khiếp sợ và các vở diễn không kéo dài từ năm này qua năm khác để rồi ngày càng nhạt nhẻo hơn.
Chúng ta rất khâm phục và thông cảm với hoàn cảnh của những người bất đồng chính kiến với chế độ độc tài. Chúng ta hiểu những gian lao,khổ ải mà họ đã trải qua nhưng chúng ta cũng càng phải thông cảm hơn cho dân tộc này. Đời cha im lặng , đời con không thể cúi đầu. Dân tộc này không thể suốt đời , suốt kiếp cam chịu việc xem hát, diễn hài. Cần phải có một thể chế tam quyền phân lập, một chế độ tư pháp độc lập và quyền con người thực sự. Những cái đó không ai cho không chúng ta cả mà chúng ta phải giành lấy , trả giá bằng sự hy sinh. Nếu chúng ta trông chờ vào người khác mà không chấp nhận đánh đổi thì muôn đời chúng ta vẫn cứ bị chế độ này xem như những con vật để chúng có thể đưa đến lò sát sinh bất cứ khi nào.

KINH TẾ MỘT NƯỚC CẦN PHẢI LÀM GÌ ĐỂ PHÁT TRIỂN ?>

Kinh tế một nước muốn phát triển chỉ cần dựa vào các quy luật sau đây :
- Tăng năng suất lao động : ví dụ nông nghiệp nước Mỹ 1 người nông dân Mỹ làm bằng 300 nông dân Việt nam. Vì có máy móc và KHKT hổ trợ.Vậy nên chỉ 0,9% dân số nước Mỹ nhưng làm ra 50% sản lượng nông nghiệp toàn cầu.
- Công nhân phải đem sức lao động làm ra các giá trị thặng dư cho các doanh nghiệp nội. Người dân dùng các sản phẩm nội địa để kích thích doanh nghiệp nội phát triển. Khi doanh nghiệp nội giàu có chính phủ dùng hình thức đánh thuế lũy tiến để lấy 1/4 giá trị thặng dư đó tạo phúc lợi cho công nhân và người nghèo.
- Không bán tài nguyên thiên nhiên dưới dạng thô để ăn vì tài nguyên chưa qua chế biến sẽ có giá rất rẻ. Phải đầu tư KHKT và chất xám để tạo ra các thương hiệu uy tín toàn cầu. Sản phẩm mang thương hiệu lớn sẽ có giá rất cao . Ví dụ iphone chỉ là một cục sắt nhưng khi đầu tư chất xám , KHKT và thương hiệu nó biến thành một cục vàng. Trong khi VN bán vàng( rừng, bauxite, quặng sắt,khoáng sản ...) để ăn thì Mỹ lại tạo ra vàng bán mãi không hết. Còn tài nguyên thật để dành cho các thế hệ sau.
- Không bán bất động sản và sức lao động cho nước ngoài trái lại càng phải đầu tư ở nước ngoài để dùng đất đai và sức lao động nước người tạo ra lợi nhuận. Sau đó đem lợi nhuận đó về cho dân nước mình hưởng (qua hình thức thuế lũy tiến) còn việc chất thải,ô nhiễm môi trường do nhà máy thải ra thực hiện theo pháp luật nước sở tại, dân mình không ảnh hưởng.
Tiếc rằng chính quyền CSVN lại làm ngược lại các quy luật kinh tế của thế giới.

MẠNG XÃ HỘI LÀ CÁI NHÀ TÙ NHỐT PHONG TRÀO PHẢN KHÁNG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VÀO TƯ THẾ "ĐỐI LẬP CUỘI".

Không ai có thể phủ nhận chức năng khai phá nhận thức, cập nhật thông tin và tiếp cận các vấn đề thời sự nóng bỏng của xã hội một cách nhanh nhất của mạng xã hội. Nếu như trước kia, mỗi sáng mai thức dậy hầu hết mọi người phải bật đài, mua báo rồi vừa ăn sáng vừa cập nhật tin tức thì nay chỉ cần mở mắt, bật chiếc điện thoại hoặc máy tính vào mạng lướt qua một vòng là có thể nắm được những tin tức chính trong ngày. Nếu có thời gian đọc những STT phân tích sâu hơn và các comment bên dưới là có thể nắm bản chất vấn đề mà không sợ bị báo chí lề phải cho leo cây.
Nhiều người cho rằng với những chức năng và tiện ích như vậy mạng xã hội là kẻ thù của mọi chế độ độc tài. Bởi người dân không còn bị bưng bít thông tin và có thể một ngày nào đó ào ạt xuống đường để bất tuân dân sự,lật nhào cuốn phăng mọi rào cản độc tài để thiết lập nên các nền dân chủ...
Nghĩ như vậy là họ đã lầm.
Vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn. Thật ra các chế độ độc tài lại cao tay hơn là họ nghĩ, chúng dùng chính mạng xã hội với đội ngũ Dư luận viên, dân chủ cuội và cả hệ thống thông tin lề phải để nhốt lại ý chí phản kháng của người dân, khiến cho họ nảy sinh nhiều ảo tưởng để rồi suốt ngày chỉ quanh quẩn trên mạng chứ không hề bước xuống đường để vận động nhân dân làm cách mạng.
- Thứ nhất: chế độ làm mọi cách để cư dân mạng tin vào chủ nghĩa AQ, phép thắng lợi tinh thần. Đa số hầu như đều tin rằng các bài viết của mình có thể làm cho chính quyền run sợ, các bộ máy công an bảo vệ chính quyền khiếp đảm, khiến bất công xã hội giảm đi và luật pháp công bằng hơn.
Bởi lẻ trong nhiều trường hợp chế độ độc tài "giả vờ" khiếp sợ trước dư luận chẳng hạn như chuyện chặt cây xanh, lấp sông Đồng Nai, ngưng thi hành án tử hình oan một bị cáo nào đó trước áp lực dư luận. Thêm vào các bài viết ca ngợi chiến thắng của một số facebooker có tên tuổi,khiến dân mạng ngất ngây rằng mình đã chiến thắng độc tài, làm chúng phải thay đổi chính sách,không dám xử oan sai... Nhưng các con cáo già nắm quyền thừa biết rằng nếu không giả thua một vài vụ và cứ thắng hoài thì đám cừu non trên mạng sẽ không còn bám máy tính nữa mà sẽ xuống đường để biểu tình, bất tuân dân sự. Vì vậy chúng sẽ chọn những vụ việc không mang tầm quan trọng đến an nguy chế độ để tạo ra phép thắng lợi tinh thần cho các tay phím.Từ chiến thắng này dân mạng càng tin tưởng hơn vào công cuộc kháng chiến trường kỳ trên mạng, kiên quyết thà chết bám mạng không thôi.
- Thứ hai : chính quyền nắm hầu hết các diễn biến ,tâm lý của cư dân mạng nên biết rằng chủ nghĩa anh hùng bàn phím đã nhiễm quá sâu trong hầu hết các chiến sĩ anh hùng này. Nếu không có vấn đề khơi gợi thì không có việc làm cho các "bà Tám". Vì vậy thỉnh thoảng chính quyền phải tung ra những câu nói,phát biểu, chính sách ngu ngốc để dân mạng có việc làm. Điều này cũng giống như trong một bể cá nếu không thả mồi xuống thì đàn cá lấy gì để tranh nhau? Vậy nên "giả ngu" lẫn trong việc "ngu thật" cũng là phương pháp tạo ra một đấu trường ảo để dân mạng không lao vào chiến đấu trên "đấu trường thật" có thể gây an nguy cho chế độ. Vậy nên lâu dần thành quen, sáng nào các facebooker cũng có dịp thể hiện khí phách của mình trong việc tấn công một chính khách nào đó của chính quyền. Chửi bới,lăng mạ có thể làm họ hả giận và cũng có thể khiến họ nghĩ mình là anh hùng trong khi những kẻ bị họ chửi đang che miệng cười thầm. Vì chúng mới là những kẻ đang hưởng thụ những vật chất do quyền lực mang lại, những biệt thự, du thuyền, rượu ngon, gái đẹp...những thứ đáng ra để có được do tham nhũng phải bị trừng phạt bằng pháp luật thì chỉ bị trừng phạt bằng những tiếng chửi, lăng mạ trên mạng ảo. Những hình phạt chẳng làm rụng một cọng lông chân nào của chúng nhưng cũng có thể khiến những kẻ bị trị thấy an ủi phần nào khi được làm "ông chủ " ảo.
- Thứ ba: Mạng xã hội là nơi phơi bày hết tất cả các kế hoạch, dự định của phe đối lập. Nếu như trước kia công an phải cất công dùng tình báo, mật vụ để săn tìm phát hiện các tổ chức phản động âm mưu lật đổ chế độ một cách gian truân thì ngày nay chỉ cần hỏi công an mạng là đã biết ngay các nhân vật nào nổi bật chống chế độ, các tổ chức nào gây an nguy cho chính quyền. Và cũng thông qua việc dò tìm của các nick ảo công an có thể biết được kế hoạch biểu tình của bọn chống đối.Từ đó tổ chức ngăn chặn không mấy khó khăn. Vậy nên các lời kêu gọi biểu tình của các tổ chức tôn giáo nhân vụ cá chết bị dập tắt từ trong trứng nước.
- Thứ tư : Mạng xã hội là một thế giới có thể thỏa mãn đòi hỏi "dân chủ" của dân Việt Nam. Với một cái nick ảo và tung hoành trên mạng có thể chửi bất cứ người nào từ tổng bí thư ,thủ tướng, công an,chính khách... những người đang sống trong các chế độ độc tài có cảm giác là mình đang sống trong xã hội dân chủ. Nó cũng giống như người bị trạng thái tâm thần phân liệt,khi gặp bất công ngoài đời có thể trốn lên mạng để thỏa mãn sự tức giận và thiết lập công bằng trong ảo giác.
Nói tóm lại là vô cùng cám ơn mạng xã hội đã đem lại rất nhiều lợi ích cho chính quyền và cũng cho cả người dân Việt Nam. Nó khiến cả hai cùng thỏa mãn. Một bên thỏa mãn được những lạc thú vật chất một bên thỏa mãn được làm kẻ anh hùng.
Nếu dân Việt cứ trốn với những ảo tưởng trên FB có lẻ chế độ độc tài vẫn còn "trường sinh bất tử".

HAI KHÁI NIỆM "MẤT NƯỚC" VÀ MẤT QUYỀN QUẢN LÝ ĐẤT NƯỚC.

Mất nước : tức là mất đất đai ,lãnh thổ, quyền quản trị đất nước vào tay ngoại bang. Kẻ khiến một quốc gia bị mất nước được gọi là kẻ xâm lược.
Mất quyền quản trị đất nước: theo quy định chung thì nhân dân là chủ thể tối cao của một đất nước. Để quản trị tối cao một lãnh thổ một quốc gia thì không có quyền lực nào được đặt cao hơn quyền lực của nhân dân.Để cụ thể người ta đặt ra hai khái niệm cộng hòa và dân chủ.
Một nền cộng hòa là một bang hay một quốc gia được lãnh đạo bởi những người không dựa sức mạnh chính trị của họ vào bất kỳ một quy luật nào vượt khỏi tầm kiểm soát của Nhân dân.
Một hình thái chính phủ trong đó người dân chọn người đại diện cho mình để điều hành đất nước và mọi người dân có quyền tự do và bình đẳng chọn lựa những người đại diện cho mình thì gọi là dân chủ.
Tuy nhiên trên thực tế không phải chính quyền nào cũng tuân thủ theo đúng hai nguyên tắc đó và chúng thiết lập quyền lực dựa trên hai khái niệm cộng hòa và dân chủ giả tạo để mị dân.
Trong lịch sử nhân dân Việt Nam chỉ có 1 lần duy nhất nắm được quyền lãnh đạo tối cao của đất nước. Đó là thời điểm từ 1967-1975 của miền Nam Việt Nam. Ngoài ra họ có 1000 năm mất nước vào tay Trung Quốc, 100 năm mất nước vào tay người Pháp, 1000 năm mất quyền quản trị đất nước vào tay các triều đại phong kiến và 72 năm mất quyền quản trị đất nước vào tay đảng cộng sản Việt Nam.
Trong 72 năm này thực chất dân Việt Nam đủ mọi tầng lớp, mọi ngành nghề chỉ là người làm thuê cho đảng cộng sản. Họ không còn làm đúng chức năng định danh của nghề nghiệp mà họ được gọi tên mà thực chất chỉ là chiếc bình phong , công cụ của đảng CSVN. Ví dụ : đại biểu quốc hội không phải là dân biểu, giáo viên không phải là người dạy học, luật sư không phải để bảo vệ công lý, người lính, công an không phải bảo vệ tổ quốc ,trị an xã hội. Tất cả chỉ nhằm để bảo vệ một vị vua duy nhất : đảng CSVN.
Như vậy đất đai ,lãnh thổ Việt Nam không còn của người Việt Nam mà là của đảng CSVN trên thực tế. Điều này cũng giống như ngày xưa các vị vua thường tuyên bố khi đoạt được thiên hạ" Giang sơn này là của trẫm, bá tánh trong thiên hạ là của trẫm". Và vị vua này có toàn quyền phán xét tất cả các sinh mạng trong lãnh thổ của mình theo cách "Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung". Vua xử thì không cần luật pháp.
Đảng cộng sản là một vị vua như thế nhưng khôn hơn. Chúng không tuyên bố nhân dân là nô lệ đặt dưới sự cai trị của chúng. Bởi như thế chúng sẽ đối chọi với sự nổi dậy và phản kháng. Chúng đưa vào ba khái niệm : cộng hòa, dân chủ và hiến pháp giả tạo để làm nên tính chính danh. Chúng ngụy biện nhân dân là chủ của đất nước này và chúng chỉ là đầy tớ để phỉnh phờ những người không nắm được các logic chính trị. Và chúng cho mình cái quyền đứng cao hơn hiến pháp.luật pháp...có thể xử chết trăm họ và bán nước nhưng nhân dân thì ngờ nghệch về chính trị nên không hề nhận ra điều này.
Chính vì vậy thực chất ngay từ 72 năm trước dân tộc Việt Nam đã mất nước chứ không phải đợi đến năm 2020. Lần mất nước đó là vào tay nội xâm . Bởi thực chất họ không có bất kỳ một thứ quyền hành gì về đất đai lãnh thổ, quyền quyết định về lập pháp ,hành pháp ,tư pháp....về kinh tế ,văn hóa,giáo dục... Quyền ấy là của đảng cộng sản.
Thế nhưng người dân Việt Nam vẫn tưởng là đất nước vẫn còn trong tay họ và cán bộ đảng cộng sản là công bộc của họ. Vậy nên trước bất kỳ vấn đề gì họ vẫn lôi đảng cộng sản ra chửi chứ không hề đòi lại nước.
Điều này cũng phi lý giống như khi Trung Quốc chiếm Việt Nam và thi hành các chính sách nhằm bảo vệ nó thì dân Việt Nam lại lôi Trung Quốc ra chửi chứ không hề nghĩ đến cách đánh đổ nó. Giống như anh mất một chiếc xe anh không thể chửi kẻ hành hạ chiếc xe của anh. Chỉ khi nào anh đòi lại quyền sở hữu của chiếc xe và cho thuê thì anh mới có quyền chửi người được anh cho thuê xe.
Tất cả các chính quyền dân chủ trên thế giới chính là những người thuê xe (đất nước) để lái trong 4 năm,8 năm và cư dân mạng của Mỹ có quyền chửi những người thuê xe đó. Nhưng chính quyền CSVN đã mua đứt chiếc xe của VN rồi và chúng mới là chủ chứ không phải nhân dân VN. Chính vì thế cách đây 27 năm chúng đã âm thầm sang nhượng chiếc xe ấy cho ông chủ Bắc Kinh mà dân VN không hề hay biết. Vì họ chỉ là thần dân sống nhờ trên đất của quốc vương cộng sản mà thôi.
Rất đáng tiếc là ngay đến bây giờ đa số người dân Việt Nam vẫn chưa hề nhận ra thân phận làm thuê và nô lệ cho đảng CS của mình. Chính sự ngộ nhận đó nên gặp bất cứ việc gì họ cũng chửi đảng CS như dân các nước dân chủ. Họ không hề biết vị thế của hai bên là khác nhau. Nếu họ không xuống đường để đòi lại quyền làm ông chủ của mình thì tiếng chửi của họ chỉ rơi vào hư không. Chẳng qua là chế độ CSVN còn cho họ đóng vai ông chủ vì không muốn gây ra nội loạn.
Nhưng chỉ cần ba năm nữa Trung Quốc sẽ không cho họ ngộ nhận và ảo tưởng về địa vị của mình. Chúng sẽ đưa họ trở về đích thực vị trí của một người dân mất quyền quản trị đất nước và mất nước.

THỬ TƯỞNG TƯỢNG MỘT NGÀY SAU KHI Ý KIẾN CỦA BÙI HIỀN ĐI VÀO HIỆN THỰC THÌ ĐIỀU GÌ SẼ XẢY RA ?

1/ Thông báo đổi tiền trên toàn quốc.
2/Đập bỏ và làm lại các bức tường của cao ốc, tượng đài, công viên, nhà văn hóa...có chữ Việt.
3/Tất cả các bảng hiệu kinh doanh, các tên đường phải được thay thế bằng mẫu chữ mới,
4/Tất cả các thầy cô giáo cả nước phải đi học lại về mẫu chữ mới để dạy cho học sinh.
5/ Tất cả phóng viên báo chí, đài truyền hình phải nhanh chóng phổ cập mẫu chữ mới cho dân chúng không còn đi học nếu không họ sẽ bị biến thành mù chữ.
6/Tất cả các cơ quan hành chính, pháp luật phải nhanh chóng thay đổi các mẫu đơn, văn bằng , giấy phép, chứng chỉ theo mẫu chữ mới.
7/ Tất cả các cơ quan công an,pháp luật phải nhanh chóng in ấn các văn bản pháp luật mới để phổ cập đến nhân dân.
8/ Quốc hội phải nhanh chóng đổi tên nước,quốc ca, hiến pháp và toàn bộ các văn bản pháp luật theo mẫu chữ mới.
9/ Các nhà xuất bản phải nhanh chóng in lại các sách giáo khoa, sách văn học, sách tham khảo, sách khoa học kỷ thuật , sách thiếu nhi...theo mẫu chữ mới.
10/Tất cả các học sinh từ lớp 1 đến lớp 12, đại học, trên đại học...(ngoại trừ mẫu giáo) phải đi học lại để có thể đọc được sách báo có chữ mới.
11/ Tất cả các công ty sản xuất hàng hóa phải in lại các mẫu mã ,bao bì theo mẫu chữ mới.
12/ Nông dân và công nhân đêm đêm phải cắp đèn đi học "bình dân học vụ" để xóa mù chữ.
13/Tất cả các cán bộ đảng các cấp phải đi học lại nghị quyết đảng theo mẫu chữ mới.
14/ Toàn bộ lực lượng công an và quân đội phải đi học lại mẫu chữ mới để nắm bắt kiến thức về khoa học quân sự ,quốc phòng và nghiệp vụ an ninh, trật tự trị an xã hội...
15/ Đốt hết sách các thư viện quốc gia, thư viện các trường đại học, cấp 1,2,3 vì nó không còn tác dụng. Nơi nào thấy lãng phí thì có thể bán ve chai cho các bà bán hàng gói đồ.
Còn nhiều và nhiều nữa. Nhưng chỉ nhiêu đó cũng đủ thấy đây là ba cái trò viễn vông, vô tích sự không đáng bàn. Chỉ lạ là không biết tại sao nó lại đánh lừa được nhiều người ?

NẾU BẠN LÀ CHỦ TỊCH NƯỚC TRẦN ĐẠI QUANG BẠN SẼ LÀM GÌ TRONG VỤ BÙI HIỀN ?

Đặt vấn đề như thế để thấy được âm mưu nham hiểm của "Tuyên giáo cộng sản" suốt 20 năm nay, kể từ khi có internet.Đây là sách lược có ghi rõ trong giáo trình lý luận của cộng sản mà Lenin chính là người phát ngôn. Đó là "lùi một bước tiến hai bước".
Cộng sản sẽ cho chủ tịch nước lên tuyên bố với nhân dân về tính bất khả thi của kế hoạch cải cách ngôn ngữ của Bùi Hiền. Tuyên bố nhấn mạnh "sau khi tham khảo ý kiến của cư dân mạng,trước áp lực của nhân dân đảng ta đã nhận ra sai lầm . Tôn trọng ý kiến của nhân dân đảng sẽ đưa kế hoạch này vào sọt rác."
Thế là nhân dân hả hê ăn mừng. Cộng đồng mạng ngây ngất với chiến thắng của mình. Thế là từ nay không cần xuống đường cho công an bắt, đánh đập,bỏ tù nữa. Chỉ cần ngồi nhà múa phím là được rồi.
Đảng cũng thừa biết là dự án của Bùi Hiền sẽ làm đảng phá sản và sụp đổ . Vậy thì nhân cơ hội này lùi một bước để chúng nó lên mây. Từ đó có thể giảm bớt công việc cho các anh công an.
Đó là lý do mà 20 năm dân Việt vẫn chẳng làm được gì ngoài quanh quẩn trên mạng.