Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

LÀM ĐƯỢC GÌ ?

Tôi rất buồn cười bởi câu hỏi của một số người khi nhìn Phương Uyên vào tù , rồi Trần Huỳnh Duy Thức, Đinh Đăng Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Già, Mẹ Nấm, BS Hồ Hải, Nguyễn Văn Hóa, Trần Thị Nga, Hoàng Văn Bình....Câu hỏi của họ là " Các anh , các chị làm được gì? Vô ích".
Nhưng sự thật là làm được khi nhìn dòng người đổ ra đường gây kẹt xe vô tận mỗi ngày hay dòng người đi lễ hội đầu năm, dòng người ăn mừng trong bóng đá.Những dòng người ấy nếu hướng vào mục đích bất tuân dân sự theo 198 cách thì sẽ làm nên chuyện. Đó là giảm bớt những cái giấy báo ung thư và đưa Việt Nam sánh vai với Lào, Camphuchia...
Như vậy vấn đề làm được hay không là do cái đầu của con người. Chính vì tư tưởng , nhận thức "không làm được" quá đông đã giết chết dân tộc này. Bởi vì so về lực lượng họ đông gấp 20 lần những kẻ ngồi trên đầu họ , vặt lông và xẻ thịt họ.
Đặc điểm của những kẻ này là khi ai đó dùng phương pháp tu từ học ẩn dụ để so sánh với loài vật thì tự ái, nhảy lên nhưng chẳng đem sự tự ái đó đặt đúng chỗ để tạo ra một sức mạnh nhằm thoát khỏi kiếp cừu.
Những người đấu tranh dân chủ đang liên kết những cái đầu, các ý tưởng lại với nhau để khẳng định rằng " làm được chứ không phải không?"
Chỉ cần hướng các dòng người đông như kiến cỏ ấy vào trụ sở ủy ban, đồn công an, ngân hàng nhà nước, quốc lộ giao thông trong một vài ngày thì kết quả sẽ có ngay.Nhưng dân Việt Nam chẳng thà khoanh tay chịu chết chứ không thà làm những điều rất dễ dàng mà thế giới đang làm.
Nếu vậy mai sau khi thập tử nhất sinh trong những giờ phút cuối cùng của ung thư, của việc nằm trên bàn mổ không được chích thuốc mê để lấy nội tạng thì cũng đừng ân hận vì đã bỏ mặc những người đấu tranh cho đất nước trong chốn lao tù hôm nay.
Làm được hay không chỉ là vấn đề của nhận thức. Đó là lằn ranh giữa sống và chết.Và cũng là cái quyết định một dân tộc này hơn một dân tộc khác.

TƯ DUY CỦA NHỮNG KẺ ĐÁI KHÔNG QUA NGỌN CỎ.

Cứ mỗi lần có một nhân vật đấu tranh trong nước sang là cộng đồng lại dậy lên những dư luận chia rẻ. Hai lần trước là về lá cờ, lần này may thay chuyện cờ quạt được gác qua một bên. Thay vào đó là chuyện ai là kẻ trồng cây , ai là kẻ tưới nước? Vì sao chỉ kêu tên anh Hồ mà bỏ qua những người khác? Vì sao hoãn họp báo ? Hăm dọa nên lễ phép trong ngành văn nghệ hải ngoại?
Ôi trời! Người ta nói chỉ có đàn bà mới đái không qua ngọn cỏ nay mới biết đàn ông c... dài thế vẫn đái không qua những tư tưởng hủ lậu.
Con người ta từ một nước độc tài sang như con chim trong lồng , cá trong chậu sang với xứ tự do... chưa gì các anh đã kể công lao và tròng vào cổ con chim đủ thứ còng và đặt đủ thứ câu hỏi. Hóa ra các anh xem con chim này có thể hái ra tiền cho các anh nên tranh nhau đưa nó sang và tranh nhau kể công để tiếp tục bắt nó làm nô lệ cho đồng tiền?
Các anh phải biết rằng con chim này nó đã cất tiếng hót được trong lồng thì khi ra đến bầu trời cao rộng nó cũng sẽ chẳng sợ gì các anh. Do đó hãy thôi đi cái trò ma cũ bắt nạt ma mới và cũng làm ơn bớt giùm cái thói kể công giúp đỡ.
Các anh không đại diện cho cả cộng đồng NVHN trên đất Mỹ này và quan điểm của các anh cũng không phản ánh toàn bộ quan điểm của NVHN. Do vậy xin những người trong nước cũng đừng lấy đó làm bi quan. Không phải NVHN nào khi giúp đỡ ai đó cũng muốn được VK nhắc tên và khắc cốt ghi tâm. Tiền của gởi về nuôi cả chế độ CS độc tài hành hạ dân bao nhiêu năm nay không kể . Chỉ vừa mới đưa một TNLT sang đất Mỹ đã xúm vào giành công. Chán như con dán.
Hãy nhìn sang cộng đồng người ta mà học tập nè. Họ không có nhỏ nhen như mình đâu nhé.
Người Do Thái ở Mỹ chỉ chiếm 2,5% dân số Mỹ nhưng là cộng đồng dân thiểu số thành công nhất trên hầu hết các mặt của đời sống nước này, khiến các cộng đồng khác đều phải vì nể. Họ có mức thu nhập cao hơn mức trung bình toàn dân Mỹ, người Do Thái chiếm khoảng một nửa trong số 200 danh nhân văn hóa nước Mỹ, cũng chiếm tỷ lệ tương tự trong số các nhà khoa học được tặng giải Nobel và chiếm khoảng một phần ba số giáo sư và sinh viên đại học Mỹ (56% sinh viên ĐH Brandeis, 30% sinh viên ĐH Harvard, Columbia ….). Một phần tư số luật sư ở Mỹ và rất nhiều nghệ sĩ, nhân vật giới khoa học tự nhiên và xã hội nhân văn là người Do Thái, nổi tiếng nhất là các nhạc sĩ Irving Berlin, hai anh em George và Ira Gershwin, nhà bác học Albert Einstein, nhà sáng chế vắc-xin bệnh viêm tủy xám Jonas E. Salk, giải Nobel văn học 1978 Isaac Bashevis Singer...
Đặc biệt cộng đồng Do Thái giữ vai trò quan trọng trong giới truyền thông Mỹ. Họ sáng lập và kiểm soát mấy tờ báo lớn như New York Times, Washington Post, Newsweek, các mạng truyền hình quan trọng như ABC, CBS, NBC, Bloomberg và 3 công ty điện ảnh lớn Warner, Paramount, Metro-Goldwin-Mayer. Nhiều nhà báo, nghệ sĩ và đạo diễn điện ảnh là người Do Thái, như đạo diễn lừng danh Steven Spielberg ...
Người Do Thái ở Mỹ thành công nhất trên lĩnh vực kinh tế, tài chính. Họ chiếm khoảng một nửa số doanh nhân giàu có nhất và chiếm một phần ba số tỷ phú Mỹ. 21/40 nhà giàu đứng đầu bảng xếp hạng của tạp chí Forbes (trong đó có Paul Allen ...) cùng rất nhiều nhà kinh tế học nổi tiếng và khoảng 50% giới tinh anh của phố Wall là người Do Thái. Nổi danh hơn cả có lẽ là Alan Greenspan 17 năm làm Chủ tịch Cơ quan Dự trữ Liên bang FED quyền lực lớn nhất trong giới tài chính Mỹ, trùm tài chính George Soros, chủ tịch Ngân hàng Thế giới Paul Wolfowitz cùng người tiền nhiệm James D. Wolfensohn, các chủ nhân giải Nobel kinh tế Paul Samuelson (1970), Milton Friedman (1976), Paul Krugman (2008) ...
Ảnh hưởng to lớn của cộng đồng Do Thái đối với đời sống chính trị Mỹ thể hiện trên nhiều mặt. Thứ nhất là việc tham gia bầu cử Tổng thống và hai viện Quốc hội. Nhìn chung chỉ có khoảng một nửa dân Mỹ đi bầu, trong khi đó tỷ lệ người Do Thái đi bỏ phiếu cao tới 90%, cao nhất trong các cộng đồng ở Mỹ. Hơn nữa họ lại sống tập trung tại các bang có tiếng nói quyết định kết quả bầu cử, như New York, California, Pennsylvania … Do nắm nhiều cơ quan truyền thông xuất bản nên tiếng nói của người Do Thái rất lớn, mỗi khi xảy ra sự việc nào liên quan tới quyền lợi của người Do Thái hoặc Israel thì các cơ quan này đều rầm rộ lên tiếng nhất trí bênh vực.
Thứ hai là quyên góp tiền cho ứng viên tranh cử. Các cuộc bầu cử ở Mỹ ngốn hàng chục hàng trăm triệu USD, đều do dân tự nguyện quyên góp cho các quỹ tranh cử của ứng viên. Người Do Thái tuy nổi tiếng căn cơ tiết kiệm nhưng khi quyên góp vì mục đích chính trị thì họ rất hào phóng, vả lại họ rất giàu. 4 trong 5 người quyên góp nhiều nhất trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 2000 là người Do Thái. Các ứng viên chức Tổng thống, Thống đốc bang hoặc nghị sĩ dựa vào tiền đóng góp của ai thì phải biết lấy lòng người ấy. Cho nên khi đã trúng cử, họ đều bênh vực lợi ích người Do Thái và Israel.
Mặt khác, người Do Thái làm việc gì cũng có tổ chức và đoàn kết nhất trí. Họ lập ra rất nhiều quỹ quyên góp bầu cử, gọi là “Ủy ban hành động chính trị”. Hiện nay nước Mỹ có khoảng 80 ủy ban như vậy, trong khi người A Rập ở Mỹ chỉ có 10 tổ chức tương tự. Các Ủy ban ấy đã quyên góp được hàng tỷ USD ủng hộ Israel. Năm xưa, khi nổ ra chiến tranh với các nước Ả Rập, bà Golda Meir Thủ tướng Israel sang Mỹ quyên góp tiền mua vũ khí, ngay lập tức quyên được 70 triệu USD (số tiền rất lớn hồi đó).


Người ta như vậy đó , còn các anh mới làm chút xíu chuyện đã kể lể om sòm.

CỘNG SẢN VIỆT NAM ĂN BƠ THỪA SỮA CẶN CỦA ĐẾ QUỐC MỸ CÒN HƠN CẢ VIỆT NAM CỘNG HÒA.

CSVN thường rêu rao là VNCH sống nhờ vào viện trợ Mỹ chứ không làm gì. Nào là "một xã hội phồn vinh giả tạo", một chính quyền tồn tại nhờ vào nước ngoài.Bọn DLV thì cho rằng VNCH chuyên ăn bơ thừa sữa cặn của đế quốc Mỹ.
Vậy thì ai ăn nhiều hơn ?
Xét theo thời giá năm 2017 thì mỗi năm VNCH chỉ nhận khoảng 2 tỷ USD(năm cao nhất là 1966 khoảng 6 tỷ USD). Như vậy chẳng ăn thua gì so với lượng kiều hối mà CSVN nhận hàng năm (2011: 10 tỷ;2012: 11 tỷ; 2013: 12 tỷ). Trong đó NVHN sống ở Mỹ mỗi năm gởi về 7 tỷ USD.
Như vậy chính CSVN mới là chính quyền ăn bám nhiều nhất khi VNCH còn phải dùng số tiền đó cho chi phí chiến tranh. Trong khi đó từ năm 1995 đến nay CSVN lại trải qua thời bình không bom đạn. Đó là chưa kể CSVN còn vay ngân hàng quốc tế và vốn DOA với số nợ lên đến 210 tỷ USD.
Nhưng VNCH vẫn duy trì cho dân miền Nam có "cơm trắng cá tươi" để ăn, nông dân có ruộng cày bằng chính sách điền địa "người cày có ruộng". VNCH cũng không hề ăn cướp đất của dân và bán tài nguyên thiên nhiên để nuôi chính quyền.
Xét như vậy thì có thể thấy bên nào bất tài hơn khi trong thời bình mà chẳng tạo ra được sự tăng trưởng kinh tế đáng kể nào , chỉ ăn bám vào dân trong nước, nước ngoài và vay nợ?

CÒN HƠN CẢ THẢM SÁT.

Một trong những khái niệm mà chế độ độc tài đưa vào nhà trường để "nhồi sọ" học sinh, sinh viên là "chủ nghĩa tư bản". Đối lập với nó là chủ nghĩa xã hội và nhà nước cộng sản chủ nghĩa.
Sau đó chúng dùng khái niệm "tư hữu tư liệu sản xuất" để đổ thừa cho TBCN chiếm hữu và bóc lột sức lao động của công nhân. Và từ đó biện minh cho việc công hữu hóa tư liệu sản xuất nhằm tước bỏ quyền tư hữu của con người. Từ đó thi hành chính sách ăn cướp đất đai, tài sản của người dân một cách danh chính ngôn thuận.
Thực tế thế giới chỉ phân ra hai loại là : các nhà nước độc tài và các nhà nước dân chủ chứ không phân TBCN và XHCN.
Nhưng chế độ cộng sản đã biến các nhà nước dân chủ thành bọn tư bản ăn bám. Và biến nhà nước độc tài thành nhà nước XHCN mà đỉnh cao là thiên đường CSCN.
Món bánh vẽ này đã khiến các ông thầy dạy triết như Hoàng Phủ Ngọc Tường mê tít, nhảy núi theo cộng sản để rồi lợi dụng ngày Tết cổ truyền của dân tộc để trở về đánh lén gây ra thảm sát trời không dung đất không tha.Không ít kẻ được gọi là trí thức của cả hai miền Nam Bắc đã lú lẫn không phân biệt được thế nào là một chế độ độc tài đảng trị và thế nào là một chế độ dân chủ nên giết chết các nền dân chủ thực sự và tôn vinh các giá trị dân chủ giả hiệu. Một đặc điểm nữa là tôn sùng thần tượng được nặn lên để tạo ra sự đoàn kết dân tộc xung quanh một đảng chính trị duy nhất.
Sau 1975 cộng sản tiếp tục đưa món bánh vẽ này vào làm mê muội thần trí của học sinh, sinh viên Việt nam. Đáng nói là đến bây giờ vẫn còn nhiều người gọi Anh, Mỹ, Đài Loan là bọn Tư bản chủ nghĩa mặc dù internet ra đời đã hơn 20 năm. Trong khi giới trẻ Hồng Kông dù chỉ mới 18,20 tuổi đã tiệm cận nền chính trị hiện đại của thế giới thì giới trẻ Việt Nam vẫn còn rất mơ hồ không biết gì về đối lập hợp pháp, đa đảng, tam quyền phân lập, hiến pháp dân chủ, bầu cử,quyền tự quyết, quyền con người...Tất cả chỉ như những con vẹt lặp lại các bài văn mẫu, những diễn văn chính trị mẫu ca ngợi bác và đảng trong các ngày lễ lớn, những phút sinh hoạt truyền thống về ngày bác ra đi tìm đường cứu nước, đảng ra đời và lãnh đạo nhân dân, các anh hùng được nhào nặn bởi tuyên giáo, những bài thơ sặc mùi chủ nghĩa dân tộc cực đoan...
Một thế hệ đã bị làm mất phương hướng và mất luôn khả năng tư duy chính trị đúng đắn của nhân loại. Đây là tội ác lớn không thua kém tội thảm sát vì chúng đã tạo ra một ý thức hệ mới khiến đất nước không thể phát triển theo đúng những quy luật mà loài người tạo ra. Từ đó dẫn đến rất nhiều thế hệ sinh ra sau này đang tha hóa về cả đạo đức và lối sống.
Ngày hôm nay những kẻ như Hoàng Phủ Ngọc Tường dù có sám hối gấp trăm ngàn lần cũng không bao giờ đủ cho những gì chúng đã gây ra cho dân tộc này. Bởi thảm sát không chỉ là 6000 dân Huế mà đó là sự diệt vong của cả một dân tộc. Nếu như những kẻ gọi là "trí thức " Việt Nam vẫn còn mê muội thì đất nước 4000 năm của ông cha thực sự đã bị hủy diệt trong tay những thế hệ hôm nay.
Việt Nam đã bị xóa tên trên bản đồ thế giới như Israel trước kia. Chỉ còn một Việt nam khác bên ngoài Việt Nam hiện nay mà thôi.

LẠI MỘT SÀI GÒN NỮA SẮP MẤT.

Trong bộ phim "Last days in Vietnam" bộ phim tài liệu Mỹ năm 2014 do Rory Kennedy sáng tác, sản xuất và đạo diễn,được đề cử giải Oscar cho phim tài liệu xuất sắc nhất tại Giải thưởng Học viện 87th ,tác giả một đại úy quân đội Mỹ đã kể lại chi tiết cảm động. Trước giờ lên máy bay rời Vietnam, ông đã gặp một đại tá quân đội VNCH và gia đình ông ấy, một người vợ và 8 đứa con. Vị đại tá muốn ở lại để chiến đấu bảo vệ Sài Gòn nhưng ông được khuyên là hãy ra đi và cuối cùng người lính VNCH ấy cũng không ngăn được dòng lệ và cảm xúc trào dâng khi :
"Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho hòa bình là ngàn năm đen tối cho các thế hệ sinh tại Việt Nam về sau.
Chúng ta đang chiến đấu với một đối thủ nguy hiểm nhất trong lịch sử nhân loại, và nếu chúng ta thua trong cuộc chiến này, chúng ta sẽ mất đi sự tự do, lịch sử sẽ ghi nhận lại rằng những người có nhiều thứ để mất nhất đã làm ít nhất để ngăn chặn nó"(Ronald Reagan).
Tháng Giêng 1976, trải qua mùa đông đầu tiên nơi đất mới với thời tiết lạnh khác thường và bão tuyết đổ xuống miền đông vì vậy khi mùa hè đến, nhiều người Việt đã được định cư ở Chicago, New York, Connecticut, Pennsylvania, sợ cái lạnh nên quyết định làm cuộc “tây tiến”, tức đi về California tìm nắng ấm.
Nguyên nhân khiến nhiều người Việt tới Hoa Kỳ, sau nơi định cư ở nơi đầu tiên đã di cư lần thứ hai, đa số đổ về California vì nơi đây có nhiều việc làm, dễ xin trợ cấp xã hội, khí hậu ấm áp và được gần gũi với đồng hương.
Chân ướt chân ráo đến xứ lạ, ngôn ngữ còn kém, phong tục tập quán mới chưa quen nên người Việt thấy cần sống quây quần với nhau. Từ những tình cảm thương nhớ, hoài niệm về quê hương và nhu cầu bảo tồn văn hoá nguồn cội vì thế những năm đầu tiên ở Mỹ đã có các hội đoàn tương trợ và hội sinh viên Việt Nam được thành lập.
Thế nhưng giờ đây “Trên con đường dài dẫn ra biển Hungtington Beach, Quận Cam, có những khu nhà rất đẹp mà chủ hầu hết là người Việt.Những ngôi nhà đó được mua rất nhanh trong khoảng vài năm gần đây – mỗi căn từ 450.000 cho đến hơn 1 triệu USD, cho thấy có một nguồn ngoại tệ khổng lồ được chuyển ra khỏi nước Việt Nam, để xây dựng một ước mơ thầm kín và khác biệt bên ngoài tổ quốc của mình. Phần lớn những người này đều nói giọng miền Bắc, mới. Họ có một lối diễn đạt thời thượng thật dễ gây ấn tượng.
Đang ngày càng nhiều những người chạy khỏi Việt Nam hợp pháp như vậy. Thậm chí, không chỉ xuỳ tiền nhanh để mua nhà – lớp người này rất nhiều tiền – họ mua luôn các cơ sở thương mại. Từ các tiệm nail với giá vài chục ngàn cho đến các siêu thị giá trên chục triệu USD, một thế hệ khác chính kiến, khác tư duy đang len lỏi vào các cộng đồng Việt Nam chống Cộng để mong an cư và sinh tồn. Nơi quần cư cho tiếng Việt, văn hoá Việt không chấp nhận chế độ cộng sản mà tác giả Trầm Tử Thiêng từng gọi là ‘một Việt Nam bên ngoài Việt Nam’”.
Bolsa- thủ đô của người Việt tị nạn, niềm tự hào của những người con bỏ xứ ra đi giờ đây đang bị xâm chiếm bởi những con người đến từ một nền văn hóa khác. Các tiệm ăn, các quán cà phê của những người nói giọng Bắc ngày càng nhiều. Tất cả tập trung đánh bài "tiến lên" chặt hẻo, loại bài chỉ có ở Sài Gòn sau năm 1975.
Nhưng quan trọng nhất là các đài truyền thông hải ngoại đang đổi chủ, ngang nhiên tuyên truyền cho cộng sản ngay giữa thủ đô tị nạn.
Nếu như gần 20 năm trước đây năm 1999, cả Bolsa hào hùng với khí thế 55 ngày đêm trong vụ Trần Trường thì hôm nay cộng đồng ấy đang để cho những kẻ như Vũ Hoàng Lân với Phố Bolsa TV,những tên giả danh luật sư như Trịnh Quốc Thiên ngang nhiên live stream phỉ báng cộng đồng , ngang nhiên khoe cái dốt về luật pháp , về thể chế và phỉ báng NVHN chỉ là một đám thất học ,không nói nổi tiếng Anh để vào Nhà Trắng đưa các yêu sách về nhân quyền...
Chúng ta có thể thông cảm với những người Việt trong nước, vì sự bưng bít của truyền thông, của giáo dục của chế độ nên cúi đầu câm lặng trước giặc ngoại xâm phương Bắc, trước sức mạnh của "cái còng và khẩu súng" để bưng tai bịt mắt. Nhưng thật kỳ lạ cho sự vô liêm sỉ của những kẻ đã đặt chân đến nước Mỹ này, biết rõ tự do nhân quyền, biết rõ những thành tựu của nước Mỹ đến từ đâu? Thay vì nói rõ sự thật để khai sáng cho người dân trong nước thấy rõ sự bất công thối nát của cơ chế chính trị một đảng, khuyến khích nhân dân vùng lên lật đổ độc tài, chúng lại đổi trắng thay đen ca ngợi nhà nước cộng sản đã hành xử đúng luật pháp ,dù chẳng hề biết rõ pháp trị (rule of law) và pháp để trị (rule by law) là gì?
Chúng tất cả chỉ vì tiền.
Chính quyền cộng sản do ăn cướp của dân Việt nam rất lớn nên đã đổ một nguồn kinh tài vô cùng lớn ra hải ngoại để thành lập một hệ thống truyền thông nhằm dọn đường cho một cuộc di cư mới khi năm 2020 sắp đến.Và những tên như Trịnh Quốc Thiên, Vũ Hoàng Lân và nhiều tên khác trong Phố Bolsa TV chỉ biết có tiền mà bất kể liêm sỉ, muối mặt cam tâm làm nô lệ cho đồng tiền để xuyên tạc sự thật và chối bỏ một thực tế là nhân dân trong nước đang sắp sửa rơi vào vòng nô lệ Bắc Thuộc, sắp bị đầu độc vì ung thư và bị giết mổ lấy nội tạng.
Trong thế giới tự do những tên cộng sản này có quyền tự do ngôn luận. Nhưng chúng phải hiểu rằng "Chỉ có sự thật mới có thể giải phóng con người . Cho dù đó là sự thật đau đớn nhất". Chúng đang lợi dụng tự do ngôn luận để xuyên tạc sự thật , để bán rẻ lương tâm và nhân phẩm nhằm đổi lấy những đồng tiền được chắt ra từ máu của việc cướp đất , cướp quyền con người mà 93 triệu đồng bào chúng đang gánh chịu trong nước.Tội ác này cũng không kém với tội ác trong thảm sát Mậu Thân mà CSVN đã gây ra cho đồng bào cả nước.
Bên cạnh vấn đề truyền thông Bolsa cũng rất xấu hổ khi để cho các kẻ "Ăn welfare Mỹ thờ ma cộng sản" như Jennifer Phạm và Quang Dũng tồn tại. Chúng qua mặt sở di trú, sở thuế ...ăn chặn tiền thuế của họ để rồi trở về Việt Nam mang lá cờ đỏ nhạo báng họ và công khai đòi "get out" công dân Mỹ, nơi mà chúng từng tuyên thệ trung thành để đổi lấy tấm hộ chiếu.
Còn đâu khí thế 55 ngày đêm trước đây. Còn đâu những cuộc xuống đường bốc lửa, những bài hát từ loa phóng thanh đi vào lòng người.
Cộng sản có quyền tự do ngôn luận nhưng chúng ta cũng có một quyền tự do ngôn luận khác. Trên mảnh đất tự do này chúng ta không thể chống lại sự xâm lăng về truyền thông và văn hóa của chúng thì đừng nên hát những bài như "Trả lại cho dân"" Việt Nam tôi đâu" vì đồng bào trong nước sẽ đặt câu hỏi"Ngay tại mảnh đất các anh đang sống các anh vẫn làm chưa xong ,thì đừng khuyên đồng bào trong nước".
Chúng ta đã ngậm ngùi tiễn biệt 5 vị tướng VNCH anh hùng ra đi trong những ngày cuối cùng của đất nước. Vị đại tá với 8 đứa con thơ dại phải gạt nước mắt ra đi...Đừng để sự chia ly này phải tái diễn thêm một lần nữa.
Đã có một Việt Nam khác bên ngoài Việt Nam . Và trong khi Việt nam ấy đang sắp sửa rơi vào Bắc Thuộc thì lẻ nào ta lại để một Việt Nam khác phải mất đi ?
Sài gòn ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời
Sài gòn ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời
Giờ còn đây, những kỷ niệm sống trong tôi
Những nụ cười nát trên môi
Những giọt lệ ôi sầu đắng.

LỜI CHÚC GIAO THỪA.

Sắp đến giờ phút giao thừa của Việt Nam, chỉ xin các bạn cho gởi vài lời như thế này :
- Sau bản hiến pháp của VNCH năm 1967 thì đó là lần đầu tiên dân tộc Việt Nam mới làm người thật sự. Không tin các bạn cứ đánh vào google ba chữ "Trại súc vật" để đọc và nghiền ngẫm.
- Tuy nhiên lần đầu tiên miền Nam muốn làm người thì Tết Mậu Thân 1968 CSVN đã kêu gọi "tổng tiến công và nổi dậy" để đưa chúng ta xuống làm vật. Chính giờ phút này 50 năm trước Hồ Chí Minh đã đọc bài thơ chúc Tết như một phát pháo lệnh để dìm dân tộc chúng ta vào nghìn năm tăm tối của nô lệ cho độc tài và ngoại bang.
- 50 năm chúng ta không hề nhắc lại quá khứ để kêu gọi "máu van trả máu ,đầu van trả đầu" như cộng sản. Nhắc lại để thấy dã tâm của chế độ độc tài cộng sản, nhắc lại để thấy dân tộc ta đã có một thời ngẩng cao đầu sánh vai với các cường quốc năm châu như thế nào.
Những gì các bạn đang thấy trong cái Tết này, 50 năm sau Mậu Thân 1968 chỉ là đồ giả : cờ tổ quốc giả, lãnh tụ giả, chính quyền giả, pháo hoa giả, lời chúc tụng giả.
Tất cả là thật chỉ khi nào các bạn đón tết mà tay các bạn cầm lá phiếu có thể quyết định được vận mệnh đất nước.Cho nên tôi không cần chúc các bạn những lời chúc giả tạo như Tú Xương từng châm biếm "Lẳng lặng mà nghe chúng chúc nhau" tôi chỉ chúc các bạn sớm tỉnh táo nhìn ra đâu là chân là giả để sớm có quyền tự quyết.

SO SÁNH .

Ngày hôm qua 14/2 , 30 tết của Việt Nam một học sinh Mỹ bị nhà trường kỷ luật đã quay lại xả súng ở một trường trung học Mỹ khiến 17 học sinh chết.
Báo chí Việt Nam thấy không còn gì tốt hơn để nhảy vào đánh hôi bằng cách giật tít : Bắn giết điên loạn ở trường học Mỹ.
http://vietnamnet.vn/…/ban-giet-dien-loan-tai-truong-hoc-my…
khiến bọn "bò đỏ" được dịp sung sướng reo hò , tấn công nước Mỹ tới tấp và ca ngợi sự bình yên của quốc gia mà chúng đang sống.
Nhưng chúng không hề biết rằng tên sát thủ ra tay được là do bảo vệ nhà trường đã quên chú ý cái túi xách mà tên này mang theo trên người. Vì vậy thảm án này nằm trong câu nói nổi tiếng của người Mỹ " Tự do không hề miễn phí".
Để có tự do người Mỹ cần có 3 thứ:" Súng, bồi thẩm đoàn và lá phiếu".
Chính vì súng nên mỗi năm nước Mỹ có khoảng 30.000 chết vì bạo động https://www.voatiengviet.com/a/ba-muoi-nghin-n…/3388933.html
khoảng 750 cảnh sát hy sinh vì súng khi làm nhiệm vụ.
Nhưng đổi lại nước Mỹ được gì ?
- Không có 3 triệu dân oan như Việt Nam .https://www.facebook.com/danoan2016/
bởi lẻ mỗi khi chính quyền cướp đất dân đã có súng và hiến pháp cho phép để xử ngay kẻ cướp.
- Không có 205 người mỗi ngày chết vì ung thư vì dân có súng nên chính quyền không thể chôn rác thải công nghiệp bừa bãi gây ung thư cho họ.
http://vietnamnet.vn/…/moi-ngay-viet-nam-co-205-nguoi-chet-…
Mỹ cũng có người chết vì ung thư nhưng tỷ lệ rất thấp trong khi Việt Nam cao nhất thế giới.
- Không có người chết vì tự tử trong đồn công an, vì cướp bóc như trường hợp Lê Văn Luyện. Bởi mò vào nhà dân là súng tự động nổ.
- Tỷ lệ người chết vì tai nạn giao thông sẽ giảm rất thấp vì nhờ có súng nên không có độc tài. Chính quyền sẽ phục vụ dân để xã hội, đường phố trật tự từ đó ít người chết vì TNGT.
- Cũng nhờ có súng nên dân Mỹ không lo những hiểm họa rình rập khác như chính quyền sẽ bán nước cho ngoại bang,dâng biển đảo, không bị đầu độc bởi thực phẩm bẩn, không bị chết vì thủy điện xả lũ, Formosa thả độc,không bị bắt lên bàn mổ để giết sống lấy nội tạng...
Nhưng tất cả những cái đó bọn bò đỏ không thèm biết và cũng không cần biết, chúng chỉ cần nước Mỹ có nổ súng , có người chết là vỗ tay reo vui rồi.
Ấy thế nhưng chúng không thấy một nghịch lý là hàng đoàn người Việt Nam vẫn xếp hàng dài ở đại sứ quán và lãnh sự quán Mỹ ở Việt Nam để xin nhập cảnh vào nơi bắn giết điên loạn này.Chúng đánh Mỹ, chửi Mỹ nhưng lại đổ tiền sang Mỹ để mua nhà mua đất , mua tiệm nails, nhà hàng để đổ sang nơi có văn hóa súng đạn để sống ? Như vậy chúng mới là ngu khi nói một đằng làm một nẻo.
https://www.nguoi-viet.com/…/nguoi-giau-o-viet-nam-om-tien…/
Nói tóm lại : nước Mỹ phải trả giá cho tu chính án số 2 "quyền sử dụng súng" . Và chính nhờ quyền này nên người dân khắp thế giới mới đổ đến Mỹ để sinh sống như vậy.

TẠI SAO VNCH HAY DÙNG KHÁI NIỆM "TRỞ VỀ VỚI CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA" ?



"Quốc gia" hay "dân tộc" chỉ là một. Nhưng tại sao VNCH chỉ nêu ra khái niệm "quốc gia" mà ít khi nhắc đến "trở về với chính nghĩa dân tộc". Bởi lẻ quốc gia bao hàm cả thể chế chính trị trong đó, dân tộc là một truyền thống , một hành trình dài.
Tuy nhiên "chủ nghĩa dân tộc" là một thứ thuốc phiện, là chiêu bài của các chế độ độc tài dùng để kích động nhân dân làm công cụ để phục vụ cho mình. Không ai kích động nhân dân giỏi hơn các chế độ độc tài khi dùng hình ảnh thần tượng của cá nhân và công lao của một đảng phái để mị dân nhằm tạo ra sự đoàn kết.
Dân tộc Đức là một dân tộc rất lý trí nhưng cũng phải gục ngã khi Hitler dùng bộ máy truyền thông đề cao chủ nghĩa dân tộc nước lớn để rồi gây ra thảm sát hàng triệu người Do Thái.
Chủ nghĩa cộng sản thảm sát 100 triệu người dân thế giới nguồn gốc sâu xa cũng bắt nguồn từ "chủ nghĩa dân tộc" bởi rất ít người hiểu "chủ nghĩa cộng sản " là gì. Chỉ có sự phân biệt dân tộc mới khiến họ trở nên hăng máu và mù quáng như một tín đồ của một tôn giáo .
Chủ nghĩa dân tộc là nguyên nhân chính gây ra hai cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và lần thứ hai. Và cũng là nguyên nhân chính khiến lịch sử Việt Nam trong 2000 năm sau công nguyên đều trải qua chiến tranh hơn là hòa bình, đồng thời cũng khiến họ hy sinh đến hơn 2 triệu người một cách vô ích qua 3 cuộc chiến có thể tránh được.
Lòng ái quốc rất đáng khuyến khích nhưng phải được đặt đúng chỗ. Khi đất nước chưa có quyền bỏ phiếu, chưa có đối lập hợp pháp, tam quyền phân lập, quyền con người ...thì anh không phải "ái quốc" mà "ái đảng chính trị cầm quyền", anh hy sinh xương máu không phải cho tổ quốc mà cho đảng chính trị đang ngồi trên đầu anh khiến chúng "vinh thân phì gia".
VNCH sở dĩ dùng chữ "chính nghĩa quốc gia" là vì không muốn theo gương cộng sản kích động tinh thần dân tộc để hai bên lao vào bắn giết nhau điên cuồng để rồi đất nước điêu tàn. Chính các nhà thơ của cộng sản lúc cuối đời như Chế Lan Viên cũng đã nhận ra sai lầm này. Ông chỉ là công cụ của tuyên giáo dùng "chủ nghĩa dân tộc" kích thích 2000 ngàn người cộng sản xuống đồng bằng trong Tết Mậu Thân 1968 để thảm sát đồng bào mình và thảm sát chính họ. Rốt cuộc "chủ nghĩa dân tộc" mà ông ca ngợi đến bây giờ chỉ là một con số 0 to tướng.
Chúng ta không thể so sánh với tinh thần dân tộc của người Do Thái khi họ đã có trong tay nền dân chủ và các thể chế chính trị lý tính thuộc về dân. Do đó cuộc đấu tranh của họ với thế giới Ả Rập luôn luôn chính nghĩa.
Riêng với Việt Nam trong cuộc chiến 17/2/1979 mà nhiều người tưởng lầm là cuộc chiến bảo vệ đất nước thật ra cả hai bên đều lợi dụng "chủ nghĩa dân tộc" để dạy nhau một bài học. Dân Việt Nam chỉ như những con thiêu thân tưởng rằng bảo vệ đất nước thật ra là hy sinh cho đảng CSVN
Vì vậy nhà đấu tranh dân chủ Trung Quốc Ngụy Kinh Sinh đã nói rất chí lý rằng " Khi cần CSVN có thể đánh nhau với Trung Quốc, dù thất bại trong cuộc chiến này họ vẫn giành được một thắng lợi rất lớn đó là củng cố tính chính danh của chính quyền trong mắt người dân".
Nếu không quan tâm giành lại quyền tự quyết trước người dân Việt Nam cũng sẽ đi vào vết xe đổ của lịch sử mà thôi.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

KỲ LẠ : MỘT DÂN TỘC KHÔNG CÓ TAM QUYỀN PHÂN LẬP, KHÔNG CÓ TÒA ÁN ĐỘC LẬP, KHÔNG HIỂU BIẾT VỀ PHÁP LUẬT LẠI KÊU GỌI 50.000 CHỮ KÝ ĐỂ CAN THIỆP VÀO NGÀNH TƯ PHÁP CỦA NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN.

Đúng là trò hề giữa thế kỷ 21.
Ngày 20 tháng 7 năm 2012, một vụ xả súng tại buổi công chiếu bộ phim The Dark Knight Rises ở thành phố Aurora, tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ khiến ít nhất 12 người thiệt mạng và 58 người khác bị thương. Nạn nhân nhỏ tuổi nhất là một bé trai sơ sinh mới 3 tháng tuổi đang được điều trị tại bệnh viện Colorado. Một tay súng đeo mặt nạ chống độc mô phỏng hình tượng nhân vật phản diện Bane của phần này, và mặc áo chống đạn, ném lựu đạn hơi cay và bắn về phía khán giả, giết chết 12 người và làm bị thương 58 người khác.
Kẻ tình nghi duy nhất là James Holmes Eagan, 24 tuổi bị bắt ngay bên ngoài rạp chiếu phim và có đầy đủ nhân chứng , vật chứng. Thế nhưng ngành tư pháp của Colorado phải mất tới 3 năm với hàng chục phiên xử mới có thể kết án Holmes trên 3.300 năm tù. Một trong những yếu tố cản trở đó là quyền im lặng của nghi phạm và việc giám định để xem nghi phạm có bị bệnh tâm thần hay không?Tuy nhiên quyền im lặng không ảnh hưởng đến việc kết tội nghi phạm.
Thẩm phán Colorado đã có một câu nói nổi tiếng: " Tội phạm dù tàn ác đến đâu cũng có quyền được xét xử công bằng".
Đặc trưng của nền tư pháp độc lập là : thà tha lầm hơn kết án oan.
Đặc trưng của nền tư pháp rừng rú là thà giết lầm hơn bỏ sót.
Đó là nguyên nhân lý giải vì sao dân Việt có 50.000 chữ ký để can thiệp vào một nền tư pháp đi trước họ cả thế kỷ dù thời gian xét xử vụ án của bé Nhật Linh là bình thường ở các nước có pháp trị .
QUYỀN IM LẶNG ẢNH HƯỞNG THẾ NÀO TỚI VỤ ÁN BÉ NHẬT LINH ?
Một trong những vấn đề pháp lý khiến nhiều người thắc mắc nhất đối với hồ sơ vụ án bé Nhật Linh đó là thông tin vụ việc bị kéo dài do nghi phạm kiên quyết thực thi quyền im lặng của mình, khiến cho quy trình xét xử bị chậm lại.
Thậm chí có người còn cho rằng, ngày nào mà nghi phạm còn tiếp tục im lặng thì có nghĩa là ngày đó tòa án vẫn không thể xử. Vậy nên, một số người cảm thấy việc tham gia ký tên vào đơn thỉnh nguyện của gia đình Nhật Linh là một động thái gây sức ép lên cơ quan công tố Nhật Bản để họ sớm mang vụ án ra xét xử.
Quyền im lặng không ảnh hưởng đến quy trình xét xử vụ án
Vấn đề quan trọng nhất ở đây, là lời khai của nghi phạm vốn chẳng phải là chứng cứ mang tính quyết định trong một vụ án hình sự ở Nhật.
Nghi phạm có khai nhận với cảnh sát hay không thì các quy trình tố tụng vẫn tiếp diễn một khi phía công tố cho rằng họ có đủ bằng chứng để khởi tố vụ án.
Còn quyền im lặng là quyền hiến định của công dân Nhật Bản. Điều 38 Hiến pháp nước này quy định:
Không ai có thể bị ép đưa ra lời khai chống lại chính mình (testify against himself).
Những lời khai vì bị ép buộc, tra tấn hay đe dọa, hoặc sau khi nghi phạm bị giam giữ liên tục và kéo dài (prolonged period of arrest and detention) đều không thể dùng làm bằng chứng hợp lệ (admissible evidence) tại tòa.
Không một ai có thể bị kết tội hoặc bị trừng phạt nếu bằng chứng duy nhất dùng để buộc tội là lời nhận tội của chính người đó.
Ngoài ra, luật Nhật Bản còn quy định phía cảnh sát có nghĩa vụ phải thông báo cho nghi phạm biết là họ có quyền im lặng.
Đoạn 2, Điều 198 Bộ luật Tố tụng Hình sự bắt buộc cảnh sát phải thông báo với nghi phạm về quyền này trước khi tiến hành thẩm vấn. Vì vậy, nghi phạm có quyền giữ im lặng và không trả lời các câu hỏi của cảnh sát trong quá trình điều tra.
Một khi nó đã là quyền thì tất cả các bên, cả công tố viên lẫn gia đình nạn nhân, không có cách gì khác là phải tôn trọng quyền đó của nghi phạm và không thể trách nghi phạm được.
Đoạn 2, Điều 319 Bộ luật Tố tụng Hình sự Nhật Bản làm rõ nội dung của Đoạn 3, Điều 38 Hiến pháp, đó là không thể kết tội bị cáo trong một vụ án chỉ với bằng chứng duy nhất là lời nhận tội (confession) của chính họ. Điều luật này tương tự với Điều 98 Bộ luật Tố tụng Hình sự 2015 của Việt Nam: “Không được dùng lời nhận tội của bị can, bị cáo làm chứng cứ duy nhất để buộc tội, kết tội”.
Điều đó có nghĩa là bất kể nghi phạm có nhận tội hay không thì công tố viên vẫn phải đi tìm những bằng chứng khác.
Thời gian tố tụng đến nay là hoàn toàn bình thường
Quy trình xét xử vụ án Nhật Linh – cho đến thời điểm hiện tại – chưa cho thấy bất kỳ dấu hiệu chậm trễ nào.
Ở đây, nghi phạm Yasumasa Shibuya đã bị khởi tố (indicted) vào ngày 26/5/2017 với tội giết người và các tội danh khác, tức là cách đây hơn tám tháng.
Đối chứng các nguồn thông tin khác nhau về vụ án Nhật Linh, thì diễn biến của các trình tự pháp lý hiện nay vẫn đang theo đúng với trình tự của luật Tố tụng Hình sự Nhật Bản.
Nhật Linh bị sát hại vào tháng 3/2017. Ngày 14/4/2017, nghi phạm bị cảnh sát bắt giữ. Ngày 26/5/2017, công tố quận hạt Chiba tống đạt đơn truy tố tội danh giết người đến nghi phạm. Ngày 28/11/2017, truyền thông đưa tin về một buổi họp tiền xét xử giữa hai bên công tố và bị cáo.
Ở Nhật Bản, thời gian điều tra, truy tố, xét xử một vụ án thật sự có khác biệt không nhỏ khi một bị cáo nhận tội so với khi không nhận tội.
Trước hết, nguyên tắc suy đoán vô tội (presumption of innocence) được áp dụng tại Nhật Bản. Do đó, mỗi nghi phạm đều được xem là vô tội cho đến khi bị tòa tuyên án có tội. Nghĩa vụ chứng minh (burden of proof) bị cáo có tội là trách nhiệm của phe công tố.
Ngay cả khi bị cáo đã thừa nhận mình là người gây án thì phía công tố vẫn có trách nhiệm đưa ra bằng chứng vật lý (physical evidence) ví dụ như DNA, nhân chứng mục kích, v.v. để chứng minh bị cáo là hung thủ. Như đã nói ở trên, chỉ với lời nhận tội của bị cáo thì không đủ làm căn cứ pháp lý để kết tội.
Tuy nhiên, một khi bị cáo thừa nhận tội danh thì họ và luật sư bào chữa sẽ không còn đưa ra những bằng chứng ngoại phạm hay các chứng cứ để phản bác lại phe công tố. Thế có nghĩa là thay vì có hai phe sử dụng các chứng cứ và lập luận để “chiến đấu” với nhau, thì giờ đây tòa án chỉ cần xem xét tính chính xác và độ khả tín của các bằng chứng từ phe công tố mà thôi. Thời gian xét xử đương nhiên sẽ giảm xuống.
Đúng là một khi bị cáo từ bỏ quyền được giữ im lặng và nhận tội thì quy trình tiền xét xử được rút ngắn.
Các buổi tiền xét xử thông thường chỉ có luật sư hai bên cùng hiện diện trước các quan tòa để giải quyết và thảo luận về thủ tục xét xử, trao đổi những chứng cứ nào sẽ được phép sử dụng, thời gian xét xử, v.v. Công chúng, nạn nhân và gia đình của nạn nhân không tham gia vào các thủ tục tiền xét xử.
Thủ tục tiền xét xử là bắt buộc ở Nhật, ngay cả khi bị cáo nhận tội. Trong những trường hợp bị cáo nhận tội, thời gian tiền xét xử trung bình cho các vụ án này là 5,1 tháng. Còn nếu bị cáo giữ im lặng hoặc không thừa nhận tội danh thì thời gian tiền xét xử trung bình là 8,4 tháng. Các con số này được trích dẫn từ một thống kê 5 năm (từ 2010-2015) do Liên hiệp các Luật sư Đoàn Nhật Bản (Japanese Federation of Bar Associations) thực hiện vào năm 2016 và công bố trong sách trắng của họ.
Sau khi trải qua thủ tục tiền xét xử, thì quy trình xét xử còn lại – bao gồm cả thời gian xử án (trial) – trung bình sẽ là khoảng trên dưới hai tháng cho cả hai trường hợp nhận tội hoặc không nhận tội.
Do vậy, nếu một bị cáo nhận tội thì toàn bộ quy trình tố tụng của vụ án đó trung bình sẽ là bảy tháng. Còn trong trường hợp bị cáo không nhận tội, quy trình tố tụng có thể lên đến 10,9 tháng hoặc hơn.
Ngoài ra, nếu cáo trạng có hơn một tội danh thì thời gian tiền xét xử có thể bị kéo dài hơn vì các bên phải đưa ra bằng chứng và lập luận tranh biện với từng tội danh một. Các thẩm phán cũng cần nhiều thời gian hơn để xem xét những đề nghị của các phe liên quan đến hồ sơ vụ án.
Vụ án Nhật Linh đến nay đã kéo dài hơn tám tháng (tính từ lúc khởi tố là ngày 26/5/2017), hiện đang ở trong giai đoạn tiền xét xử và giai đoạn này có thể sẽ sớm kết thúc vào tháng 2/2018, mà cũng có thể kéo dài hơn vì, xin lưu ý, nghi phạm Shibuya còn bị cáo buộc các tội danh khác. Tuy vậy, quy trình tố tụng trong hồ sơ này – cho đến thời điểm hiện nay – là vẫn hoàn toàn hợp lý và đúng theo trình tự pháp luật khi so sánh với thời gian xét xử trung bình của các vụ án hình sự tương tự tại Nhật Bản.
Theo Luật Khoa.

ĐỐI LẬP CUỘI

Nếu như trong các thể chế chính trị dân chủ, đối lập hợp pháp được đưa vào hiến pháp và coi đó là điều kiện quan trọng chủ yếu để tạo ra một bản hiến pháp dân chủ thì cộng sản lại rất giỏi tạo ra thế đối lập cuội.

Ở cơ chế đối lập hợp pháp , bất cứ sai lầm nào của đảng đang cầm quyền cũng được báo chí phanh phui và đảng đối lập tận dụng để đưa ra điều trần trước quốc hội hoặc bên tư pháp đưa ra tòa .

Ở cơ chế đối lập cuội, tất cả mọi sai lầm của đảng cầm quyền đều chỉ được nêu ra cho có, dậy sóng dư luận một thời gian rồi chìm ngay vào quên lãng.

Chẳng hạn sự việc dùng 1.400 tỷ tiền thuế của dân để xây nghĩa trang cho cán bộ cấp cao nếu là ở dưới thể chế VNCH trước kia nhất định từ báo chí các nghị sĩ sẽ đưa vấn đề này ra 2 viện và bên tư pháp sẽ xem xét việc này căn cứ trên điều luật nào cho phép , có vi hiến hay không?

Thế nhưng BCT đảng cộng sản thâu tóm cả hành pháp, lập pháp, tư pháp ... vậy nên ý của BCT là ý của vua. Đứa nào chống đối lập tức Trảm không tha.

Vậy nên sống lâu trong cái cơ chế này các nhà đấu tranh dân chủ cũng lâm vào thế "đối lập cuội" dù thực tâm họ không hề muốn điều này.

Ngày này tháng khác từ năm 1986 đến nay với danh nghĩa "chống tiêu cực" đảng CSVN cũng khuyến khích cho báo chí nói, phanh phui tiêu cực nhưng phanh ra rồi để đó. Cuối cùng tất cả đều chìm vào quên lãng và vẫn làm theo ý đảng mà báo chí đưa ra thành ngữ là "vũ như cẩn".

Các nhà đấu tranh dân chủ mang tâm lý rằng những bất công ấy mình khui ra sẽ tác động vào dân, khiến dân tỉnh ra để đứng lên chống lại chế độ, thay đổi thể chế. Nhưng dân lại cho rằng đảng sai thì đảng sẽ sửa, không việc gì đến mình"Mọi việc có đảng và nhà nước lo". Rốt cuộc phía dân chủ càng moi móc càng chửi nhiều thì dân càng thụ động càng bão hòa.

Trong khi phía dân chủ ảo tưởng rằng hơn 10 năm có mạng xã hội dân trí đã lên cao thì đùng một cái thắng lợi của U23 Việt Nam khiến ảo tưởng của họ vỡ tan tành. Trong khi biển đảo bị mất, Formosa, Trung Quốc đầu độc, án oan, công an đánh chết người , tham nhũng , BOT... chỉ loe ngoe vài mống dân xuống đường thì thắng lợi của một miếng bánh vẽ lại khiến đường phố nhuộm đỏ ngập tràn. Nhiều người ước ao "giá như xuống đường biểu tình chống Trung Quốc", bất tuân dân sự thay đổi thể chế giành lại quyền tự quyết lượng người tham gia được như vậy thì tốt biết mấy?

Họ không hề biết rằng họ đã sa vào thế "đối lập cuội" từ lâu nay nhưng không hề biết. Đó là nói chỉ để mà nói, viết chỉ để mà viết khi không hề tính đến sự hiệu quả của lời nói và bài viết mình đến đâu. Nói và viết chỉ để khỏi hổ thẹn với lương tâm mà thôi.

Đúng ra họ phải tổ chức thành lập ngay các chính đảng, các tổ chức XHDS... để lãnh đạo nhân dân một cách bí mật để thay đổi thể chế thì nỗi sợ nhà tù đã ngăn họ lại và khiến họ tìm đủ cớ để biện hộ. Vì thế lời nói họ chỉ đối lập trên mạng xã hội, trên FB... Một số người bị chính quyền bắt thì được gắn ngay cái mác "anh hùng" dù sự thực họ chưa đóng góp được bao nhiêu để cái thế đối lập cuội này biến thành đối lập thật.

Chỉ còn 2 năm nữa là âm mưu giữa hai đảng đã thành trên quy ước. Có lẻ 2 đảng sẽ không bao giờ công khai âm mưu này và bọn DLV, bè lũ bán nước vẫn nghĩ rằng chúng đang sống trong một đất nước độc lập.

Chỉ khi nào thoi thóp trên giường bệnh hoặc sắp đến lò thiêu tất cả mới nhận ra thân phận của những kẻ mất nước mà thôi.
Lik