Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

BẤT TUÂN DÂN SỰ - CHÌA KHÓA ĐỂ THÁO GỠ BẾ TẮC CHO PHONG TRÀO ĐẤU TRANH DÂN CHỦ.

Nếu như dân mạng Việt Nam đang sa vào một cái chợ trời hỗn loạn đánh phá chửi bới chính quyền, chửi bới lẫn nhau trên mạng xã hội thì trên thực tế ,không phải họ chính người dân Việt Nam mới là bậc thầy về lý luận khi tìm ra phương cách để đối phó với một chính quyền đầy rẫy mưu ma chước quỷ và cả những thủ đoạn nham hiểm, xảo quyệt và bất nhân.
Không có thời gian bám internet, mạng xã hội để nghiên cứu về 198 phương pháp bất tuân dân sự mà thế giới đã sáng tạo ra để lật đổ các chế độ độc tài, chính những người lao động như công nhân, nông dân, tài xế mới ghi một dấu ấn đậm nét trong tiến trình đấu tranh giải thể chế độ độc đảng tại Việt Nam. Mai này nếu dân tộc Việt Nam giành lại được quyền tự quyết thì công đầu phải thuộc về họ chứ không hề là đội ngũ "trí thức" Việt Nam.
Ngày 11 tháng 4 năm 2017 người dân Nghệ An, Hà Tĩnh đạt được một thắng lợi vẻ vang trước chính quyền CSVN, nhờ vào chiến thuật biểu tình và bất tuân dân sự. Cho rằng “không đi mét đường BOT nào vẫn phải đóng phí”, hơn 200 hộ dân huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh, gửi đơn đến các cơ quan chức năng khiếu nại việc thu phí tại trạm thu phí Bến Thủy sáng 9-4.
Bộ Giao Thông Vận Tải đã có cuộc họp khẩn với Uỷ ban nhân dân tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Tổng Công Ty Xây Dựng Giao Thông 4 (Cienco 4) nhằm giải quyết vấn đề thu phí dịch vụ BOT khi xe cộ lưu thông qua cầu Bến Thuỷ 1.
Từ cuối tháng 12/2016, hàng trăm người dân sống hai bên cầu Bến Thuỷ 1 đã mang nhiều băng rôn và dùng xe ôtô chặn ngang cầu Bến Thuỷ 1 biểu tình nhằm phản đối việc Tổng công ty 4 thu phí giao thông vận tải khi qua cầu mặc dù người dân không sử dụng công trình BOT. Các tài xế lái xe cũng đã làm tê liệt giao thông khi qua cầu Bến Thuỷ 1 bằng cách trả tiền lẻ 500₫, 1000₫ nhằm kéo dài thời gian với mục đích phản đối nhà cầm quyền tiếp tục để Tổng công ty 4 thu phí.
Cuối cùng Bộ Giao Thông Vận Tải cho biết việc thực hiện giảm 100% phí dịch vụ sử dụng đường bộ sẽ được áp dụng từ ngày 24/4/2017.
Phương thức phản kháng đầy sáng tạo này của người dân Nghi Xuân đã được áp dụng và lan rộng sang nhiều lãnh vực khác. Đến tháng 8 - 9/2017 và từ đó đến nay, hàng loạt cuộc phản kháng khôn khéo nhưng có hiệu quả đã được giới lái xe ứng dụng thành công ở nhiều trạm thu phí BOT trên nhiều vùng…
Càng về sau này, yếu tố tổ chức và hơn nữa là tổ chức có kỷ luật chặt chẽ càng nổi lên trong những hoạt động bất tuân dân sự. Mối dây liên lạc và phổ biến kinh nghiệm đã hình thành càng rõ rệt giữa các nhóm lái xe ở các tỉnh thành, đặc biệt được chi tiết hóa về cách thức dùng tiền lẻ để trả tiền thu phí và cách “câu giờ” càng lâu càng tốt… Công an đành đứng ngoài cuộc mà không còn dám hầm hè đe dọa lái xe như trước đây. Một số chủ trạm BOT đòi truy tố lái xe nhưng nếu công an làm như vậy lại trái luật. Không còn cách nào khác, một số trạm thu phí đã phải “xả trạm”, để dòng xe lưu thông qua trạm mà không thu phí…
BOT Cai Lậy là một trường hợp cụ thể và mới nhất. Nhà nước CSVN cho lập đường tránh Cai Lậy và tráng một lớp nhựa trên Quốc Lộ 1A rồi cho đặt trạm thu phí ngay trên Quốc Lộ.Ngay khi trạm thu phí mở cửa ngày 1-8-2017, BOT Cai Lậy đã gặp phản kháng liên tục, có tổ chức, được sự ủng hộ của dư luận, truyền thông, báo chí và của cả giới chức cầm quyền địa phương.
Sau hai tuần lễ BOT Cai Lậy bị liên tục phản kháng, lưu thông ứ đọng, nhiều lần phải xả cửa và cuối cùng phải đóng cửa và mở trở lại .BOT lại là ổ của tham nhũng. Vì thế báo chí trong nước dường như được Đảng Cộng sản cho phép nhanh chóng đưa hầu hết các thông tin về BOT.
Ngày 13/9/2017 trạm thu phí tuyến tránh TP Biên Hòa trên quốc lộ 1 (huyện Trảng Bom, Đồng Nai) bị các tài xế phản ứng bằng cách dùng tiền lẻ để mua vé qua trạm khiến xe ùn tắc, chủ đầu tư phải xả trạm.
Sự khác biệt về mức độ trắng trợn chà đạp luật pháp của hiện tượng trên là trong rất nhiều vụ các chính quyền địa phương dùng lực lượng công an và cả quân đội để cưỡng chế giải tỏa người dân nhằm trưng thu đất đai, cơ chế này vẫn được dựa trên một số văn bản mang tính pháp quy của chính quyền (quy hoạch, quyết định giải tỏa, quyết định bồi thường…), cho dù không ít văn bản như thế là bất hợp lý hoặc rất bất công. Nhưng đối với trường hợp BOT Biên Hòa, đã không có bất kỳ văn bản pháp quy nào từ phía chính quyền được nêu ra để chứng minh là hành động trả tiền lẻ của lái xe là vi phạm pháp luật.
Như vậy chống thu phí ở Bến Thủy, Cai Lậy , Biên Hòa đều là mẫu mực của phản kháng bất tuân dân sự. Chính quyền cộng sản lo sợ phong trào sẽ lan nhanh trên diện rộng nên tìm cách lấp liếm bằng cách cho DLV phao tin là Việt Tân đã nhúng tay vào phong trào này.
Nếu thật như thế thì Việt Tân đã có công rất lớn vào việc diệt tham nhũng cho đảng và giúp dân đòi lại lẻ công bằng. Tuy nhiên có lẻ phong trào này đều xuất phát từ trí tuệ của nhân dân.
Chính nhân dân đi nhanh hơn mạng xã hội mới dám nghĩ, dám làm và không hề đổ thừa, ngụy biện như cư dân mạng. Họ sẽ dạy cho các "anh hùng bàn phím" hiểu thế nào là bất tuân dân sự phản kháng chế độ độc tài chứ không hề đợi cư dân mạng tuyên truyền.
Tất cả mọi cuộc cách mạng đều bắt đầu từ thiểu số. Tiếc rằng thiểu số ấy không phải là dân mạng Việt Nam.

CÔNG AN , QUÂN ĐỘI, BÁO CHÍ CSVN ĐỨNG VỀ PHÍA DÂN ?



Còn lâu. Trong "binh pháp Tôn Tử" Trung Quốc có câu "dùng hư chiêu thắng hữu chiêu", hư hư thực thực. CSVN thừa biết điều này nên dẫn dân Việt Nam chạy lòng vòng tốn xăng chơi.
Do dân Việt Nam không nắm được bản chất của thể chế chính trị một đảng nên dễ dàng ngộ nhận. Trong thể chế chính trị này do không có đối lập giữa 2 đảng nên không bao giờ có chuyện đứng về phía dân. Cái mà họ thấy chỉ là do sách lược của CS muốn mị dân nên đôi khi đóng kịch mà thôi.
Tại sao phải đóng kịch ?
Chính là để vô hiệu hóa sức kháng cự bằng hành động của người dân, khiến họ tin rằng mọi chuyện đã có đảng và nhà nước lo , không cần đến họ. Bất công của họ đã có người giải quyết.
Quốc hội luôn luôn đóng kịch để tạo ra thế đối lập cuội. Nhưng những khi có những chuyện lớn như Formosa, Đồng Tâm...đại biểu quốc hội lặn mất tiêu. Lẻ ra ở các nước dân chủ , những trường hợp như thế này các dân biểu, thượng nghị sĩ mừng như bắt được vàng. Họ sẽ tranh thủ chộp lấy để tạo dựng tên tuổi cho sự nghiệp chính trị của họ. Chính trị gia là những người sản xuất ra luật. Khi hàng mà họ làm ra (luật pháp) có chất lượng thì tên tuổi của nhà sản xuất nổi như cồn. Không chừng sau này ra tranh cử tổng thống sẽ đánh bại các nghị sĩ của các đối thủ khác.Vì thế bất công mới không cần người dân xen vào. Họ chỉ biểu tình khi thấy đó là những vấn đề an nguy đến cả một tầng lớp , sắc tộc.
Thế nhưng đại biểu quốc hội Việt Nam chỉ là bù nhìn. Anh không được phép vượt qua nghị quyết của đảng. Và anh có làm đúng cỡ nào cũng chẳng ai bỏ phiếu cho anh trong một cái quốc hội có 96% là đảng viên đảng cộng sản. Hơn nữa anh có làm giỏi cỡ nào sự nghiệp chính trị của anh cũng chẳng được thăng tiến khi chức vụ , địa vị là do đảng phân công , ban phát. Vì vậy anh chỉ nên "nịnh" đảng mà thôi. Vì thế "đóng kịch" cũng là nhiệm vụ mà đảng giao cho anh.
Bây giờ các vụ việc ở Cai lậy, Biên Hòa, Bến Thủy đúng ra phải là trách nhiệm của Đại biểu quốc hội. ĐBQH phải xuống ngay hiện trường nắm bắt thực tế để về sửa luật và bắt các cơ quan thực thi pháp luật như công an thi hành. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Cứ chiếu theo luật mà làm. Tại sao ĐBQH lặn mất tăm để công an đứng ra nói?
Vì dân Việt Nam vốn không hiểu trình tự quản lý đất nước cho nên cứ cho công an đứng ra đóng kịch để yên lòng dân khiến dân không làm loạn trước đã.
Xin thưa rằng công an không có quyền hành gì cả khi luật đã là như thế. Ngay cả tổng thống ở các nước dân chủ cũng phải đứng ngoài trước một vụ việc bất kỳ. Vì ông ta chỉ là người thừa hành lệnh của quốc hội thì sá gì đến các anh cảnh sát trưởng quèn.
Vụ việc BOT tại Việt Nam chính là sự tranh chấp , chia chác nhau trong nội bộ chóp bu quyền lực của đảng cộng sản. Chúng bất chấp pháp luật do chúng đề ra để tạo ra 60 miếng bánh BOT trên cả nước nhưng ăn chia không đều. Vì vậy phe này chống phe kia, tố cáo lẫn nhau . Chúng tố cáo ,tranh ăn nhưng chẳng dại gì không lợi dụng danh nghĩa đứng về nhân dân, đứng về tài xế để tạo tính chính danh.Nhân dân thấy mình có đồng minh là công an thì tin rằng nước có luật pháp. Từ rày về sau sẽ để công an giải quyết không thèm bất tuân dân sự chi cho cực nữa. Đây là một cái bẫy hư hư thực thực rất tinh vi để triệt thoái sức phản kháng của người dân.
Hơn nữa BOT chỉ là vấn đề của các nhóm lợi ích, không phải là vấn đề thiết thân dẫn đến an nguy tồn tại của đảng. Vậy nên đảng mới cho báo chí, công an, quân đội mở miệng thoải mái để lừa dân. Nếu mà dính dáng đến anh bạn vàng Trung Quốc thì đừng hòng.
Quân đội công an chỉ đứng về phía dân một khi họ đảo chính như quân đội VNCH đã làm để lật đổ đảng CSVN và trao lại quyền thành lập một chính phủ đa đảng, nhiều thành phần cho dân tộc này. Nhưng với một loại quân đội trung với đảng, loại công an "hèn với giặc ,ác với dân" thì những điều đó là viễn vông.
Chỉ có dân Việt Nam mới tin rằng công an đứng về các tài xế những con mồi trong chính sách "làm luật" của chúng. Có lẻ đất trời đảo lộn, sói không còn ăn thịt cừu.

TẠI SAO NƯỚC MỸ CẮT GIẢM THUẾ LỚN NHẤT TRONG 30 NĂM QUA ?

Nước Mỹ nợ công 20.000 tỷ USD, thay vì tăng thuế để giảm nợ công lại thi hành chính sách trái khoáy là cắt giảm 1.500 tỷ USD tiền thuế.
Hôm 2-12, các Thượng nghị sĩ Mỹ đã thông qua một dự luật cắt giảm thuế, mở đường cho chiến thắng lớn nhất của tổng thống Mỹ Donald Trump từ khi ông nhậm chức vào tháng 1.
Đây là dự luật cải cách thuế lớn nhất kể từ những năm của thập niên 80. Nó được thông qua với tỷ lệ phiếu 51 thuận, 49 phiếu chống với sự phản đối gắt gao từ các thượng nghị sĩ đảng Dân chủ.
Theo quy định hiện tại của Thượng viện Mỹ, bất kỳ kế hoạch ngân sách nào cũng không được phép gây ra thâm hụt trong khoảng thời gian 10 năm.
Dự luật này là cải cách lớn nhất đối với hệ thống thuế của Mỹ kể từ những năm 1980, kêu gọi cắt giảm thuế doanh nghiệp từ 35% xuống 20%, cắt giảm thuế đối với các cá nhân và gia đình, hủy bỏ một số chính sách miễn giảm thuế đối với các doanh nghiệp và cá nhân.
Dự luật mang lại thêm những lợi ích cho người giàu, khi hạ thuế doanh nghiệp, bỏ dần thuế bất động sản và bỏ thuế tối thiểu thay thế.
Dự luật sẽ áp trần thuế tối đa đối với các doanh nghiệp nhỏ và các tổ chức phi doanh nghiệp ở mức 25%, giảm so với mức hiện nay là 39,6%. Các chi nhánh nước ngoài có lợi nhuận cao của các công ty Mỹ sẽ chịu mức thuế 10%, một cách để ngăn chặn các công ty chuyển lợi nhuận ra nước ngoài.
Trong khi đó, các doanh nghiệp nước ngoài tại Mỹ sẽ phải đóng thuế tới 20% trên các khoản thanh toán ở nước ngoài cho các hoạt động tại Mỹ.
Những doanh nghiệp Mỹ được cho là đang giấu tài sản ở nước ngoài nhiều nhất bao gồm hàng loạt tên tuổi lớn như Apple, Pfizer, Microsoft, General Electric và IBM.
Nhiều công ty Mỹ đang giấu 2,6 nghìn tỷ USD ở nước ngoài để trốn thuế, qua các năm, số tiền tránh thuế này không những không giảm đi mà còn tăng đều đặn, theo tính toán và công bố mới nhất của tổ chức Capital Economics.
Chính vì vậy, trong kế hoạch đánh thuế doanh nghiệp mới đây của Tổng thống Mỹ Donald Trump, ông Trump đã kêu gọi hạ thuế doanh nghiệp để khuyến khích họ chuyển doanh thu về nước Mỹ.
Hiện nay, thuế doanh nghiệp Mỹ hiện ở mức 35%, cao nhất thế giới. Chính vì vậy, nhiều tập đoàn đa quốc gia của Mỹ thường giữ doanh thu ở nước ngoài tại các nước có mức thuế rất thấp như Ireland hay Luxembourg.
Như vậy Trump đang dự tính cắt giảm thuế để khiến các doanh nghiệp Mỹ ở nước ngoài hồi hương, tạo thêm công ăn việc làm, giảm thất nghiệp và cũng không cho các doanh nghiệp Mỹ ở nước ngoài lập công ty ma để trốn thuế.
Cùng với việc chống nhập cư bất hợp pháp, cắt giảm một nửa nhập cư hợp pháp, áp thuế chống bán phá giá, sở hữu trí tuệ và không công nhận Trung Quốc là một nền kinh tế thị trường Trump sẽ không làm thâm hụt ngân sách như Obama mà có thể giảm được nợ công theo cách của ông. Có điều cách này sẽ bị phe tả tấn công mảnh liệt và người dân chưa thấy toàn diện vấn đề sẽ chỉ trích Trump.
Tuy nhiên kết quả sẽ có trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào năm 2018. Hãy chờ xem.

CHIẾN THẮNG ẢO.

Cộng sản Việt Nam điều hành đất nước rất kém cỏi . Chúng chỉ là những gã nhà quê học việc khi chiếu theo các tư duy logic về quản trị nhà nước của thế giới để đánh giá việc quản lý đất nước.
Nhưng chúng lại rất giỏi dùng những mưu ma chước quỷ để lừa phỉnh và phủ dụ dân. Bởi dân Việt Nam rất dễ dụ. Họ cũng chẳng đánh giá chính phủ và nhà nước Việt Nam theo những nguyên tắc khoa học. Chỉ cần thỏa mãn cho họ những quyền lợi trước mắt mà họ đòi hỏi, thế là họ nhảy cẫng lên giăng đèn kết hoa ca ngợi đảng quang vinh, chính phủ sáng suốt và hát vang các bài ca mừng đảng , mừng bác. Một dân tộc như thế không trách cứ mãi lận đận đến ngày hôm nay.
Một đất nước được điều hành cao nhất bởi hiến pháp. Đó là bản giao kèo giữa chính quyền và nhân dân, trong đó quyền lợi của nhân dân phải đặt lên hàng đầu. Và không có một quyền lực nào của chính quyền được định danh là luật pháp được phép mâu thuẫn với những quyền lợi đó. Điều này gọi là vi hiến. Mọi điều luật vi hiến phải được một tòa bảo hiến bác bỏ. Việt Nam không có tòa bảo hiến, nội việc đó cũng đủ xác định Việt Nam là xứ kăng gu ru, mọi ở trên rừng mới xuống.
Chưa kể bản hiến pháp đầy rẫy sự mâu thuẫn, điều nọ đá điều kia. Và lại có thứ luật ràng buộc hiến pháp khi thòng một câu " quyền này do luật pháp quy định". Chúng đã phỉ nhổ vào trí tuệ người Việt đặc biệt là giới trí thức khi để những điều như thế tồn tại trong hiến pháp.
Một đất nước luôn được điều hành bằng luật pháp với nguyên tắc "không ai ở trên luật". Nhưng Việt Nam lại cho tồn tại các văn bản nghị định dưới luật của chính phủ. Nếu ở các nước dân chủ, các thông tư, nghị định này phải bị ngành tư pháp ra lệnh cấm chỉ ngay nếu thấy nó vi hiến.Không những thế quốc hội phải phủ quyết ngay nếu trên 2/3 đồng ý thì coi như các thông tư nghị định ấy phải bị bỏ vào thùng rác.
Nhưng Việt nam không có chuyện đó nên các luật của quốc hội và các thông tư nghị định đá lẫn nhau chẳng thèm đếm xỉa gì đến hiến pháp.Chính phủ coi luật của quốc hội chẳng ra cái ki lô gram nào cả. Và nghị quyết của đảng mới là quan trọng.
Trong vụ BOT hoặc trước đó là vụ Đồng Tâm rồi các vụ cướp đất trắng trợn của công an, các văn bản trưng ra để biện minh đều là các văn bản dưới luật. Nghĩa là chính phủ được đảng bật đèn xanh và hiến pháp cho phép tha hồ cướp đất của dân và bộ máy bảo vệ chế độ như công an ,quân đội chỉ việc thi hành.
Tuy nhiên ngay cả vụ BOT này chúng cũng chẳng trưng ra được một văn bản dưới luật nào để biện minh. Nghĩa là chuyện ăn cướp quá trắng trợn, chẳng cần che giấu. Thế mà 500 tên gọi là đại biểu của dân lại câm cái mõm của chúng lại dù mỗi khi đài truyền hình quốc gia quay các vỡ diễn trong hội trường Diên Hồng thì chúng tỏ vẻ rất quan tâm.
Nguyễn Xuân Phúc mang danh là thủ tướng chính phủ lại lúng túng như gà mắc tóc trong vấn đề BOT. Và với chức danh thủ tướng nắm hành pháp y cũng chẳng có quyền gì cho BOT tạm dừng thu phí 1 tháng nếu việc thu phí này là luật của quốc hội.Vì đây là xứ rừng nên Phúc có cái quyền ấy. Thế là dân ta vỗ tay hoan nghênh "tưởng thú" tíu tít. Các "nhà" dân chủ phóng STT cho rằng các bác tài đã chiến thắng cộng sản sau một thời gian dũng cảm dùng tiền lẻ qua trạm.
Nếu chuyện này mà nói với dân Mỹ, Anh, Pháp, Úc, Nhật ,Hàn chắc hẳn người ta sẽ ôm bụng cười toét rún. Cái xứ gì mà đại tá công an có thể tuyên bố dân xài tiền lẻ đúng luật ,phạt chủ trạm BOT 70 triệu trong khi chính quyền thị xã thì chẳng xem lệnh CA ra gì , tuyên bố nếu dời BOT thì phải cấm xe qua quốc lộ. Đúng là trống đánh xuôi ,kèn thổi ngược.
Việt nam đang ở thời điểm loạn 12 sứ quân. Hiến pháp ,luật pháp như miếng giấy lộn, lệnh ông, cồng bà chồng chéo lên nhau. Dân thì chẳng hiểu mô tê ất giáp gì thấy tưởng thú ban chiếu dừng là cám ơn chính phủ biết quan tâm đến dân,chẳng cần biết là chính phủ căn cứ vào đâu để dừng. Nếu mà trái luật, vi hiến thì phải dẹp ngay chứ sao lại chỉ "tạm dừng".
Công an là lực lượng chấp pháp tại sao lại để BOT ngang ngược làm hại dân, vi phạm luật pháp khiến dân phải đóng thuế đến 2 lần?Và dân thì lại ngây ngô đến nỗi bằng lòng với 2 tiếng tạm dừng khi đó là quyền lợi chính đáng của mình. Đúng ra thì phải thừa thắng xông lên quét sạch cả 60 cái BOT nếu là dân của xứ biết luật pháp.
Thế nhưng đòi hỏi điều đó đối với họ là quá cao. Hãy để cho họ thỏa mãn cái mà họ gọi là chiến thắng. Thật ra đây chỉ là thời điểm tạm dừng để chính phủ tìm ra lý do một cách hợp pháp để đàn áp các bác tài sau đây 1 tháng. Cũng như vụ Đồng Tâm, ba ngành lập pháp ,hành pháp và tư pháp dưới sự chỉ đạo của đảng sẽ hợp lực đè thằng dân đến tắc thở như các vụ ở Thái Bình, Tiên lãng, Cồn dầu, Long An, Đồng Tâm...trước đây.
Nhưng rất đáng buồn khi không chỉ dân mà các nhà trí thức có tên tuổi lại gọi đây là một chiến thắng bước đầu. Còn lâu ,khi dân Việt nam vẫn đang bàng quan,rụt rè và nhút nhát trong việc xuống đường để chia lửa với Cai Lậy bởi họ có cả ngàn lý do để đổ thừa.
Thắng cái gì mà gọi là thắng trong một đất nước chẳng hề có luật pháp mà chỉ tồn tại một thứ duy nhất: quyền lực của kẻ mạnh.

KHI NÀO MỚI GỌI LÀ THẮNG ?

Nhiều người còn mơ hồ giữa tranh chấp chính quyền và nhân dân.Trong trường hợp này xảy ra thì khái niệm "thắng" "thua" chỉ được sử dụng trong những trường hợp sau đây :
- 1/ Đó là một cuộc chiến pháp lý trong đó vị thế giữa chính quyền và nhân dân là bình đẳng. Cả hai đều có tư cách pháp nhân trước pháp luật.
- 2/ Được phân xử bởi một tòa án độc lập và được phúc thẩm bởi tối cao pháp viện nơi căn cứ vào hiến pháp,tôn trọng và bảo vệ hiến pháp.
- 3/Phán quyết của tòa án độc lập đảm bảo không thiên vị và công bằng cho cả hai.
Trong khi chính phủ đứng ra làm trọng tài thì chẳng khác gì vừa đá bóng vừa thổi còi. Vì các nhà đầu tư BOT làm theo thỏa thuận với Bộ giao thông trong khi Bộ giao thông lại đặt dưới quyền thủ tướng .Việc dừng một tháng chỉ là để chính phủ tìm ra phương án lấy tiền dân sao cho hợp lý mà thôi. Nhưng thời gian dừng một tháng này sẽ được kéo dài thêm để bù vào trong thời hạn lập BOT .Ví dụ nếu BOT dự định thu phí trong vòng 7 năm thì vì thời gian nghỉ 1 tháng này sẽ kéo dài là 7 năm 1 tháng. Đâu vào đó cả.
Bằng chứng là cả 3 kịch bản của Bộ giao thông đều không có kịch bản nào dẹp BOT cả. Lý do là nếu dẹp BOT chính phủ phải bồi thường, tăng ngân sách dẫn đến vỡ nợ và sụp đổ.
Nhưng một điều quan trọng là ngân sách của chính phủ bao giờ cũng phải dành một khoảng lớn cho cầu đường vì dân đã đóng thuế rồi , hơn nữa lại đánh thuế xe ô tô gấp 3 lần trị giá chiếc xe để chi phí cho làm đường , tiền thuế xăng cũng đắt gấp 3 lần các nước khác. Tiền đó đi đâu?
Thưa rằng tiền đó "chú phỉnh" đã bỏ vào túi riêng để tham nhũng và chi cho những hội đoàn ngoại vi của đảng CS, chi cho công an, DLV...để bảo vệ chế độ. Nói một cách nôm na là chính phủ đã lấy tiền làm đường của dân đi chơi gái , giờ bắt dân đóng lần thứ hai để trả thay cho mình.
Yên tâm là sau 1 tháng chính phủ sẽ tìm ra cách để trị tội các thằng dân đã làm náo động BOT Cai Lậy và bảo vệ các nhà đầu tư đến cùng. Hiện tại đang cho báo chí vu khống trước ,sau đó sẽ nắm đầu để xử sau để làm gương.
Trong một cơ chế mà thằng ăn cướp vừa là bị cáo vừa là quan tòa mà cho rằng nguyên cáo thắng thì kể cũng lạ.

ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÃ LỘ NGUYÊN HÌNH.



Việc đảng cộng sản coi thường hiến pháp , coi thường quyền con người và quyền tự do ngôn luận là điều không lạ. Đó là chuyện xảy ra xuyên suốt trong 72 năm cầm quyền . Nhưng ít ra trước đây chúng cũng dùng ngụy biện, dùng dân chủ cuội để che giấu và đánh lừa dân. Nay thì vì sự an nguy, tồn vong của đảng chúng không cần che giấu nữa mà trắng trợn nhổ toẹt vào hiến pháp và các nguyên tắc cơ bản của loài người.
Chứng tỏ rằng trong nội bộ đảng đã có sự tự diễn biến, tự chuyển hóa rất sâu sắc.
Tại sao lại phải khai trừ một đảng viên nếu đảng viên đó :
- Bôi nhọ lãnh đạo, lãnh tụ : Thế điều 25 hiến pháp CHXHCNVN nêu lên" Nhân dân có quyền tự do ngôn luận.." để làm gì ? Hiến pháp có quy định điều nào cấm bôi nhọ lãnh đạo và lãnh tụ hay không ? Như vậy điều lệ đảng đã đi ngược với hiến pháp. Vậy thì nên vứt câu "Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật" vào thùng rác.
- Đòi hỏi tam quyền phân lập và đa nguyên đa đảng : Nếu không có tam quyền phân lập thì làm sao có một ngành tư pháp độc lập. Khi ngành tư pháp bị chi phối bởi hành pháp và lập pháp thì có thể xử tội được thủ tướng hoặc chủ tịch quốc hội hay không ? Như vậy làm sao có pháp trị ?
Nếu không đa đảng thì làm sao có tam quyền phân lập? Một đảng vừa đá bóng vừa thổi còi vừa làm bị cáo vừa là quan tòa thì còn có luật pháp hay không ?
- Nếu không có xã hội dân sự không có đa nguyên thì đất nước không còn là của dân mà là của đảng . Bởi 93 triệu dân thì phải có những ý kiến trái chiều. Khi chủ nghĩa Mac Lenin đã bị thế giới vứt bỏ nhưng vẫn lấy làm tư tưởng dẫn dắt cả dân tộc thì đảng vì quyền lợi dân tộc hay vì sự tồn tại của đảng ?
Điều đó có thể nói huỵch toẹt ra rằng : đảng CSVN đã đến bước đường cùng, chỉ lo giữ địa vị thống trị của mình và bất chấp xu thế thời đại , bất chấp một xã hội dân chủ và pháp trị.
Chúng sẵn sàng dùng bộ máy công an trị, cái còng và khẩu súng để duy trì quyền lực. Nếu đảng viên không từ bỏ đảng để trở về với nhân dân thì chỉ có một lý do : họ sẵn sàng vì những khúc xương mà đảng CS vứt ra để vinh thân phì gia, bán đứng bản thân và bán đứng tương lai con cái của chính họ.

SỰ THAY ĐỔI KHÔNG ĐẾN TỪ TẦNG LỚP THỐNG TRỊ MÀ CHỈ ĐẾN TỪ TẦNG LỚP BỊ TRỊ.

20 năm qua sở dĩ phong trào dân chủ Việt Nam bế tắc và giẫm chân tại chỗ vì những suy nghĩ sau đây :
-1/ Đảng cộng sản quá mạnh , không thể đánh đổ được đảng cộng sản. Chỉ có cộng sản mới đánh đổ được cộng sản mà thôi.
-2/ Chỉ quan tâm tới các diễn biến trong nội bộ đảng cộng sản không quan tâm đến vận động nhân dân.
- 3/ Tin rằng tự diễn biến , tự chuyển hóa trong nội bộ đảng sẽ dẫn đến thân phương Tây, thân phe dân chủ và dẫn đến đảo chính, giải thể chế độ một đảng.
- 4/ Quá dựa dẫm vào chính quyền các nước dân chủ từ đó thành lập các tổ chức xã hội dân sự công khai để vận động quốc tế. Nhưng hầu hết đã bị cộng sản vô hiệu hóa thành các tổ chức đối lập cuội. Những ai không "cuội" đều vào tù vì đã lỡ"Lạy ông con ở bụi này".
- 5/ Đa số thành phần bất đồng chính kiến đều chú tâm hóng hớt tin nội bộ từ chính quyền với mong mỏi rằng chính quyền cộng sản sẽ trở về với dân tộc và mình không phải đổ máu ,tù tội mà vẫn có tự do dân chủ.
Kết quả là cả dân tộc bị cộng sản dắt mủi dẫn đi lòng vòng bằng tuyên giáo, dư luận viên, dân chủ cuội... Để rồi 20 tổ chức XHDS "hữu danh vô thực", phong trào "tự ứng cử" làm trò cười cho quốc tế, các tổ chức như "Mạng lưới Blogger, Con đường Việt Nam, No U" cũng chỉ tồn tại hình thức , vận động túi tiền của hải ngoại...Chưa hề có một tổ chức nào dám đứng ra kêu gọi "bất tuân dân sự", tức là kêu gọi việc bỏ đói một chính quyền sống bám vào dân, giống như việc người chủ bỏ đói một con chó chỉ chuyên cắn mình. Ngược lại, với các phong trào "từ thiện", "cờ vàng"... họ còn kêu gọi "dân hải ngoại lơ ngơ" gởi tiền về để nuôi đàn chó ấy ngày càng mập càng béo tốt và , có đầy đủ "răng chó" sắc nhọn để quay lại cắn chủ và lên tiếng thách thức tất cả.
Nguyên nhân chính là vì dân Việt Nam không nắm được bản chất vấn đề, không nắm được cái gốc nên cộng sản vẫn sống khỏe.
Cái gốc nằm ở đâu ?
Đó là ở chỗ chính quyền CSVN không thể tự thân sống được, nó phải sống bám , sống tầm gửi vào nhân dân.
Vậy thì muốn chính quyền này chết điều đơn giản là không cho nó sống bám nữa.
Mình không cho nó sống bám nó có thể bỏ tù mình không ?
Không thể. Đó là quyền của mình.Không ai có thể bắt tội mình đình công, tẩy chay, không đóng phí, không gia nhập các tổ chức của chính quyền... Nói tóm lại là không thể dùng pháp luật, cái còng và khẩu súng để bắt mình làm con cừu cho chúng vặt lông.
Cái bắt buộc mình làm điều đó chỉ là cái não của mình, sự ngụy biện và đổ thừa của mình mà thôi.Và một điều quan trọng nữa đó là sự chia rẻ,thiếu đoàn kết để hợp lực cùng nhau tạo ra một phong trào bất tuân dân sự trên toàn quốc.
Rất nhiều người nghi ngờ đến tính hiệu quả của bất tuân dân sự.Nhưng nó đã được chứng thực trên toàn thế giới . Một hoặc vài ngàn người không hợp tác với chính quyền thì không ăn thua gì nhưng nếu 5 hoặc 10 triệu người làm điều này thì chính quyền sẽ vỡ nợ ,không có tiền để trả lương cho công an ,quân đội để đàn áp dân. Từ đó dân không cần chống lại với cái còng và khẩu súng mà vẫn có thể giành lấy chính quyền về tay mình.
Khi và chỉ khi có trong tay tam quyền phân lập, đa đảng, đối lập hợp pháp ,quyền bầu cử...họ mới có thể đi kiện nếu gặp bất công và tất cả mọi vấn đề của họ mới giải quyết tận gốc.
Còn bây giờ một Trọng Lú chết sẽ có "Trọng không Lú" khác lên thay. Một Tấn Dũng về làm người tử tế thì sẽ có một Xuân Phúc lên tham nhũng và đàn áp nhân dân tiếp tục.
Vấn đề của nhân dân là bất tuân dân sự toàn diện để khiến đảng Cs chết chứ không phải ăn mừng Lú chết. Lú chết cũng chỉ là một con chó chuyên cắn càn chết mà thôi.

TẠI SAO CÓ DÂN CHỦ VÀ TẠI SAO CÓ ĐỘC TÀI ?

Con người sinh ra ai cũng có đầy đủ tứ chi ,ngủ quan, ai cũng có cái đầu giống nhau. Thế nhưng tại sao có nước sống trong tự do ,dân chủ; có nước lại sống trong một chế độ độc tài tăm tối, bị bóc lột, bị đối xử tàn tệ, phải bán sức lao động làm thuê,làm công nhân xa xứ,làm đĩ, bị cắt cổ, mổ giết lấy nội tạng, bị đầu độc, bị ung thư và trăm ngàn thứ khác.
Có phải ông trời đã bất công khi dành một số phận hẩm hiu cho dân tộc Việt Nam ?
Không hề.
Ông trời cũng đã rất công bằng với dân tộc Việt Nam khi cho người Mỹ đến khai phá cho dân tộc này, giúp họ đánh đổ độc tài và xây dựng một bản hiến pháp dân chủ và tiến bộ nhất trong lịch sử mấy ngàn năm rừng rú của họ.
Nhờ vào bản hiến pháp này họ cũng được cả thế giới ngưỡng mộ gọi thủ đô một nửa nước của họ là "Hòn Ngọc Viễn Đông".Họ cũng có một nền nông nghiệp phát triển với ruộng đồng thẳng cánh cò bay, thôn quê hiền hòa"gạo trắng nước trong", một nền công nghiệp với việc sản xuất được cả xe hơi , một nền thương nghiệp với hàng trăm thương hiệu nổi tiếng, một nền dân chủ có thể tùy nghi xuống đường để hỏi tội các nguyên thủ quốc gia, một nền báo chí tự do muốn chửi ai thì chửi, một nền thể thao, bóng đá vang danh khu vực....
Ai đã làm cho tất cả di sản ấy chỉ còn là quá khứ.
Cộng sản?
Cộng sản chỉ là một nhúm người, một chủ thuyết. Cộng sản không thể tràn vào Việt Nam ,sinh sôi và phát triển nếu không có sự đồng tình và giúp sức của người Việt Nam.
Những kẻ khủng bố phá hoại nền dân chủ của miền Nam Việt Nam suy cho cùng đều là dân Việt Nam bị chủ thuyết cộng sản làm cho lú lẫn. Những tên cộng sản gộc, đầu sỏ không hề ra chiến trường. Chúng chỉ ngồi tại Ba Đình để điều khiển dân Việt Nam giết hại lẫn nhau.
Rốt cuộc chỉ có dân Việt tự đánh lẫn nhau suốt hơn 20 năm. Đánh xong thì một nửa đã tỉnh ngộ vì mình đánh lầm. Tỉnh ngộ vì tất cả những giá trị mà mình tôn thờ mình hy sinh hóa ra chỉ là đồ giả.
Một nửa nước cay đắng nhận ra là mình bị lừa.
Một nửa còn lại ân hận vì không giữ được công lao mồ hôi, nước mắt ,xương máu của mình.
Và 42 năm sau đó.
Bè lũ cộng sản vẫn ngồi ngay tại Ba Đình để điều khiển dân tộc này. Chúng tiếm danh nhân dân, tiếm danh luật pháp để xúi dân Việt chết thế cho chúng trong việc bán nước và làm tay sai cho ngoại bang.
Dân tộc này lại loay hoay một lần nửa.
Đảng viên , công an hay người lính bảo vệ chế độ cũng đều là dân Việt Nam. Tại sao họ lại vì quyền lợi của một nhúm người tại Ba Đình để đang tâm hủy hoại tương lai của đất nước mình, của con cháu mình. Tại sao họ lại đang tâm nhân danh quốc gia dân tộc để bảo vệ cho một đảng độc tài tồn tại?
Nguyên nhân cũng vì trí óc của họ. Một trí tuệ quá kém không cho họ phân biệt phải trái trắng đen, khiến họ biến thành những cỗ máy phản lại quốc gia dân tộc nhưng trong đầu bao giờ cũng nghĩ là hy sinh cho đất nước này.
Thời gian có thể làm cho họ sáng mắt ra. Nhưng e rằng đến khi họ sáng mắt thì đã quá muộn. Đất nước này đã không còn ở trong tay họ.
Lịch sử không hề bất công với dân tộc Việt Nam. Số phận cũng không hề bạc đãi họ. Chỉ có trí tuệ của người Việt Nam mới bạc đãi người VIệt Nam.
Đó lý do có độc tài và đó cũng là lý do vì sao dân chủ vẫn còn là một hoài vọng xa xăm.

CÓ GIỎI THÌ VỀ ĐÂY MÀ LÀM ĐI. ĐỪNG Ở NGOÀI NÓI SUÔNG.

Đây là một lập luận đã tồn tại hàng bao nhiêu năm nay và là nơi trú ẩn an toàn cho các DLV, DCC cùng một số nhà dân chủ thật. Chị Nguyễn Thanh Tâm đã có một bài phản biện rất dài và rất hay về lập luận này, tôi không cần thiết phải nhắc lại chỉ xin đi sâu vào phân tích lỗi ngụy biện ở trong đó.
Đây là một tư duy cảm tính,phi logic mà không ít người mắc phải và dùng để biện minh khi tranh luận. Nếu là bọn DLV ta không trách nhưng nếu là tư duy của dân và là của những người đang đấu tranh cho dân chủ thì thấy cần phải làm rõ.
1/ KHI NÀO THÌ MỆNH ĐỀ ĐÓ ĐÚNG.
" Có giỏi thì hãy về mà làm đi" chỉ đúng khi người ở ngoài là kẻ thụ hưởng những thành quả của người đang ở trong tức là những người đang đấu tranh.
Nghĩa là anh không làm chỉ nói suông nhưng anh chờ tôi làm xong anh chớp lấy công sức xương máu của tôi , gạt tôi ra để thụ hưởng một mình. Câu này nên dành để nói với cộng sản. Vì cộng sản chính là kẻ đã xúi dân miền Nam "ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản", xúi dân miền Bắc "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" hy sinh hàng triệu người mà chẳng được gì để bây giờ trao lại đất nước cho chúng cai trị. Chính đồng bào miền Nam theo cộng sản và những người bộ đội cụ Hồ vượt Trường Sơn phải nói câu đó với Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và BCT trung ương đảng CS. Đó là những kẻ không giỏi làm chỉ giỏi xúi và chỉ chuyên nói dóc.
Mệnh đề đó đúng khi anh không làm nhưng anh vẫn sung sướng,không bị cái chết đe dọa. Đó là trường hợp của dân miền Nam, không cần nghe cộng sản xúi vẫn có cơm trắng cá tươi để ăn, vẫn có dân chủ ,pháp trị... Nghe xúi rồi thì mọi thứ đi tong.
Mệnh đề đó không đúng khi anh không làm sẽ dẫn đến mất nước , diệt chủng bị đầu độc bị đủ thảm họa cho chính anh chứ chẳng hề rụng một cái lông chân nào của người ở ngoài. Nó tương tự như khi anh bị cháy nhà , anh không thể nói với người ở ngoài rằng có giỏi thì vào đây dập lửa đi, vì lửa đang thiêu đốt anh chứ không hề làm nguy hiểm đến tính mạng của họ. Họ chỉ vì thương tình đồng loại mà chỉ cách cho anh thoát khỏi biển lửa mà thôi.
2/ KHI NÀO MỆNH ĐỀ ĐÓ KHÔNG ĐÚNG ?
Trong cuộc đấu tranh giành lấy quyền làm chủ thì chỉ có nhân dân trong một nước mới có quyền đấu tranh để thay đổi thể chế chính trị. Những người Việt tha hương có quốc tịch khác không hề có quyền đó. Nếu những người Việt không phải quốc tịch Việt Nam làm điều này thì đó không còn là cuộc đấu tranh dân chủ nũa mà là đấu tranh để thay một chế độ độc tài này bằng một chế độ độc tài khác.
Như vậy người ở ngoài sẽ vi phạm ngay chính pháp luật của nước sở tại mà họ đang sống. Và thế là chính người đưa ra lập luận này đã xúi người Việt hải ngoại vi phạm pháp luật.
Một vấn đề nữa đặt ra là người ở ngoài có nói suông không ? Họ không hề xúi người ở trong lao vào chỗ chết như cộng sản mà chỉ khai phá hướng dẫn ,cập nhật những phương pháp thoát độc tài của thế giới. Các phương pháp này không hề kích động nhân dân để dẫn đến một đất nước bi thảm như ngày hôm nay mà cộng sản đã làm. Các phương pháp này đã có 30 nước trên thế giới đã làm và đã thành công.
Do câu nói này là chỉ một bộ phận người Việt thiểu năng về trí tuệ nói nên đa số NVHN không chấp. Nếu không thì họ sẽ bỏ mặc xem thử ai chết ? Mày chết hay tao chết ?

THẾ NÀO LÀ HÒA HỢP HÒA GIẢI VÀ THẾ NÀO LÀ KHÉP LẠI QUÁ KHỨ?

Một số người Việt hải ngoại dù là gốc VNCH nhưng do không hiểu bản chất vấn đề về thể chế chính trị nên thường hay mắc lỡm nghị quyết 36 của đảng cộng sản. Họ cho rằng nên hòa hợp hòa giải và khép lại quá khứ , nhìn về tương lai để bỏ qua tất cả cùng chung tay với đảng cộng sản để xây dựng lại đất nước.
Đây là tư tưởng dĩ hòa vi quý mới nghe qua rất dễ lọt tai nhưng phân tích kỷ chỉ là suy nghĩ của các chú cừu non , quá ngây thơ và dễ bị cộng sản lừa như đã lừa dân tộc Việt nam trong bao nhiêu năm nay.
Trước hết về hòa hợp hòa giải dân tộc phải đặt vấn đề ai hòa giải với ai? Miền Nam hòa giải với miền Bắc hay VNCH hòa giải với CSVN ?
Miền Nam và miền Bắc không có thù hận gì nhau tại sao phải hòa giải? Dân miền Bắc đánh miền Nam là do cộng sản xúi. Đánh xong rồi các anh lính miền bắc cũng giống như dân miền Nam. Xe tăng 390 vào cán đổ cột cờ Dinh Độc Lập do tiểu đội trưởng Lê Văn Thiệp chỉ huy bị Đỗ Quang Thận giành công. Các anh sau 30/4/1975 cũng về đi làm công nhân nông trường, nuôi heo, làm thợ hớt tóc...chứ chẳng hề làm thủ tướng, tổng bí thư hay bộ trưởng. Những chức ấy đều do con cái của bọn cộng sản gộc nắm hết. Người lính chỉ là công cụ, là vật chết thế. Vậy thì cớ gì VNCH phải thù dân miền bắc để phải kêu gọi hòa hợp hòa giải với họ? Họ cũng là nạn nhân của chính quyền độc tài. Bây giờ ngay tại Hà Nội cũng đầy rẫy dân oan như Sài Gòn, Huế, Đà nẵng... Vậy thì miền Bắc cũng bị lừa như dân miền nam "ăn cơm quốc gia ,thờ ma cộng sản". Khi đã cùng là nạn nhân thì không có thù oán để hòa hợp hòa giải. VNCH vì thế cũng chẳng có thù oán sâu nặng gì với những người lính CS đã đem xe tăng cán nát cột cờ của mình để phải bắt tay xí xóa.
VNCH có thù với đảng CS không ? Có. Đó là những năm tháng bị tù cải tạo, bị đối xử phân biệt phải bỏ nước ra đi, bị cướp biển hãm hiếp bỏ thây trên biển. Nhưng những điều đó sẽ chẳng là gì có thể bỏ qua nếu cộng sản noi gương VNCH trả lại quyền tự quyết cho dân Việt Nam. VNCH là một thể chế chính trị dân chủ bằng quyền bầu cử, bằng việc đặt hiến pháp cao nhất, bằng đối lập hợp pháp... như vậy VNCH chính là dân miền Nam. Cộng sản cướp quyền làm chủ của dân Nam vì thế cộng sản muốn hòa hợp hòa giải phải trao trả lại cái quyền này cho dân miền Nam theo đúng hiệp định Paris mà chúng đã ký vào. Khi không chịu trao trả mà vẫn giữ chế độ độc tài một đảng thì chính chúng mới không chịu hòa hợp hòa giải chứ không phải VNCH. Chừng nào chúng mở rộng đa đảng, bầu cử tự do, tôn trọng nhân quyền rồi kêu gọi NVHN về tham gia một chính phủ đa nguyên , đa đảng nhưng VNCH không chịu về, bất hợp tác thì mới gọi là VNCH không chịu hòa hợp hòa giải, nuôi dưỡng hận thù. Còn bây giờ buộc họ phải hòa giải với một chính quyền độc tài bán nước thì có khác gì kêu gọi họ đồng lõa với cái sai, với kẻ thù của dân tộc. Đó là điều hết sức vô lý.
KHÉP LẠI QUÁ KHỨ ?
Khái niệm khép lại quá khứ khi cả VNCH và CSVN đều là hai thể chế chính trị độc tài như nhau. Như vậy theo quan điểm "được làm vua thua làm giặc" của người xưa thì bây giờ đã thất bại rồi nên buông bỏ quá khứ để làm lại, hướng tới tương lai. Đó là điều đúng.
Nhưng VNCH là một thể chế dân chủ. VNCH không phải là chính quyền của ông Nguyễn Văn Thiệu mà là của rất nhiều đảng phái khác nhau trong đó có đến 11 liên danh tranh cử. Như vậy VNCH là một ông chủ của miền Nam.
Khi nhà anh bị cướp, con cái anh phải tha phương cầu thực,bán sức lao động làm thuê, bị bóc lột thậm tệ thì anh có thể nào khép lại quá khứ không ? Khép lại tức là anh chấp nhận để mặc nhà cho bọn cướp làm mưa làm gió, các con anh sống vất vưởng?
Không thể!
Bằng mọi cách anh phải đòi lại cho bằng được căn nhà tức là quyền làm chủ đất nước cho dân Việt nam. Chừng nào bọn cướp chưa trả lại căn nhà ấy thì anh không thể khép lại quá khứ.
Kẻ phải khép lại quá khứ ăn cướp của chúng chính là CSVN chứ không thể là VNCH.
Tại sao không bắt tên cướp trả lại nhà mà lại bắt người mất nhà quên đi quá khứ bị cướp? Đó là điều vô lý.
Thành ra rất nhiều người VNCH sống ở hải ngoại nhưng không phân biệt được thể chế chính trị nên vẫn dễ dàng bị nghị quyết 36 của đảng CS đưa vào bẫy. Đó là các tên Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Phố Bolsa TV và nhiều người khác...
Cừu không phải chỉ ở một phía.

CON ĐƯỜNG NÀO CHO VIỆT NAM ?

Trên mạng có một số người thắc mắc là đấu tranh giải thể một chế độ độc tài tàn bạo như CSVN mà sử dụng phương pháp bất bạo động thì không thể thành công . Đó là vì họ chưa hiểu rằng, bất bạo động không có nghĩa là bất động.
Cách mạng bất bạo động là một cuộc cách mạng tổng hòa sức mạnh tổng hợp của nhân dân trên tất cả các mặt kinh tế, chính trị, văn hóa... chứ không chỉ là quân sự.
Sở dĩ thế giới sáng tạo ra phương pháp bất bạo động là vì các chế độ độc tài thường sử dụng chính con em nhân dân làm công cụ bảo vệ chế độ. Thành ra khi dùng bạo lực chống lại bạo lực đa số đều rơi vào một cuộc nội chiến tàn khốc , chính nhân dân chia làm 2 phe bắn giết lẫn nhau trong khi con em các chế độ độc tài không hề ra trận. Đó là bài học trong cuộc nội chiến Nam Bắc Việt Nam 1954-1975.
Thế giới cho phép người dân quyền thay đổi một thể chế chính trị bằng bất bạo động chứ không phải là bạo động. Lập luận của họ là nếu thừa nhận bạo động thì thế giới này sẽ hỗn loạn và ngay cả các chính quyền dân chủ thật sự cũng bị lật đổ bởi quân phiến loạn tiếm danh nhân dân.
Tuy nhiên khi chính quyền đang mạnh , bất bạo động không thể thành công. Điều tiên quyết là phải làm cho chính quyền suy yếu trên nguyên tắc chính quyền không thể tự thân đứng vững mà không nhờ vào chính sách thuế phí...nghĩa là phải dựa vào dân. Khi nhân dân đồng lòng không đóng thuế nuôi chính phủ thì chính phủ sẽ không có kinh phí để trả lương cho quân đội , công an để đàn áp dân. Như vậy nhân dân đã thông minh cắt đi cái nguồn gây ra những tác nhân làm hại mình.
198 phương pháp bất tuân dân sự của thế giới ra đời. Tuy nhiên có nhiều người nghi ngờ 198 phương pháp này cho đó là những điều xa vời. Thực ra chúng không hề xa vời bởi lẻ họ không đoàn kết được cùng nhau. Vấn đề chính là vận động nhân dân. Khi các tổ chức XHDS trong lòng dân cùng làm được trách nhiệm này thì quá trình đình công, bãi thị, bãi khóa, tẩy chay...sẽ diễn ra đồng loạt trên cả nước. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh là dân Việt Nam làm được thời Pháp.
Tuy nhiên nếu chính quyền vẫn còn mạnh và ra tay đàn áp thì công cuộc đấu tranh của nhân dân vẫn có thể chuyển sang vũ lực dưới danh nghĩa tự vệ. Khi đó các chính quyền phương Tây, LHQ mới có thể danh chính ngôn thuận để giúp đỡ vũ khí cho lực lượng nổi dậy tại Việt Nam.

SỰ KHÁC NHAU GIỮA LÃNH ĐẠO ĐỘC TÀI VÀ LÃNH ĐẠO DÂN CHỦ

Đó là sự khác nhau trong việc xài máu dân.
Trong chiến tranh Việt Nam, các lãnh tụ cộng sản rất mạnh tay trong việc tiêu máu dân. Nhà thơ Phùng Quán đã nhận định rất chính xác đó là:
Tôi quyết đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Vào lũ người tiêu máu của dân
Như tiêu giấy bạc giả!
(Chống tham ô lãng phí)
Võ Nguyên Giáp được mệnh danh là " Nhất tướng công thành vạn cốt khô". Chỉ một trận Điện Biên xài máu lính gấp 5 lần quân Pháp.Chiến tranh Nam Bắc nướng hơn gấp 3 lần phía VNCH. Chỉ có trong chiến tranh Biên Giới phía Bắc 1979 là xài không thể mạnh tay hơn Trung Quốc vì Bắc Kinh cũng không thiếu tiền giả.Hồ Chí Minh là người Tàu sẵn máu Việt là của chùa cho nên mạnh tay hô hào:" Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm ..." " Chúng ta thà hy sinh tất cả" . Hy sinh máu chùa để chiếm lấy ngai vàng cho đảng và địa vị "cha già dân tộc" ngu sao không làm ?
Trong khi đó các lãnh đạo dân chủ lại không được rộng tay như thế. Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu trong 10 ngày cuối cùng đã phải đắn đo :
"Tôi sẵn sàng nhận lãnh sự phán xét và buộc tội của đồng bào nhưng sự sống còn của cả một dân tộc không có thể mang ra mặc cả như con cá ở ngoài chợ. Tôi từ chức nhưng tôi không đào ngũ”
Và dân Việt xúm nhau vào chửi ông Thiệu rút bỏ Cao Nguyên, không tử thủ Sài Gòn nhưng lại ca ngợi Võ Nguyên Giáp và Hồ Chí Minh như Thánh sống.Là bởi vì họ không hiểu rằng ông Thiệu cũng có thể tuyên bố " Chúng ta thà hy sinh tất cả..." như ông Hồ nhưng ông không làm vì ông là tổng thống do dân bầu, phải tiết kiệm từng giọt máu của dân.
Không rút bỏ Cao nguyên và Sài Gòn không được khi có giữ cũng là vô ích vì nước Mỹ đã rút dần viện trợ dẫn đến chấm dứt hẳn trong khi ở phía bên kia viện trợ vẫn còn và nguồn "bạc giả" là vô tận.
Cũng giống như hiện tại, vì sao phía dân chủ lại phải nghĩ ra phương pháp đấu tranh bất bạo động ? Tại sao không bắt chước độc tài hô hào tiến lên thề giết cộng sản đến tên cuối cùng ?
Vì họ biết rằng tên cộng sản đó cũng là dân bị nhồi sọ nên thành tên lính bảo vệ chế độ. Nếu chơi xả láng thì phía dân chủ chỉ có thiệt . "Trong mọi cuộc chiến nhân dân đều bại"
Chỉ có các chế độ do dân bầu mới biết quý trọng xương máu của nhân dân , vì họ đang xài tiền thật.

HỘI ĐÀM TRỌNG THƯỞNG.

Trọng : Bên Bộ công an vừa có nhời khen thưởng chú. Vừa mới lên nắm "Tuyên giáo" có hơn 1 năm rưỡi mà chú đã làm cho anh em thất nghiệp.
Thưởng : Ý anh là sao ạ?
Trọng : Nghĩa là không như thời Đinh Thế Huynh bên công an phải ra quân dẹp nào là biểu tình chống chặt cây xanh, lấp sông Đồng Nai , chống giàn khoan Trung Quốc, chống Formosa...Chú làm sao mà mặc cho linh mục Nguyễn Văn Lý ra lời kêu gọi biểu tình đến mấy lần mà bên công an vẫn không có việc làm ?
Thưởng : Dạ, cũng tại em nắm rõ tâm lý dân mạng nên cho chúng chuyên trách "anh hùng bàn phím". Chúng thỏa mãn điều đó nên không dám và cũng không cần làm anh hùng ngoài đời.
Trọng : Chú nói cụ thể tôi nghe xem nào ?
Thưởng : Báo cáo anh, em có một đội ngủ "chuyên láo" và dân chủ cuội hùng hậu, ăn lương cao và có tinh thần "còn đảng còn mình" triệt để. Khác với thời anh Huynh em không còn xài Dư luận viên nữa. Rất dễ lộ mà hễ lộ là chúng block sau khi cười vào mũi.Đội ngũ chuyên láo của em làm ăn bài bản và khoa học. Cứ mỗi khi có một STT nào thiên về lý luận và phân tích đàng hoàng là chúng em họp lại để nghiên cứu ,bàn cách đối phó. Nếu ở trong nước chúng em sẽ cho nặc danh đe dọa, ở nước ngoài chúng em sẽ gây chia rẻ và cho chúng đánh phá ,bôi nhọ lẫn nhau.
Trọng : Tại sao dân mạng chửi ngày càng hăng mà xuống đường thì không dám ?
Thưởng : Chúng mắc mưu của tuyên giáo , thưa anh. Chúng em có sẵn rất nhiều hàng cho dân mạng lao vào chửi bới. Chẳng hạn như chúng vừa xong vụ Bùi Hiền, Đoàn Hương là có ngay vụ Tổng bí thư sắp chết, trước đó là vụ Trịnh Xuân Thanh và nay là vụ Đinh La Thăng cha và con.
Trọng : Ô hay việc bắt Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng là thật kia mà.
Thưởng : Đúng là thật. Nhưng nếu không có việc tung tin nửa kín nửa hở, những STT dự đoán phân tích,bình luận của "dân chủ cuội" thì chúng cũng chỉ mắc câu trong một thời gian ngắn chứ không lao vào bàn luận từ ngày này sang ngày khác như thế. Trong khi đó chuyện nội bộ của đảng ta là một kho hàng vô tận, không lúc nào cạn. Bằng cách tung tin ra cho các cơ sở cách mạng của ta bên ngoài lúc đúng lúc sai , chúng ta đã khiến chúng đau đầu,khó dự đoán nhưng vẫn sẵn sàng để hóng tin.
Trọng : Cái này thì anh chịu chú. Nhưng làm sao mà đám dân mạng không đến dự ngay cả các phiên tòa xử Mẹ Nấm mà chỉ chửi rủa trên mạng thì anh công nhận là chú cao tay.
Thưởng : Cũng chẳng có gì đâu anh. Dân mạng Việt Nam bị liệt kháng cả rồi. Chúng đã bị chúng ta vô hiệu hóa thành đối lập cuội cả. Ngay chuyện Đồng Tâm, BOT... ta cũng đã biết cách dừng lại bắt nguội để không gây ra hiệu ứng domino. Đám tài xế đã bị chúng ta tách ra khỏi dân chờ ngày CA đến nhà đọc lệnh bắt. Pháp luật trong tay , chúng ta vu cho chúng tội gì mà chẳng được ?
Trọng : Thế kết luận lại chú nhận định thế nào về dân mạng Việt Nam ?
Thưởng : Theo em thì dân mạng Việt Nam rất nhát . Chúng chỉ to mồm khi dùng nick ảo , chửi búa xua theo đám đông. Nhưng chửi thì chúng ta không sợ vì chẳng làm chết ai. Cho chúng chửi là để xả bớt mấy cái van uẩn ức và được tiếng là có tự do ngôn luận. Còn đối với bất tuân dân sự hay lật đổ chính quyền chúng nghe qua là bỏ chạy , chẳng dám like. Một phần là chúng sợ bị bắt, hai nữa chúng đùn đẩy nhau không dám đứng ra vận động nhân dân như thời cha ông mình đi làm cách mạng. Thành ra chúng nghe qua rồi để đó và viện đủ lý do để đổ thừa. Chúng không chịu hy sinh sợ người khác hưởng. Bởi vậy có nhiều tên lên mạng chửi rất hăng nhưng bỏ nhậu một ngày là thấy khó chịu. Thành ra chúng chỉ chửi như Chí Phèo chứ không hề nghĩ là làm sao để những bất công khiến chúng phải chửi đó thành sự thật. Chúng hy vọng là đảng ta nghe chúng chửi sẽ sửa đổi cho tốt hơn. Chúng em cũng làm cho chúng hy vọng là xã hội ta có công lý, có luật pháp ,có chống tham nhũng, có sửa sai, có lắng nghe ý kiến của dân...Nhưng đôi khi cũng phải bụm miệng cười.
Trọng : Còn 3 năm nữa là chúng ta khỏi phải lo nhiều nữa.Thôi thì cũng chúc chú cố gắng thêm. Chú đang ở trong BCT, tương lai đảng sau này là của chú. Có khi vài năm nữa chú cũng đang ngồi cái ghế của anh bây giờ không chừng.
Thưởng : ?????

CỘNG SẢN NHẬN ĐỊNH VỀ DÂN CHỦ SAI BÉT. NHƯNG DÂN CHỦ NHẬN ĐỊNH VỀ CỘNG SẢN THÌ RẤT CHÍNH XÁC

Cộng sản nhận định về phía dân chủ là trật lấc. Chúng dùng khái niệm "chủ nghĩa tư bản " và "chủ nghĩa đế quốc " để bôi nhọ thế giới dân chủ và đưa ra tiên đoán " Chủ nghĩa đế quốc là đêm trước của cách mạng vô sản, là giai đoạn tột cùng của chủ nghĩa tư bản"
- Thứ nhất : đêm trước ? Thế giới ngày này chẳng có một cuộc cách mạng nào của giai cấp vô sản( tức là công nhân và nông dân) để đánh đổ các ông chủ của mình cả. Chủ và công nhân vẫn sống hòa bình cùng nhau. Chủ ăn nên làm ra nhờ sức lao động của công nhân thì phải đóng thuế lợi tức lũy tiến chia lại 1/4 thu nhập hàng năm để tạo ra phúc lợi cho công nhân. Công nhân lương ít đóng thuế ít, lương dưới mức thu nhập bình quân toàn xã hội thì được trợ cấp. Chủ làm ăn có lời thì đóng thuế cao. Làm ăn thua lỗ thì khai phá sản hoặc nhảy lầu. Bởi vậy chủ cũng phải nịnh công nhân bằng cách các ngày lễ phải ra đứng nướng thịt cho công nhân ăn. Rất công bằng.
Do đó thế giới ngày nay chỉ có chuyện tầng lớp công nhân và nông dân hè nhau đánh đổ độc tài ở 30 nước chứ không có chuyện đánh đổ cái gọi là "chủ nghĩa tư bản" như cộng sản rêu rao.
- Thứ hai : Tột cùng ? Phe dân chủ tức TBCN có đến 112 nước nhưng phe cộng sản chỉ còn lại có 4 nước. Vậy ai mới là tột cùng đây ? Xạo hết chỗ nói .
Trái lại phe dân chủ nhận định về cộng sản rất chính xác :" Quyền lực càng cao tha hóa càng mạnh . Quyền lực vô biên tha hóa vô biên".
Quyền lực khi không được kiểm soát bằng đối lập hợp pháp thì sẽ dẫn đến tha hóa. Trung Quốc là một ví dụ : 1,34 triệu quan tham chỉ trong vòng 5 năm. Những quan tham như Chu Vĩnh Khang chức càng cao thì sự tha hóa càng đáng sợ.
Việt nam quan tham cũng đầy rẫy. Đinh La Thăng hay Nguyễn Tấn Dũng chỉ là phần nỗi của phe thất thế. Nguyễn Xuân Phúc hay ngay cả Nguyễn Phú Trọng cũng là những tảng băng chìm.
Tài sản của 19 ủy viên BCT, 200 UV trung ương đảng, 500 Đại biểu quốc hội là vô kể. Nhưng do chúng được cất giấu bí mật và không bị đánh thuế lợi tức lũy tiến, thuế bất động sản nên dân nghèo chẳng hề được hưởng lợi gì.
Quản lý yếu kém không tạo ra năng suất lao động và giá trị thặng dư để tạo ra phúc lợi xã hội chế độ còn tăng thuế, phí để nuôi một bộ máy đảng,chính phủ khổng lồ, các hội đoàn ngoại vi như : MTTQ, hội phụ nữ, đoàn thanh niên, công đoàn... chưa kể 2 lực lượng bảo vệ đảng chứ không hề bảo vệ đất nước là công an và quân đội.
Sự tha hóa của chế độ độc tài đã đạt gần đến điểm cực đại. Nhưng tại sao nó vẫn chưa sụp ? Đó là vì nó vẫn còn chỗ dựa là sức lao động của nhân dân.
Nhân dân càng ngu ngơ thì chế độ còn tồn tại được nhờ vào thuế, phí và hàng trăm ngàn hình thức bóc lột khác như gởi công nhân đi lao động nước ngoài, dụ dỗ Việt Kiều gởi tiền về... Túng nữa thì bán tài nguyên đất nước, vay mượn vô tội vạ để đời sau trả... Chúng sẽ bằng mọi cách để giữ chế độ bất chấp dẫn đến một nước Việt bị bóc lột , tàn phá,ô nhiễm để lại hậu quả lâu dài đến cả trăm năm sau. Bước cuối cùng khi không giữ được nữa là bán nước cho Trung Quốc.
Nhưng người dân Việt Nam nghe lời đường mật của cộng sản vẫn thấy rằng "nước Việt không răng mô". Hàng ngày vẫn thấy chợ họp, trường học,bệnh viện hoạt động, các quán nhậu vẫn tấp nập, các game show truyền hình vẫn đắt hàng...Chết đâu mà chết, chỉ là bọn 'phản động" nói quá vấn đề.
Chỉ khi nào họ đi vào bệnh viện họ mới thấy vấn đề. Hoặc khi tai họa xảy ra cho chính họ thì họ mới thức tỉnh. Còn bây giờ có nói cũng vô ích.
Chế độ độc tài cộng sản vẫn sẽ còn tồn tại cho đến khi có một biến cố lớn xảy ra trong vòng 3 hoặc 5 nữa để tác động vào chính nồi cơm của 93 triệu dân Việt Nam. Chỉ có cái đói như năm 1945 mới tác động được dân tộc này.

VÌ SAO TRUMP DÁM LÀM ĐIỀU MÀ CÁC TỔNG THỐNG MỸ KHÁC E NGẠI : CÔNG NHẬN JERUSALEM LÀ THỦ ĐÔ CỦA ISRAEL ?

Jerusalem là một thành phố Trung Đông nằm trên lưu vực sông giữa Địa Trung Hải và Biển Chết ở phía đông của Tel Aviv, phía nam của Ramallah, phía tây của Jericho và phía bắc của Bethlehem.
Jerusalem là thánh địa quan trọng nhất đối với người Do Thái bởi vì theo Kinh Thánh Hebrew, chính nơi đây vua David của Israel đã xây dựng thủ đô của Vương quốc Israel thống nhất và vua Solomon xây Đền Thờ Đầu tiên.
Từ năm 1948 đến 1967, phần phía tây của Jerusalem được quản lý bởi Israel như thủ đô của đất nước, trong khi phía Đông Jerusalem được quản lý bởi Jordan. Thành phố hợp nhất lại bởi thắng lợi của Israel trong Chiến tranh sáu ngày, mặc dù địa vị của thành phố vẫn bị tranh chấp. Luật của Israel từ năm 1980 tuyên bố Jerusalem như thủ đô vĩnh viễn, không bị chia cách của Israel, trong khi Đông Jerusalem lại được cho là thủ đô đang được chờ đợi của đất nước Palestina sau này. Địa vị của những nơi linh thiêng trong thành phố cũng đang bị tranh cãi.
Ngày 05 tháng 12 năm 1949, Thủ tướng đầu tiên của Israel, David Ben-Gurion, đã tuyên bố Jerusalem là thủ đô của Israel, và từ đó tất cả các nhánh của chính quyền Israel từ lập pháp, tư pháp và hành pháp được đóng ở đó, ngoại trừ Bộ Quốc phòng đóng ở HaKirya ở Tel Aviv. Tại thời điểm công bố, Jerusalem đã được phân chia giữa Israel và Jordan và do đó chỉ có Tây Jerusalem đã được tuyên bố thủ đô của Israel.
Sự phân định chủ quyền Jerusalem đến nay chưa được quốc tế công nhận, nhưng phần lớn các trụ sở đầu não của Israel đều nằm ở đây. Trong khi đó, các nước đều đặt sứ quán của mình ở Tel Aviv.
Theo một đạo luật được ông Bill Clinton ký ban hành năm 1995, tòa sứ quán Mỹ phải được dời từ Tel Aviv đến Jerusalem trừ khi Tổng thống ký lệnh hoãn.
Ngày 6 tháng 12 năm 2017, tổng thống Mỹ Trump chính thức công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel.Khi vận động tranh cử tổng thống năm 2016, ông Donald Trump cam kết sẽ chuyển tòa sứ quán Mỹ từ Tel Aviv đến Jerusalem – một động thái được người Mỹ gốc Do Thái tán đồng mạnh mẽ.
Việc Tổng Thống Trump ra tuyên bố công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel đang gây ra hàng loạt các cuộc họp cấp bách của lãnh đạo cấp cao trên toàn thế giới cùng mồi lửa xung đột khắp Trung Đông.
Tại sao ?
Jerusalem đã trở thành tâm điểm cuộc xung đột dai dẳng nhiều năm giữa Israel và người Palestine, với một bên được Mỹ hậu thuẫn còn bên kia được phần còn lại của thế giới Ảrập và Hồi giáo ủng hộ.
Nhưng vì sao Trump dám làm điều mà các tiền nhiệm không dám làm ?
- Jerusalem là của người Do Thái .
Khoảng thế kỷ 13 trước Công nguyên, sau bao năm sống ly hương ở Ai Cập, nhà tiên tri Moses đã dẫn dắt dân tộc Do Thái trở về vùng đất Israel hiện nay. Nhưng dân tộc này lại trải qua vô số biến cố trong hơn 1.000 năm tiếp theo. Và rồi, một lần nữa, họ ly hương do bị các đế chế khác trục xuất, nên phải trải qua giai đoạn 2.000 năm tiếp theo lưu lạc khắp thế giới. Thế nhưng, khoảng thời gian đó không đủ sức chôn vùi ý chí dân tộc này, họ vẫn hằng năm nhắc nhau rằng: “Năm sau về Jerusalem”.
“Năm sau ở Jerusalem” là câu nói mà người Do Thái chúc nhau suốt hàng ngàn năm vào mỗi dịp lễ Vượt qua, tức dịp lễ quan trọng nhất hằng năm của dân tộc này.
Có lẽ, sự mong mỏi suốt hàng ngàn năm như thế đã tạo động lực cho người Do Thái thắng lợi trong 2 cuộc chiến 1948 và 1967, giành quyền kiểm soát Jerusalem.
Năm 1994, Israel và Palestine (cùng phía Ả Rập và cũng tuyên bố nhà nước lấy Jerusalem làm thủ đô) đạt thỏa thuận Gaza-Jericho. Theo thỏa thuận này, người Palestine thừa nhận nhà nước Israel, tham gia ngăn chặn bạo lực.
- Trump không bao giờ dám ra một tuyên bố như vậy nếu không có sự ngấm ngầm ủng hộ từ phía một số nước đứng đầu trong khối Ả Rập, tiêu biểu là Saudi. Chính phủ hai nước vốn là đồng minh thân thiết (dù người dân có thái độ ngược lại), thế hệ hoàng thân mới của vùng Vịnh có sức mạnh thay máu đất nước. Thái tử Saudi hiện là người tự tin quyền lực nhất vương quốc dầu mỏ này. Ông trẻ tuổi, đầu óc tân tiến, dám phá bỏ, và kiên quyết chống lại tầng lớp giáo sĩ có tư tưởng thủ cựu.
- Lý do thứ hai cho hành động của Trump là việc ông ta đang hiện thực hoá lời hứa bầu cử của mình, không phải với đại bộ phận dân chúng mà với Hội Đồng quan hệ Mỹ-Israel (AIPAC).
Một báo cáo năm 2016 của Quốc hội Mỹ đã chỉ ra rằng Israel là quốc gia tiếp nhận viện trợ nhiều nhất của Mỹ kể từ Chiến tranh thế giới thứ hai. Tổng cộng, trong gần 70 năm, hơn 127 tỉ USD viện trợ đã được chuyển cho Israel, phần lớn trong số này là viện trợ quân sự.
"Tuyên bố ngày hôm nay của tôi sẽ đánh dấu cách tiếp cận mới đối với cuộc xung đột giữa Israel và người Palestine- Ông Trump nhấn mạnh .
Chúng ta không thể giải quyết những vấn đề tồn đọng bằng cách tạo ra những giả định thất bại y hệt, lặp lại những chiến lược thất bại trong quá khứ. Những thách thức cũ cần cách tiếp cận mới.

TỪ PHẢN BIỆN ĐẾN PHẢN KHÁNG: CON ĐƯỜNG ĐỂ THAY ĐỔI XÃ HỘI.



Thế nào là phản biện : Đó là dùng lý lẻ và dẫn chứng căn cứ trên sự thật và tính hợp lý để chống lại một lý lẻ và dẫn chứng không đúng sự thật và bất hợp lý khác để tìm ra chân lý.
Ví dụ : luật sư phản biện lại công tố; học sinh phản biện lại giáo viên, nhân dân phản biện lại chính quyền, công an, dân mạng phản biện lẫn nhau...
Tuy nhiên ít ai để ý rằng tư duy phản biện chỉ thực sự có tác dụng trong một xã hội dân chủ và pháp trị. Trong đó thừa nhận các chuẩn mực để cho rằng lập luận nào là đúng , lập luận nào là sai.
Đối với các chế độ độc tài, nền tảng lý luận của chúng là chế độ một đảng,không có pháp trị, không đặt hiến pháp cao nhất, không thừa nhận tự do ngôn luận...vậy nên chúng không bao giờ thừa nhận tính hợp lý của các lập luận đó.
Ví dụ khi ta bảo cần phải có đa đảng mới có thể tạo ra tam quyền phân lập từ đó mới có một ngành tư pháp độc lập và cuối cùng là pháp trị.
Thế nhưng đa đảng sẽ triệt tiêu vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản khiến chế độ độc tài sẽ mất quyền lực và không còn ăn trên ngồi trốc được nữa. Do đó dù biết phản biện của ta là hợp lý chế độ cộng sản vẫn sẽ giả điếc và dùng mọi cách để ngụy biện một cách trâng tráo ,phi logic...Tất cả là để bảo vệ chế độ.
Do vậy phản biện của ta là vô ích, rơi vào khoảng không. Cũng giống như trong một phiên tòa khi không có chánh án công minh ,không có bồi thẩm đoàn công minh thì lý lẻ của luật sư dù đúng đến đâu cũng chỉ đáng nằm trong thùng rác.
Vậy nên lúc đó ta phải dùng đến phản kháng. Chỉ có phản kháng mới cho ta một tòa án thừa nhận công lý để ta phản biện.
Chế độ cộng sản đã nắm được điều này nên chúng cứ nêu vấn đề cho dân mạng phản biện. Nêu xong để đó không cần xem xét,truy cứu đến cùng chân lý. Đó là một cách thức vô hiệu hóa dân mạng từ ngày này sang ngày khác từ năm này sang năm khác.
Ngày nào cũng có kẻ nêu ra những lập luận rất vô lý trên mạng, vô lý đến nỗi bất cứ ai nhìn vào cũng thấy ngay...Nhưng chỉ là chiêu tạo công ăn việc làm cho dân mạng để họ quên đi hình thức phản kháng có thể nguy hại cho chế độ. Họ tin rằng phản biện có thể nâng cao tư duy khiến xã hội tốt đẹp. Nhưng họ lại quên mất là cái cốt lõi để làm nên cái tốt đẹp đó là thể chế chính trị họ lại chưa có. Quả trứng không thể có trước con gà.
Phản biện chỉ thúc đẩy tiến bộ trong một xã hội dân chủ.
Trong một xã hội độc tài phản biện không thể đứng một mình. Nó chỉ có tác dụng khi tạo ra sự phản kháng để dùng hành động chứ không hề là lý thuyết. Chỉ có hành động mới thay đổi được xã hội còn lý thuyết chỉ dẫn đường.Đất nước Việt Nam đang cần những hành động như thế này hơn.

SỰ PHI LÝ CỦA NHỮNG NGƯỜI VIỆT THIÊN TẢ.

Phản đối Trump công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel những người VNCH sống trên đất Mỹ vì ghét Trump mà vi phạm những lỗi sơ đẳng về logic học ngay với chính họ.
Bởi các lý do sau đây :
- Trump không hề công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel nếu như trước đó những bằng chứng khảo cổ học không chứng minh đã có một nhà nước Israel tồn tại suốt mấy ngàn năm trước công nguyên ở đây. Và Trump chỉ công nhận một thực thể lịch sử và hiện tại vốn có bởi Israel không hề xâm lược vùng đất này và Palestine chỉ xem đây là thủ đô của một nước Palestine tương lai.Palestine vốn là tên của một vùng đất. Palestine chưa bao giờ là một quốc gia độc lập, và cho đến tận bây giờ vẫn không được công nhận là nhà nước độc lập.
- Trump khẳng định “Chúng tôi không thể hiện quan điểm về quy chế cuối cùng, bao gồm biên giới cuối cùng về chủ quyền của Israel với Jerusalem. Đây là vấn đề giữa những bên liên quan. Mỹ vẫn duy trì cam kết sâu sắc trong việc hỗ trợ xây dựng một thoả thuận hoà bình mà cả hai bên đều đồng ý”
Điều này cũng giống như Quốc gia Việt Nam là một thực thể lịch sử và Sài Gòn là thủ đô của VNCH nối tiếp di sản của Quốc gia Việt Nam. Nếu như người Việt Nam bắt chước người Do Thái dẫu 2000 năm tha phương , dẫu bị chế độ Đức Quốc Xã thảm sát hàng triệu người vẫn không khuất phục ý chí , vẫn hẹn nhau "“Năm sau về Jerusalem" để nêu câu nguyện thề sắt son " Hẹn nhau ở Sài Gòn" thì dẫu có ngàn năm Quốc gia Việt Nam vẫn không mất. Dù cho chính quyền cộng sản hiện nay đang tiếm danh nhân dân và dân tộc trước nhân loại trên thế giới.
Rất đáng buồn là những người VNCH hải ngoại lại không thấy sự tương đồng giữa hoàn cảnh của mình với dân tộc Israel, một dân tộc thông minh ,bất khuất dũng cảm viện lý do hòa bình ở Trung Đông để tố cáo Trump .
Tại sao không lên án sự cuồng tín bất chấp hiện thực lịch sử của người Palestine và thế giới Hồi Giáo mà lại lo sợ họ "Thánh chiến"
Điều này cũng chẳng khác gì việc VNCH lo sợ chiến tranh, lo sợ sự khủng bố của" tôn giáo" cộng sản để không dám công nhận Sài Gòn là thủ đô của VNCH và cũng là của Quốc gia Việt nam sau này ?

20 NĂM KỂ TỪ KHI CÓ INTERNET(1997-2017) PHONG TRÀO DÂN CHỦ CỦA VIỆT NAM VẪN LOAY HOAY BẾ TẮC.

TRONG KHI ĐÓ SERBIA CHỈ CẦN 10 NĂM LÀ CÓ THỂ LẬT ĐỔ ĐƯỢC ĐỘC TÀI.
Chiến lượt đấu tranh bất bạo động ở Serbia kéo dài hơn 10 năm, cuối cùng đã đưa đến kết quả thành công cho những người ủng hộ phong trào dân chủ. Trong thời gian đó Milosevic đã rất thành công trong việc giữ vững quyền lực của mình, ông đã tồn tại được bao nhiêu lần bị tẩy trừ của các thế lực bên ngoài, chủ yếu là dựa vào sức mạnh sẳn có của ông và những xung đột lẫn lầm lỗi mà các thế lực chống đối ông cũng như phong trào ủng hộ dân chủ đã phạm phải.
Để hiểu được tính chất căn bản của cuộc đấu tranh bất bạo động của Serbia, hãy đọc phần dưới đây:
14.05.1989
Đài radio độc lập đầu tiên “Đài Thanh Niên – B92” được thành lập tại Belgrade.
08.03.1990
Tờ báo “Dân Chủ” đầu tiên của đảng đối lập Serbia chính thức ra đời.
13.06.1990
Cuộc biểu tình phản đối chính phủ đầu tiên đã diễn ra trước trụ sở của đài truyền hình Quốc Gia. Nhà văn nỗi tiếng của Serbia là người thành lập đảng Dân Chủ, ông Borislav Pekic bị trọng thương trong cuộc hành hung của cảnh sát đối người những người biểu tình.
Tháng 08 1990
Buổi đại hội đầu tiên (cũng là cuối cùng) có mặt 6 nhóm đại diện của cựu Cộng Hòa Xã Hội Yugoslavia, được khởi xướng bởi các đảng đối lập của người Serbia. Buổi đại hội này nhằm đưa ra những phương án đấu tranh bất bạo động giải quyết các vấn đề chống đối và thù nghịch đang gia tăng giữa cộng đồng Balkans. Buổi đại hội được tổ chức ở thủ đô Bosnia Sarajevo và đã không đạt được kết quả nào.
09.03.1991
Cuộc biểu tình của nhóm đối lập lần đầu tiên đươc diễn ra ở quảng trường Belgrade dưới sự lãnh đạo của đảng Phong Trào Đổi Mới Serbia (PTĐMS) và đảng Dân Chủ. Đoàn biểu tình đòi hỏi phải trả ngay lập tức, sự tự do cho đài truyền hình Quốc Gia và đòi hỏi một cuộc bầu cử công bằng, minh bạch. Đoàn biểu tình đã nhận được những phản ứng rất bạo động của đội cảnh sát. Một trong những người biểu tình và một cảnh sát đã mất mạng trong cuộc xung đột này. Các tổ chức trong nước kêu gọi sự can thiệp của quân đội. Khuya đó quân đội đã tái lập được trật tự trên các đường phố của thủ đô Belgrade.
10.03.1991
Cuộc phản kháng bất bạo động do các sinh viên của Belgrade đã diễn ra tại quảng trường Terazije. Đã có hơn 10 000 học sinh/ sinh viên diễn hành với chủ đề “ Chiếm đóng bất bạo động”, được sự lãnh đạo của “Quốc Hội Sinh Viên Terazije”. Họ đã chặn các ngã đường chính của thành phố Belgrade với 24 giờ chiếm đóng bằng cách ngồi yên tại chổ cho đến khi quân đội phải rút lui khỏi các con đường của thành phố.
Tháng 02.1992
Cuộc vận động bằng thỉnh nguyện thư yêu cầu Slobodan Milosevic phải từ chức đã được hơn 500 000 công dân Serbia ký tên. Milosevic hoàn toàn không quan tâm đến sự việc này.
Mùa Xuân 1992
Một cuộc biểu tình với con số khổng lồ của sinh viên bắt đầu ở Đại học Belgrade, trải rộng đến các thành phố ở Novi, Sad, Nis và Kragujevac. Sinh viên yêu cầu trả sự độc lập và dân chủ hoá cho Serbia, họ tuyên bố “khu vực tự do” ở quảng trường của sinh viên thuộc đại học Belgrade, tổng diện tích của thành phố gồm có 11 trường đại học. Các đảng đối lập có uy tín cũng gia nhập vào đoàn người phản đối. Tuy nhiên cuộc biểu tình này đã không mang lại kết quả gì.
Tháng 05.1992
Đảng đối lập Serbia đã kêu gọi tẩy chay bầu cử và đòi phải có cuộc bầu cử minh bạch và công bằng, có các cơ quan truyền thông theo dõi
31.05.1992
Tổ chức an ninh liên minh quốc tế quyết định cấm vận kinh tế đối với Serbia vì Serbia đã tham gia vào cuộc xung đột quân đội với Balkans.
28.06.1992
Hơn 10 000 người đã xuống đường trong 2 tuần lễ dài với đảng đối lập và diễn hành trước tòa thị chính Quốc Hội Liên Bang (Vidovdanski Sabor) để làm tăng áp lực đòi hỏi một cuộc bầu cử minh bạch và công bằng.
Mùa Thu 1992
Tổng thống Serbia ông Slobodan Milosevic vì chịu nhiều áp lực nên đã có nhiều cuộc thương thuyết với các lãnh tụ đảng đối lập và cuối cùng phải chịu cho bầu cử sớm.
19.12.1992
Tại lần bầu cử Hạ Viện và tiểu bang, đảng đối lập đã thắng lớn với 11 ghế trong Hạ Viện và kể cả một số ghế của Belgrade. Đảng Xã Hội của Milosevic đã gặp phải khó khăn nhưng vẫn chiếm phần thắng ở Hạ Viện của Serbia.
02.06.1993
Sau một biến cố bạo động xảy ra với các chính khách của đảng lãnh đạo Serbia, Branislav Vakic và một người lãnh đạo của đảng đối lập Phong Trào Đổi Mới Serbia (PTĐMS) – nguyên chữ tắt (SPO) đứng ra tổ chức cuộc biểu tình phản đối ngay trong đêm đó. Họ vây quanh toà Hạ Viện và hô hào ủng hộ nghị sỹ của họ đang bị thương. Sau cuộc xung đột với cảnh sát ở phía cổng chính, kết quả là một cảnh sát bị bắn và chết tại trong đêm đó. Sau nhiều giờ trôi qua, cảnh sát đã tràn vào cơ sở của PTĐMS bắt giữ và hành hung thủ lãnh Vuk Draskovic.
Cuối tháng 06 1993
Dưới sự áp lực ngày một gia tăng của các đảng đối lập, Milosovic đã quyết định thả ông Draskovic.
Tháng 12 , 1993
Đảng Xã Hội của Milosovic thua đậm trong lần bầu cử sớm, đối nghịch với ý muốn của những người ủng hộ ông. Sau cuộc khủng hoảng, Milosovic tái lập chính quyền với một đảng đối lập không tầm cỡ – đảng Tân Dân Chủ (ND).
09.03.1996
Hai đảng đối lập PTĐMS và đảng Dân Chủ được sự ủng hộ của đồng minh Civic thuộc Serbia, họ thành lập một liên đảng “Đồng Minh” (Zajedno). Thông cáo về liên đảng Đồng Minh được tuyên bố trong buổi xuống đường tuần hành rầm rộ nhằm kỷ niệm 5 năm lần đầu tiên đảng đối lập xuống đường ở Serbia.
Tháng 11, 1996
Ngày 17.11 với áp lực của đồng minh NATO ở Bosnia, bầu cử đã được tổ chức tại Hạ Viện Quốc Gia Yugoslav. Liên đảng đối lập Đồng Minh (Zajedno) nắm phần thắng ở 32 đô thị tính luôn Belgrade. Ngày 20.11 Ủy Ban Bầu Cử thông báo phải đếm lại số phiếu đã được thắng của đảng đối lập. Ngày 25.11, Milosevic tự hủy bỏ kết quả bầu cử của ngày 17.11. Ngay lập tức các cuộc xuống đường tuần hành rầm rộ và hầu như không có bạo động. Ngày 27.11 Milosevic tổ chức một cuộc bầu cử khác. Các đảng đối lập đồng tẩy chay cuộc bầu cử này. Số người xuống đường ngày một gia tăng.
Tháng 12, 1996
Trong khi cả trăm ngàn người xuống đường tuần hành biểu tình, Milosevic mời sự kiểm duyệt kết quả bầu cử của quốc tế. Ngày 27.12, Hội Đồng An Ninh và Hợp Tác của Châu Âu ra lệnh Serbia phải phục hồi kết quả bầu cử của ngày 17.11 hay đối đầu với sự bỏ rơi của thế giới.
Tháng 01, 1997
Bị bao vây bởi sự phản đối không ngừng của khối đối lập trên các ngã đường, Milosevic phải nhìn nhận là mình đã thua trong lần bầu cử qua tại thành phố Nis, các người cầm đầu của khối đối lập thề nguyện rằng họ sẽ tiếp tục biểu tình cho đến khi nào kết quả của bầu cử ngày 17.11.1996 được tôn trọng và chính thức công bố. Ngày 14,01 Ủy Ban Tổ Chức bầu cử tại Belgrade và các nơi khác kêu gọi bầu cử thêm lần nữa để có thêm ghế cho các đại diện đảng.
Tháng 02, 1997
Ngày 04.02 Milosevic tuyên bố ông sẽ hồi phục lại sự chiến thắng của các khối đối lập trong cuộc bầu cử ngày 17.11.1996. Các cuộc biểu tình vẫn tiếp tục xảy ra, họ yêu cầu phải cải cách trong bầu cử và tự do báo chí.
Tháng 07, 1997
Theo Hiến Pháp, Milosevic đã hết nhiệm kỳ tổng thống của Serbia. Ông lại được bầu làm tổng thống của Yugoslavia.
Tháng 12, 1997
Trong cuộc tranh luận trước khi bầu cử, Milosevic liên kết với Mila Milutinovic và tuyên bố đã thắng 5 năm nhiệm kỳ làm tổng thống của Serbia.
Tháng 8, 1998
Sau nhiều tháng đánh nhau, quân đội của Milosevic đã đánh bại quân Giải Phóng Kosovo. Đây là quân đội đã cố gắng giành lại nền độc lập cho Kosovo. Các tổ chức quốc tế quan tâm và chú ý đến các cuộc nỗi loạn.
Tháng 10, 1998
Hiệp Định ngưng bắn của Kosovo đã được ký kết. Hội Đồng Bảo An đe doạ sẽ tấn công bằng không quân nếu Milosevic không chịu rút lui quân đội. Khi những lời đe dọa đã lắng xuống, quân đội của Yugoslav lại trở vào Kosovo. Sự bạo động lại tiếp diễn. Đầu tháng 10 tại Belgrade, có vài chục sinh viên của tổ chức mới thành lập có tên Otpor (Kháng Cự). Lúc ban đầu mục tiêu của họ là làm sao hủy bỏ đạo luật gia nạp các sinh viên vào sự điều khiển của đảng Xã Hội Chủ Nghĩa và xoá bỏ luật giới hạn truyền thông. Đến cuối tháng 04 có 4 hội viên đã bị bắt vì đã xịt màu sơn vẽ hình biểu tượng của tổ chức Otpor (Kháng Cự) trên các tường của thành phố Belgrade. Hình này là một bàn tay nắm chặt giơ lên rất cương quyết hành động.
Tháng 03, 1999
Sau những cố gắng thương thuyết bị thất bại. Nato phát động các đợt tấn công vào khu quân đội và các khu công nghiệp ở Serbia và Kosovo. Milosevic vẫn không nhường bước.
Tháng 05, 1999
Ngày 24.05. Tòa Án Quốc Tế đã truy tố Milosevic về các tội sát hại nhân loại.
Tháng 06, 1999
Qua Hiệp Định được thỏa thuận bởi môi giới của Russia, Serbia trút lui quân đội tại Kosovo với điều kiện là Nato ngừng thả bom. Các cuộc biểu tình phản kháng chính phủ lại tiếp tục.
Tháng 08, 1999
Sau nhiều ngày tháng xuống đường phản kháng, Otpor (Kháng Cự) đã tổ chức lễ sinh nhật cho Milosevic ở thành phố Nis. Quà tặng sẽ là bộ đồng phục tù nhân và vé bay một chiều tới Hague (Chú thích của người dịch: Hague là nơi có Tòa Án Quốc Tế, nơi đây sau này tổng thống Milosevic đã bị xét xử về tội diệt chủng, sau khi ông bị bắt năm 2001. Vụ án đang xử thì ông Milosevic từ trần vì suy tim năm 2006)
Tháng 09, 1999
Các cuộc phản đối vẫn tiếp tục trong khi kinh tế vùng Serbia đang xuống dốc rỏ rệt, dù cho giới lãnh đạo ra sức tuyên truyền sẽ cùng xây dựng lại Serbia. Ngày 21.09 có 20 địa điểm đã xuống đường để bắt đầu các cuộc biểu tình đòi Milosevic phải rút lui. Trong khi đó, các đảng phái đối lập dần dần tan rã, và số người tham gia biểu tình cũng suy giảm thấy rỏ. Ngày 29, 30 tháng 09, lực lượng công an và quân đội đã chia nhóm biểu tình ra thành nhiều nhóm nhỏ vụn vặt.
Tháng 10, 1999
Ngày 02.10 lực lượng công an đã chặn đứng hơn 7000 người biểu tình tuần hành tiến về nhà thương biểu dương sự quân tâm của họ đối với những thành viên bị chấn thương do sự xô xát trong kỳ biểu tình lần trước. Người cầm đầu khối đối lập Zoran Djindjic thề rằng sẽ tiếp tục biểu tình đến nửa tháng 10. Ngày 03.10, thủ lãnh đảng PTĐMS ông Vuk Draskovic bị thương nặng trong một tai nạn xe cộ. Em trai ông Draskovic đã chết trong tai nạn này và ông đổ tội cho lực lượng an ninh của Milosevic. Ngày 14.10 các đảng đối lập đồng lòng đòi phải có cuộc bầu cử sớm.
Tháng 11, 1999
Milosevic và đồng minh đã vượt qua được quyền hạn của chính quyền thành phố trong các vùng mà những cuộc biểu tình đang diễn ra. Ngày 22.10 Otpor đã tổ chức một buổi đại nhạc hội Rock và sau đó các bài tuyên cáo được đọc lên.
Tháng 01, 2000
Otpor đã tổ chức một cuộc xuống đường với số người tham dự khổng lồ trong ngày Tết Orthodox (13.01). Cuộc biểu tình này nói lên rỏ ràng lãnh thổ Serbia đang thống khổ dưới sự cai trị của Milosevic trong 10 năm qua. Chính khách của khối đối lập đã phát biểu. Tất cả đồng lòng kêu gọi bầu cử sớm. Ngày 21.01 Milosevic phản công lại với tờ báo độc lập “Tin Tức Belgrade”, tờ báo này bị phạt 310 000 đồng Nam Tư vì tội đưa tin.
Tháng 03, 2000
Đàn áp báo chí và truyền thông vẫn tiếp diễn. Các tờ báo bị phạt 202 nghìn đồng Nam Tư, đài truyền hình Belgrade tạm thời bị đóng cửa và bị dọa sẽ có nguy cơ ra tòa với các cuộc kiện cáo. Thành viên của Otpor trong 20 thị trấn bị bắt giữ và tra khảo, đánh đập. Không chịu thua, 60 000 poster phản kháng Milosevic đã được dán khắp 67 thành phố và thị trấn.
Tháng 04, 2000
Các cơ quan truyền thông lại bị phạt nặng nề vì đã đăng tải hình ảnh và sinh hoạt của tổ chức Otpor. 10 000 người đổ xuống đường đòi hỏi bầu cử sớm và cách chức Milosevic. Hai thủ lãnh của các đảng đối lập lại xuất hiện bên nhau lần nữa. (lần đầu tiên vào năm 1997).
Tháng 05, 2000
Với lực lượng chính phủ trong thế bị tấn công. 18 chính khách của các đảng đã hợp thành một liên đảng “Đảng Dân Chủ Đối Lập Của Serbia” (DOS). Căng thẳng đã đến mức tột độ với sự ám sát của đồng minh Milosevic vào ngày 13,05. Chính phủ đổ tội giết người cho khối đối lập và Otpor. Trong ngày đó Otpor tổ chức “Hành Động Đầu Hàng”. Họ đã trao tất cả các danh sách những người đã từng tham gia hoạt động trên toàn quốc cho lực lượng cảnh sát. Nhà cầm quyền gia tăng nhanh mức độ đàn áp, bắt tất cả thành viên chống đối và đóng cửa 2 đài truyền hình độc lập. 20 000 người biểu tình mấy ngày liền.
Otpor thử đăng ký để trở thành một đảng chính thức, họ bị chê là không có khả năng và trình độ, đơn đăng ký bị từ chối. Ngày 27.05 các đảng đối lập kết hợp với nhau cùng xuống đường và ngày 29.05 nhà cầm quyền đưa ra tuyên bố đổ lỗi cho tình trạng hổn loạn là do áp lực và truyền thông quốc tế do NATO điều khiển và các hoạt động của nội bộ cột thứ năm (“Nội bộ cột thứ năm” là thành ngữ mà Milovevic hay thường dùng đến trong các cuộc tuyên truyền của ông ta, “nội bộ cột thứ năm” dùng làm biểu tượng mô tả đặc điểm phản bội của các kẻ thù ngịch với Milosevic, NATO phản bội, Kẻ thù của tổ quốc bị mua chuột bởi NATO, v,v…)
Tháng 07, 2000
Ngày 17, hội viên của Otpor tổ chức buổi diễn hành chủ đề nhại lại thơ văn, tin tức được đăng tải trong các tờ báo của chính quyền, đồng thời bi kịch hoá đời sống khó khăn do mức lạm phát, giá cả thị trường tăng cao đến mức chống mặt. Milosevic đã đẫy Quốc Hội vào thế phải sửa đổi Hiến Pháp để cho ông ta giữ thêm hai nhiệm kỳ được làm tổng thống. Tin loan báo ngày bầu cử đã được ấn định 24.09
Tháng 08, 2000
Sắp đến ngày bầu cử, Otpor khai trương một chiến dịch “ChốngMilosevic” với khẩu hiệu “Ông ấy hết thời!”. Khẩu hiệu này được xuất hiện rất nhiều nơi. Ngày 08.08 sinh nhật của Milosevic, Otpor cho trưng bày các tấm thiệp sinh nhật châm biếm Milosevic và đã được dựng ở khắp các quãng trường của Serbia.
Tháng 09, 2000
Cơ sở chính của Otpor bị bố rắp bất ngờ và rất nhiều tài liệu bị tịch thu. Cuộc bầu cử được xảy ra đúng ngày 24.09 trong sự phỉ báng, gièm pha của các phe đối lập. Hơn 30 000 người giám sát khoảng 10 000 địa điểm bỏ phiếu bầu cử để ngăn chặn sự gian trá. Đến cuối ngày thì ban giám khảo tuyên bố Milosevic đã bị thua với con số chênh lệch rất lớn. Tổng thống mới là ông Vojislav Kostunia, ứng cử viên của DOS (Đảng Dân Chủ Đối Lập Của Serbia). Ông là một học giả và luật sư chưa có vết tỳ bẩn của những thủ đoạn thối nát, gian trá chính trị của Serbia. Ông Milosevic nói giữa ông và Kostunia không có ai nhận được số phiếu bầu đủ để thắng và đề nghị hủy bỏ kết quả cuộc bầu cử. Đảng đối lập kêu gọi cuộc tổng đình công để bắt buột Milosevic phải công nhận kết quả.
Tháng 10, 2000
Bắt đầu là cuộc bãi công của công nhân hầm mỏ, sau đó từng khu vực kinh tế nối tiếp nhau đình công làm cho cả đất nước rơi vào tình trạng đình trệ. Đoàn biểu tình chặn các ngã đường với chướng ngại vật và ngay cả lấy thân mình của họ để chặn đường. Khi Milosevic ra lệnh cho quân lính đến để dẹp tan đoàn biểu tình. Hàng chục ngàn người xuống đường thêm sức mạnh.
Đến ngày 05.10 cả đất nước rơi vào tình trạng khủng hoảng đứng yên. Cả trăm ngàn người yên lặng đổ vào thành phố Belgrade. Một số cảnh sát thừa nhận lệnh ban truyền nhưng từ chối không tuân lệnh. Đến cuối ngày đoàn biểu tình chiếm được toà nhà Quốc Hội và đài radio, truyền hình do nhà nước quản lý. Những nhà lãnh đạo ở Châu Âu kêu gọi Milosevic phải từ chức. Ngày 06.10, Milosevic nhìn nhận sự thất bại của mình. Lãnh đạo quân đội chúc mừng Kostunia thắng cử.
Tháng 04, 2001
Ngày 01.04, Slobodan Milosevic bị bắt bởi cảnh sát Serbia vì những tội ông đã làm khi còn tại chức, đây là bước đầu trong tiến trình đưa Milosevic trước vành móng ngựa của Toà Án Quốc Tế ở Hague.
Tháng 06, 2001
Ngày 26.06, Milosevic bị dẫn độ đến Hague để bắt đầu phiên xử về tội diệt chủng của ông.
Người dịch Uyên Di.